Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 177: “Cả Bắc cảnh, đã không còn ai áp chế được hắn”.




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Việc Ngụy Bình Tân bị phạt quỳ từ đường, tối đó liền truyền tới tai Ngụy phu nhân.

Không bao lâu sau khi Ngụy Kỳ Sơn trở về thư phòng, Ngụy phu nhân đã dẫn người xông đến làm ầm ĩ.

Phủ y vừa bắt mạch xong cho Ngụy Kỳ Sơn. Liêu Giang đứng bên cạnh, nghe bên ngoài có tiếng ồn ào, ra cửa hỏi thăm rồi quay lại, sắc mặt có phần cổ quái:

“Là phu nhân đến.”

Ngụy Kỳ Sơn dùng khăn che miệng ho mấy tiếng. Khi hạ khăn xuống, năm ngón tay khép lại che đi vết máu trên đó.

“Trời đã khuya, ngươi cũng về sớm đi.”

Bên cạnh, Ngụy Hiền khẽ gật đầu với Liêu Giang, ý bảo mình sẽ chăm sóc Hầu gia chu toàn.

Liêu Giang biết hôm nay mình đã vô tình chứng kiến quá nhiều chuyện xấu trong phủ. Nay Ngụy phu nhân làm loạn, lát nữa e cũng khó coi. Dù là tâm phúc của Ngụy Kỳ Sơn, rốt cuộc ông vẫn là ngoại thần, liền chắp tay:

“Mạt tướng xin cáo lui trước. Ngày mai sẽ đem danh sách tướng lĩnh Nam phạt trình lên ngài.”

Ngụy Kỳ Sơn nửa nằm trên tọa tháp, uy nghi trên mặt lấn át cả sắc bệnh, khẽ gật đầu.

Liêu Giang kéo cửa rời đi, vừa lúc Ngụy phu nhân dẫn theo một đám tôi tớ đang xô đẩy, muốn xông qua đám thủ vệ đứng dưới bậc thềm.

Thấy bên trong có người ra, lại là tướng lĩnh trong quân, Ngụy phu nhân rốt cuộc vẫn giữ vài phần thể diện, chỉnh lại y phục, được các bà tử và nha hoàn vây quanh, sắc mặt căng cứng đứng dưới thềm.

Liêu Giang không tiện nhiều lời, chắp tay gọi một tiếng “phu nhân”, rồi rời đi.

Ngụy Hiền theo sau xuất hiện nơi cửa thư phòng, khẽ khom mình:

“Phu nhân mời vào.”

Đám thủ vệ ngăn cản khi nãy mới nhường đường.

Nhưng khi Ngụy phu nhân bước vào, thủ vệ chỉ cho một mình bà vào. Đám nha hoàn, nô bộc phía sau đều bị trường kích chắn lại.

Ngụy phu nhân trừng mắt giận dữ. Ngụy Hiền vẫn cúi đầu cung kính:

“Phu nhân hẳn rõ, thư phòng là trọng địa, Hầu gia xưa nay không cho người nhàn tạp bước vào.”

Ngụy phu nhân nhìn lên tòa lầu các nghiêm ngặt sau mười mấy bậc đá kia—trong đêm tối, nó như một con cự thú đang phục xuống—trong mắt thoáng ánh đỏ.

Bà cùng người hùng chủ danh chấn thiên hạ kia làm phu thê hơn hai mươi năm, nhưng số lần bước chân vào thư phòng này, đến nay mới chỉ là lần thứ hai.

Từ năm mười sáu tuổi gả vào Ngụy gia, bà vẫn luôn ngẩng đầu nhìn theo ông.

Ngụy phu nhân cố nén chua xót nơi đáy mắt, vén dải khăn khoác, từng bước một lên bậc thềm.

Trong thư phòng đốt địa long. Vì chủ nhân quanh năm uống thuốc, mùi dược thảo thanh đắng cũng theo hơi ấm mà lan ra.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Khi bà gả cho ông, ông đã ngoài ba mươi, trưởng tử dưới gối cũng đã mười hai tuổi.

Ngụy phu nhân vô thức đưa tay vuốt lọn tóc rơi bên tai. Mỗi khi soi gương, bà thường thấy sợi bạc nơi tóc mai. Hôm nay nhổ một sợi, vài hôm sau lại mọc thêm……

Bà biết mình đã già. Cũng thường thấp thỏm—phải chăng vì dung nhan đã tàn, không còn giống vị nguyên phối phu nhân của ông năm xưa, nên ông mới hiếm khi bước qua cổng viện của bà?

Năm ấy, tuy gia thế bà thấp kém, nhưng nhờ dung mạo nổi bật, trong nhà chưa bao giờ thiếu người mai mối.

Chỉ về sau, vì dung mạo mà vướng một tai họa. Viên Diêm vận sứ già không biết liêm sỉ kia để mắt đến bà, muốn nạp làm thiếp. Trong nhà đành vội vàng sai người đưa bà đến ngoại tổ gia lánh nạn.

Chính vào lúc đó bà gặp ông.

Mưa lớn liên miên, đường núi bị đá lở chặn lại, lại gặp lũ cuốn đứt đường về. Sinh tử chỉ trong gang tấc, là một đội kỵ binh đi tuần sông ngang qua cứu bà.

Đến nay bà vẫn nhớ ông đội nón lá, ngồi cao trên lưng ngựa. Khi nghe tiếng gia phó kêu cứu, ông quay đầu nhìn về phía bà.

Ánh mắt ấy trầm thống, lại như khó tin.

Kỵ binh thả dây thừng tới. Một bà tử khỏe mạnh cõng bà lội nước, nhưng bị đá ngầm dưới dòng vấp ngã, cả hai cùng bị lũ cuốn đi.

Ngay lúc bà tưởng mình chắc chắn phải chết, có người lội nước tới. Cánh tay rắn chắc kéo bà lên, cõng bà trên lưng, vượt qua dòng lũ xiết.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Xe ngựa hành lý phần lớn bị lũ cuốn trôi. Bà và vài gia phó còn lại được đội kỵ binh đưa đến dịch trạm gần đó.

Bà còn chưa biết tên ông, ông đã rời đi.

Trong dịch trạm, bà ôm nhũ mẫu khóc suốt một đêm, sợ chuyện ấy truyền ra ngoài, hỏng danh tiết, càng không tránh khỏi số phận làm thiếp cho viên Diêm vận sứ tuổi đã gần đất xa trời kia.

Đến ngoại tổ gia chưa bao lâu, đã có canh thiếp đưa tới. Ngoại tổ phụ xem đi xem lại mấy lượt, lại run run hỏi bà mối, có thật là vị Ngụy Hầu góa cư nhiều năm kia muốn tục huyền chăng?

Cửa nhà Ngụy phủ, dẫu là tục huyền, cũng chẳng phải hạng tiểu môn tiểu hộ như bọn họ có thể với tới.

Xác nhận đúng là ông cầu hôn, đêm trước khi bà về nhà, ngoại tổ mẫu nắm tay bà nói rất nhiều.

Rằng Ngụy Hầu nhân phẩm cao quý, trong phủ không có bao nhiêu cơ thiếp; bà gả qua, nhân khẩu trong phủ không tạp nhạp, phía trên lại không có công công bà bà chồng ép chế, là một mối phúc phần. Chỉ nhớ nhất định phải đối đãi thật tốt với vị đại công tử kia.

Biết ông đã có thê tử cùng con cái, trong lòng bà cũng chẳng phải không chua xót. Nhưng nghĩ đến phát thê của ông đã mất gần mười năm, bà cũng dần buông được.

Ngày đầu gặp vị trưởng tử thiên tư thông tuệ kia, đối phương ngẩn người rồi gọi bà là “mẫu thân”.

Bà khi ấy mừng rỡ vô cùng. Nhưng trong ánh mắt kinh nghi lại lấp lửng của vài hạ nhân trong phủ, bà dần nhận ra có điều chẳng ổn.

Trong một tháng, ông có hơn nửa thời gian ngủ ở thư phòng. Bà biết ông công vụ bề bộn, thư phòng lại là trọng địa của Hầu phủ, ngoài người hầu thân cận của ông, người khác không được tùy tiện ra vào, nên bà cũng chẳng dám đưa ra yêu cầu gì quá phận.

Chỉ lặng lẽ nghi hoặc trong lòng, cho đến khi bà mang thai, một lần dạo vườn vô tình nghe hạ nhân bàn tán rằng ông cùng bà ân ái, đến mức còn treo cả họa tượng của bà trong thư phòng.

Trong lòng bà vừa dâng lên mật ý ngọt ngào, đã nghe lão bộc trong phủ hạ giọng quát khẽ, bảo đừng nhắc tới chuyện ấy. Bức họa treo trong thư phòng, là của vị nguyên phối phu nhân đã mất mười năm trước.

Cũng chính hôm ấy, bà như phát điên. Thừa lúc ông chưa từ nha môn trở về, lại ỷ mình mang thai, thủ vệ không dám động đến, bà xông thẳng vào thư phòng.

Và nhìn thấy bức họa treo trên tường.

Thoạt nhìn, bà cũng tưởng đó là chính mình. Nhưng rất nhanh, nàng bi thương tỉnh ngộ bà không thể có thần thái rạng rỡ, phóng khoáng như người trong tranh.

Ngày tháng ghi ở góc dưới bức họa, cũng là từ rất lâu trước đó.

Khoảnh khắc ấy, không rõ là phẫn nộ, tủi nhục, hay… ghen ghét.

Ông ngày ngày ở thư phòng, là để đối diện bức họa này mà hoài niệm vong thê sao?

Cưới bà làm tục huyền, là vì bà giống vong thê? Hay vì cảm thấy cứu bà khỏi dòng lũ kia đã làm tổn hại danh tiết của bà?

Bà không dám, cũng không muốn nghĩ tiếp đến câu trả lời.

Trong cơn xung động, bà bưng chân nến, châm lửa đốt bức họa.

Khi Ngụy Kỳ Sơn vội vã trở về, thấy thư phòng cùng bức họa đều bốc cháy, ông không đi cứu những công văn quan trọng, cũng chẳng để tâm bà đang khóc đến đứt ruột, chỉ cố giành lại bức họa đã cháy còn lại chút mép.

Đó cũng là lần đầu tiên sau khi thành thân, ông nổi giận với bà.

Người từng bị man tử chém đến vai lưng đầy sẹo cũng chưa từng đỏ mắt, lại vào lúc ấy đỏ hoe đôi mắt, chạm vào tàn tro của bức họa. Khi bà khóc lóc đòi một lời giải thích, ông lạnh giọng bảo bà cút.

Trong cơn đại bi, bà động thai, thấy máu, được người khiêng ra khỏi thư phòng.

Bà cũng cứng cỏi. Từ đó đến nay, hơn hai mươi năm, chưa từng chủ động bước vào thư phòng ông.

Đêm nay, là lần thứ hai.

Ngụy phu nhân hít sâu một hơi, nhớ đến mục đích chuyến này, giọng cứng rắn:

“Hầu gia muốn Tân nhi cưới con hát, ta cũng đồng ý rồi. Sao nào? Nay chỉ vì nó bất kính với con hát ấy, liền phạt nó quỳ từ đường? Sáng mai nếu ta uống chén trà con hát kia dâng, Hầu gia có phải cũng lấy cớ ta làm trái tôn ti, bắt ta quỳ trước tổ tông thỉnh tội?”

Ngụy Kỳ Sơn nặng nề đặt công văn xuống, tay che miệng ho mấy tiếng, rồi lạnh giọng:

“Ngươi còn dung túng nó thêm nữa, nghịch tử ấy sẽ càng hư hỏng không ra thể thống!”

Ngụy phu nhân nghe Hầu nói xấu con trai, hốc mắt lập tức đỏ bừng:

“Ngươi dạy tốt thì ngươi dạy đi! Những năm qua ngươi từng dạy dỗ nó đàng hoàng chưa? Nó vừa đến trước mặt ngươi, ngươi liền đánh mắng! Năm đó ngươi cũng dạy trưởng tử của ngươi như thế sao? Ngươi suốt ngày nói Tân nhi của ta không tốt chỗ này, không được chỗ kia, nhưng ta thấy nó đâu đâu cũng tốt! Học hành chăm chỉ, luyện võ khổ công, lại hiếu thuận! Ngươi cùng đám bộ tướng dưới trướng đều xem thường nó. Cần gì nói là xem thường Tân nhi, các ngươi cứ nói thẳng là chê nó không phải do vong thê của ngươi sinh ra là được!”

Nói xong một tràng tức khí, Ngụy phu nhân quay mặt đi, không ngừng lấy khăn lau nước mắt.

Sắc mặt Ngụy Kỳ Sơn lạnh lẽo đến cực điểm, cố nén giận:

“Ngươi đem nó so với Xuyên nhi? Xuyên nhi mười bốn tuổi đã vào quân doanh, mười sáu tuổi đã có thể lấy ít thắng nhiều, truy kích man quân lập đại công. Còn nghịch tử kia, bị ngươi nuông chiều đến mức chịu không nổi khổ theo quân. Tướng sĩ ở tiền tuyến chém giết, nó ở hậu phương dựng trạch hưởng lạc. Ngươi bảo quân tâm trên dưới làm sao phục nó? Sách lược Xuyên nhi viết năm mười ba tuổi, còn có kiến giải hơn đống giấy vụn nó viết bây giờ! Nó dù có ngu dốt chút, chỉ cần đãi người trung hậu, dưới trướng tự khắc có nhiều tướng sĩ kính phục. Đằng này lại bị nuông chiều thành hạng ngu xuẩn tự phụ, cứng đầu cố chấp!”

Ông lạnh lùng nhìn nàng:

“Ngươi trách ta không dạy nó? Nay ta đã bắt tay dạy, ngươi đừng đến đây khóc lóc!”

Ngụy phu nhân chưa từng bị Hầu quát nặng như vậy, đỏ mắt khóc nức nở:

“Ngươi đó là dạy con sao? Ngươi có biết trong lòng nó tủi nhục thế nào không? Cưới thê tử là con hát cũng thôi, ngày đại hôn còn bị đám tạp quân ngoài thành làm loạn sỉ nhục như thế! Rõ ràng bọn chúng không coi nó là thiếu quân trong mắt! Ngươi có từng nghĩ đến thể diện của nó không?”

Nói đến đây, bà ôm mặt òa khóc.

Ngụy Kỳ Sơn quát trầm:

“Thể diện là tự mình cho mình! Nó mang bộ dạng gối thêu hoa, còn trông mong ai kính nó? Nó không ngang ngược sai người giẫm chết bộ tướng trong quân, cũng chẳng đến nỗi có hôm nay!”

Bạn đang đọc truyện tại mẹ bông bom chấm com. Đọc truyện trên website gốc để đảm bảo không bị thiếu nội dung!

 

Nhắc đến chuyện cũ ấy, Ngụy phu nhân lại giận bốc lên, vừa khóc vừa nói:

“Ngươi không quan tâm đến sống chết của Mẫn Mẫn cũng thôi, còn không cho huynh trưởng nó đòi một lời công đạo sao……”

Nghe bà lại lôi chuyện Ngụy Gia Mẫn phóng ngựa làm người bị thương ra, Ngụy Kỳ Sơn càng bực bội:

“Quốc có quốc pháp, quân có quân quy!”

“Ta nói chuyện con gái, ngươi nói quân quy! Nếu hôm đó Mẫn Mẫn thực sự có chuyện, ngươi có nỡ trách phạt ái tướng của ngươi một hai câu không?” Ngụy phu nhân khóc càng dữ.

Hai người nói chuyện như gà vịt.

Những năm trước, Ngụy Kỳ Sơn nghĩ thê tử kém mình hơn một giáp, hai người ở bên nhau cũng chẳng nhiều, nên ít khi tranh cãi. Nay mới nhận ra, qua hơn hai mươi năm, tính tình phu nhân vẫn như thuở mới gả cho ông, chẳng đổi là bao.

Ngụy Kỳ Sơn bỏ ý định tiếp tục giảng đạo lý, day ấn mi tâm, giọng lạnh lẽo:

“Ta đã nói từ sớm, nếu nó chỉ muốn làm một kẻ phú quý nhàn nhân, ta thà từ dưới trướng chọn vài bộ tướng trung thành nhận làm nghĩa tử, còn vững vàng hơn đem cơ nghiệp Bắc Ngụy giao vào tay nó!”

Ngụy phu nhân đột nhiên the thé nói:

“Chẳng phải ngươi muốn thay vong thê của ngươi phục Tấn sao! Con hát kia giả làm công chúa Tiền Tấn đã ép Tân nhi cưới rồi, giờ lại còn nói muốn giao cơ nghiệp cho đám bộ tướng dưới trướng ngươi? Ngụy Kỳ Sơn, ngươi không có lương tâm! Ngươi tự hỏi lòng mình xem, nếu trưởng tử của ngươi còn sống, ngươi có nỡ để nó cưới một chính thê thấp hèn như vậy không?”

“Đã là giả mạo công chúa Tiền Tấn, sao không chọn một cô nương thân thế thanh bạch? Cháu gái nhà ta chẳng phải còn xứng đáng hơn con hát kia sao?”

Thanh âm Ngụy Kỳ Sơn lạnh lẽo đến bất ngờ:

“Xứng ở chỗ nào? Quy củ? Ăn nói? Hay phong thái?”

“Ngay cả những thế gia quý nữ, có mấy ai có thể đứng trước ba quân mà không đổi sắc mặt?”

Dường như bị chọc giận đến tận cùng, giữa mày Hầu lại càng lạnh:

“Chọn nàng ta, là vì bất luận học thứ gì, trong số những cô nương đồng lứa được tìm đến, nàng ta học nhanh nhất, giỏi nhất. Ngươi khinh thường xuất thân con hát của nàng ta, nhưng chính khí phách và gan dạ rèn luyện trên hí đài ấy, mới khiến nàng ta gánh nổi dáng dấp của một triều công chúa!”

Ngụy phu nhân vẫn thay con trai bất bình:

“Chẳng qua chỉ là một công chúa giả làm bù nhìn, còn cần nàng phải lộ diện trước người ta ư?”

Ngụy Kỳ Sơn lạnh giọng:

“Công chúa Đại Lương có thể một mình nâng dậy sơn hà sắp đổ, công chúa Đại Tấn ta, lẽ nào để người đời thấy một bộ dạng co rúm?”

Ông hôm nay động nộ quá mức, lại ho một trận, chỉ thấy cổ họng tanh nồng. Không muốn tiếp tục tranh cãi, Hầu gọi ra ngoài:

“Ngụy Hiền, đưa phu nhân về!”

Ngụy phu nhân còn muốn nói thêm, nhưng thấy Ngụy Hiền đã đẩy cửa bước vào, liền chỉ lau nước mắt, không muốn để hạ nhân thấy mình thảm hại.

Ngụy Hiền làm động tác “mời”. Ngụy phu nhân tự cầm khăn, mặt căng cứng rời đi.

Xuống đến dưới bậc thềm, bà gọi người hầu bên cạnh dìu lấy, lạnh lùng bảo Ngụy Hiền quay về, nói không cần tiễn.

Rời xa khu thư phòng, Ngụy phu nhân gần như vừa vịn lan can vừa khóc mà đi.

Nhũ mẫu khuyên nhủ, bà nắm khăn đập vào ngực mình, nghẹn ngào:

“Năm đó ta thà làm thiếp cho viên Diêm vận sứ kia, hoặc bị lũ cuốn trôi cũng được, không nên gả sang đây! Hắn coi ta là gì… chẳng qua là vật để hắn hoài niệm vong thê!”

Nhũ mẫu vội nói:

“Phu nhân chớ nói lời tức giận như vậy!”

Ngụy phu nhân khóc:

“Ngươi xem hắn đối với Tân nhi của ta thế nào! Đang yên đang lành không sống, lại đòi phục Tấn. Chẳng phải vì năm đó hắn đầu hàng Đại Lương, vong thê tự vẫn, hắn cảm thấy có lỗi với nàng ta sao……”

Nhũ mẫu nghe mà chỉ thấy phu nhân mình cái gì cũng có, lại thân ở phúc mà không biết phúc, cứ chấp niệm với chuyện cũ:

“Phu nhân, người sống sao cứ so đo với người chết?”

“Bất luận đại phu nhân hay đại công tử ra sao, họ đều là người dưới đất rồi. Hầu gia muốn phục Tấn, thiếu quân lại là độc tử của Hầu gia. Sau này một thống thiên hạ, chẳng phải vẫn là thiếu quân tiếp quản tất cả? Phu nhân sao cứ nhìn không rõ?”

Ngụy phu nhân khóc đến khản giọng:

“Tân nhi của ta tôn quý nhường ấy, sao có thể cưới một con hát!”

Nhũ mẫu thật sự cảm thấy mấy chục năm qua phu nhân sống quá thuận, Ngụy Kỳ Sơn lại không có mấy cơ thiếp, nên ở Ngụy phủ hơn hai mươi năm, tính tình bà càng ngày càng lớn, đầu óc lại một mực cố chấp.

Bà nói:

“Phu nhân, nam nhân cưới thê, đâu phải cả đời chỉ cưới một lần. Đợi vị ‘công chúa’ kia sinh hạ hài tử cho thiếu quân, khi sinh nở tổn hại thân thể mà đi, đứa trẻ ấy trên người cũng chảy dòng máu hoàng thất Tiền Tấn, Hầu gia phục Tấn lại càng danh chính ngôn thuận. Huống hồ sau này thiếu quân đăng cơ, còn phải rộng nạp hậu cung. Chỉ cần có con nối dõi rồi, tái tục thêm lần nữa, muốn quý nữ thế nào chẳng phải do phu nhân chọn sao? Còn danh vị nguyên phối của thiếu quân, đối ngoại vẫn là công chúa Tiền Tấn, ai dám khinh thị? Phu nhân phải nhìn xa, cứ chấp vào trước mắt thì có ích gì?”

Ngụy phu nhân được nhũ mẫu khuyên giải, cuối cùng cũng dần ngừng khóc. Được dìu đi, bà vẫn nghẹn ngào:

“Hắn bạc đãi ta……”

Nhũ mẫu tiếp tục dỗ:

“Cô nương của ta ơi, đòi một phần tâm ý để làm gì? Những khuê trung thủy hữu năm xưa của người, có mấy ai gả được như ý? Nhưng sau vài năm, phu quân nạp thiếp, hậu trạch ngày ngày gà bay chó sủa. Trái tim nam nhân đặt nơi người chết, còn hơn đặt nơi người sống nhiều. Mặc Hầu gia nghĩ gì trong lòng, tương lai cả Hầu phủ này, chẳng phải đều là của người, của thiếu quân, của huyện chủ sao?”

Trong đêm tối nặng nề, đình đài lầu các cùng đèn đá ven đường ánh lên một chút sáng, uốn lượn như du long, chiếu rọi con đường đá phủ một lớp tuyết mỏng. Tiếng khóc của Ngụy phu nhân và lời khuyên của nhũ mẫu dần xa.

Trong thư phòng Ngụy phủ, Ngụy Hiền vừa khép cửa, đã thấy Ngụy Kỳ Sơn chống tay lên án, lại ho ra một bãi máu lớn.

Ngụy Hiền biến sắc, toan chạy ra ngoài:

“Thuộc hạ đi gọi phủ y!”

Ngụy Kỳ Sơn gọi lại:

“Bắt mạch nữa cũng chỉ vậy thôi. Nam chinh sắp tới, đừng để lộ phong thanh, khiến lòng quân hoảng loạn.”

Ông thở chậm hai nhịp rồi nói tiếp:

“Thu dọn án thư, lấy bản đồ Bắc cảnh và Quan Trung đến đây.”

Ngụy Hiền mắt đỏ lên:

“Hầu gia, hay là hôm nay ngài nghỉ ngơi trước đi!”

Ngụy Kỳ Sơn ngẩng mắt:

“Thuở trẻ ba ngày ba đêm không ngủ còn chịu được. Ngươi cho rằng nay ta ngay cả sức cầm đèn xem bản đồ cũng không có sao?”

Ngụy Hiền bất đắc dĩ, biết Hầu gia tâm tính cứng rắn, chỉ đành làm theo.

Ngụy Kỳ Sơn dựa vào ánh nến, chỉ lên mấy tuyến đường trên bản đồ:

“Lương doanh sẽ không toàn tuyến tiến lên phía bắc. Sau khi đánh hạ Tử Dương Quan, hẳn sẽ mau chóng nối lại trục giao thông nam bắc. Binh lực không thể trải kín tuyến bắc, tất phải mượn địa thế, men theo dãy Kỳ Lĩnh mà tiến quân trong núi. Như vậy vừa tránh được sự giảo sát chính diện của Bùi quân, vừa có thể xuất kỳ bất ý tập kích các thành từ Thông Châu đến Mạc Châu. Với nhánh Trường Liêm Vương mà nói, cố quận Phụng Dương còn quan trọng hơn Lạc Đô. Hạm Dương trước đó cho đại quân tiếp tục tiến bắc, tựa hồ muốn đoạt Tương Châu, e chỉ là hư chiêu.”

Ngụy Hiền nhìn bản đồ hồi lâu:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Nếu nàng chỉ vì cứu người thì sao?”

Ngụy Hiền sững lại, chợt nhớ thế tử phi của Trường Liêm Vương dường như vẫn bị Bùi Tụng giữ trong tay.

Hắn lắc đầu:

“Nếu mẫu thân nàng còn tại thế, Lương doanh công Phụng Dương có lẽ là chuyện chắc chắn. Nhưng chỉ vì một vị trưởng tẩu đã rơi vào tay Bùi Tụng mà phát binh, dù công chúa Hạm Dương có ý ấy, e rằng đám Lương thần dưới trướng cũng chưa chắc tán đồng.”

Ngụy Kỳ Sơn nói:

“Ngươi quên rồi sao? Vị trưởng tẩu ấy từng giúp nàng cứu về Dư Tử Diên cùng một loạt cựu thần của Lương doanh.”

Ngụy Hiền hỏi:

“Hầu gia đã có kế hành quân?”

Ngụy Kỳ Sơn ho một trận rồi nói:

“‘Thị thiếp của Khương Úc’ giữa đường bị cướp mất, sứ thần Lương doanh lần này chỉ mang được thi thể Khương Úc đi. Lợi ích chúng ta không giành được trong đàm phán, phải lấy lại trong lần Nam phạt này.”

Hắn ngẩng lên, nhìn Ngụy Hiền, vẻ mặt hiếm thấy trầm túc:

“Chuyến này nếu ta có mệnh hệ gì, tên tiểu nhi họ Tiêu kia, không thể lưu lại.”

Ngụy Hiền nghe mà như lời trối trăng, lập tức quỳ xuống, nghẹn ngào:

“Hầu gia!”

Ngụy Kỳ Sơn siết chặt bàn tay từng che môi ho, cảm nhận sự ẩm dính nơi lòng bàn tay, tựa như rốt cuộc cũng chịu thừa nhận mình đã già:

“Cả Bắc cảnh, đã không còn ai đè ép được hắn.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận