Sờ Một Cái, Dễ Thương Quá!

Chương 11.




Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Đáp xuống đất, con mèo đen buông Mạc Diệu ra.

Trong lòng Mạc Diệu có chút khó chịu, cảm giác như lãnh thổ của mình bị xâm phạm, cậu liếc nhìn mèo đen một cái. Nhưng con mèo đen kia đã lẳng lặng đi thẳng về phía trước.

Từ cổng phụ của trường đi ra là cả một con phố toàn quán ăn nhỏ, lúc này phần lớn đã đóng cửa, chỉ còn vài tiệm đồ nướng vẫn đang mở cửa kinh doanh. Mèo đen đi đến trước cửa một tiệm cá nướng thì dừng lại.

Tiệm cá nướng đã dọn hàng, cô nhân viên trẻ tuổi đang cầm chổi quét dọn mặt đất, Mạc Diệu đi theo sau.

Thấy con mèo đen, cô gái dừng chổi, cười hì hì gọi: “Mimi!”

Mạc Diệu không nhịn được liếc nhìn mèo đen, thấy con mèo được gọi là “Mimi” kia vẫn mặt không biến sắc. Cô gái tiếp tục quét nhà.

Mạc Diệu không hiểu ý đồ của mèo đen, thấy nó cứ ngồi xổm tại chỗ không nhúc nhích, cậu sốt ruột đi quanh nó mấy vòng. Trước khi cửa cuốn của tiệm cá nướng hạ xuống, cô gái mang ra một con cá nướng bọc trong giấy bạc đặt xuống đất.

Cô nói: “Hai đứa ăn từ từ nhé, chị tan làm đây.”

Đợi cô gái đi khuất, Mạc Diệu mới ghé sát xem con cá nướng kia. Con cá bị thiếu mất một miếng, rõ ràng là đồ người ta ăn dở, nhưng trông vẫn sạch sẽ và còn thừa hơn một nửa.

Cậu thực sự đói rồi, cá nướng ăn thừa dù sao cũng sạch hơn đồ ăn trong thùng rác. Mạc Diệu cúi đầu bắt đầu ăn cá. Cánh cửa nhỏ giữa cửa cuốn của tiệm cá nướng đã khóa lại, ánh sáng trắng hắt ra từ khe cửa một lát sau cũng biến mất.

Mạc Diệu ăn no được một nửa mới rảnh rang ngẩng đầu nhìn mèo đen, phát hiện nó vẫn luôn ngồi xổm bên cạnh, không hề lại gần ăn đồ.

Mèo đen đặc biệt dẫn mình đến đây ăn cá, Mạc Diệu giờ đây đã hiểu rõ điều đó. Cậu do dự một chút, lùi lại nửa bước, ý bảo mèo đen đến ăn. Nhưng mèo đen vẫn không động đậy.

Mạc Diệu thầm nghĩ: “Nếu mày không ăn thì tao không khách sáo nữa đâu.” Cậu không do dự nữa, cúi đầu ăn lấy ăn để.

   

Suốt bao nhiêu đêm qua, hôm nay là lần đầu tiên Mạc Diệu được ăn no. Trên đường phố đêm khuya, chú mèo đã no bụng mang dáng vẻ thỏa mãn, chậm rãi bước đi, cái đuôi cứ lắc qua lắc lại theo nhịp mông.

Mèo đen cũng đi không nhanh, ngay phía trước cậu, thân hình nhanh nhẹn, bước chân linh hoạt. Mạc Diệu nhìn bóng lưng của nó, muốn bày tỏ lòng cảm ơn nhưng không cách nào dùng ngôn ngữ diễn đạt được, thế là cậu đuổi theo. Mèo đen vẫn đang đi tới, Mạc Diệu không thể vỗ vai nó, chỉ đành dùng thân mình cọ vào người nó một cái.

Mèo đen nhìn cậu.

Nhờ ánh đèn đường, Mạc Diệu nhìn rõ mặt mèo đen ở cự ly gần. Tuy cả khuôn mặt đen thui nhưng đôi mắt tròn xoe trông khá đáng yêu, giống như mấy con bồ hóng trong hoạt hình của Miyazaki vậy. Mạc Diệu lại cọ nó thêm cái nữa. Lần này mèo đen khẽ động đậy, nhẹ nhàng hích Mạc Diệu ra.

Đang lúc tâm trạng tốt, Mạc Diệu càng thêm phấn khích, cứ thế đuổi theo cọ vào người mèo đen suốt dọc đường về trường.

Về đến trường, Mạc Diệu tìm đến bồn rửa tay bên cạnh sân bóng đá, vặn vòi nước uống. Mèo đen đứng dưới đất, khi không cử động thì hoàn toàn hòa làm một với bóng tối.

Mạc Diệu uống no nước, hất mấy giọt nước dính trên râu dưới cằm, vừa quay đầu lại đã thấy mèo đen đột nhiên vọt lên cái cây bên cạnh. Cậu tò mò cũng leo lên theo, chen chúc bên cạnh mèo đen, phóng mắt nhìn về phía trước.

Thế rồi cậu lại nhìn thấy con mèo đực ở trong rừng cây lúc nãy. Vừa nãy ánh sáng quá tối, chỉ thấy mờ mờ con mèo đực có thân hình to béo, giờ nhờ ánh đèn đường mới nhìn rõ nó có bộ lông xù xì bẩn thỉu, một cái đuôi dài thô kệch kéo lê phía sau, bước chân chậm rãi nhưng đầy sức mạnh.

Mạc Diệu khẽ nhíu mày, mặt gần như dán sát vào mặt mèo đen. Con mèo đực đi về hướng của bọn họ.

Mạc Diệu bỗng nhiên cảm thấy có chút căng thẳng, quay sang nhìn mèo đen. Mèo đen không phát ra một tiếng động nào, ẩn mình giữa đám lá cây, dường như không định nhúc nhích.

Ngay lúc con mèo đực đi ngang qua dưới gốc cây, từ trong bụi cỏ bên cạnh đột nhiên lao ra một con mèo mướp, nó vồ mạnh con mèo đực một cái rồi quay người chạy biến. Chỉ thấy con mèo đực đột ngột phát lực, không thấy nó chạy nhanh đến mức nào nhưng sức bộc phát lại lớn đến đáng sợ. Rõ ràng con mèo mướp trông có vẻ đã chạy xa, vậy mà con mèo đực chỉ vài bước đã đuổi kịp, vồ ngã nó vào bụi cỏ.

Mạc Diệu thấy con mèo mướp vùng vẫy, phát ra tiếng kêu thảm thiết, rất nhanh đã lật ngửa bụng ra tỏ ý yếu thế, phát ra tiếng r*n r* nhỏ. Con mèo đực hơi nới lỏng sức. Con mèo mướp thừa cơ lẻn đi, nhưng vì Mạc Diệu đứng trên cao nên từ xa vẫn thấy được một chân nó dường như đã bị thọt.

   

Mạc Diệu lại nhìn con mèo đực, thấy nó không nhanh không chậm đi tiếp, thầm nghĩ: “Bạo lực học đường thật đáng sợ.”

Đợi đến khi con mèo đực đi khuất, mèo đen mới nhảy xuống khỏi cây, lần này nó không đợi Mạc Diệu nữa mà tự mình rời đi trước.

Hai ngày sau vào buổi trưa, Mạc Diệu gặp lại con mèo đực hung hãn kia trong trường. Lúc đó là giờ ăn trưa, nhà ăn, ký túc xá, xung quanh đều là sinh viên ra ra vào vào.

Mạc Diệu thấy con mèo đực kia ngồi xổm trước cổng ký túc xá nữ, cũng giống như đêm hôm đó, dáng vẻ oai phong lẫm liệt xin ăn từ các nữ sinh đi ngang qua. Lông con mèo đực thực sự rất bẩn, dưới ánh mặt trời cũng không nhìn rõ màu lông ban đầu, lông rất dài, bết lại thành từng cục, mặt to và dẹt, mắt hình tam giác ngược, lộ rõ vẻ hung dữ.

Mạc Diệu mua cơm ở nhà ăn, vốn định về ký túc xá nhưng giờ dứt khoát tìm một chỗ ngồi xuống, vừa nhìn con mèo đực vừa ăn cơm. Hình dáng này của nó lẽ ra không được yêu thích, vậy mà các nữ sinh đi ngang qua vẫn cho nó ăn, thậm chí không biết ai đã đặt một cái hộp cơm giấy trước mặt nó, có người trực tiếp xới cơm và thịt vào hộp của nó.

Con mèo đực xin ăn không hề khúm núm, có người cho thì ăn, không ai cho thì ngồi thẳng lưng, giống như một ông chủ lớn đang đợi người ta mang bữa trưa đến. Mạc Diệu quan sát khoảng mười phút, nhận ra khu ký túc xá nữ vào giờ ăn đúng là một địa điểm xin ăn tuyệt vời. Các nữ sinh đại học đã đem tình yêu thương tràn trề dành hết cho đám mèo hoang này, nuôi béo mầm những con mèo hoang xin ăn.

Tại sao chỉ có mình cậu là đêm nào cũng phải chịu đói?

Mạc Diệu nghĩ mãi không thông, cậu đứng dậy nhìn xung quanh, thấy đằng xa có một con mèo trắng đang trốn trong góc, ngoài ra không còn con mèo nào khác. Cậu bắt đầu nhận ra đây là địa bàn của con mèo đực này, nó ngang ngược chiếm giữ tất cả tình thương của các nữ sinh, không chịu chia sẻ thức ăn cho đồng loại, những con mèo khác đều không dám xuất hiện trong tầm mắt của nó.

Mạc Diệu cảm thấy có chút phẫn nộ.

Buổi tối, Mạc Diệu nằm trên giường từ sớm, cậu gối hai tay sau đầu, suy nghĩ xem tiếp theo phải làm gì. Kể từ đêm mèo đen dẫn cậu đi ăn cá, hai ngày liền nó không xuất hiện. Mạc Diệu tự mình leo tường ra ngoài trường, kết quả hai lần đến tiệm cá nướng kia đều đóng cửa, không biết là do đen đủi hay đã xảy ra chuyện gì khác.

Cậu đói quá.

Không thể đặt hết hy vọng vào mèo đen được, Mạc Diệu quyết định đêm nay phải tự nghĩ cách.

Trước khi đi ngủ, Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng nằm trên giường tán gẫu, Mạc Diệu giả vờ ngủ không nói câu nào, cậu hy vọng bọn Trương Tử Vũ đừng nói chuyện nữa mà mau ngủ đi. Quả nhiên hai người nói một lát, tưởng Mạc Diệu đã ngủ nên vô thức hạ thấp giọng, rồi dần dần cũng im lặng.

   

Mạc Diệu nghe thấy họ đã ngủ say, nhưng vẫn còn một vấn đề: Tối nay Tư Viễn vẫn chưa về. Tư Viễn có về nữa không? Mạc Diệu hơi phân vân, thỉnh thoảng cậu ta không về ký túc xá ngủ cũng là chuyện bình thường, chắc là muộn quá ký túc xá khóa cửa nên không về nữa. Hôm nay vẫn chưa muộn lắm, biết đâu Tư Viễn vẫn sẽ về.

Trong lòng Mạc Diệu có chút nôn nóng, cậu không nhịn được tung chăn xuống giường. Vốn chỉ mặc mỗi q**n l*t, cậu tiện tay vơ lấy một chiếc sơ mi khoác vào. Cậu đi đến cạnh cửa, vặn khóa mở ra một khe nhỏ thò đầu ra nhìn, kết quả suýt nữa đâm sầm vào người đang đứng ở cửa.

Tư Viễn đã rút chìa khóa ra, đang định mở cửa. Mạc Diệu ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Tư Viễn, bầu không khí nhất thời trở nên gượng gạo.

“Sao không có tiếng động gì hết vậy?” Mạc Diệu lên tiếng trước để che giấu sự bối rối.

“Cậu định làm gì?” Tư Viễn hỏi.

Mạc Diệu nói: “Không ngủ được nên định ra ngoài dạo chút.”

Nhờ ánh đèn hành lang, ánh mắt Tư Viễn lướt từ chiếc sơ mi không cài cúc xuống đôi chân trần của cậu. Mạc Diệu lùi lại nửa bước, định bảo không mặc quần thì không được ra ngoài dạo à? Nhưng do dự một chút rồi thôi, quay người đi về phía giường của mình.

Tư Viễn vào cửa, khẽ nói: “Cổng ký túc xá khóa rồi.”

Vừa đúng mười một giờ.

Mạc Diệu “ừm” một tiếng, chui tọt vào trong chăn vẫn còn hơi ấm của mình.

Cánh cửa “cạch” một tiếng đã khóa lại.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận