Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Mạc Diệu loay hoay tìm kiếm trong đám cỏ rất lâu nhưng chẳng thấy gì cả. Cơn gió đêm lành lạnh thổi qua làm đại não cậu tỉnh táo lại đôi chút trong tích tắc, cậu đứng thẳng lưng dậy, thầm nghĩ: Mình đang làm cái quái gì thế này?
Ngoảnh đầu nhìn lại, Mạc Diệu thấy Tư Viễn vẫn còn ở đó, tựa lưng vào xe đạp, tay giữ ghi-đông đang nhìn mình.
Ánh sáng xung quanh không đủ sáng, biểu cảm trên mặt Tư Viễn cũng không rõ ràng, cậu ta chỉ đột ngột nói một câu: “Cẩn thận trong cỏ có phân chó đấy.”
Mạc Diệu như bị dội một gáo nước lạnh, cả người đứng sững lại. Cậu lộ ra vẻ mặt hơi hoảng hốt, cúi đầu nhìn nhìn rồi sải bước thật nhanh ra khỏi bãi cỏ, gần như là nhảy phốc lên ghế sau xe đạp của Tư Viễn.
Cậu đưa tay nắm lấy eo Tư Viễn, nói: “Về thôi.”
Tư Viễn không chút chần chừ, đạp bàn đạp, chở Mạc Diệu về hướng ký túc xá.
Về đến phòng, Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng đều không có mặt. Mạc Diệu mơ mơ màng màng vệ sinh cá nhân xong rồi leo lên giường nằm, kéo chăn che kín đến tận cằm.
Sau đó cậu cảm nhận được Tư Viễn cũng leo lên giường, chiếc giường sắt rung rinh một lát rồi im lìm.
Mạc Diệu ngủ thiếp đi, một đêm không mộng mị, cứ thế cho đến khi trời sáng.
Lúc tỉnh dậy, Mạc Diệu nhìn qua màn thấy có người ngồi trước giường mình, cậu nhìn kỹ lại thì ra là Trần Tân Dũng.
Trần Tân Dũng đang ngồi trên ghế của Mạc Diệu nghịch điện thoại.
Mạc Diệu xoa trán, đá tung chăn ngồi dậy.
Trần Tân Dũng nghe thấy tiếng động, quay lại nhìn cậu: “Dậy rồi à?”
“Ừ,” Mạc Diệu cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Trần Tân Dũng lại nói: “Mấy người kia đi ra ngoài hết rồi.”
Mạc Diệu thò chân ra khỏi màn, bàn chân quờ quạng tìm dép.
Trần Tân Dũng nói: “Chỉ có mình tao đợi mày đi ăn sáng thôi đấy.”
Mạc Diệu quơ lấy cái quần vắt bên mép giường xỏ vào, thuận miệng đáp: “Mày cứ đi ăn trước đi.”
Trần Tân Dũng nhìn cậu: “Đêm qua mày về cùng Tư Viễn à?”
Mạc Diệu ngạc nhiên hỏi: “Hả?”
“Tao với Trương Tử Vũ ở tiệm tạp hóa mua mì tôm, thấy mày ngồi sau xe đạp của Tư Viễn về.”
Mạc Diệu mở tủ quần áo, tìm một chiếc sơ mi sạch mặc vào: “Thế à? Đêm qua tao uống nhiều quá, không nhớ gì cả.”
Cậu không phải không nhớ, cậu nhớ chứ, chỉ là cậu không muốn nói mà thôi.
Trần Tân Dũng lại hỏi: “Sao Tư Viễn cũng đi ăn với Điền Thâm?”
Mạc Diệu đi về phía nhà vệ sinh: “Chả biết nữa, sau đó say quá chả nhớ gì.”
Trần Tân Dũng có vẻ rất muốn kết giao với Điền Thâm nhưng không nói huỵch toẹt ra.
Mạc Diệu không mấy hứng thú với những suy tính vòng vo của cậu ta, cậu bước vào nhà vệ sinh khép hờ cửa, cầm bàn chải và cốc súc miệng lên. Khoảnh khắc ngước nhìn vào gương, cậu đột nhiên nhận ra điểm không đúng nằm ở đâu rồi: Đêm qua cậu không biến thành con mèo đó, từ đầu đến cuối, ngay cả một giấc mơ cũng không có.
Đêm hôm đó, Mạc Diệu ngồi bên mép giường, thẫn thờ nhìn đống bia trên bàn.
Bia là do cậu đi siêu thị mua sau khi ăn tối xong, lúc đầu định lấy hai chai, sau nghĩ chắc không đủ làm mình say, thế là khuân luôn cả thùng.
Nhưng khi đã vác thùng bia về đến phòng ký túc, cậu lại bắt đầu không chắc chắn, liệu mình có thực sự muốn thử uống say một lần để kiểm chứng điều gì đó hay không?
Hôm nay Trương Tử Vũ về khá sớm, vừa vào cửa thấy thùng bia liền “ồ” lên một tiếng, hỏi: “Có mấy món nhắm thế?”
Mạc Diệu không nói gì.
Trần Tân Dũng đang ở trên giường mình, cả ngày hôm nay Mạc Diệu cứ lơ đãng, biểu hiện ra ngoài là sự thờ ơ lạnh nhạt với cậu ta, nên đến giờ cơm tối cậu ta cũng chẳng thèm nói chuyện với Mạc Diệu nữa.
Trương Tử Vũ thấy cả hai đều im lặng, thắc mắc bước vào phòng rồi lại hỏi Mạc Diệu: “Sao thế? Có dịp gì à?”
Mạc Diệu cầm một chai bia lên, hỏi Trương Tử Vũ: “Làm một chai không?”
Trương Tử Vũ cả buổi tối chưa uống nước nên đang khát, nghe vậy liền đón lấy chai bia: “Được thôi, uống đi.”
Hai người không có món nhắm nào, cứ thế mỗi người uống hết một chai bia.
Trương Tử Vũ uống xong thì đi tắm, Mạc Diệu định cầm chai nữa nhưng nghĩ sáng mai còn có tiết học, thật sự say thì sáng mai dậy mệt lắm, cuối cùng lại cất chai bia về chỗ cũ.
Kết quả đến nửa đêm, Mạc Diệu phát hiện ra chai bia kia chắc là uống công cốc rồi, cậu lại đang ngồi phục trong đám cỏ.
Con mèo này lúc nào cũng trốn ở những góc tối tăm trong trường, bụng đói meo, trông thật hèn mọn.
Mạc Diệu chậm rãi bước về phía trước, không nhịn được thở dài một tiếng. Chuyện khác tính sau, quan trọng nhất vẫn là phải tìm cái gì đó bỏ bụng, nếu không đến đêm mai chắc con mèo này chết đói mất.
Sân trường tĩnh lặng như tờ.
Mạc Diệu lén lút băng qua những con đường vắng vẻ, lẻn đến cổng ký túc xá nữ. Cậu định chui vào trong để bới thùng rác của khu nữ sinh.
Bới thùng rác là một quyết định mà Mạc Diệu đã phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều, và cậu nghĩ thùng rác của khu nữ sinh chắc sẽ sạch hơn khu nam sinh một chút.
Chỉ là vào khu nữ sinh lại phải chui qua cổng sắt.
Sau lần rút kinh nghiệm trước, cậu cho rằng con mèo này không phải béo kiểu bánh mì đặc ruột, sở dĩ bị kẹt là vì cậu không biết cách hóp bụng. Cậu đã xem rất nhiều video, lũ mèo đều có thể dễ dàng thu nhỏ mình lại để chui qua những cái lỗ bé xíu.
Mạc Diệu đứng trước cổng sắt, hít sâu một hơi, cảm nhận cả con mèo đang co lại hết cỡ rồi mới từ từ thở ra.
Đang lúc định thò đầu chui qua cổng sắt thì đột nhiên cậu nghe thấy một tiếng mèo kêu thảm thiết. Tiếng kêu này thu hút sự chú ý của cậu, khiến cậu vô thức dựng đứng tai lên, ngẩng đầu nhìn về hướng âm thanh phát ra.
Cách ký túc xá nữ không xa là nhà ăn, bên cạnh nhà ăn có một lối đi, phía bên kia lối đi là một khu rừng nhỏ. Khu rừng không lớn nhưng gần như không có ai lui tới.
Mạc Diệu rón rén, cái đuôi cụp hẳn lại, thò đầu nhìn về phía khu rừng xem có phải có mèo đang đánh nhau không.
Trong rừng quả thực có tiếng động, có hai con mèo ở đó, một con đang cưỡi trên lưng con kia, trông không giống đang đánh nhau.
Mạc Diệu đột nhiên nhận ra hai con mèo đó đang làm gì!
Con mèo bị đè trông rất quen mắt, hóa ra lại là con mắt gấu trúc từng bao vây Mạc Diệu; còn con mèo cưỡi trên lưng nó có thân hình to lớn, lông xù xì, khí thế đầy mình.
Mạc Diệu thấy vừa căng thẳng vừa kỳ quái, nhìn chằm chằm đến mức ngây người.
Ngay lúc đó, Mạc Diệu theo bản năng cảm thấy có gì đó không ổn. Cậu ngoảnh đầu sang bên cạnh, kinh hoàng phát hiện ra ở đó chẳng biết từ bao giờ đã có một con mèo đen đứng sẵn. Con mèo đen giống như một linh hồn hiện hình từ bóng đêm, đứng đó tĩnh lặng, không một tiếng động, hòa làm một với màn đêm thuộc về nó.
Mạc Diệu suýt nữa thì hồn bay phách lạc.
Con mèo đen rất bình tĩnh, thấy Mạc Diệu nhìn mình liền quay người rời khỏi khu rừng nhỏ.
Mạc Diệu nhìn nó đi xa, rồi lại quay lại nhìn hai con mèo trong rừng, thấy con mèo đực bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía mình. Hai con mắt nó như hai chiếc đèn pha cực sáng, rực rỡ đến mức chói mắt trong đêm tối.
Mạc Diệu lập tức lùi lại vài bước, rón rén tránh xa khu rừng.
Trước cửa nhà ăn có một ngọn đèn đường, con mèo đen đang ngồi dưới ánh đèn, như thể đang đợi cậu.
Mạc Diệu lại gần, cúi đầu, một cái chân vịn vào cột đèn, cái chân kia vỗ vỗ vào ngực mình, thầm nghĩ: Mẹ ơi, k*ch th*ch quá đi mất.
Phải mất một lúc lâu Mạc Diệu mới thấy tim đập bình thường trở lại, cậu ngước nhìn con mèo đen.
Con mèo đen vẫn nhìn cậu, lúc này mới quay người chậm rãi đi về phía trước.
Mạc Diệu nhìn chằm chằm bóng lưng nó, không nhúc nhích.
Con mèo đen đi được một đoạn thì dừng lại, quay đầu nhìn Mạc Diệu.
Mạc Diệu suy nghĩ một lát rồi bước theo nó.
Đợi Mạc Diệu đi lại gần hơn một chút, con mèo đen mới tiếp tục dẫn đường.
Hai con mèo kẻ trước người sau, đi một mạch đến cổng phụ của trường.
Cổng phụ đã đóng, cánh cổng gỗ không có kẽ hở, cũng không có cách nào chui qua được.
Con mèo đen nhảy phắt lên tường rào bên trái cổng, ngồi trên đó đợi Mạc Diệu. Nhảy qua bức tường này là ra bên ngoài trường.
Mạc Diệu nhìn bức tường cao, có chút do dự không chắc chắn. Cậu thấy mình có lẽ không nhảy lên nổi, nếu trước mặt con mèo khác mà nhảy không lên thì thấy mất mặt quá.
Cậu lùi lại hai bước, móng vuốt cào cào xuống đất.
Con mèo đen đứng trên cao nhìn cậu một lát, rồi khẽ ngẩng đầu hướng về phía một cái cây lớn bên cạnh tường.
Mạc Diệu cũng nhìn theo cái cây đó, nhận ra mình có thể leo lên cây rồi mới nhảy qua tường.
Việc leo cây đơn giản hơn nhiều, Mạc Diệu leo nhoay nhoáy lên, từ cành cây nhảy một cái đáp xuống đỉnh tường.
Chỉ có điều Mạc Diệu tiếp đất không được vững, đầu hơi chúi về phía trước, ngay sau đó cậu cảm thấy gáy mình bị ngoạm lấy.
Cậu giống như một con mèo con, bị con mèo đen ngoạm gáy tha từ trên tường nhảy xuống đất.