Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Kết quả là Mạc Diệu cũng không ngờ tới, tối hôm đó Tư Viễn về sớm hơn thường lệ.
Trà sữa vẫn còn đặt trên bàn Tư Viễn, Mạc Diệu vào nhà vệ sinh vừa tắm vừa nghĩ xem có nên kẹp một mẩu giấy dưới túi trà sữa để báo cho Tư Viễn rằng đây là của Lý Nhã Hàm mua cho cậu ta hay không. Nào ngờ vừa mở cửa nhà vệ sinh đi ra thì bắt gặp Tư Viễn từ ngoài mở cửa bước vào.
Mạc Diệu mặc áo ba lỗ và quần đùi, người còn vương hơi nước mát lạnh, thấy Tư Viễn không khỏi ngẩn người một lát.
Tư Viễn không nhìn cậu, đi thẳng đến cạnh bàn mình, tùy tay ném chìa khóa lên bàn và nhìn thấy chai trà sữa đó.
Trần Tân Dũng từ lúc Tư Viễn vào cửa là cúi gằm mặt, giả vờ như không thấy cậu ta.
Tư Viễn đứng đó, ngón tay chạm nhẹ vào túi giấy đựng trà sữa, sau đó quay đầu nhìn Mạc Diệu.
Mạc Diệu không nhịn được bèn lên tiếng: “Lý Nhã Hàm mua cho cậu đấy.”
Tư Viễn hỏi: “Ai?”
Mạc Diệu nhíu mày, đi về phía giường mình, đồng thời nói: “Cậu đừng bảo là không biết nhé?”
“Tôi biết,” Tư Viễn chỉ nói một câu như thế.
Mạc Diệu ngồi cạnh giường, túm lấy chiếc khăn vẫn còn quàng trên cổ lau tóc. Tóc cậu dạo này cũng hơi dài, vì lười chưa đi cắt nên lau xong cứ rối bù xù trên đầu.
Tư Viễn xách chiếc túi trên bàn lên, bước về phía Mạc Diệu.
Dù Trần Tân Dũng vẫn cúi đầu nhưng mắt đã cố gắng trợn lên nhìn về phía này, ngón tay bấm trên màn hình điện thoại đã ngừng cử động từ lâu.
Mạc Diệu cũng ngừng động tác, đột nhiên cảm thấy căng thẳng, cậu không biết Tư Viễn có ý gì, chẳng lẽ lại định ném túi trà sữa vào mặt cậu.
Tư Viễn đi đến trước mặt Mạc Diệu, đặt túi trà sữa lên mặt bàn cậu, nói: “Mời cậu uống.”
Tròng mắt Trần Tân Dũng đảo qua đảo lại thoăn thoắt giữa hai người.
Mạc Diệu ngơ ngác nhìn Tư Viễn: “Hả? Sao cơ?”
Tư Viễn đã đi về phía bàn của mình, mở tủ quần áo bên cạnh, giơ tay vào trong lục tìm đồ. Giọng cậu ta bình thản, mang theo vẻ đương nhiên: “Tôi không uống đồ ngọt.”
Mạc Diệu nhìn túi trà sữa trên bàn, ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại: “Tôi cũng không muốn uống.”
Tư Viễn không nói gì thêm, lấy đồ thay ra rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Mạc Diệu vẻ mặt không hiểu ra làm sao, nhìn sang Trần Tân Dũng: “Ý gì vậy?”
Trần Tân Dũng lập tức đáp: “Ai mà biết được!”
Đúng lúc này tiếng chìa khóa mở cửa vang lên, Trương Tử Vũ đẩy cửa bước vào, nói: “Chào các đồng chí, tao đã về.”
Cả Mạc Diệu và Trần Tân Dũng đều không buồn để ý đến cậu ta.
Trương Tử Vũ có vẻ rất hào hứng, lại giơ tay đóng cửa cái “rầm”, bắt đầu kể chuyện tối nay đi hẹn hò với bạn gái ở một quán ăn nổi tiếng phải xếp hàng rất lâu. Cậu ta đứng giữa phòng kể một cách sinh động, nói đi cùng còn có một bạn nữ cùng lớp với bạn gái mình.
Kể đến cuối, cậu ta đột nhiên chỉ tay vào Mạc Diệu: “Giới thiệu cho mày nhé?”
“Giới thiệu gì cơ?” Mạc Diệu vẫn đang đợi Tư Viễn từ nhà vệ sinh ra, hoàn toàn không để ý Trương Tử Vũ đang nói gì.
Trương Tử Vũ chưa kịp trả lời, Trần Tân Dũng đã lên tiếng trước: “Sao lại giới thiệu cho nó mà không giới thiệu cho tao?”
Câu hỏi này làm Trương Tử Vũ ngẩn người tại chỗ, rõ ràng là phải vắt óc suy nghĩ một hồi mới tìm được cái cớ: “Tao thấy người này hợp với nó hơn, lần sau có ai hợp tao sẽ giới thiệu cho mày.”
Trần Tân Dũng đứng bật dậy từ cạnh giường: “Lúc nãy chẳng phải mày bảo bạn này xinh lắm à? Xinh thì mới hợp với Mạc Diệu chứ gì?”
Trương Tử Vũ bảo: “Không phải mà, lần sau tao cũng giới thiệu cho mày một bạn xinh.”
Cửa nhà vệ sinh mở ra, Mạc Diệu đột nhiên đứng dậy, nói: “Cái này cho nó đi.”
Nói xong, cậu cầm túi trà sữa trên bàn đi đến bàn Tư Viễn, định bụng đợi Tư Viễn ra sẽ trả lại trước mặt cậu ta.
Nhưng Tư Viễn mãi chẳng thấy đi ra.
Mạc Diệu thấy mình trông hơi ngốc, bèn đặt trà sữa xuống rồi đi đến cửa nhà vệ sinh.
Dù đã là tháng Chín nhưng phương Nam vẫn đang trong thời tiết giữa hè, hơi nước trong nhà vệ sinh mát lạnh, Tư Viễn chắc cũng chỉ tắm nước lạnh qua loa.
Lúc Mạc Diệu đi tới, Tư Viễn vừa mặc xong chiếc áo ngắn tay, ngẩng đầu nhìn Mạc Diệu.
“Trả lại trà sữa cho cậu này, người ta tặng cậu, tôi không uống.” Mạc Diệu thấy vì một chuyện nhỏ thế này mà cứ lằng nhằng mãi thật nực cười, nhưng đây không phải trà sữa bình thường, đó là tâm ý của một cô gái, không nên tùy tiện xử lý.
Tư Viễn giơ tay vuốt mớ tóc hơi ướt, cúi đầu đi ngang qua Mạc Diệu, những giọt nước bắn cả vào mặt Mạc Diệu, cậu ta nói: “Thế thì cậu trả lại cho cô ấy.”
Mạc Diệu gần như không nén nổi cơn tức giận, mặt lạnh quay lại đáp: “Muốn trả thì cậu tự đi mà trả, liên quan gì đến tôi?”
Tư Viễn đi qua bàn mình, không thèm liếc nhìn ly trà sữa lấy một cái: “Không phải tôi nhận.”
Trà sữa là do Mạc Diệu nhận giúp Tư Viễn, hơn nữa còn là nhận khi chưa có sự đồng ý của Tư Viễn.
Tư Viễn đi đến cạnh giường, nhanh nhẹn leo cầu thang lên giường của mình.
Mạc Diệu đuổi theo, một tay vịn vào cầu thang, nói: “Không cần thì cậu vứt đi.”
Tư Viễn ngồi trên giường, hai chân dài khẽ co lại, màn của cậu ta vẫn chưa buông xuống. Cậu ta đưa tay c** q**n dài, đồng thời cúi xuống nhìn Mạc Diệu, buông một câu: “Đừng lãng phí đồ ăn.”
Nói xong, Tư Viễn hất tay một cái, chiếc quần dài vừa cởi ra vắt ngay lên cầu thang, phủ kín lên mu bàn tay của Mạc Diệu.
Mạc Diệu rụt tay lại, quay người ngồi xuống giường mình, cầm điện thoại không nói lời nào nữa.
Trần Tân Dũng và Trương Tử Vũ đã sớm ngừng tranh cãi, đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, đưa mắt ra hiệu cho nhau mấy lần.
Tư Viễn kéo màn lại.
Trần Tân Dũng hừ một tiếng, kéo dài giọng nói: “Sao lại có người không biết tôn trọng người khác thế nhỉ?”
Trương Tử Vũ không nói gì, cầm bộ quần áo đi vào nhà vệ sinh.
Căn phòng rơi vào im lặng. Phòng họ thỉnh thoảng lại có sự im lặng kiểu này, thường xảy ra khi có Tư Viễn ở đó. Nhưng tranh cãi thì ít khi xảy ra, vì Tư Viễn chẳng bao giờ tranh luận với họ, chỉ đơn giản là không nói chuyện với họ mà thôi.
Mạc Diệu gửi một tin nhắn WeChat cho Lý Nhã Hàm: “Ngại quá, Tư Viễn bảo cậu ấy không uống đồ ngọt.”
Mãi lâu sau phía Lý Nhã Hàm mới trả lời: “Không sao đâu, làm phiền cậu rồi, tớ mới là người phải thấy ngại ấy. Cậu ấy không uống thì cậu đem vứt đi cũng được, hoặc mời người khác uống hộ tớ nhé.”
Dù tin nhắn của Lý Nhã Hàm không có lấy một icon cảm xúc, nhưng Mạc Diệu như thấy được đối phương đang buồn bã. Cậu định gõ vài chữ an ủi nhưng lại thấy nói gì cũng là thừa thãi, cuối cùng vẫn đặt điện thoại xuống.
Trương Tử Vũ tắm xong, từ nhà vệ sinh đi ra, đi đến cạnh giường Trần Tân Dũng, nhỏ giọng nói chuyện với cậu ta.
Mạc Diệu nằm ngửa ra giường mình, nghe thấy giường trên có tiếng động nhẹ, giống như tiếng lật sách.
Cậu trở mình, ngồi dậy, đi đến bàn Tư Viễn xách túi trà sữa lên rồi mở cửa phòng bước ra ngoài. Cậu đi thẳng đến đầu cầu thang, ném món đồ vào thùng rác lớn của tầng.
Tắt đèn, bốn người nằm trên giường của mình, nhất thời dường như đều chưa ngủ ngay.
Mạc Diệu nằm nghiêng, tay phải gập lại gối dưới đầu. Chuyện đã qua, cảm xúc của cậu dần bình lặng lại.
Giường trên phía đối diện, Trương Tử Vũ cứ trằn trọc, chắc là vẫn chưa thoát khỏi dư âm phấn khích của buổi hẹn hò tối nay, bèn kiếm một chủ đề để bắt đầu buổi tám chuyện đêm khuya.
Đầu tiên là Trần Tân Dũng góp chuyện với cậu ta, lát sau Mạc Diệu cũng đáp lại vài câu. Chỉ có Tư Viễn nằm trên giường, im hơi lặng tiếng.
Ngô Tịnh Nghiên hỏi Mạc Diệu có phải từng đánh nhau với Tư Viễn không, lời đồn này tuy không đúng sự thật, nhưng mối quan hệ của cậu và Tư Viễn quả thực không tốt. Không chỉ mình cậu, mà cả ba người trong phòng đều không ưa Tư Viễn.
Có những mâu thuẫn hình thành dần dần, khi bạn thấy ngứa mắt một người, việc họ làm gì dường như sự hiện diện của họ cũng trở nên vô cùng gay gắt, cách tốt nhất để họ hiện diện chính là đừng có ở đó.
Nhưng nói là ba người họ cô lập Tư Viễn thì chẳng thà nói Tư Viễn chủ động cô lập ba người họ. Từ lúc mới nhập học năm nhất, bốn người dọn vào căn phòng này, Tư Viễn đã chẳng mấy khi nói chuyện với họ, lại còn đi sớm về muộn, trừ lúc lên lớp ra thì mọi người gần như khó mà gặp mặt.
Gia cảnh Mạc Diệu từ nhỏ đã tốt, ngoại hình đẹp, thành tích học tập giỏi, tính tình là kiểu thiếu gia được chiều chuộng, chưa bao giờ chủ động đi lấy lòng kẻ lạnh nhạt. Trần Tân Dũng là người có lòng tự trọng cao lại nhạy cảm, chỉ cần thấy ai đó hơi lạnh nhạt với mình là sẽ cho rằng người ta coi khinh mình, đương nhiên sẽ không lại gần. Trương Tử Vũ thì thuận theo số đông, thân với Mạc Diệu và Trần Tân Dũng hơn. Dần dần, từ chỗ ít nói chuyện, họ chuyển thành không có việc gì cần thiết thì không nói chuyện luôn.
Đến học kỳ hai năm nhất, rõ ràng Mạc Diệu có điểm thi cao hơn nhưng lại thua Tư Viễn về quy tắc xét điểm cho một khoản học bổng không nhỏ. Từ đó cậu nảy sinh một sự thù địch vô hình với Tư Viễn.
Chuyện này qua lời thêu dệt của Trần Tân Dũng và Trương Tử Vũ đã trở thành khởi nguồn cho tin đồn cậu và Tư Viễn đánh nhau trong phòng ký túc.
**
Chan: Rồi có ngày chúng nó đánh nhau trên giường thôi :v