Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 159: Nuốt trọn cả xương lẫn máu, một mảnh cũng không chừa….




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khác với nụ hôn trước mang theo phẫn nộ, nụ hôn lần này rõ ràng nhuốm màu cuồng loạn.

Hắn như một con thú lạc lối bị dồn vào đường cùng, hung hãn, liều lĩnh, nhưng rốt cuộc vẫn không tìm được lối ra.

Không còn lớp khăn che ngăn cách, người dưới thân cũng không giãy giụa như lần trước. Hắn xâm lấn triệt để, chỉ thiếu điều theo môi răng nàng mà từng chút từng chút tháo dỡ, nuốt trọn nàng vào trong bụng.

Hô hấp của Tiêu Lệ trầm nặng. Trong khoảnh khắc tham lam chiếm đoạt ấy, trong thân thể hắn như nổi lên một cơn sóng thần, rốt cuộc cuốn phăng lớp nước đen giả tạo bình lặng, lộ ra phía dưới tảng băng kia là dãy băng nguyên mênh mang của d*c v*ng.

Chỉ là khi bàn tay to của hắn theo sống lưng Ôn Du trượt xuống, lại đột ngột khựng lại như người tỉnh mộng.

Ngay sau đó, hắn kéo giãn khoảng cách với nàng.

Hắn đang th* d*c, mắt đỏ như lửa, nhưng thần sắc vẫn lạnh lẽo. Hắn giơ tay lau đi vệt ướt trên gương mặt Ôn Du, mím môi nói một câu: “Đừng lại trêu chọc ta.” Rồi đứng dậy, xông cửa rời đi.

Ôn Du nhìn theo bóng lưng hắn, trên mặt không để lộ thêm nửa phần yếu đuối, chỉ khi hàng mi dài khép xuống mới vương chút ẩm ướt.

Nàng đã tận lực rồi.

Nếu hắn vẫn không muốn cùng nàng giảng hòa, nàng cũng không còn cách nào khác.

Tiêu Lệ cúi đầu bước khỏi sương phòng, lại sải bước ra khỏi viện. Khi đi ngang qua lối hẹp đặt mấy chum nước lớn, hắn bỗng chống hai tay lên miệng chum, rồi một hơi dìm cả đầu mình vào làn nước lạnh.

Trên trời vẫn lất phất tuyết mịn. Giữa tiết chạp đông giá buốt, nước trong chum lạnh thấu xương.

Nhưng khi bị nước lạnh ngấm ướt toàn thân, Tiêu Lệ mới cảm thấy cơn nóng bốc lên trong người dần lắng xuống.

Dưới lớp da mỏng, dòng máu cuộn trào như dung nham trong huyết mạch cũng từ từ bình phục.

Hắn ngâm mình trong nước hơn mười nhịp thở, rồi mới chống tay đứng dậy, mặc cho dòng nước lạnh chảy dọc theo mái tóc ướt trước trán và quai hàm, rơi xuống từng giọt. Hắn thở hổn hển, ánh mắt vẫn dữ dội.

Nàng không nên dụ hoặc hắn như vậy.

Hắn chỉ muốn vò nát nàng, xé toạc nàng, nuốt trọn nàng cả xương lẫn máu, một mảnh cũng không chừa.

Nửa đêm về sau Ôn Du không gặp lại Tiêu Lệ. Chỉ có nữ tử cao lớn khác thường kia mang đến cho nàng một bát cháo. Đợi nàng ăn xong, khi vào thu dọn bát đũa, lại giúp nàng xoa thuốc vào mấy chỗ lưng bị va đập nặng.

Ôn Du biết không nhiều về nữ tử ấy, chỉ nhìn cách ăn mặc và cử chỉ mà đoán là người trong giang hồ. Đối phương bảo nàng gọi mình là Tam Nương, tính tình cũng vô cùng phóng khoáng.

Khi trong phòng lại yên tĩnh, Ôn Du mang theo đầy bụng tâm sự, nghe tiếng gió dữ tuyết gào ngoài kia mà thiếp đi lúc nào không hay.

Lần nữa tỉnh lại đã là sáng hôm sau. Nữ tử gọi là Tam Nương không biết tìm đâu ra một lão đầu lôi thôi đến bắt mạch cho nàng.

Một mắt của lão dường như mắc tật mờ đục, lộ sắc xám lam dị thường, tay chống gậy cũng run rẩy không ngừng. Nhưng khi ba ngón tay đặt lên mạch môn của Ôn Du, lại vững vàng lạ thường.

Lão phân biệt một hồi, liền quả quyết:

“Đây không phải thai mạch, mà là mạch tượng hỗn loạn do dược vật gây nên.”

Nói rồi dùng con mắt còn nhìn được kia nhìn Ôn Du:

“Người chế ra thuốc này bản lĩnh không tệ. Nếu không phải dược hiệu đã bắt đầu tiêu tán, lão phu cũng chưa chắc chẩn ra được.”

Công Tôn Tam Nương rất lấy làm lạ:

“Trên đời lại có thứ thuốc như vậy sao?”

Lão đầu hừ cười:

“Thuốc giả chết ngưng mạch còn chế được, làm loạn mạch tượng để hiển thai thì có gì khó?”

Tống Khâm đưa tay mời ra ngoài:

“Phiền lão tiên sinh kê cho vị cô nương này một thang thuốc điều dưỡng thân thể.”

Lão chống gậy đứng dậy, hai tay lại bắt đầu run, thần sắc lại có phần tự đắc, đáp một tiếng: “Dễ nói.”

Đợi mọi người đều rời khỏi phòng, Ôn Du trầm mặc nhìn l*n đ*nh màn.

Hôm nay nàng vẫn chưa gặp Tiêu Lệ, nhưng đã có lang trung chẩn ra thai mạch của nàng là giả, hắn tất nhiên sẽ biết.

Giờ đã có chứng cứ rõ ràng, cái cớ trước đó hắn dùng để giữ nàng lại cũng không còn đứng vững.

Chỉ là Ôn Du không đề nghị gặp Tiêu Lệ.

Nếu hắn vẫn không chịu thả nàng đi, gặp lại cũng chỉ là thêm vài câu tranh cãi.

Ôn Du hiểu rõ điều nàng cần làm lúc này là dưỡng cho lành thương thế.

Nay đã không còn ở trong quân doanh, chỉ cần Chiêu Bạch và Đồng Tước tìm được nơi nàng bị giam lỏng, tự sẽ có cách đưa nàng rời đi.

Điều nàng thật sự cần dưỡng sức, cẩn mật mưu tính, vẫn là làm sao trấn an Nam Trần, rồi lôi kẻ nội gián âm thầm gây sóng gió kia ra ánh sáng.

Có lẽ trong thang thuốc buổi sáng có thêm vị an thần, Ôn Du rất nhanh lại chìm vào cơn buồn ngủ.

Tiền viện am đường, Tiêu Lệ nghe xong lời Tống Khâm, trầm mặc hồi lâu, mới hỏi một câu:

“Thật sự không có thai?”

Tống Khâm đáp:

“Y thuật của lão điên trong lục lâm rất có danh tiếng. Nghe nói tổ tiên từng có thái y, cũng chữa khỏi không ít bệnh khó cho quan lại quyền quý. Mạch lão bắt vẫn rất chuẩn.”

Tiêu Lệ nghe vậy lại rơi vào trầm mặc. Qua hồi lâu mới nói:

“Trước để nàng ở đây dưỡng thương.”

Tống Khâm gật đầu, nhưng vẫn nhìn Tiêu Lệ một cái, nói:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Ừ, về.”

Tống Khâm lặng lẽ nhìn hắn hai nhịp thở, ánh mắt lướt qua cổ sát phía sau lưng hắn —— nơi Ôn Du đang bị giam lỏng.

Bùi Tụng ân cần dùng khăn tay lau đi nước thuốc tràn nơi khóe môi Giang Nghi Sơ, thần sắc ôn hòa:

“A tỷ hôm nay lại không ngoan rồi, không chịu uống thuốc cho tử tế, thân thể làm sao chóng khỏi?”

Trên giường, Giang Nghi Sơ quay mặt vào trong, coi như không nghe.

Nàng so với trước càng gầy hơn, sắc mặt tái nhợt, tóc đen xõa rối, ánh mắt chỉ cố định nhìn một chỗ, tựa như đã chìm vào thế giới của riêng mình, không còn nghe thấy thanh âm nào khác quanh thân.

Bùi Tụng thần sắc vẫn dịu dàng, chỉ dùng một tay kẹp lấy cằm Giang Nghi Sơ, mạnh mẽ xoay nàng về phía mình.

Hắn lại múc một thìa thuốc, đưa tới bên môi nàng, khóe môi nở nụ cười nhu hòa như đối đãi với người tình thân mật:

“Ngoan, đừng giận dỗi nữa.”

Giang Nghi Sơ lại quay đầu đi, thuận tay hất mạnh, làm đổ bát thuốc mà thị nữ bên cạnh đang nâng.

Chiếc thìa trong tay Bùi Tụng sượt qua má nàng, để lại vệt ướt thuốc trên da. Phần thuốc còn lại văng lên chăn gấm, loang lổ những đốm vàng.

Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!

 

“Xin Tư Đồ tha mạng, nô tỳ không cố ý.” Thị nữ nâng bát thuốc đã sợ đến quỳ rạp xuống đất, hoảng loạn cúi xuống nhặt mảnh sứ vỡ, bị cứa rách tay cũng không dám để ý, chỉ một mực cầu xin.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Thị nữ run như cầy sấy, nước mắt trào ra, vội vàng gật đầu.

Bùi Tụng đưa bát thuốc thứ hai đã chuẩn bị sẵn cho nàng ta, giọng nói vẫn ôn hòa, tựa bậc quân tử phong nhã:

“Ngươi biết rồi đấy, bản Tư Đồ xưa nay không nuôi kẻ vô dụng. Để Giang mỹ nhân uống hết thuốc, bản Tư Đồ niệm tình ngươi còn chút giá trị, sẽ tha cho một mạng.”

Thị nữ lại nâng bát thuốc, tay run lẩy bẩy, mặc kệ thuốc đổ trên sàn, quỳ gối bò tới trước mặt Giang Nghi Sơ, khóc lóc cầu khẩn:

“Xin Giang mỹ nhân dùng thuốc.”

Giang Nghi Sơ vẫn quay mặt vào trong, không nói, không biểu lộ cảm xúc, như một con rối bị giật dây.

Bùi Tụng thấy nàng như vậy, trong mắt thoáng qua tia hận ý, nhưng vẫn mỉm cười nói với thị nữ:

“Xem ra Giang mỹ nhân không muốn giữ mạng cho ngươi rồi.”

Thị nữ sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, tay run đến mức suýt đánh rơi bát thuốc, cúi đầu nức nở:

“Xin Giang mỹ nhân cứu nô tỳ, trong nhà nô tỳ còn phụ mẫu già và hai đệ muội…”

Giang Nghi Sơ rốt cuộc nghiêng mắt nhìn, nhưng đôi mắt ấy đã đờ đẫn như tro tàn, đầy vẻ tê liệt. Nàng mệt mỏi, lại như châm biếm hỏi:

“Trò này… ngươi còn chưa chơi đủ sao, Bùi Tụng?”

Bùi Tụng ghé hôn nơi thái dương nàng, cười nhạt:

“Chỉ cần khiến A tỷ ngoan ngoãn uống thuốc, trò cũ đến đâu cũng được, không phải sao?”

Nói xong, hắn liếc thị nữ một cái. Thị nữ không dám chậm trễ, lại bò tới gần hơn, nâng cao bát thuốc nâu sẫm.

Giang Nghi Sơ cuối cùng cũng nhận lấy bát thuốc, ngửa đầu uống cạn.

Chỉ là không biết do thuốc quá đắng hay thân thể nàng quá yếu, vừa uống xong đã nôn mửa không ngừng, cuối cùng không chỉ nôn sạch bát thuốc mà gần như cả mật cũng trào ra.

Bùi Tụng nổi giận, quát người đi mời đại phu, lại chẳng màng bẩn thỉu, cách một lớp chăn gấm mà ôm nửa thân nàng, để nàng tựa vào mình nôn tiếp vào ống nhổ.

Hắn vừa lau khóe miệng nàng vừa thấp giọng dỗ dành:

“Là ta không tốt, không nên ép A tỷ uống thuốc…”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Nếu ta chết, ngươi chẳng phải mất đi một thú vui để diễn trò với người khác sao?”

Gân xanh nơi thái dương Bùi Tụng nổi lên, báo hiệu cơn giận.

Nhưng Giang Nghi Sơ đã quá yếu, không chịu nổi thêm nửa phần lửa giận của hắn.

Rốt cuộc hắn chỉ vuốt má nàng, dịu giọng:

“A tỷ hà tất phải nghĩ trăm phương nghìn kế chọc giận ta? Nàng biết ta không nỡ làm tổn thương nàng, vậy ta chỉ còn có thể trút giận lên nữ nhi của Ôn Hành mà thôi.”

Sắc mặt Giang Nghi Sơ vừa nổi giận, ngoài cửa đã có người vội vã bẩm báo:

“Chủ tử! Bên Trịnh mỹ nhân sai người tới nói đau bụng, lo đứa bé có chuyện, đang khóc dữ lắm…”

Bùi Tụng thần sắc lập tức lạnh xuống, hờ hững nói:

“Đau bụng thì đi mời đại phu.”

Người truyền tin thấy hắn nổi giận, giọng cũng nhỏ lại:

“Trịnh mỹ nhân làm ầm lên đòi gặp ngài…”

Bùi Tụng càng thêm không kiên nhẫn. Chỉ khi nhìn về phía Giang Nghi Sơ, hắn mới khôi phục thần sắc ôn hòa. Hắn định lại ghé hôn nàng, nhưng bị nàng né tránh.

Cử động khước từ ấy lại khiến tâm tình hắn tốt hơn. Hắn giữ chặt cằm nàng, thì thầm:

“A tỷ… là ghen sao?”

Giang Nghi Sơ không nói, chỉ cười lạnh.

Đó mới là sự sỉ nhục không cần lời.

Bùi Tụng siết chặt cằm nàng, khiến nàng không thể nhúc nhích, ép hôn lên má nàng một cái rồi mới buông ra.

“A tỷ biết ta muốn gì, chưa từng có thứ ta không đoạt được. Hà tất tự chuốc khổ, cứ đối nghịch với ta?”

Giang Nghi Sơ cúi người ngồi bên mép giường, tóc rối xõa xuống che kín nét mặt.

Bùi Tụng đứng dậy ra ngoài, nhớ nàng từ sau mũi tên kia thân thể vẫn chưa hồi phục, lại còn mang thai, khi sắp bước ra khỏi ngoại gian thì dừng lại, nói:

“Nếu hôm nay A tỷ ngoan ngoãn ăn cơm, uống thuốc, ngày mai có thể gặp dư nghiệt Đại Lương kia một canh giờ.”

Rời khỏi viện của Giang Nghi Sơ, Bùi Tụng đang định tới viện Trịnh thị, thì có ưng khuyển chạy gấp tới báo:

“Chủ quân! Công Tôn tiên sinh đã về, đang ở tiền sảnh, nói muốn gặp ngài.”

Bùi Tụng nhíu mày:

“Tiên sinh chẳng phải đang chủ trì chiến cuộc Nam cảnh sao? Sao lúc này lại đến Phụng Dương?”

Ưng khuyển châm chước đáp:

“Có lẽ vì việc Giang mỹ nhân lấy thân làm mồi, giúp Dư Thái Phó cùng một đám cựu thần Đại Lương trốn khỏi Phụng Dương.”

Trong lòng Bùi Tụng đã hiểu, liền nói với hạ nhân dẫn đường tới viện Trịnh thị:

“Bản Tư Đồ công vụ bận rộn, lát nữa lại đến thăm chủ tử ngươi.”

Tên nô bộc nào dám nhiều lời, cúi mình lui xuống.

Bùi Tụng chuyển hướng tới tiền sảnh. Vừa bước vào cửa đã thấy Công Tôn Trù chắp tay sau lưng, đứng quay mặt về phía song cửa, thân hình hơi còng xuống.

Hắn nói:

“Tiên sinh về Phụng Dương, sao không sớm sai người báo trước để ta an bài người đi nghênh tiếp?”

Công Tôn Trù quay người lại, nặng nề chống gậy:

“Lão thần lần này bỏ mặc chiến cục Nam cảnh giao cho Du Văn Kính, Hàn Kỳ cùng đám tiểu bối, là để trở về thay chủ quân xử lý một chuyện gia sự.”

Ông đau xót nói:

“Yêu phụ kia hết lần này đến lần khác phá hỏng đại nghiệp của chủ quân. Hôm nay lão thần dù chết can gián, cũng phải cầu chủ quân chém yêu phụ ấy!”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận