Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 168: Hắn có lẽ… thật sự muốn xé nát nàng….




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tiêu Lệ ngủ một giấc cực sâu. Có lẽ vì quá mệt mỏi, hiếm hoi chẳng mộng mị gì.

Lúc tỉnh dậy, nhìn màn giường xa lạ dưới ánh nến vàng mờ, nơi đầu mũi dường như còn vương một mùi hương thanh đạm quen mà lạ.

Hắn mất một lúc mới hoàn hồn, rồi nghiêng đầu nhìn sang bên.

Ôn Du tựa vào gối mềm và cột giường, đầu hơi nghiêng ra ngoài mà ngủ thiếp đi.

Từ góc nhìn của hắn, chỉ thấy được một đoạn cổ tuyết trắng thon dài và nửa gương mặt như ngọc của nàng.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Tiêu Lệ bỗng ngay cả hô hấp cũng không dám mạnh thêm một chút, sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mộng.

Hắn lặng lẽ nhìn nàng hồi lâu. Định chống tay ngồi dậy, mới phát hiện trong tay mình còn nắm chặt thứ gì.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Đã hạ sốt rồi…”

Ý thức dần tỉnh táo, nàng mới phát hiện mình canh hắn đến mệt quá mà ngủ quên bên giường, trong lòng thoáng bất an.

Vừa định đứng dậy rời đi, thì cánh tay phải cùng nửa thân trên bỗng tê dại như bị điện giật. Chân nàng, một nửa đặt trên mép giường, một nửa trên bệ chân, cũng tê cứng.

Ôn Du khẽ rên một tiếng, mày nhíu chặt, nhất thời không dám động.

Chăn đệm vì động tác ngồi dậy ban nãy của Tiêu Lệ mà trượt xuống đôi chút. Hắn thoáng thấy cánh tay trái mình, chỉ mặc trung y, gần như đè trọn cánh tay nàng, năm ngón tay vẫn siết lấy tay nàng.

Trên bàn, đồng hồ cát đã qua giờ Tý.

Nàng bị đè như vậy hơn ba canh giờ, sao có thể không tê cứng?

Nhận ra điều ấy, hắn vội buông tay nàng ra. Lúc ấy mới thấy mu bàn tay nàng hằn rõ một vòng dấu ngón tay — tựa như bị đóng lạc ấn.

“Xin lỗi.” Hắn ngồi hẳn dậy.

Cổ áo vì trước đó nàng lau trán, tiện tay lau cả cổ cho hắn, nên hơi lỏng. Lúc này ngồi lên, cổ áo càng xộc xệch, lộ ra một mảng cơ bắp rắn chắc cùng vết cắt nông từng bị Chiêu Bạch dùng kiếm kề lên.

Thấy sắc mặt nàng vì tê cứng mà có phần đau đớn, những ngón tay dài còn kết vảy của hắn liền xuyên qua lớp áo, xoa nhẹ lên huyệt khuỷu tay và cổ tay nàng, lực không nặng không nhẹ.

Cổ áo vốn đã lỏng, theo động tác ấy lại càng mở rộng hơn. Tóc dài chưa buộc buông xuống đôi chút. Mệt mỏi đã tan, lông mày hơi rũ, môi theo thói quen mím chặt. Vẫn hung, vẫn sắc — nhưng không sao giấu được vẻ tuấn mỹ.

Có lẽ vì hai người cùng ở trên giường, khoảng cách quá gần. Dưới lớp màn sa mỏng, hơi thở của nhau đều nghe rõ. Đầu ngón tay hắn vẫn day ấn trên huyệt vị nơi tay nàng.

Không có nửa phần vượt lễ, nhưng bầu không khí ấy… vẫn mang một thứ ám muội khó nói thành lời.

Ôn Du cố ý đổi đề tài. Không dám nhìn thẳng vào mặt hắn, cũng không tiện để ánh mắt hạ xuống nữa, nàng nhìn vết thương còn mới nơi cổ hắn, hỏi:

“Vết thương trên cổ là sao?”

Ban nãy lau người cho hắn, nàng đã trông thấy.

Đó không giống vết trầy xước thông thường.

Ở giữa sâu, hai bên nông — rõ ràng bị lưỡi sắc cứa qua.

Nhưng với thân thủ và thân phận hiện nay của hắn, người có thể đưa vũ khí kề lên cổ hắn, mà lại không thật sự muốn giết hắn… Ôn Du nghĩ không ra là ai.

Tiêu Lệ im lặng một lúc, như nhớ đến điều gì. Hắn vẫn tiếp tục xoa cho nàng thêm một hồi, rồi mới mở lời:

“Ta có thể hiểu rằng… công chúa đang quan tâm ta chăng?”

Ôn Du dời mắt đi:

“Chỉ tiện miệng hỏi thôi.”

Cơn tê như điện chạy trên chân đã qua. Nàng rút tay, định đứng dậy:

“Đỡ rồi.”

Tiêu Lệ lại ấn lên dải phi bạch nơi cánh tay nàng.

Cảm giác bị kéo lại từ phía sau khiến Ôn Du khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn hắn.

Ánh nến mờ xuyên qua màn sa, phủ lên gương mặt hắn, khiến đường nét càng thêm thâm sâu anh tuấn. Sự hung và sắc nơi chân mày đều chìm trong bóng tối, mang theo một thứ xâm lược bị dồn nén đến cực hạn.

Bàn tay đè lên dải lụa của nàng, không hề có ý buông ra.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Ôn Du không ngờ hắn hỏi điều ấy. Ánh nến phản chiếu trong mắt nàng, khiến màu mắt càng thêm nhạt:

“Ngươi cho là thật thì là thật. Cho là giả thì là giả.”

Tiêu Lệ ngẩng mắt nhìn thẳng nàng, ánh mắt đen thẫm mà sắc lạnh:

“Nếu ta tin là thật thì sao?”

Lần này đến lượt Ôn Du khẽ khựng lại, rồi lặng im.

Một lát sau nàng nói:

“Chuyện cũ với ta đã là quá khứ. Ta nói rõ chân tướng cho ngươi, cũng vì áy náy khi xưa, không nên giẫm đạp tâm ý của ngươi.”

Lực nơi tay hắn đè lên dải phi bạch tăng thêm, kéo nhăn cả lớp lụa. Quanh người hắn, khí thế càng thêm sắc bén. Khóe môi cong lên một nụ cười mỏng:

“Ý nàng là gì?”

Hắn nhìn chằm chằm Ôn Du:

“Vì thấy mình từng làm sai, trong lòng áy náy… nên nhẹ nhàng nói một câu xin lỗi, mọi chuyện liền có thể xóa bỏ?”

Giọng Ôn Du vẫn bình tĩnh:

 

“Ta đã nói rồi. Trong khả năng của ta, ngươi có thể đòi bất cứ sự bù đắp nào.”

Cánh tay chống trên giường của Tiêu Lệ dần nổi gân xanh. Dưới vạt áo mở rộng, cơ bắp trên thân hắn cũng từng tấc một siết chặt. Hắn như đang nhẫn nhịn điều gì đến cực hạn, giọng lạnh lẽo, sắc bén gần như chất vấn:

“Không phải nàng thích ta sao? Vậy thì cứ tiếp tục thích đi.”

Ôn Du chỉ khẽ nhíu mày nhìn hắn:

“Chàng chắc chứ?”

Ánh mắt hắn thoáng đỏ, nhìn nàng chằm chằm. Vì đang kìm nén cảm xúc, hơi thở trầm nặng:

“Không phải nói muốn bù đắp sao? Ta từng thích nàng đến thế… nàng trả lại cho ta đi.”

Ôn Du nhìn hắn hồi lâu, rồi hơi cúi người, năm ngón tay trắng mảnh nâng cằm hắn, đôi môi mát dịu đặt xuống môi hắn.

Toàn thân Tiêu Lệ căng cứng như sắt đá. Hai tay buông bên người nổi đầy gân xanh, đến cả gân nơi cổ cũng nổi lên. Khi những nụ hôn vụn vặt của Ôn Du tiếp tục rơi xuống má hắn, hắn đột ngột kéo tay nàng, tách nàng ra, giọng dữ dội:

“Ta không muốn cái này!”

Hơi thở hắn nóng rực. Hắn không dám chạm thêm vào nàng, nhưng bàn tay siết trên cánh tay nàng qua lớp y phục đã mất khống chế.

Hắn thở gấp:

“Nàng dám đưa tim mình cho ta không? Ta muốn tim nàng.”

Ôn Du bình thản nhìn hắn. Đuôi mắt hơi nhếch, người vốn lạnh lùng, giờ lại mang một vẻ khó gọi tên.

Sự lạnh ấy không còn là xa cách, mà như một tầng mây mù không ai nắm bắt được — biết rõ không giữ nổi nàng, nhưng lại bị nàng dung túng cho việc tiến gần.

Giọng nàng vẫn thanh lạnh:

“Dùng đao kiếm móc ra sao? Vậy thì không được.”

Máu trong người Tiêu Lệ như cuộn trào, va đập vào lồng ngực khiến tim hắn đau nhói, mà toàn thân lại nóng rực.

Nàng sao có thể như vậy?

Nàng trước đây… cũng từng như thế với Trần Vương, với Khương Úc sao?

Chút lý trí cuối cùng trong đầu hắn, dần bị lửa ghen ngầm thiêu rụi.

Đến khi nhận ra mình đang làm gì, hắn đã kéo nàng vào lòng, giữ chặt sau gáy nàng, như trút giận mà hôn trả.

Nụ hôn này hung mãnh đến cực điểm.

Tựa sói đói vồ mồi.

Lại như muốn xóa sạch mọi dấu vết từng thuộc về kẻ khác trên người nàng.

Ôn Du dần không chịu nổi. Hơi thở bị cướp đoạt, môi lưỡi bị xâm chiếm không chừa chỗ trống. Hắn vẫn tiến sâu, không chút kiêng dè — đó là một cuộc xâm lược thực sự.

Nàng lúc này mới hiểu, hai lần trước hắn đã kiềm chế đến mức nào.

Nàng nhanh chóng thiếu dưỡng khí. Nước bọt chưa kịp nuốt tràn nơi khóe môi. Nàng đẩy vai hắn, nhưng lại bị ghì xuống giường.

Tóc mai rối loạn, mặt trắng như sứ ửng đỏ. Nàng vẫn không thoát khỏi sự khống chế ấy.

Trong thoáng mơ hồ, nàng chợt hiểu — có lẽ mình lại làm sai rồi.

Mọi thứ sau đó hỗn loạn. Vì thiếu dưỡng khí, ý thức nàng dần mơ hồ.

Khi Tiêu Lệ rốt cuộc buông nàng ra, môi nàng đã đỏ thẫm. Một cây kim trâm vàng rơi xuống, những cây khác cũng lỏng lẻo nghiêng lệch.

Hắn lại hôn xuống, nhưng không động đến y phục nàng. Hắn giữ lấy tay nàng, kéo vào trong vạt áo mình, để tay nàng lướt qua lồng ngực rắn chắc, xuống tới phần cơ lý nơi eo bụng.

Ôn Du đã nóng bừng, nhưng da thịt dưới tay còn nóng hơn. Năm ngón nàng co lại muốn rút về, lại bị hắn ép giữ.

Hắn dường như thích hôn nàng đến mức không dứt. Hôn đến khi nàng không thở nổi, rồi như ban ơn mà thả ra một khắc, lại tiếp tục.

Ôn Du thật sự cảm thấy, đêm nay có lẽ nàng sẽ chết trong những nụ hôn dày đặc này.

Hắn cuối cùng buông môi nàng đã sưng đỏ, chuyển sang hôn dọc gò má, tới thái dương, rồi vành tai. Khi hắn cắn nhẹ lên d** tai, cả bông tai tua bạc cũng rung lên theo, mắt nàng đỏ hoe.

Nàng thật sự cảm thấy — hắn muốn nuốt chửng nàng.

Không thoát ra được.

Tiêu Lệ thấy trong mắt nàng ánh nước mỏng.

Trong lòng hắn không dấy lên nửa phần thương xót. Ngược lại, thứ bạo liệt trong huyết mạch càng sôi sục.

Vì sao… không thể nuốt trọn nàng?

Nuốt vào rồi — nàng sẽ chỉ thuộc về hắn.

Cảm giác chưa từng có dâng lên trong cơ thể hắn. Hắn như mảnh đất khô hạn đã lâu, dù cơn mưa này đủ đầy, vẫn cảm thấy chưa đủ.

Có hay không một cơn sóng lớn, có thể dìm hắn chìm xuống?

Nàng từ đầu đến chân đều có sức hút chí mạng với hắn. Hắn buông d** tai đã bị mình cắn đến đỏ, hôn dần xuống, không kiềm được mà để lại những vệt đỏ nơi cổ trắng, vai mảnh.

Của ta.

Hắn nhìn những dấu vết ấy, thầm nghĩ.

Bàn tay nàng chống nơi cằm hắn vì khó chịu cũng bị hắn giữ lại, hôn lên từng ngón tay trắng, cắn nhẹ, như đóng lại dấu ấn mới.

Ôn Du bị cắn đến khẽ hít vào, toàn thân tê dại như có điện chạy qua.

Trong mắt đỏ mỏng ánh nước, trong đầu nàng chỉ còn một ý nghĩ —

Hắn có lẽ… thật sự muốn xé nát nàng.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận