Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Mạc Diệu thực sự không muốn lùi bước, bộ não chỉ huy cậu phải cứng rắn lên, nhưng hai chân sau đã thoát khỏi sự kiểm soát của đại não, tự động rụt lại nửa bước. Lần này không có sự chuẩn bị trước, hai con mèo đi đầu đã lao về phía Mạc Diệu.
Khoảnh khắc đó, Mạc Diệu cảm thấy mình bị một lực cực mạnh vồ trúng suýt thì lộn nhào, lúc bay trên không trung cứ như cảnh quay chậm trong phim, và một khi bốn chân chổng lên trời, cơ thể bị trọng lực kéo xuống, lưng lập tức đập xuống đất. Không cho cậu một chút thời gian th* d*c nào, một con mèo đã đè lên người cậu.
Không kịp nghĩ nhiều cũng chẳng rõ là con mèo nào, Mạc Diệu co người lại, vung vuốt cào loạn xạ, theo bản năng tung ra một chiêu thỏ đạp, cậu chắc chắn là đã đạp trúng thứ gì đó, nhưng cũng bị thứ gì đó cào trúng.
Trong nháy mắt, lông mèo bay đầy trời.
Đồng thời, Mạc Diệu có thể nhìn thấy qua khóe mắt hai con mèo khác cũng lao tới, nhưng bước chân của chúng rõ ràng đã bị con mèo đen đang mai phục trong bóng tối làm cho rối loạn. Mạc Diệu nghe thấy một tiếng mèo kêu sắc lẹm, ba con mèo chạm một cái là tách ra ngay, mèo đen bốn chân bám chặt mặt đất, sống lưng ép xuống, khí thế oai hùng, rõ ràng đang chiếm ưu thế.
Con mèo đang đè Mạc Diệu cũng vội vàng lộn người nhảy ra, rõ ràng là kiêng dè mèo đen, lùi lại vài bước đối đầu với nó. Mạc Diệu cũng vội vàng đứng dậy, đứng sau lưng mèo đen để trợ thế. Ba con mèo cứ phát ra những tiếng gầm gừ khàn khàn như đang đe dọa từ trong cổ họng. Ánh mắt Mạc Diệu đảo qua mặt chúng, đột nhiên nhận ra có lẽ chúng đang đối thoại, nói gì nhỉ? Biết đâu là đang bày binh bố trận.
Đến giây phút này, lần đầu tiên Mạc Diệu cảm thấy tiếc nuối vì mình không phải là mèo thật, nên không cách nào phân biệt được rốt cuộc chúng có ý gì.
“Meo~” Cậu khẽ kêu một tiếng, cũng muốn ra hiệu cho mèo đen, kết quả mèo đen chẳng thèm để ý đến cậu.
Thế rồi, ba con mèo đột ngột hành động, tất cả đồng loạt lao về phía mèo đen.
Mạc Diệu cũng từng xem mèo đánh nhau, thường là chửi bới thì nhiều chứ động tay động chân thì ít. Nhưng lần này, ba con mèo hùng hổ tấn công mèo đen, móng vuốt vung lên vù vù, thân hình nhảy nhót tạo thành những tàn ảnh. Mèo đen quá đen, bị ba con mèo vây ở giữa nên càng không nhìn rõ, chỉ một lát sau đã thấy lông mèo bay lả tả, rõ ràng là cuộc chiến đang diễn ra vô cùng ác liệt.
Mạc Diệu ngẩn người không quá hai giây, nhận ra mình không thể ngồi yên đứng nhìn, liền liều mạng xông lên tham gia vào cuộc hỗn chiến. Nhất thời đâu đâu cũng thấy móng vuốt mèo và những tiếng gầm gừ khàn đặc. Mạc Diệu quay cuồng đầu óc, chỉ thấy một lát sau, trước mắt bỗng rộng thênh thang, ba con mèo hoang đã rút lui.
Bọn chúng ba chọi hai không thắng được nên nối đuôi nhau bỏ chạy, con mèo cuối cùng chạy chậm một chút, liền ngã lăn ra đất lộ bụng ra tỏ ý yếu thế, mèo đen lạnh lùng nhìn nó, không truy kích nữa.
Chỉ có Mạc Diệu là chưa đứng dậy ngay, cậu nằm bò trên mặt đất th* d*c, thấy xung quanh vẫn còn vương vãi bụi bặm và lông mèo, cái bụng mềm mại của cậu phập phồng kịch liệt, tim đập thình thịch, đợi đến khi nhịp tim chậm lại, cậu mới cảm thấy trên lưng một cơn đau rát buốt.
Cậu bị cào bị thương rồi.
Đau thì đau thật nhưng cũng chưa đến mức làm người ta mất trí, Mạc Diệu nằm im hồi lâu, vì trong đầu cậu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ: “Liệu có bị bệnh dại không nhỉ? Có cần đi tiêm phòng không?”
Mèo đen chậm rãi tiến lại gần hai bước, đứng trước mặt cậu.
Mạc Diệu vẫn không nhúc nhích, đầu óc rối bời suy nghĩ: “Vaccine dại phải tiêm trong vòng hai mươi bốn giờ mới có tác dụng đúng không? Một con mèo đến bệnh viện thì có ai tiêm cho không nhỉ?”
Mèo đen hơi cúi đầu, ghé sát mũi ngửi ngửi.
Trong lòng Mạc Diệu đầy nỗi sợ hãi: “Vaccine dại phải tiêm liên tục ba mũi hay năm mũi ấy nhỉ? Một con mèo đi bệnh viện thì có người tiêm cho không? Chờ đã,” cậu đột nhiên sực tỉnh: “Ai l**m mình đấy?”
Mèo đen lại l**m cậu một cái.
“Làm gì mà l**m tôi?” Mạc Diệu hoảng hốt muốn đứng dậy, đồng thời lại nghĩ, nếu vết thương có virus dại thì liệu mèo đen có bị lây không. Cậu không đứng dậy được vì bị mèo đen dùng vuốt ấn xuống.
Mèo đen ấn cái đầu to của cậu xuống đất, mạnh mẽ và dứt khoát l**m vết thương cho Mạc Diệu.
Mạc Diệu ngẩn người ra.
Thỉnh thoảng cậu có xem video ngắn, thấy hai con mèo ôm nhau l**m lông, một con luôn mạnh mẽ lấn lướt, con kia thì ngây ngô ngoan ngoãn không dám phản kháng.
Bây giờ cậu chính là con mèo ngây ngô ngốc nghếch đó, những suy nghĩ về bệnh dại bị cắt ngang, cậu cảm nhận được cái lưỡi mềm mại nhưng đầy gai nhỏ của mèo đen l**m qua lưng mình, vết thương trở nên ẩm ướt, không còn đau như thế nữa, lớp lông cạnh vết thương cũng ướt đẫm, dán chặt vào lưng. Cảm giác bị áp chế không dễ chịu cho lắm, nhưng cảm giác được l**m láp lại không đến nỗi tệ, tâm trí Mạc Diệu hỗn loạn, dần dần đánh mất cả ý thức.
Ngày hôm sau đi học, Mạc Diệu gục mặt xuống bàn, ngón tay lướt qua một vết xước thô ráp trên mặt bàn, trong đầu lại hiện lên cảm giác được l**m láp đêm qua.
Thật kỳ quặc, thực sự rất kỳ quặc! Nhưng lại có chút luyến tiếc…
Đúng là điên thật rồi. Cậu kéo quyển sách lại, che khuất mặt mình.
Lúc tan học, Mạc Diệu gọi Lý Nhã Hàm đang đi ngoài phòng học lại.
Ngô Tịnh Nghiên đi cùng Lý Nhã Hàm, dừng lại tò mò quay đầu nhìn cậu: “Có chuyện gì thế?”
Mạc Diệu không đáp lời cô nàng, chỉ nhìn Lý Nhã Hàm: “Có phải cậu đang nuôi mèo không?”
Cậu không nhớ rõ đã nghe Ngô Tịnh Nghiên hay Lý Nhã Hàm nhắc đến khi nào đó, nhưng lúc đó không để tâm, chỉ là trong tiềm thức có ấn tượng như vậy.
Lý Nhã Hàm nói: “Đúng thế, ở nhà có một con, sao vậy?”
Mạc Diệu hỏi: “Có tiêm vaccine dại không?”
Lý Nhã Hàm rõ ràng là rất có kinh nghiệm nuôi mèo, không chút do dự đáp ngay: “Có tiêm chứ. Nhưng mèo nuôi trong nhà cũng có thể không tiêm, vì nó không ra ngoài.”
“Bao lâu tiêm một lần?”
“Chắc mỗi năm một lần, sao thế? Cậu nuôi mèo à?”
Mạc Diệu không trả lời, chỉ nói: “Nếu bị mèo hoang cào thì sao? Tiêm vaccine có tác dụng không?”
Lý Nhã Hàm lần này suy nghĩ một chút: “Tớ cũng không biết nữa, chắc là có đấy. Cào có nặng không? Đi bệnh viện thú y xem sao đi.”
Mạc Diệu chỉ gật đầu một cái.
Ngô Tịnh Nghiên đứng bên cạnh nghe họ nói chuyện, có vẻ không vui, hỏi: “Nói xong chưa?”
Mạc Diệu bảo: “Xong rồi, chào nhé.”
Cậu đi ngang qua họ định rời đi, lại đột nhiên dừng lại, nói với Lý Nhã Hàm: “Cảm ơn cậu nhé.”
“Ồ, không có gì đâu.” Lý Nhã Hàm nói.
Mạc Diệu một mình ra khỏi phòng học, cậu nghĩ mình phải tìm thấy con mèo kia, đưa nó đi tiêm một mũi. Ban ngày cả ngày đều có tiết, hành động tìm mèo của Mạc Diệu chính thức bắt đầu sau khi ăn tối.
Trước đó, cậu vẫn luôn phân vân không biết con mèo đó thực sự tồn tại hay chỉ có trong giấc mơ của mình. Đến bây giờ, cậu gạt hết những ý nghĩ không chắc chắn đó sang một bên, quyết định dù thế nào cũng phải tìm thấy con mèo đen để đưa đi tiêm vaccine dại.
Vì thế, Mạc Diệu còn ra siêu thị bên ngoài mua một cái đèn pin cực sáng. Trường học không hề nhỏ, một con đường chính chạy từ đông sang tây, còn có rất nhiều đường nhỏ rẽ nhánh dẫn đến các tòa nhà dạy học, nhà thi đấu, sân vận động, thư viện, nhà ăn, ký túc xá khác nhau. Ngoài ra còn có thảm cỏ, hồ sen, đài phun nước, vân vân và vân vân.
Mạc Diệu đi chưa được nửa đường đã nhận ra hành động của mình chẳng khác nào mò kim đáy bể. Tìm kiếm kiểu này thì không thể nào tìm thấy một con mèo có thể di chuyển linh hoạt được. Tất nhiên địa điểm tìm kiếm chính của cậu tập trung ở khu sinh hoạt của sinh viên, vì dù sao ở đây cũng cung cấp đầy đủ thức ăn cho lũ mèo hoang.
Lúc vào ký túc xá nữ, cậu nhờ một người bạn giúp đỡ, đăng ký ở cổng lớn, sau đó tập trung tìm kiếm các bụi rậm phía sau tòa nhà. Cậu cầm đèn pin, động tác hơi lén lút, sợ bị người ta coi là kẻ b**n th**. Khi đã lục tìm hết một lượt khu sinh hoạt, cậu kinh ngạc phát hiện ra mấy con mèo trong mơ của mình đều đã gặp hết, chủ yếu là lũ mèo hoang nhỏ đã quây đánh cậu. Trong đó có một con mèo trắng còn cực kỳ thân thiện, thấy cậu là muốn lại gần cọ cọ, cậu vẫn còn nhớ hận thù đêm đó nên vung đèn pin xua con mèo đi chỗ khác.
Tuy nhiên, hai con mèo duy nhất không thấy tăm hơi đâu chính là bản thân cậu và con mèo đen kia.
Lúc này trời đã tối hẳn, Mạc Diệu mở rộng phạm vi tìm kiếm sang các tòa nhà dạy học. Đường dẫn ra phía sau giảng đường số 5 gần hồ sen là những bụi cây và thảm cỏ lớn, trông có vẻ thích hợp cho mèo ẩn náu, chỉ là không có đèn, hoàn toàn tối om.
Mạc Diệu nghe thấy tiếng động, vừa bật đèn pin lên đã thấy ánh sáng mạnh chiếu trúng một đôi nam nữ đang ôm nhau.
Cậu toát mồ hôi lạnh, vội vàng tắt đèn pin, cúi người lén lút rời đi.
Mạc Diệu mò mẫm tiến bước trong bóng tối, cậu chỉ có thể dựa vào âm thanh để phán đoán xem ở đây có người hay động vật khác hay không. Tiến thêm một chút nữa là đến hồ sen, cậu nghe thấy tiếng một cô gái đang nói chuyện bên hồ, lúc đầu còn mơ hồ, lại gần một chút là có thể nghe ra người đang nói là Ngô Tịnh Nghiên.
Cậu dừng lại, khi định quay người rời đi thì nghe thấy Ngô Tịnh Nghiên nói: “Tư Viễn, cậu nói gì đi chứ.”
Động tác của Mạc Diệu khựng lại.
Chẳng nhìn rõ gì cả, Mạc Diệu cũng không biết hai người họ làm sao lại đi đến đây, ở một nơi tối tăm thế này là định làm gì.
Ngô Tịnh Nghiên không nhận được câu trả lời, lại nói: “Cậu có ý gì với Lý Nhã Hàm không đấy?”
Tư Viễn cuối cùng cũng lên tiếng: “Liên quan gì đến cô?”
“Tôi là bạn thân nhất của cậu ấy, cậu nói xem có liên quan không?”
“Không liên quan đến cô, cô gọi tôi ra đây chỉ để nói chuyện này thôi à?”
Ngô Tịnh Nghiên nói: “Tuần sau là sinh nhật tôi, cùng đi ăn cơm có được không?”
“Không được.”
“Tôi còn gọi cả Lý Nhã Hàm và Mạc Diệu nữa, mọi người đi chung thì có làm sao đâu?”
Tư Viễn nói: “Không rảnh. Nếu không còn chuyện gì khác, tôi đi trước đây.”
Mạc Diệu nghe thấy tiếng bước chân, dường như Tư Viễn đã rời đi.
Ngô Tịnh Nghiên cũng không tức giận, lẩm bẩm một câu gì đó mà Mạc Diệu nghe không rõ.
Sau đó Ngô Tịnh Nghiên cũng đi mất.
Mạc Diệu hơi khom đầu gối, vẫn giữ tư thế lén lút như lúc nãy định rời đi. Đi chưa được mấy bước đã đâm sầm vào một người.
Mạc Diệu ngẩng đầu, trong bóng tối chỉ thấy một bóng người, không nhìn rõ mặt, vẫn là đối phương lên tiếng trước: “Cậu làm gì đấy?”
Nghe thấy giọng nói này, Mạc Diệu lập tức đứng thẳng người, giọng điệu trở nên ngạo mạn: “Cậu làm gì đấy?”