Quy Loan - Đoàn Tử Lai Tập

Chương 219: Ta dẫn các ngươi vào Vương đình hộ giá….




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hôm sau, Tiêu Lệ dẫn theo Lang Kỵ phi thẳng về phía Hoành Hồ. Trên đường đi, ngang qua một ốc đảo, bèn cho ngựa uống nước, tạm thời nghỉ chỉnh đốn.

Đám tướng sĩ đang lấy nước bên nguồn, chợt thấy cát sỏi ven bờ rung khẽ.

Ánh mắt Tiêu Lệ thoáng biến, ngẩng đầu nhìn về phía sườn dốc cao.

Thám hầu cảnh giới nơi xa vội vã thúc ngựa trở về bẩm báo: “Quân hầu, có một nhánh Trần quân đang hướng bên này mà tới, dường như đang truy sát kẻ nào.”

Tiêu Lệ khẽ làm một thủ thế, tinh nhuệ trong Lang Kỵ liền theo hắn áp sát, ẩn phục trên sườn dốc cao phía trên ốc đảo.

Nơi ấy địa thế cao, vừa vặn có thể trông rõ tình hình nơi sa mạc xa xa.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Mấy kỵ phía trước toàn là nữ nhân cùng trẻ nhỏ, thấy vậy không khỏi quay đầu lại, vừa bi phẫn vừa gào gọi điều gì đó, hẳn là tiếng bộ tộc bản địa, Tiêu Lệ nghe không hiểu.

Nhưng người nam nhân ngã dưới ngựa kia dường như phẫn nộ đến cực điểm, dùng thứ quan thoại còn gượng gạo mà hét về phía đám kỵ binh sau lưng:

“Trấn Quốc công chúa của nước Trần các ngươi thất tín! Nửa tháng trước còn phái sứ giả đến cùng bộ tộc Ba Thập Diệp ta kết minh!”

Tên tiểu tướng kỵ binh trên lưng ngựa thần sắc giễu cợt, không đáp một lời, chỉ ba ngón tay móc dây cung, giương cung bắn tiếp một tiễn về phía nam nhân kia.

Người nam nhân rơi ngựa biết hôm nay khó thoát kiếp nạn, thấy mũi tên đã sắp tới trước mắt, nhưng vì quá phẫn uất, đến cả việc nhắm mắt chờ chết cũng không làm nổi.

Ngay khi bên tai vang lên tiếng xé gió—

Hắn ta trơ mắt nhìn mũi tên đoạt mệnh kia bị một mũi tên khác từ phía sau bắn tới đánh gãy giữa không trung, mũi tên ấy dư thế chưa giảm, cắm sâu vào cát vàng.

Biến cố bất ngờ khiến cả nam nhân lẫn đội kỵ binh giương cờ chữ “Trần” đều ngoảnh đầu nhìn lên sườn dốc phía sau.

Dưới ánh liệt nhật, chỉ thấy trên đỉnh dốc có một loạt nhân ảnh cưỡi ngựa, sừng sững như nham thạch giữa sa mạc. Người đứng đầu tay nắm một trương huyền thiết đại cung lớn khác thường, hiển nhiên mũi tên vừa rồi chính do hắn b*n r*.

Nam nhân cùng thân quyến bên dưới như gặp cứu tinh, vội vã ngẩng mặt cầu cứu.

Thê nhi hắn ta trong cơn cấp bách ngã khỏi lưng ngựa cũng chẳng kịp để ý, trực tiếp quỳ sụp trên cát, vừa khóc vừa dùng tiếng bộ tộc khẩn cầu điều gì đó.

Tiêu Lệ thu cung, giọng trầm lạnh truyền theo gió:

“Trở về nói với công chúa các ngươi, mấy người này, ta bảo hộ.”

Tiểu tướng kỵ binh nheo mắt đánh giá đám người trên dốc cao, thấy bọn họ chỉ có hơn mười kỵ, bèn lấy binh khí trong tay chỉ thẳng lên:

“Lũ tiểu tặc phương nào, dám cản trở ta thi hành quân vụ!”

Trong cảnh nội Trần quốc, đa phần bách tính cũng là những người năm xưa từ Trung Nguyên di cư, quan thoại nước Trần và quan thoại đất Lương vốn không khác.

Nhưng quan thoại tên tiểu tướng kia nói lại hết sức gượng gạo, Tiêu Lệ không khỏi nhíu mày.

Tên tiểu tướng thấy Tiêu Lệ không đáp, tưởng rằng bên mình đông người đã uy h**p được đối phương, bèn hạ lệnh khẽ một câu. Đám kỵ binh theo hắn lập tức chia làm hai tốp: một tốp tiếp tục truy sát nam nhân kia, một tốp xông thẳng lên sườn dốc.

Bên dưới, kỵ binh vừa thúc ngựa hò hét, tiếng hô lại có phần quái dị. Đứng cạnh Tiêu Lệ, Triệu Hữu Tài quái lạ nói:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Hắn khẽ vuốt chiếc huyền thiết ban chỉ nơi ngón cái, ánh mắt trầm xuống, nói:

“Lũ chuột đội da, bắt hết!”

Triệu Hữu Tài cùng Trịnh Hổ đều biến sắc.

Lang Kỵ theo Tiêu Lệ thúc ngựa lao xuống khỏi sườn dốc, quả thật như bầy lang xuất săn.

Mưa tên vội vã từ phía dưới bắn lên đều bị Tiêu Lệ cùng Lang Kỵ chém rơi dưới ngựa. Khoảng cách đã gần, cung tiễn không còn phát huy được bao nhiêu.

Hai luồng kỵ binh như hai dòng lũ va vào nhau. Miêu đao trong tay Tiêu Lệ nhuốm máu, nơi lưỡi đao đi qua, những tên ngụy mạo binh lính quân Trần ý đồ xông lên dốc đều ngã ngựa lăn người. Cuối cùng hắn còn dùng miêu đao ghì xuống vô số câu liêm thương, ép kỵ binh đối diện cả người lẫn ngựa lùi lại.

Đám Lang Kỵ đang uống nước nghỉ ngơi ở ốc đảo nghe tiếng giao chiến, cũng đồng loạt thúc ngựa vòng từ phía sườn dốc kéo tới.

Tên tiểu tướng định lấy mạng nam nhân bộ tộc kia thấy tình thế không ổn, đến cả thứ quan thoại gượng gạo cũng chẳng buồn nói, chỉ lớn tiếng hô hoán rút lui.

Nhất thời trên sa đạo chỉ thấy kỵ binh mặc giáp Trần quốc tháo chạy tán loạn. Lang Kỵ tựa như bầy lang săn mồi giữa hoang mạc, cưỡi ngựa vòng từ cao dốc xuống, vừa truy kích vừa bắn tên, dần dần vây chết bọn chúng.

Tên tiểu tướng chạy được một quãng, thấy phía trước lại có hai kỵ Lang Kỵ từ sườn dốc xông xuống chặn đường, vội giương cung bắn liền mấy phát, bắn rơi một kỵ, rồi th*c m*nh bụng ngựa lao về phía lỗ hổng.

Phía sau lại có tiếng xé gió ập tới.

Hắn cúi rạp người, ngoảnh đầu nhìn lại, một mũi tên sượt qua da đầu, tóc như bị gọt mất một mảng, cảm giác lạnh lẽo còn chưa kịp tan thì chiến mã dưới thân đã hí vang rồi đổ gục.

— Chân ngựa cũng trúng tên.

Tiểu tướng rơi xuống đất lăn mấy vòng, nghe tiếng vó ngựa bốn phương tám hướng vây kín, vẫn bất chấp bò dậy chạy tiếp.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Gương mặt hắn tràn đầy hoảng loạn cùng bất cam.

Khi hắn đảo mắt nhìn quanh, liền thấy phía sau đám Lang Kỵ tự động tách ra một lối đủ cho hai người sóng vai đi qua. Người nam nhân vừa rồi bắn tên về phía hắn đang cưỡi ngựa chậm rãi tiến lại.

Đối phương từ trên cao nhìn xuống, ngũ quan thâm thúy, dung mạo tuấn dật ngoài dự liệu. Nhưng uy thế toát ra quanh thân đủ khiến người ta quên mất hắn rốt cuộc sinh ra với gương mặt thế nào.

“Bọn ngươi là kẻ nào? Vì sao mạo xưng Trần quân?” Người kia lạnh giọng hỏi.

Tiểu tướng chỉ ôm chân r*n r*, miệng phát ra những âm thanh chẳng ai nghe hiểu.

Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!

 

Tiêu Lệ gọi một tiếng: “Lão Hổ.”

Trịnh Hổ lập tức bước lên, ra hiệu cho hai Lang Kỵ giữ chặt đối phương. Hắn rút chủy thủ, đâm thẳng thêm một nhát vào đùi tiểu tướng.

Tiểu tướng lập tức lại gào thảm một tiếng, giãy đến mức mắt đỏ ngầu, nhưng vẫn không thoát khỏi kìm kẹp của Lang Kỵ. Máu từ đùi hắn trào ra như suối, nhuộm đỏ một mảng cát dưới chân, hắn thở hồng hộc từng hơi nặng nhọc.

Trên không trung, tiếng kền kền rít lên từng hồi.

Trên lưng ngựa, Tiêu Lệ lấy ngón trỏ đẩy chiếc huyền thiết ban chỉ nơi ngón cái xoay một vòng, hờ hững nói:

“Nếu còn không chịu mở miệng, cứ chọc thêm vài lỗ máu nữa rồi trói treo lên cây, chờ máu chảy cạn, cho kền kền đến rỉa.”

Trịnh Hổ dứt khoát đáp: “Rõ!”

Hắn cầm chủy thủ định tiếp tục đâm xuống. Tiểu tướng rốt cuộc hiểu rằng lời Tiêu Lệ nói không phải chỉ để dọa người, bèn dùng thứ quan thoại méo mó mở miệng:

“Ta nói… ta nói…”

Khi Tiêu Lệ trở lại dưới tán cây bên ốc đảo, thần sắc lạnh đến đáng sợ.

Những lời tiểu tướng khai ra vẫn còn văng vẳng bên tai hắn.

“Chúng ta là… là Tây Lăng quân. Đồ sát bộ tộc Ba Thập Diệp, là do bên trên nhận được tin từ cái đinh cắm trong Trần Vương đình, nói rằng Hạm Dương muốn liên hợp các bộ tộc xung quanh, cùng chống lại Tây Lăng, nên mới sai chúng ta giả làm Trần quân đi tàn sát các bộ tộc ấy, phá tan liên minh của họ.”

“Xem ra anh hùng đây cũng chẳng phải minh quân của Trần quốc, chi bằng tha cho chúng ta một con đường sống?”

Tiêu Lệ hỏi:

“Sau lưng Trần quốc còn có Đại Lương làm hậu thuẫn. Tây Lăng các ngươi dù ly gián được Trần quốc với các bộ tộc này, thì có mấy phần thắng mà đánh hạ Trần quốc?”

Tiểu tướng vội đáp:

“Anh hùng không biết, vị Hạm Dương công chúa kia tuy hiện đang nắm giữ triều chính Trần quốc, nhưng chỉ cần nàng sinh hạ Vương thế tử, các đại thần Vương đình sẽ liên thủ trừ khử nàng, tôn Vương thế tử lên kế vị. Đến khi ấy, Trần quốc và Đại Lương đều đại loạn, chính là thời cơ tốt nhất để Tây Lăng ta tiến công. Nắm giữ Vương thế tử trong tay, còn có thể hiệu lệnh cả Lương lẫn Trần. Hiện giờ các đại thần Vương đình đang ra sức gây áp lực, buộc Hạm Dương công chúa mau chóng hoài thai lần nữa!”

Giọng Tiêu Lệ lạnh buốt:

“Trong hàng đại thần Vương đình có người của các ngươi?”

Tiểu tướng co rúm gật đầu.

“Là kẻ nào?”

Hắn mặt lộ vẻ khó xử:

“Chuyện này… chức vị chúng ta thấp kém, thực sự không hay biết.”

Tiêu Lệ thản nhiên nói:

“Nghe ra, các ngươi cũng chẳng còn cần thiết phải tàn sát những bộ tộc đã kết giao với Trần quốc nữa.”

Đối phương sợ hắn hiểu lầm mình nói dối, vội vàng giải thích:

“Bên trên lo nếu tiếp tục đánh xuống, Hạm Dương công chúa sẽ sớm tránh về Đại Lương. Vì thế mới muốn mở thông con đường thẳng tới Bách Nhẫn Quan. Đợi khi công chúa khởi hành về Lương địa, đại quân Tây Lăng có thể từ lãnh địa các bộ tộc quanh Trần quốc tiến binh, cướp người đi.”

“Nghe nói Hạm Dương công chúa là đệ nhất mỹ nhân Đại Lương. Không cần dùng Vương thế tử để hiệu lệnh hai nước nữa, đánh hạ Trần quốc xong, để nàng vào Tây Lăng làm hoàng phi. Khi bệ hạ Tây Lăng tiến quân vào Đại Lương, cũng sẽ bớt đi không ít trở lực, chẳng phải sao?”

Cuối cùng, tiểu tướng ấy trở thành một cái xác bị treo ngược trên cây.

Bên cạnh vang lên tiếng bước chân. Tiêu Lệ thu lại mọi suy nghĩ, nghiêng mắt nhìn sang. Sát khí trong đáy mắt hắn vẫn chưa tan, khiến vị thủ lĩnh bộ tộc đang kéo theo cái chân bị thương bản năng lùi lại một bước.

Nghĩ đến mục đích mình đến đây, hắn ta mới nén lại nỗi sợ như đối diện dã thú nổi giận, quỳ xuống trước mặt Tiêu Lệ, dùng thứ quan thoại gượng gạo vừa nói vừa ra hiệu:

“Hạm Dương công chúa là ân nhân của bộ lạc chúng ta. Bên cạnh công chúa xuất hiện sài lang, chúng ta phải giúp công chúa.”

Hắn ta nói khá vất vả, ra hiệu xong liền dập đầu một cái:

“Xin ân nhân phái người đến Vương đình truyền tin, cảnh báo công chúa.”

“Ta sẽ đi các bộ lạc khác báo tin, để họ đề phòng đám Tây Lăng sài lang giả mạo Trần quân.”

Tán lá thưa thớt hắt xuống bóng râm che khuất đôi mày Tiêu Lệ. Giọng hắn nghe không rõ vui giận:

“Các ngươi ủng hộ nàng đến thế sao?”

Người nam nhân đáp:

“Phải. Công chúa đã cho bộ lạc chúng ta sinh cơ, và hy vọng.”

Trước kia, bộ tộc họ luôn bị Tây Lăng ức h**p. Vài ốc đảo ít ỏi dùng làm nơi cư trú cũng thường xuyên bị chiếm đoạt, thậm chí còn bị ép thỉnh thoảng xâm phạm Trần quốc.

Trần quốc từ trước đến nay chỉ biết xuất binh phản kích họ. Giằng co như vậy mấy năm, cho đến khi Ôn Du chấp chính, không chấp chuyện cũ, còn mở thông thương với họ, để họ có thể lấy vật đổi vật, sinh tồn không còn gian nan như trước, cũng không phải bị Tây Lăng ép buộc đi cướp bóc biên cảnh Trần quốc nữa, dần dần mới thoát khỏi sự khống chế của Tây Lăng.

Vì vậy nửa tháng trước khi sứ giả Trần quốc đến bảo họ quy thuận, hắn ta không hề do dự mà đồng ý.

Lần này bị Tây Lăng quân đồ sát, cũng bởi đối phương giả mạo Trần quân, bọn họ lúc đầu không đề phòng, thậm chí còn chuẩn bị rượu ngon thịt tốt tiếp đãi, nào ngờ đổi lại là thảm cảnh huyết tẩy toàn tộc.

Khi chưa biết chân tướng, hắn ta phẫn nộ vô cùng. Nay đã biết Ôn Du cũng đang lâm vào khốn cục, bọn họ nhất định dốc hết sức mình, trợ giúp vị công chúa Đại Lương từng ban thiện ý cho bộ tộc họ.

Hàng mi dài của Tiêu Lệ khẽ hạ xuống. Rõ ràng khí thế quanh thân khiến người ta hô hấp cũng thấy nặng nề, nhưng hắn dường như đang cười, nói:

“Nàng chẳng phải đã mời các ngươi dự bách nhật yến của nữ nhi nàng sao? Ta dẫn các ngươi vào Vương đình, bảo hộ nàng chu toàn, thế nào?”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận