Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Người đứng trước mặt dĩ nhiên là Tư Viễn.
Vừa nãy Mạc Diệu đâm sầm vào người cậu ta, lúc này khoảng cách giữa hai người quá gần, Tư Viễn đứng im không nhúc nhích, chỉ có thể là Mạc Diệu lùi lại nửa bước.
Tối quá, chẳng ai nhìn rõ ai cả.
Tư Viễn hỏi: “Cậu ở đây nghe lén chúng tôi nói chuyện à?”
Mạc Diệu suýt chút nữa thì tức quá hóa cười: “Cậu là ai chứ? Ai mà thèm nghe lén các người nói chuyện!”
Cậu từ từ hít sâu một hơi, tự trấn tĩnh lại, hỏi ngược lại: “Cậu đang nói chuyện với ai thế?”
Tư Viễn không trả lời.
Mạc Diệu đứng trong bụi cỏ lâu nên cảm thấy có mấy con côn trùng nhỏ bay quanh chân, cậu sợ muộn quá ký túc xá đóng cửa, không có tâm trí dây dưa với Tư Viễn ở đây, dùng đèn pin xua xua quanh chân đuổi muỗi, quay người vòng qua Tư Viễn rời đi. Sau đó, tiếng bước chân phía sau cũng vang lên, Tư Viễn đi theo sau lưng Mạc Diệu.
Mạc Diệu đột nhiên dừng bước, quay người bật đèn pin, chiếu luồng sáng mạnh vào mặt Tư Viễn. Đồng tử Tư Viễn co lại, hơi nghiêng mặt, mí mắt rủ xuống để tránh ánh sáng.
Giọng điệu Mạc Diệu không mấy khách khí: “Đừng có đi theo tôi.”
Tư Viễn vậy mà không tức giận, cậu ta nói: “Tôi đến trước, không phải đi theo cậu.”
Mạc Diệu hỏi: “Thế cậu định đi đâu?”
“Về ký túc xá.”
Mạc Diệu quay người, giơ đèn pin chỉ về hướng ký túc xá: “Cậu đi đường kia.”
Cậu lại chỉ sang hướng khác: “Tôi đi đường này.”
Giơ tay vẫy vẫy: “Tạm biệt.”
Cậu không thèm quản Tư Viễn nữa, chuyên tâm đi tìm con mèo của mình. Tiếc là vẫn không thu hoạch được gì.
Đêm đến, Mạc Diệu tỉnh dậy trong cơ thể mèo nhỏ, cậu nhìn xung quanh một lượt, thấy mình đang cuộn tròn sau một bức tường cao lớn, xung quanh được che chắn bởi các thùng carton, giống như đã xây một cái tổ ở đây. Cậu thò đầu ra ngoài, nhìn ngó xung quanh một hồi vẫn chưa hiểu rõ đây là đâu. Vết thương trên lưng bắt đầu đau âm ỉ, Mạc Diệu theo bản năng quay đầu lại nhưng hoàn toàn không l**m tới được.
Đột nhiên, một bóng dáng linh hoạt nhảy xuống chiếc thùng carton bên cạnh, gần như không có tiếng động, chỉ thấy chiếc thùng hơi lún xuống một chút.
Lúc đầu Mạc Diệu sợ hãi rụt đầu lại, khi nhìn rõ đó là con mèo đen cùng đi lang thang với mình thì mới thò đầu ra lần nữa. Không ngờ đầu vừa cao hơn thùng carton được nửa đoạn, mèo đen đã giơ một cái vuốt ấn đầu cậu xuống.
“Meo—” Mạc Diệu còn chưa kịp kêu hết tiếng.
Đợi mèo đen thu vuốt lại, cậu lại thò đầu ra lần nữa, kết quả lại bị mèo đen ấn xuống một cái.
Mạc Diệu có chút ấm ức, đang định phản đối thì mèo đen không biết từ đâu lôi ra một túi nilon thức ăn cho mèo mang vào. Đại não cảm thấy lúc này mình có việc quan trọng hơn, nhưng cái bụng thì rõ ràng không phục, Mạc Diệu chịu thua, vùi đầu vào ăn thức ăn cho mèo trước.
Trong lúc cậu đang chuyên tâm ăn uống, mèo đen đột nhiên lại l**m vào lưng cậu một cái. Vì không có sự báo trước, Mạc Diệu tức khắc cảm thấy một luồng ngứa ngáy ấm áp và ẩm ướt leo từ sau lưng lên tận đỉnh đầu. Cậu lập tức ngừng ăn, nhưng không hiểu sao lại không dám ngẩng đầu lên.
Kể từ đêm trở thành mèo đến nay, suốt bao nhiêu ngày qua đều nhờ con mèo đen này nuôi dưỡng, Mạc Diệu đã quen với việc dựa dẫm vào đối phương. Tuy nói ra thì hơi mất mặt nhưng đã muốn dựa dẫm thì không thể làm trái ý người ta, dù bây giờ sự l**m láp của đối phương làm cậu cảm thấy khó chịu, Mạc Diệu cũng không tiện ra mặt từ chối, chỉ có thể lén lút dịch chân về phía góc tường. Thế rồi mèo đen l**m luôn cậu vào tận góc tường.
Một lát sau, mèo đen dường như đã thỏa mãn, nó nhảy lên nằm trên thùng carton, nằm xuống khẽ phe phẩy đuôi. Mạc Diệu ngây người ăn hết chỗ thức ăn, ngẩng đầu nhìn mèo đen một cái, chợt nhớ ra việc quan trọng: Cậu phải tiêm vaccine dại.
Cậu đặt hai chân trước lên mép thùng carton muốn nhảy ra ngoài.
Mèo đen lại giơ vuốt ấn đầu cậu đẩy ngược trở lại.
Mạc Diệu thử lại lần nữa, lại bị đẩy lại lần nữa.
?
Mạc Diệu không hiểu mèo đen có ý gì, cậu nằm bò trên mép thùng carton, muốn truyền đạt ý nghĩ của mình cho mèo đen, nhưng cậu không thể nói tiếng người, cũng không biết tiếng mèo, thế là thử để mèo đen tự hiểu, cậu học tiếng chó sủa.
Vì cấu tạo cơ quan phát âm khác nhau nên học cũng không giống lắm, chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt được là tiếng chó sủa, ý muốn diễn đạt là: “Vaccine dại”.
Mèo đen nhìn cậu, đồng tử khẽ co lại, lộ ra vẻ hơi khó hiểu.
Mạc Diệu lại kêu thêm một tiếng.
Mèo đen giơ vuốt ấn vào mặt cậu, đẩy cậu trở lại.
Mạc Diệu không đi tiêm vaccine được, thời gian bị cào cũng đã qua hai mươi bốn giờ, cậu đành từ bỏ ý định.
Đang lúc lo lắng bất an, Mạc Diệu nhận được lời mời sinh nhật của Ngô Tịnh Nghiên. Cậu vốn định từ chối nhưng Ngô Tịnh Nghiên bảo: “Năm ngoái sinh nhật cậu, tớ đã chúc mừng cậu rồi mà.”
Lúc đó Mạc Diệu còn tưởng Ngô Tịnh Nghiên đang theo đuổi mình, tưởng hai người có khả năng phát triển gì đó. Vì thế, Mạc Diệu không tiện từ chối nữa.
Sinh nhật Ngô Tịnh Nghiên vào tuần sau, địa điểm ăn uống là ở thương mại trung tâm thành phố.
Trong thời gian này, đêm nào Mạc Diệu cũng ở cùng con mèo đen kia. Cậu cảm thấy mình giống như được mèo đen bao nuôi vậy, ngày nào cũng có thức ăn dâng tận miệng, ăn xong thì lười biếng nằm bò cùng mèo đen, thỉnh thoảng để mèo đen l**m lông cho mình. Cảm giác căng thẳng về bệnh dại cũng dần nhạt đi theo thời gian, Mạc Diệu trong cuộc sống dễ chịu này dần dần đánh mất phương hướng. Có một ngày cậu nằm bò trên thùng carton, thầm nghĩ mình còn phải làm gì nữa nhỉ? Hình như chẳng cần làm gì nữa rồi. Cậu cũng đâu phải mèo thật, cậu sống tốt cuộc đời của một nam sinh đại học đã đủ gian nan rồi, còn phải sống tốt cuộc đời của một con mèo đến mức nào nữa chứ?
Cậu nhìn con mèo đen trước mặt, mèo đen lúc này đang nhắm mắt ngủ. Ở bên nhau lâu, nhìn một con mèo thôi mà cũng thấy thanh tú, đáng yêu. Như nhận ra ánh mắt của cậu, mèo đen đột nhiên mở mắt, dùng cằm cọ cọ vào đỉnh đầu cậu. Mạc Diệu đặt cái đầu to lên hai chân trước chụm lại, tim đập thình thịch mấy cái.
Sinh nhật Ngô Tịnh Nghiên đã đến.
Chiều hôm đó đúng lúc không có tiết, Lý Nhã Hàm đến tìm Mạc Diệu, họ cùng nhau đi tiệm bánh lấy bánh kem sinh nhật.
Hai người vốn không thân, Lý Nhã Hàm trông cũng không hào hứng lắm, suốt dọc đường chẳng nói câu nào. Sau đó Mạc Diệu nhớ lại chuyện đêm đó bên hồ sen, hỏi Lý Nhã Hàm: “Tối nay còn ai khác nữa không?”
Lý Nhã Hàm lắc đầu, một lúc sau lại nói: “Cậu ấy bảo muốn rủ cả Tư Viễn nữa.”
Mạc Diệu không nhắc đến chuyện bắt gặp Ngô Tịnh Nghiên nói chuyện với Tư Viễn.
Đến trung tâm thương mại nơi hẹn ăn cơm, Mạc Diệu và Lý Nhã Hàm đi thang máy lên lầu, vừa đi qua góc rẽ đã thấy Ngô Tịnh Nghiên đã đến rồi. Ngô Tịnh Nghiên đang ở trước cửa một nhà hàng vui chơi trẻ em nằm sát vách nhà hàng hẹn ăn cơm. Ở đó có hai ba đứa trẻ đang vây quanh một con gấu bông do người thật đóng giả, Ngô Tịnh Nghiên cũng cười hì hì đứng xem, bên cạnh còn có một nam sinh cao to lực lưỡng, rõ ràng là đi cùng cô nàng.
“Ai thế?” Mạc Diệu dừng bước hỏi.
Lý Nhã Hàm dường như hơi thắc mắc, nghĩ một hồi rồi đột nhiên nói: “Ồ, cậu ấy bảo có một nam sinh bên học viện thể dục đang theo đuổi cậu ấy, không biết có phải người này không.”
Nói xong, Lý Nhã Hàm lại nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ngày nào cậu ấy cũng kể chuyện này.”
Mạc Diệu có chút khó chịu: “Thế thì gọi tụi mình đến làm gì, hai người họ ở riêng không tốt hơn à?”
Lý Nhã Hàm nói: “Cậu ấy chưa đồng ý hắn.”
Rõ ràng không đồng ý mà vẫn mời người ta đến dự sinh nhật của mình, Mạc Diệu tiếp xúc với Ngô Tịnh Nghiên lâu rồi nên cảm thấy đây đúng là việc cô nàng có thể làm. Ngô Tịnh Nghiên lúc này nhìn thấy họ, giơ tay vẫy vẫy.
Mọi người gặp nhau, Ngô Tịnh Nghiên giới thiệu nam sinh cao to kia tên là Tằng Văn Sở, còn nói thêm gì nữa thì Mạc Diệu hoàn toàn không để tâm.
Chỗ ăn cơm là một tiệm đồ nướng, Ngô Tịnh Nghiên nói hôm nay cô nàng mời khách, bảo mọi người đừng khách sáo.
Cũng không phải vấn đề khách sáo hay không, bàn này ngoại trừ Ngô Tịnh Nghiên ra thì những người khác cứ hai người một cặp đều không quen nhau, nên chỉ có thể trò chuyện một cách gượng gạo.
Chỗ ngồi của họ ở cạnh cửa sổ, Mạc Diệu lơ đãng quay đầu nhìn ra ngoài, thấy mấy đứa trẻ trước nhà hàng bên cạnh đã chạy hết sạch, chỉ còn lại con gấu bông kia đang tận tâm vẫy vẫy đôi cánh tay bông ngắn ngủn, dáng vẻ đáng yêu để mời chào khách.
Ngô Tịnh Nghiên không biết nói gì, đột nhiên nhắc đến Mạc Diệu, bảo: “Đây là bạn thân nam của em.”
Mạc Diệu liếc nhìn cô nàng.
Tằng Văn Sở một tay chống cằm, kéo dài giọng ra nghe có vẻ đầy ẩn ý: “Bạn thân nam à—”
Mạc Diệu không nhịn được nhìn kỹ hắn, đúng là người ngợm vạm vỡ thật, cơ bắp trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn.
Ngô Tịnh Nghiên khá vui vẻ, chỉ tay vào Mạc Diệu và Lý Nhã Hàm: “Bạn thân nam, bạn thân nữ.”
Có lẽ vì thấy họ đi cùng nhau đến nên Tằng Văn Sở hỏi: “Hai người họ là một cặp à?”
Ngô Tịnh Nghiên vội vàng bảo: “Không phải đâu, Nhã Hàm có người mình thích rồi.”
Mạc Diệu chú ý thấy vẻ mặt Lý Nhã Hàm lập tức trở nên khó coi.
Nhưng Ngô Tịnh Nghiên hoàn toàn không nhận ra, cứ tiếp tục nói: “Cậu ấy thích bạn cùng phòng của Mạc Diệu, nam sinh đẹp trai nhất lớp tụi em đấy.”
“Đẹp trai cỡ nào?” Tằng Văn Sở thuận miệng hỏi theo.
Ngô Tịnh Nghiên cười bảo: “Anh hỏi Nhã Hàm ấy.”
Mạc Diệu lúc này đột ngột giơ tay gọi phục vụ: “Cho thêm chút tương ớt, cảm ơn.”
Chủ đề bị ngắt quãng, lúc Mạc Diệu thu tay về, cậu tự nhiên hỏi: “Hai người quen nhau thế nào?”
Thế là không còn bàn tán về Tư Viễn nữa.