Sờ Một Cái, Dễ Thương Quá!

Chương 6.




Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Lại thế nữa rồi.

Mạc Diệu chìm vào giấc ngủ trong bóng tối, rồi lại tỉnh dậy giữa màn đêm u ám, ẩn mình trong một góc lộn xộn không người, cố gắng cuộn tròn cái thân hình tròn vo của mình lại.

Cậu vẫn là con mèo đó, mọi thứ chẳng hề thay đổi, nhưng hình như cũng có chút khác biệt. Đêm nay cậu không xuất hiện ở khu ký túc xá nữ, không còn phải lo bị kẹt ở cổng sắt nữa; môi trường xung quanh trông quen mắt hơn hẳn, lần này, cậu đang đi lạc trong khu ký túc xá nam.

Mạc Diệu chậm chạp bước về phía trước, cái đuôi xù lông kéo lê dưới đất, c*p m*ng tr*n ủng lắc lư sang hai bên.

Dù cách đây nửa phút cậu còn chẳng biết con mèo này đang định làm gì, nhưng giờ cậu đoán là mình đang đi trốn. Tại sao phải trốn? Suy cho cùng, trong trường đâu chỉ có mỗi mình cậu là mèo hoang, mà những con mèo béo tròn hơn cậu cũng chẳng thiếu.

Đây là mơ sao?

Mạc Diệu đứng dưới chân tòa ký túc xá của mình, ngẩng đầu nhìn lên, tìm thấy căn phòng của mình ở tầng ba. Có lẽ cậu nên lên đó xem thử, xem liệu có một mình khác đang nằm ngủ trên giường hay không.

Cậu đi đến cái cây lớn gần cửa sổ phòng mình nhất, ngước cổ phân biệt xem cành nào vươn sát cửa sổ, phán đoán xem có thể nhảy từ cành cây vào trong được không.

Tìm được đường xong xuôi, Mạc Diệu chìa móng vuốt chạm vào lớp vỏ cây thô ráp, nhưng vừa định dùng sức thì đột nhiên lại nản chí. Thôi bỏ đi, hay là tìm cách đi cầu thang bộ vậy.

Mạc Diệu quay người rời đi.

Cửa chính tòa nhà đã đóng và khóa chặt. Ngày thường sinh viên về muộn phải bấm chuông gọi quản lý ký túc xá, đăng ký xong mới được vào.

Cậu đoán là quản lý sẽ không mở cửa cho một con mèo đâu, thế là cậu đi sát tường bao bên ngoài, vòng qua góc tòa nhà, đi thêm hai ba mét nữa thì tìm thấy một ô cửa sổ thông ra hành lang.

Cửa sổ chỉ mở hé một khe nhỏ, người không thể chui qua, nhưng mèo thì có thể.

Mạc Diệu nhìn xung quanh một lượt, lùi lại vài bước, hít sâu một hơi rồi chạy đà, dốc hết sức bình sinh nhảy vọt lên, không ngờ lại nhảy trúng bậu cửa thật.

Oa! Nếu không phải đang là một con mèo, chắc cậu đã thốt lên kinh ngạc rồi. Cậu nghĩ đúng là chỉ khi làm mèo, mình mới có sức bật mạnh mẽ đến thế, nhảy lên một cái bậu cửa cao gấp bao nhiêu lần chiều cao cơ thể.

Mạc Diệu thò đầu vào trong cửa sổ nhưng rồi đột ngột khựng lại. Nhớ đến trải nghiệm đêm qua, cậu vẫn còn thấy rùng mình, vội vàng rụt đầu lại, khó khăn xoay người trên bậu cửa hẹp, lần này cậu thò mông vào trước.

Một khi mông đã lọt thì đầu ắt sẽ vào được. Chỉ là khung cửa quá hẹp, bên trong lại không có chỗ tựa cho mông, thế là chui được một nửa, cả con mèo rơi tọt vào trong, mông đập mạnh xuống sàn nhà, mãi một lúc sau mới hoàn hồn.

Cái kiểu ngã này, chẳng nói đến lúc làm người, ngay cả khi làm mèo cũng thấy mất mặt vô cùng.

Mạc Diệu lồm cồm bò dậy, đứng ở góc hành lang, nhìn chằm chằm vào lối đi vắng lặng một hồi lâu mới thấy tâm trạng bình ổn lại, cái đuôi kéo lê trên sàn bước về phía trước.

Trên trần hành lang treo những bóng đèn tuýp tỏa ánh sáng trắng hiu hắt.

Mạc Diệu cố gắng nhẹ chân hết mức, gần như không phát ra tiếng động nào. Chỉ thi thoảng đi qua cửa một vài phòng, nghe thấy tiếng ngáy vang trời vọng ra qua cánh cửa, cậu lại không nhịn được mà dừng bước, thầm đồng cảm với những sinh viên sống cùng phòng đó.

Cậu leo cầu thang lên đến tầng ba, nhẹ nhàng đi tới trước cửa phòng 307 thì dừng lại, thu hai chân ngồi bệt xuống đất.

Mạc Diệu nhìn cánh cửa phòng mình, không biết phải làm sao tiếp theo.

Gõ cửa à? Liệu có ai ra mở cho không? Và cậu sẽ giải thích thế nào với người mở cửa rằng tại sao một con mèo lại đi gõ cửa ký túc xá nam vào ban đêm?

Còn nữa, vạn nhất người ra mở cửa lại chính là cậu thì sao?

Nghĩ đến đây, Mạc Diệu bỗng nhiên cảm thấy sởn gai ốc. Đây thực sự là mơ sao? Hay là linh hồn cậu đã thoát xác, nhập vào thân xác một con mèo?

Khi đang mơ, làm cách nào để chứng minh mình đang ở trong mộng hay ngoài đời thực?

Mạc Diệu nhớ đến bộ phim Inception từng xem, không biết mình có thể tìm thấy một con quay ở đâu không, để xem liệu nó có bao giờ ngừng xoay.

Cậu bắt đầu thấy bồn chồn, đứng dậy đi qua đi lại vài bước, rồi cảm thấy thế này không tiện lắm, bèn xoay tròn tại chỗ vài vòng.

Khi ngừng xoay, Mạc Diệu chợt nhớ ra một việc. Cậu choãi bốn chân, chạy lạch bạch về phía cầu thang, đến trước cái thùng rác lớn. Mạc Diệu nhảy lên, móng trước bấu chặt mép thùng rác, làm cái túi rác đen bên trong sột soạt. Cậu treo người, thò đầu nhìn vào trong, thấy ngay cái túi trà sữa mình vừa vứt lúc tối.

Mạc Diệu nhìn chằm chằm vào ly trà sữa trong thùng rác, cơ thể bất động nhưng đại não thì xoay chuyển cực nhanh. Điều này chứng minh cái gì? Chứng minh đây không phải là mơ sao? Nhưng trà sữa là do cậu vứt, nếu nó xuất hiện trong giấc mơ của cậu thì cũng chẳng có gì lạ.

Vậy làm sao để chứng minh đây?

Mạc Diệu đột nhiên nghĩ ra, nếu muốn chứng minh, cậu phải để lại một dấu vết nào đó ngay bây giờ. Đến sáng mai thức dậy, nếu tìm thấy dấu vết đó, nghĩa là hiện tại không phải mơ mà là thực tế.

Trái tim nhỏ bé của cậu bắt đầu đập loạn nhịp.

Đã tìm thấy ly trà sữa này rồi thì cứ tận dụng nó đi.

Mạc Diệu dùng lực hai chân trước, treo nửa thân trên vào mép thùng rác, thò một cái chân vào khều vài lần, móc được vào quai túi trà sữa, lôi cả cái túi lẫn ly trà sữa ra ngoài.

Đối với một con mèo, tha cả một ly trà sữa đi quả thực hơi tốn sức, Mạc Diệu đi được vài bước, ngẩng đầu thầm xin lỗi dì lao công trong lòng, rồi khều ly trà sữa ra khỏi túi. Vì việc này mà cậu còn bị miếng băng dính niêm phong túi giấy dính vào chân, phải phát điên cọ quậy nửa ngày mới dứt ra được.

Sau đó, Mạc Diệu ngậm lấy túi giấy, chạy thẳng về phía cuối hành lang.

Vứt ở hành lang thì dễ bị quét đi mất, con đường nhỏ bên hông ký túc xá vốn vắng người qua lại, trong đám cỏ rậm rạp càng không có ai dọn dẹp mỗi ngày.

Sắp đến nơi rồi, Mạc Diệu ngậm chặt túi giấy hơn, bắt đầu lấy đà từ sớm. Khi áp sát cửa sổ, hai chân trước khựng lại, cơ thể thu nhỏ, hai chân sau đạp mạnh xuống đất, tung người lên cao, tận dụng sức bật mạnh mẽ của họ nhà mèo lao vút lên bậu cửa.

Bất thình lình, Mạc Diệu nhìn thấy một khuôn mặt ở ngoài cửa sổ.

Đáng lẽ cậu không thể thấy được, vì bên ngoài rất tối, khuôn mặt kia gần như hòa lẫn hoàn toàn vào màn đêm, nhưng nó lại có một đôi mắt cực sáng, đôi mắt của loài mèo, tinh anh và lấp lánh thứ ánh sáng đáng sợ.

Mạc Diệu gần như bị đôi mắt đó dọa cho hồn xiêu phách lạc. Cậu dùng sự linh hoạt mà chính mình cũng không ngờ tới, hai cái móng đẩy mạnh vào khung cửa, thân hình tròn trịa vẽ một vòng trên không trung rồi rơi ngược trở lại. Chỉ có điều tư thế tiếp đất không được đẹp cho lắm, một lần nữa mông tròn đập xuống sàn.

“Cái đệt!” Mạc Diệu vốn định chửi thề, nhưng mở miệng ra lại biến thành một tiếng mèo kêu chói tai.

Cậu nằm ngửa trên mặt đất, bốn chân khua khoắng lùi lại hai bước rồi mới lộn người đứng dậy, trợn tròn mắt nhìn trừng trừng ra cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ là một con mèo đen, đen từ đầu đến chân, nếu nó nhắm mắt lại thì chắc chắn sẽ hòa tan hoàn toàn vào bóng tối.

Nó không đi vào hành lang, chỉ đứng trước cửa sổ nhìn Mạc Diệu, không cảm xúc, cũng không kêu tiếng nào.

Nếu Mạc Diệu có thể giao tiếp với con mèo đen kia, chắc chắn cậu sẽ hỏi một câu: “Đại ca, tính làm gì đấy?”.

Nhưng cậu không biết cách, với nội tâm của một con người, cậu đánh giá sơ bộ rằng con mèo béo như mình không phải là đối thủ của con mèo đen nhanh nhẹn, sắc sảo trên bậu cửa kia. Ngay cả khi bây giờ cậu là người chứ không phải mèo, cậu cũng chẳng muốn chọc vào một con mèo hoang, chẳng may bị cào thì lại phải đi tiêm phòng dại.

Thế là cậu chọn cách rút lui.

Khi rời đi, Mạc Diệu không dám quay mông về phía con mèo đen đó vì sợ bị đánh lén. Cậu vừa ngậm túi giấy vừa từ từ lùi lại, cố gắng làm cho mình trông có vẻ hung tợn một chút bằng cách vểnh ria mép lên và nhe răng ra.

Con mèo đen cứ thế nhìn cậu.

Mạc Diệu đoán là sự đe dọa của mình có hiệu quả, cậu lùi mãi đến tận cầu thang, thấy con mèo đen vẫn không đuổi theo, mới quay người chạy biến xuống lầu.

**

Chan: Chổng mông lên xem nó có thông đuýt elm không nào :v


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận