Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Mạc Diệu đã hoàn tất mọi công tác chuẩn bị, cậu chọn một ngày thứ Bảy để chính thức dọn vào căn phòng thuê của mình và Tư Viễn.
Và ngày hôm sau, Chủ Nhật, cậu dự định cùng Tư Viễn đi đón hai con mèo về.
Cuộc sống dường như sắp bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới, khiến người ta không khỏi mong chờ.
Mạc Diệu và Tư Viễn hẹn gặp nhau ở nhà ăn.
Ban ngày Tư Viễn đi làm, về hơi muộn một chút nhưng vẫn kịp trước khi nhà ăn đóng cửa.
Lúc đó Mạc Diệu đã ăn xong, cậu ngồi trên ghế nghịch điện thoại chờ Tư Viễn.
“Lát nữa đi lấy cái bưu kiện nhé,” Mạc Diệu đột nhiên nói.
Đôi đũa của Tư Viễn trước bát mì khựng lại một nhịp, nói: “Được.”
Kể từ khi chuẩn bị chuyển nhà, hầu như ngày nào Mạc Diệu cũng nhận bưu kiện. Kiện hàng hôm nay là một thùng đồ ăn đóng lon cho mèo, đến rất đúng lúc, ngày mai có thể dùng làm quà tặng cho hai chú mèo nhỏ về nhà mới.
Tư Viễn đạp xe chở Mạc Diệu đến điểm nhận bưu kiện của trường.
Thùng hàng hơi nặng, Mạc Diệu thấy để vào giỏ xe phía trước không an toàn, thế là đặt lên yên sau, nhặt một sợi dây thừng ai đó vứt dưới đất buộc tạm bợ lại.
“Đi dạo chút đi,” tâm trạng cậu có vẻ rất tốt, đề nghị với Tư Viễn.
Tư Viễn đáp: “Được.”
Thế là Tư Viễn dắt xe đạp, cùng Mạc Diệu đi dạo trong sân trường.
Khuôn viên trường họ không lớn lắm. Vốn là một ngôi trường lâu đời có lịch sử trăm năm, cơ sở cũ nằm trong nội đô không có cách nào mở rộng thêm nên diện tích cứ duy trì như vậy mãi.
Thực ra, Mạc Diệu cảm thấy hơi bồi hồi khi sắp dọn ra ngoài. Thời trung học cậu chưa từng ở nội trú, lên đại học mới lần đầu ở ký túc xá, sống tập thể với bạn bè, giờ lại vội vàng dọn ra ngoài, sau này chắc sẽ không còn trải nghiệm này nữa.
Nếu không phải vì muốn nuôi mèo, chắc chắn cậu không muốn ra ngoài thuê nhà sớm như vậy. Đợi đến lúc tốt nghiệp mới đi làm, còn có biết bao nhiêu cơ hội để thuê nhà.
Cậu liếc nhìn Tư Viễn bên cạnh, lại nghĩ, đương nhiên cũng là vì Tư Viễn. Tuy rằng cậu và Tư Viễn dù không ra ngoài thuê nhà thì vẫn có thể lén lút ở trong ký túc xá… Nghĩ đến đây, Mạc Diệu không nhịn được muốn cười, chắc là thấy không ổn lắm nên cậu liền gạt phắt cái suy nghĩ vớ vẩn ấy đi.
Tư Viễn không hỏi cậu cười cái gì, chỉ thấy cậu cười thì khóe miệng cũng khẽ cong lên theo.
Họ đi ngang qua cổng ký túc xá nữ, thấy chú mèo đực hung dữ kia đã được thả về rồi. Nó vẫn bộ dạng như cũ, túc trực ở cổng khu ký túc xá nữ, đợi sinh viên đi qua cho ăn.
Mấy con mèo hoang khác thường vây đánh Mạc Diệu thì không thấy bóng dáng đâu, cậu cũng không rõ chúng có được ai nhận nuôi hay không.
Rồi Mạc Diệu nhìn thấy một chú mèo nhỏ, hình như chính là con mèo gặp ở lán xe lần trước. Nó đang thập thò ở cổng khu ký túc xá nữ trông rất tội nghiệp. Chú mèo đực to xác nhìn thấy nó liền gầm gừ đe dọa, thế là nó vội vàng trốn biệt, chỉ để lộ một mẩu tai nhỏ xíu nơi góc tường.
Mạc Diệu chụp một tấm ảnh mèo con gửi cho Dư Chân Chân.
Dư Chân Chân nhanh chóng hồi đáp bằng một icon “OK”.
Tư Viễn hỏi cậu: “Có muốn nhận nuôi luôn không?”
Mạc Diệu vội vàng nói: “Thôi bỏ đi, tôi không đủ khả năng.”
Cậu ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Tôi cảm thấy ấy mà, chuyện này cũng giống như sinh con vậy, không đủ khả năng mà cứ đẻ một đống, chẳng chăm sóc tốt cho đứa nào thì đó không phải là có lòng tốt, mà là không có trách nhiệm.”
“Ừm,” Tư Viễn chỉ khẽ đáp lại một tiếng như vậy.
Họ tiếp tục đi về phía trước, quay lại trước cửa nhà ăn. Mạc Diệu nhìn thấy lùm cây nhỏ bên cạnh nhà ăn, trong đầu nảy ra vài ký ức.
Thế là cậu đi vào lối đi đó, chẳng có mục đích gì cả, chỉ đơn giản là muốn đi dạo ở những nơi ít người lui tới trong trường, rồi đột nhiên cậu dừng bước.
Lúc đó trời đã nhá nhem tối, vốn dĩ vẫn còn sót lại chút ánh sáng cuối ngày, nhưng khi bước vào lối đi này, dường như ánh sáng bị cây cối trong rừng che khuất nên tối sầm hẳn lại.
Tư Viễn đi sau Mạc Diệu, thấy cậu dừng lại, cậu ấy cũng chỉ đành dắt xe dừng theo, hỏi: “Gì thế?”
Mạc Diệu né người sang một bên, nói với Tư Viễn: “Cậu nhìn kìa.”
Lối đi chưa đầy hai người đi vừa, phía cuối là một bức tường, tuy ánh sáng rất yếu nhưng vẫn có thể nhìn thấy sát tường dưới đất có một cái điện thờ.
Cái điện cao không quá đầu gối Mạc Diệu, được ghép hoàn toàn bằng gỗ, không sơn phết gì, bên trong là một bức tượng mèo.
Không giống kiểu mèo chiêu tài thường thấy, con mèo này lại có vài phần oai phong như hổ.
Mạc Diệu bỗng nhiên nhớ lại truyền thuyết trong trường mà chị Lâm đã kể cho cậu nghe.
Cậu đưa tay ra sau nắm lấy Tư Viễn, giọng trở nên căng thẳng: “Cậu có nhìn thấy không?”
Tư Viễn nắm lấy tay cậu, nói: “Thấy rồi.”
Mạc Diệu không biết là sợ hãi hay hưng phấn: “Con mèo này thực sự tồn tại kìa!” Cậu cảm thấy rất lạ lẫm, nơi này không hẳn là quá hẻo lánh, tuy hầu như không có ai đến nhưng một cái điện thờ lớn như vậy, bên trong thờ mèo, cảnh tượng kỳ lạ thế này mà không trở thành một thắng cảnh của trường thì đúng là vô lý.
Mạc Diệu nhất thời không biết nên làm gì. Cậu đột nhiên nhớ lại khởi nguồn của mọi chuyện, con mèo bị rơi xuống lầu đêm hôm đó. Cậu luôn cho rằng đó là nút thắt ban đầu của chuỗi kỳ ngộ mà cậu gặp phải.
“Đồ hộp, đồ hộp!” Lúc này Mạc Diệu mới nhớ ra trên xe mình còn một thùng đồ hộp cho mèo. Cậu khui thùng, lấy một lon ra, còn rất có thành ý mở nắp đặt trước điện thờ.
Mạc Diệu chắp hai tay: “Đại thần mèo, tôi không cố ý bắt nạt lũ mèo trong trường đâu, xin ngài đừng trách tội tôi nữa.”
Trong suốt quá trình đó, Tư Viễn luôn im lặng nhìn cậu.
Mạc Diệu nhận lỗi với mèo xong liền kéo Tư Viễn một cái: “Đến lượt cậu đấy.”
“…” Tư Viễn im lặng hồi lâu mới nói: “Tôi cũng vậy…”
Mạc Diệu chê cậu ấy không đủ thành ý, bèn bổ sung thêm: “Cậu ấy cũng không cố ý đâu.”
Họ đứng tại yên chỗ, xung quanh không có bất kỳ thay đổi nào. Chẳng có làn khói trắng nào đột nhiên bốc lên, cũng chẳng có con mèo nào hiện hình bảo sẽ tha thứ cho họ.
Đợi thêm một lúc, trời đã tối hẳn, xung quanh đây không có ánh đèn chiếu tới, thế là cái điện thờ cũng gần như biến mất trong bóng tối.
Lúc này Mạc Diệu mới nói: “Chúng ta đi thôi.”
Trên đường trở về, Mạc Diệu kể cho Tư Viễn nghe về truyền thuyết trong trường mà mình đã nghe được.
Tư Viễn không bình luận gì.
“Cậu không tin à?” Vốn dĩ Mạc Diệu cũng không tin, cho đến khi tận mắt thấy cái điện thờ tối nay. Tâm trạng cậu vẫn còn chút phấn khích, mãi không bình tĩnh lại được, cứ thấy như ở nơi nào đó mình không nhìn thấy được, con mèo ấy đang từ trên cao nhìn xuống toàn bộ ngôi trường, che chở cho con dân của nó.
Tư Viễn nói thật lòng: “Tôi không biết nữa.”
Nếu là giả, thì giải thích thế nào về trải nghiệm kỳ ảo biến thành mèo của họ; nếu là thật, thì cứ coi như là thật đi. Người có thần của người, mèo có thần của mèo, họ không làm hại mèo thì cũng chẳng có gì phải sợ mèo cả.
Cho đến khi Tư Viễn dùng chìa khóa mở cánh cửa phòng thuê, Mạc Diệu nhìn thấy chiếc giường lớn giữa phòng, bộ não đang hưng phấn bỗng chốc nguội lạnh hẳn, suy nghĩ quay về thực tại.
Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, ga trải giường cũng là do Mạc Diệu mua. Trên chiếc giường lớn, tấm ga màu xám nhạt phẳng phiu, đặt hai chiếc gối, vì chưa có ai nằm nên trông cứ như trong khách sạn vậy.
Tư Viễn thay giày, thản nhiên vứt điện thoại và chìa khóa lên tủ giày ngay lối vào.
Mạc Diệu nhìn cậu ấy.
Tư Viễn hỏi: “Cậu có muốn đi tắm không?”
Mạc Diệu nói: “Ừm.”
Cậu tắm xong đến lượt Tư Viễn.
Mạc Diệu chọn một bên giường, vén chăn nằm xuống, dựng gối lên tựa vào đầu giường.
Cậu đang nghịch điện thoại, nhưng thực ra cũng chẳng nhìn vào màn hình mấy.
Rồi cậu nghe thấy tiếng cửa nhà vệ sinh mở ra.
Căn phòng chỉ có bấy nhiêu đó, Tư Viễn bước ra là Mạc Diệu nhìn thấy ngay.
Mắt Mạc Diệu dán vào màn hình điện thoại, nhưng toàn bộ tầm mắt ngoại vi đều đặt lên người Tư Viễn.
Tư Viễn để trần nửa thân trên, vẫn mặc chiếc quần ngủ, trên người vẫn còn sót lại vài giọt nước, tóc hơi ướt. Cậu ấy cầm đống quần áo thay ra, hỏi Mạc Diệu có đồ gì cần giặt không để cho vào máy giặt ngoài ban công.
Bây giờ mà đi ngủ thì dường như vẫn còn hơi sớm.
Tư Viễn tựa vào bên kia giường, cầm điện thoại lên.
Mạc Diệu không kìm được tò mò ghé sát lại: “Cậu đang xem gì thế?”
Tư Viễn thản nhiên cho cậu xem màn hình, Mạc Diệu thấy cậu ấy đang xem bình luận game.
“Cậu cũng thích chơi game à?” Mạc Diệu rất ngạc nhiên.
Tư Viễn trả lời: “Cũng không hẳn, chỉ là mệt quá nên xem cho đầu óc trống rỗng chút thôi.”
Mạc Diệu ngồi lại chỗ của mình, nói: “Tôi dường như hiểu biết của mình về cậu chưa nhiều cho lắm.”
Tư Viễn nhìn cậu: “Cậu muốn biết gì?”
“Không biết nữa,” Mạc Diệu nghiêm túc nghĩ một lát, “Có gì biết nấy vậy.”
Dường như cái gì cậu cũng muốn biết, nhưng chuyện này không thể nói hết trong một sớm một chiều được, chỉ có thể dần dần khám phá ra hình dáng hoàn chỉnh của một con người mà thôi.