Hắn lạnh giọng hỏi:
“Vì sao công chúa các ngươi lại muốn cùng Khương Úc sinh con?”
Chiêu Bạch liếc hắn một cái, lạnh nhạt đáp:
“Trần quốc bị Thái hậu và Khương đảng thao túng. Công chúa muốn sớm trở thành Nhiếp chính Trưởng công chúa của Trần quốc, trở về chủ trì đại cục, Khương đảng đương nhiên phải đòi lợi ích.”
Lời này nửa thật nửa giả, nhưng lý do lại đủ thuyết phục.
Trần quốc đã tôn Ôn Du làm Trưởng công chúa, thừa nhận Trần vương là phò mã của Đại Lương. Vậy người kế thừa quốc tộ hai nước sau này, tất phải là con của Ôn Du.
Khương gia muốn giữ vững vinh hoa phú quý, theo lẽ thường nhét nữ nhi vào bên cạnh Trần vương, để sinh hạ tử tự đã không còn tác dụng. Chi bằng trực tiếp để Ôn Du sinh hạ huyết mạch Khương gia, như vậy mới là một lần mà xong.
Chỉ là truyền ra ngoài thì quá mức kinh thế hãi tục.
Chiêu Bạch không sợ việc này lọt vào tai Tiêu Lệ sẽ thành cớ để Ngụy doanh công kích Ôn Du.
Dù sao cũng chỉ là lời nàng nói suông, không có chứng cứ xác thực.
Điều khiến nàng bất ngờ là sau khi nghe xong, Tiêu Lệ lại lạnh lẽo đến cực điểm hỏi một câu:
“Trần vương đâu?”
Thoạt đầu Chiêu Bạch không hiểu, nghĩ kỹ mới biết hắn đang hỏi vì sao Khương gia dám đưa ra yêu cầu vô lễ như vậy mà Trần vương không ngăn cản.
Nàng đáp:
“Trần vương mắc bệnh, đã lâu không xử lý triều chính. Hiện Trần quốc do Khương Thái Hậu buông rèm nhiếp chính.”
Lời ấy ngầm nói rõ Trần vương nay không có thực quyền, đã bị Thái hậu và Khương gia gạt sang một bên.
Chuyện Trần vương có ẩn tật không thể hành phòng, là điều tổn hại đến thể diện Ôn Du, Chiêu Bạch tự nhiên không thể nói ra.
Trong mắt nàng, việc để hắn biết Ôn Du sẽ có con với người khác, trái lại chẳng phải chuyện ghê gớm.
Dẫu sao, thân tỷ của Lương Thành Tổ – Tương Thành Đại Trưởng công chúa – năm xưa cũng nuôi vô số diện thủ, nghe đâu không ít võ tướng trong triều cũng từng là khách vào màn của nàng.
Nếu Trường Liêm Vương thuận lợi đăng cơ, Ôn Du là ái nữ duy nhất của Trường Liêm Vương, muốn nuôi diện thủ cũng chẳng phải điều khó.
Nếu Tiêu Lệ an phận, Chiêu Bạch cũng không đến mức đối địch gay gắt với hắn như vậy. Dẫu sao khi trước đã oan uổng hắn, còn hại hắn suýt mất mạng, trong lòng nàng vốn cũng có áy náy.
Nhưng nay hắn đã nhập Ngụy doanh, tức là đứng về phía đối địch với Lương doanh. Lại còn giam giữ Ôn Du, không rõ có mưu đồ gì, nàng lo hắn gây bất lợi cho Ôn Du, nên chút áy náy kia liền bị phẫn nộ lấn át.
Từ khi còn ở Bình Châu, ánh mắt hắn nhìn Ôn Du đã không phải ánh mắt của kẻ dưới đối với người trên.
Hắn chỉ đang nhẫn nại, đang kiềm chế.
Chiêu Bạch ngửi thấy mùi nguy hiểm trong ánh mắt ấy.
Hắn rõ ràng muốn đem viên minh châu của Đại Lương, ép dưới vuốt, từng chút từng chút nhai nát cả xương lẫn thịt mà nuốt trọn.
Đó là sự vượt phận!
Giờ phút này, ý vị nguy hiểm trong mắt hắn còn sâu hơn trước. Nàng càng lo hắn sẽ làm điều gì với Ôn Du.
Không biết vì sao, sau khi nghe nàng giải thích xong, cơn giận vốn chưa quá rõ rệt nơi hắn bỗng như tro tàn bùng khói, tràn ra khắp thân. Khóe môi hắn nhếch lên nụ cười cực lạnh, gần như mỉa mai, nhưng sâu trong đó là một nỗi phẫn nộ khó gọi tên:
“Lương doanh các ngươi, quả đã thay công chúa mình chọn được một phu quân tốt.”
Nói xong, hắn phớt lờ thanh trường kiếm còn kề trên cổ, xoay người bước đi.
Chiêu Bạch như bị ai tát mạnh một cái. Trong lòng nửa là phẫn nộ, nửa là tự trách và xót xa khi tận mắt nhìn Ôn Du từng bước rơi vào cục diện hôm nay. Nhưng rất nhanh ánh mắt nàng lại kiên định, mũi kiếm ấn sâu thêm một phần, quát lạnh:
“Công chúa muốn thứ gì, đều tự mình đoạt lại. Không cần thứ phu quân chó má nào che chắn trước mặt nàng! Nam Trần được công chúa chọn, dựa vào là binh mã của Nam Trần, chứ không phải Trần vương!”
Lần này lưỡi kiếm ấn sâu hơn trước, máu nơi cổ Tiêu Lệ trào rõ thành giọt, chảy xuống thấm vào cổ áo.
Chiêu Bạch nhìn bóng lưng hắn, lạnh giọng:
“Ngươi tốt nhất nên mãi mãi đối địch với công chúa. Bằng không, chỉ riêng việc ngươi giam giữ công chúa, ngươi vĩnh viễn cũng không bằng Khương Úc! Bùi Tụng với ngươi có mối thù giết mẫu, ngươi còn cùng hắn thế bất lưỡng lập. Hắn với công chúa có mối thù diệt môn, ngươi nghĩ khi bị ngươi giam giữ, trong lòng công chúa là tư vị gì?”
Nói xong, nàng tra kiếm vào vỏ, giẫm tuyết rời đi.
Gương mặt sắc lạnh của Tiêu Lệ chìm trong bóng cây, không nhìn rõ thần sắc, chỉ thấy khí tức quanh thân trầm lạnh:
“Vì nàng là công chúa Đại Lương, vì trong người nàng chảy huyết mạch Ôn thị, nên các ngươi liền đương nhiên cho rằng nàng phải gánh hết thảy, phải đi con đường gian nan nhất ư? Bởi nàng thông tuệ, bởi nàng cứng cỏi, bởi nàng chưa từng kêu khổ kêu mệt, bởi nàng không gì không làm được, lần nào bày mưu tính kế cũng cứu Lương doanh khỏi chỗ chết.”
Chiêu Bạch khựng bước, định nổi giận phản bác, lại nghe hắn tiếp:
“Nhưng khi ta quen nàng, nàng còn chưa mang thân phận công chúa Đại Lương. Nàng cũng không phải chuyện gì cũng biết, nàng cũng là người bằng xương bằng thịt. Chỉ vì muốn làm tốt công chúa của các ngươi, nàng mới trở thành như vậy. Các ngươi dựa vào mưu tính chu toàn của nàng mà được che chở, cớ gì lại cho rằng nàng sinh ra đã mình đồng da sắt, không cần ai bảo hộ?”
Chiêu Bạch bị lời ấy đâm trúng, nhất thời không đáp được.
Tiêu Lệ đã giẫm tuyết đi xa.
Cuối cùng, Chiêu Bạch phẫn nộ đấm mạnh vào thân cây. Tuyết trên cành rơi lả tả. Nàng nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên một nỗi khó xử khó nói thành lời.
—
Tiêu Lệ trở về doanh trại, không còn chút buồn ngủ.
Hắn bảo lính gác đêm vào nghỉ, tự mình thay phiên canh giữ.
Ngồi bên đống lửa, hắn nhìn ngọn lửa bập bùng đến xuất thần.
Thật ra từ khi bắt được Ôn Du, hắn đã chưa từng nghĩ rõ rốt cuộc sẽ xử trí nàng thế nào.
Hận nàng sau bao lần cùng hắn vào sinh ra tử, vẫn nghi ngờ hắn, thậm chí cuối cùng còn quyết tâm giết hắn ư?
Hận.
Chỉ là từ khoảnh khắc xa xa nhận ra nàng, giương cung bắn tên cứu nàng khỏi tay Bùi Thập Ngũ, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu hắn lại là: làm sao mới có thể giúp nàng che mắt Ngụy Ngang?
Hắn không biết Ngụy Ngang có nhận ra nàng hay không, cũng không rõ nàng có thủ đoạn ứng phó nào.
Nhưng nếu hắn xuất hiện trước mặt nàng, nàng ắt sẽ hiểu mọi lớp ngụy trang của mình đều không qua được mắt hắn.
Cho nên hắn để Ngụy Ngang tự đi thẩm vấn. Vừa để tránh điều tiếng, tiện bề sau giúp nàng che giấu thân phận, vừa muốn xem nàng xoay xở thế nào, rồi tùy cơ mà giúp.
Vừa hận nàng, lại chưa nghĩ rõ nên xử trí nàng ra sao, hắn vốn không muốn gặp nàng.
Quả nhiên, vì phẫn nộ nàng đang mang thai mà còn liều mạng đi cướp đầu Khương Úc nên lúc mới gặp nàng, cuối cùng loạn tâm lại chính là hắn.
Hắn vốn muốn chất vấn nàng vì sao mang thai mà còn không tiếc mạng sống. Nhưng khi thấy nàng nhìn mình, vừa mừng rỡ lại vừa đau khổ, lời đến môi lại hóa thành lời trách tội mũi tên năm xưa.
Hắn muốn hỏi nàng, ngày nàng mười dặm hồng trang gả về Nam Trần, có từng nghĩ đến hắn đã chết dưới mũi độc tiễn kia, phơi xương nơi hoang dã, trong lòng có từng dấy lên một tia áy náy?
Cuối cùng, chút tôn nghiêm còn sót lại không cho phép hắn hỏi ra.
Nàng từng chán ghét tâm tư của hắn đến thế, coi đó là phiền nhiễu. Nếu biết hắn chết, e rằng nàng chỉ cảm thấy đã trừ đi một tên gian tế tiềm tàng, tiện tay giải quyết một phiền phức.
Hắn hết lần này đến lần khác nhắc tới mũi tên ấy, là để tự nhắc mình phải đoạn tuyệt, đừng còn ôm ảo tưởng gì với nàng nữa. Cũng là muốn từ nàng nghe được một câu trả lời dứt khoát, để hắn có thể danh chính ngôn thuận mà hận nàng hơn.
Yêu mến vị quý nữ Đại Lương này chẳng khác nào lún vào vũng lầy. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự tuyệt tình và tàn nhẫn của nàng, đáng lẽ nên bò lên bờ rồi.
Thế nhưng nàng lại đau khổ như vậy, lại áy náy đến thế.
Có lúc hắn không phân biệt nổi rốt cuộc lời chán ghét nàng từng nói là thật, hay vẻ áy náy lúc này là thật.
Nàng quá thông minh, quá giỏi nhìn thấu lòng người. Hắn thật sự không phân rõ.
Chỉ là cho dù nàng từng thật sự hạ lệnh giết hắn, hắn cũng không nỡ làm tổn thương nàng.
Tiêu Lệ cảm thấy mình có lẽ đã mắc bệnh. Một thứ bệnh hễ đến gần vị công chúa Đại Lương kia là lý trí và nguyên tắc đều tan biến.
Biết rõ dưới chân là vực sâu, chỉ cần nàng đứng nơi đó, hắn vẫn sẽ không do dự mà nhảy xuống.
Đau đớn và tê dại luân phiên giày vò, khiến hắn như đã bị khoét rỗng thành một cái xác trống.
Nàng từng có thật sự muốn giết hắn hay không, hắn cũng không còn bận tâm.
Dù sao nàng đang ở trong tay hắn.
Dù sao nàng nợ hắn. Hắn từng muốn giấu nàng đến một nơi chỉ mình hắn biết.
Như vậy, bất kể nàng chán ghét hay hận hắn, nàng cũng không thoát khỏi hắn được.
Chỉ là đôi lúc tỉnh táo, lòng kiêu ngạo của hắn vẫn không cho phép hắn làm vậy.
Chỉ cần nàng đi xa thật xa, hắn không còn nhìn thấy nữa, bệnh của hắn ắt sẽ khỏi.
Nhưng nàng lại bị thương ngay dưới mí mắt hắn.
Nếu thả nàng ra ngoài còn không an toàn bằng để hắn giữ bên mình, vì sao hắn không tiếp tục giữ nàng?
Nàng còn mang thai. Nếu đứa bé xảy ra chuyện, nàng sẽ rất đau lòng.
Chỉ là đến cuối cùng, đứa bé cũng là giả.
Nàng mang theo tượng gỗ hắn từng khắc tặng, nói với hắn rằng nàng thích hắn.
Tiêu Lệ gần như muốn cười. Vì để rời đi, nàng quả thật đã nói năng không lựa lời.
Sao nàng có thể nói thích hắn?
Những chuyện khác nàng có thể lừa hắn, nhưng chuyện này thì không.
Hắn đã chẳng còn gì để mất nữa. Trái tim bị giẫm nát đến tan tành kia, vẫn rỉ máu mưng mủ chưa kịp kết sẹo, không chịu nổi thêm một lần dẫm đạp.
Ngụy Kỳ Sơn không bắt được nàng, người của Bùi Tụng cũng chưa rõ tung tích nàng. Lương doanh lại phủ nhận nàng có mặt ở Bắc cảnh. Chiến cục Nam cảnh, ít nhất có thể ổn đến đầu xuân.
Hắn sẽ thả nàng đi. Chỉ là chưa phải bây giờ.
Nàng còn đáp ứng cùng Khương Úc sinh con?
Thảo nào, thảo nào nàng không tiếc mạng sống đi cướp lại đầu Khương Úc. Thảo nào mỗi lần hắn nhắc đến Khương Úc, nàng lại đau lòng như vậy.
Vậy mà nàng còn có thể nói thích hắn?
Hay là, ngay cả thứ dối trá ấy cũng đã trở thành một phần thủ đoạn của nàng?
Một khúc củi to chuẩn bị ném vào lửa bị Tiêu Lệ bẻ làm hai đoạn trong tay.
Khúc củi ném vào đống lửa, b*n r* vô số tàn lửa, bị gió lạnh thổi tứ tán.
Dưới ánh lửa, đường quai hàm hắn căng chặt. Trong đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu ánh lửa nhảy múa, tựa như trong đáy mắt cũng dâng lên dung nham đỏ rực.
Hắn vẫn còn phẫn nộ.
Phẫn nộ vì Ôn Du lừa hắn. Phẫn nộ vì nàng tính toán chu toàn mà lại gả cho một kẻ như thế. Phẫn nộ vì người trong Lương doanh coi tất cả những điều đó là lẽ đương nhiên.
Nàng gả cho một phu quân vô năng, phải nhún nhường ngoại thích, thậm chí cùng họ sinh con mới có thể nắm được quyền thế. Hộ vệ và quần thần của nàng dựa vào đâu mà cho rằng đó là điều nàng “nên” đi tranh giành?
Chỉ vì nàng luôn đứng phía trước che chở cho họ sao?