Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Sáng Chủ Nhật, lúc Mạc Diệu tỉnh dậy, Tư Viễn đã ra ngoài rồi.
Cậu ngồi trên giường, chợt nghĩ mình và Tư Viễn giống như những người bạn mạng gặp mặt ngoài đời vậy. Hai con mèo là nhân vật trong game của họ, vì thế họ mới có cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Lúc rửa mặt, Mạc Diệu hỏi Trương Tử Vũ: “Này, mày nói xem bạn mạng gặp nhau ngoài đời có phải đều có một giai đoạn gượng gạo không?”
Trương Tử Vũ đang đánh răng, miệng đầy bọt, ú ớ hỏi: “Gượng gạo kiểu gì?”
“Kiểu như tâm hồn thì quen thuộc, nhưng thể xác lại thấy xa lạ ấy.”
“Cũng không hẳn đâu,” Trương Tử Vũ nói, “Chẳng phải rất nhiều đôi vừa gặp mặt đã dắt nhau đi nhà nghỉ rồi sao?”
Mạc Diệu không nhịn được quay sang nhìn cậu ta.
Trương Tử Vũ nói: “Đúng mà, thể xác lập tức kéo lại gần nhau luôn.”
Cậu ta còn làm động tác chạm hai đầu ngón tay vào nhau.
Mạc Diệu treo khăn mặt của mình lên, quay người bỏ đi.
Lát sau Trương Tử Vũ còn tò mò hỏi: “Mày yêu qua mạng à?”
Mạc Diệu không buồn đáp lời.
Tranh thủ lúc có thời gian, Mạc Diệu lại đi xem nhà quanh trường. Lần này cậu ưng một căn có vị trí và giá cả đều hợp lý. Căn phòng đó chắc là do chủ nhà ngăn ra, có phòng ngủ, nhà vệ sinh và ban công, không có bếp và phòng khách. Phòng ngủ chỉ có một chiếc giường nhưng không gian khá rộng. Điều kiện này đối với Mạc Diệu đương nhiên không phải là tốt, nhưng nó gần trường, lại rẻ nữa.
Chỉ có tổng giá rẻ thì Tư Viễn và Mạc Diệu chia đôi tiền phòng mới không quá nặng gánh.
Mạc Diệu không tiện nói với Tư Viễn những lời kiểu như để cậu trả tiền, hay cậu trả trước. Cậu chỉ có thể trong phạm vi khả năng của mình, cố gắng hóa giải mâu thuẫn giữa lý tưởng và hiện thực.
Lúc xem nhà, Mạc Diệu nhìn chằm chằm chiếc giường lớn trong phòng ngủ, nhớ lại lý thuyết “kéo gần khoảng cách thể xác” của Trương Tử Vũ, không nhịn được đưa tay lên che miệng khẽ ho một tiếng, muốn gạt bỏ những suy nghĩ lộn xộn đó đi.
Anh chàng môi giới đi cùng vẫn đang thuyết phục cậu: “Hai người ở cũng được mà, đẩy cái giường này sát vào tường, có thể kê thêm một chiếc giường nhỏ nữa, dù sao phòng này cũng đủ rộng. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, hai người ở phòng riêng chắc chắn vẫn thoải mái hơn. Nếu cậu cần, tôi cũng có thể đưa cậu đi xem, có điều giá hơi cao hơn một chút.”
Mạc Diệu nói: “Cứ xem thử xem sao.”
Cả một ngày trời, Mạc Diệu xem không ít chỗ, nhưng nơi ưng ý nhất về mọi mặt vẫn là căn hộ nhỏ có phòng ngủ riêng kia.
Ăn tối xong, Mạc Diệu có chút bồn chồn không yên. Cậu rời trường, bắt tàu điện ngầm đến trung tâm thương mại nơi Tư Viễn đang làm thêm.
Lúc đi thang cuốn lên lầu, Mạc Diệu đã nhìn thấy nhà hàng vui chơi trẻ em đó. Một người mặc bộ đồ thú bông đang phát bóng bay cho lũ trẻ ở cửa.
Mạc Diệu không lại gần, cậu dừng lại đối diện nhà hàng, ngăn cách bởi một khoảng giếng trời. Chỗ đó có một nhà hàng khác không có khách xếp hàng, cậu ngồi xuống ghế cũng chẳng ai để ý.
Cậu cứ ngồi đó nhìn con thú bông ở phía đối diện.
Tại sao lại đến thăm Tư Viễn nhỉ?
Mạc Diệu tự hỏi mình. Thực ra chính là vì cảm thấy chờ đợi quá giày vò, một luồng xung động thúc giục cậu phải đến gặp Tư Viễn ngay lúc này.
Giống như việc cậu vội vã đi xem nhà, thuê nhà, ngoài việc muốn đón hai con mèo về, còn là vì muốn được sống cùng Tư Viễn.
Xung động của tình cảm giống như dòng sông rừng núi gặp mùa nước lũ. Ban đầu chỉ thấy chút đục ngầu, cứ ngỡ nước sẽ chảy hiền hòa, thực ra thượng nguồn đã cuộn trào mãnh liệt, dòng nước dâng cao cuốn theo đất đá đổ xuống, trong phút chốc lấp đầy lòng sông.
Càng nghĩ càng thấy nôn nóng, bồn chồn.
Con thú bông đối diện dừng công việc lại, đưa tay gạt gạt cái đầu to xù xì, rồi nhìn về phía Mạc Diệu.
Mạc Diệu cũng chẳng biết cậu ấy có nhìn thấy mình không.
Nửa tiếng nữa trôi qua, đã qua giờ cao điểm dùng bữa tối, hầu như không còn khách mới nữa. Con thú bông giơ một tay lên, gập cánh tay lại vẫy vẫy chào Mạc Diệu.
Mạc Diệu thấy động tác đó đáng yêu cực kỳ. Cậu nghĩ, Tư Viễn đúng là làm gì cũng nỗ lực, đóng vai thú bông cũng xuất sắc như vậy.
Mạc Diệu theo Tư Viễn vào căn phòng nghỉ lần trước.
Các nhân viên khác của nhà hàng vẫn chưa tan làm, chỉ có hai người bọn họ ở bên trong. Cái đầu thú bông to tướng bị vứt sang một bên, Tư Viễn với mái tóc bết mồ hôi, đang khẽ th* d*c vì nóng.
Mạc Diệu ngồi trên băng ghế dài, nhìn cậu ấy lại bắt đầu chật vật kéo khóa sau lưng.
“Ở đây có camera không?” Mạc Diệu hỏi.
Tư Viễn liếc cậu một cái: “Phòng thay đồ làm sao mà có camera được.”
Mạc Diệu liền vẫy tay: “Cậu lại đây, tôi kéo giúp cho.”
Tư Viễn lóng ngóng bước lại gần cậu, chậm rãi quay người định đưa lưng về phía cậu.
Ngay trước khi cậu ấy kịp quay người, Mạc Diệu đã chộp lấy lớp lông xù trước ngực cậu ấy, kéo mạnh xuống.
Nhưng bộ đồ thú bông quá cồng kềnh, eo của Tư Viễn chỉ có thể gập xuống một độ cong nhỏ.
Mạc Diệu “chậc” một tiếng, đứng dậy áp sát tới, hôn lên môi Tư Viễn.
Trong đầu cậu toàn là lý thuyết “thể xác lập tức kéo lại gần nhau” của Trương Tử Vũ. Cậu không thích cái cảm giác gượng gạo vừa quen vừa lạ kia, cậu muốn mình và Tư Viễn có thể thân mật hơn một chút.
Hôn xong, Mạc Diệu lùi lại, nhìn Tư Viễn hỏi: “Thấy thế nào?”
Tư Viễn hỏi ngược lại: “Thấy thế nào là thế nào?”
Mạc Diệu nghe giọng điệu của cậu ấy vẫn cứ dửng dưng như cũ, liền nói: “Có cho hôn không?”
Tư Viễn nói: “Cậu giúp tôi c** đ* ra trước đã.”
Mạc Diệu không đoán được ý định của cậu ấy: “Cậu không đánh tôi đấy chứ?” Cậu thấy lẽ ra không nên như vậy, chẳng lẽ cậu hiểu lầm ý của Tư Viễn? Cậu ấy không muốn yêu đương với cậu à?
“c** đ* trước đi.”
Chiếc áo phông và quần đùi bên trong của Tư Viễn đều đã ướt đẫm mồ hôi. Cậu ấy vứt bộ đồ thú bông nặng nề sang một bên, quay người ôm chặt lấy Mạc Diệu, một lần nữa hôn tới tấp.
Mạc Diệu bị hơi nóng ẩm ướt trên người Tư Viễn bao bọc lấy cơ thể, đầu óc quay cuồng nghĩ bụng: Trương Tử Vũ nói cũng có lý thật đấy.
Sau đó, trên đường ngồi sau xe đạp của Tư Viễn về trường, Mạc Diệu nghĩ lại cứ cảm thấy buồn cười.
Thế là cậu không nhịn được mà bật cười thành tiếng ha ha ha.
Tư Viễn đạp xe chậm lại, hỏi: “Gì thế?”
Mạc Diệu bảo: “Đừng quản tôi, lo đạp xe đi.” Rồi lại tiếp tục cười, hai tay ôm chặt lấy eo Tư Viễn.
Tranh thủ lúc rảnh rỗi, Tư Viễn cùng Mạc Diệu đi xem nhà.
Từ đầu đến cuối cậu ấy chẳng đưa ra ý kiến gì, mãi cho đến khi Mạc Diệu hỏi: “Cậu thấy thế nào?”
Cậu ấy mới bảo: “Cũng tốt.”
Họ đứng trong phòng ngủ duy nhất, Mạc Diệu chỉ vào chiếc giường lớn: “Có thể xê dịch một chút, mua thêm cái giường nhỏ đặt bên cạnh.”
“Được,” Tư Viễn nói.
Sau đó lúc lên lớp, Mạc Diệu cứ lướt ứng dụng mua sắm để xem các loại giường đơn.
Tư Viễn ngồi bên cạnh cậu, trông có vẻ đang chăm chú nghe giảng.
Đầu tiên, Mạc Diệu xem mấy loại giường gấp cho tiện thu dọn, mấy cái này tuy rẻ nhưng đa số nằm không thoải mái. Giường gỗ tốt hơn, đắt hơn đương nhiên cũng có. Cậu đưa cho Tư Viễn xem, Tư Viễn bảo to quá, sợ không kê vừa.
Nếu không phải quá to thì lại quá hẹp, hai người họ đều không thấp, nằm sẽ không thoải mái.
Sau đó Mạc Diệu phát hiện ra loại giường ghép, kích thước không lớn mà giá cũng không đắt.
Tư Viễn nói: “Cái giường lớn kia hai mét rồi, còn cần ghép thêm làm gì nữa?”
Mạc Diệu thấy cậu ấy nói rất có lý, một cái giường lớn ghép thêm một cái giường nhỏ thì cũng chỉ thành một cái giường lớn hơn mà thôi.
Dù sao cũng là một cái giường, nằm vừa rồi thì cũng chẳng cần thiết nữa.
Thế là chuyện này tạm thời gác lại.
Vì đã quyết định thuê nhà, Mạc Diệu bắt đầu làm đơn xin phép trường. Ngoài việc chuẩn bị đồ dùng hằng ngày cho căn phòng thuê, còn có một việc chuẩn bị quan trọng nhất là đón hai con mèo về.
Cậu mua online thức ăn cho mèo, cát vệ sinh, nhà vệ sinh cho mèo, ổ mèo. Nhận được kiện hàng nào là cậu tranh thủ mang sang căn phòng thuê trước, đồng thời cũng dần dần chuyển đồ dùng hằng ngày sang đó.
Không chỉ đồ của mình cậu, đồ của Tư Viễn cũng phải chuyển đi cùng. Cứ thế, Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng đều biết chuyện cậu và Tư Viễn sắp ra ngoài thuê nhà ở chung.
Nghĩ đến việc làm bạn cùng phòng bao lâu nay, trước khi chính thức dọn đi, Mạc Diệu mời Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng đi ăn một bữa. Cậu vốn cũng gọi cả Tư Viễn, nhưng cậu ấy không chịu đi.
“Cậu sợ họ làm gì à?”
“Tôi không sợ họ, chỉ là không có nhiều thời gian thôi.”
Mạc Diệu không ép cậu ấy.
Bữa ăn tối hôm đó, Mạc Diệu gọi mấy chai bia. Cậu thấy có chút bồi hồi, cứ như đang đứng ở một cột mốc cuộc đời để bước sang một hướng đi mới vậy.
Trần Tân Dũng rõ ràng là không tài nào hiểu nổi, cậu ta hỏi Mạc Diệu: “Sao mày lại thuê chung với Tư Viễn?”
“Vì cậu ấy đi làm thêm ca đêm, về không kịp giờ đóng cửa ký túc xá, với lại tao chỉ đơn thuần là vì muốn nuôi mèo thôi.”
Trần Tân Dũng và Mạc Diệu vốn không có mâu thuẫn gì, người cậu ta thực sự không thích là Tư Viễn. Vì ghét Tư Viễn nên cậu ta theo bản năng lôi kéo những người khác trong phòng muốn cô lập Tư Viễn. Giờ Mạc Diệu và Tư Viễn lại thân thiết như thế, Trương Tử Vũ thì có bạn gái nên thường xuyên đánh lẻ, kết quả chính cậu ta mới trở thành kẻ bị cô lập, vì thế trong lòng cực kỳ khó chịu: “Tao vẫn cảm thấy nhân cách của Tư Viễn có vấn đề.”
Trương Tử Vũ sợ hai người họ lại cãi nhau, vội vàng giảng hòa, rót bia cho họ: “Nói bậy gì thế? Người ta chỉ là không chơi được với chúng ta thôi, làm gì đến mức nhân cách? Với lại, chẳng phải Mạc Diệu cũng chơi được với cậu ấy đó sao?”
Mạc Diệu ở cạnh Tư Viễn lâu ngày, phát hiện ra rất nhiều chuyện đối với Tư Viễn đều chẳng có gì quan trọng. Giống như việc Trần Tân Dũng nhìn nhận cậu ấy thế nào, cậu ấy thực sự có thể làm lơ hoàn toàn. Vì thế chính bản thân cậu cũng tập cách không quan tâm, cậu nói: “Mày thấy thế nào là chuyện của mày, không cần thiết phải nói cho tao nghe, tao cũng chẳng quan tâm mày thấy thế nào đâu.”
Sắc mặt Trần Tân Dũng rất khó coi.
Mạc Diệu nâng ly bia về phía cậu ta: “Mày cũng chẳng việc gì phải giận. Dù sao Tư Viễn cũng sắp dọn ra ngoài rồi, sau này bất kể thế nào, hy vọng mọi người đều có một tương lai tươi sáng!”
“Sao chưa tốt nghiệp đã mơ mộng tương lai rồi?” Trương Tử Vũ hỏi.
Mạc Diệu mỉm cười: “Không biết nữa, chắc là khi tâm trạng tốt, người ta sẽ cảm thấy tương lai đầy ánh hào quang chăng.”
“Nuôi mèo vui đến thế cơ à?”
Mạc Diệu gật đầu: “Thực sự rất vui.”
**
Chan: Có chồng sao không vui :v còn chuẩn bị có đêm tân hôn cơ mà :v