Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Ánh mắt Mạc Diệu hung dữ, móng vuốt và răng sắc lẹm, khoảnh khắc này cậu cảm thấy mình không phải một con mèo mà là một con hổ, oai phong lẫm liệt khiến kẻ khác không dám lại gần.
Hai con mèo kia vốn định lao vào, nhưng lúc này dường như bị khí thế của cậu làm cho khiếp sợ, cả hai đều dừng lại, cảnh giác nhìn cậu.
Mạc Diệu không vội vàng áp sát, cậu nhe răng, từ trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.
Hai con mèo nhìn cậu, nhưng không chỉ nhìn mỗi cậu, ánh mắt chúng còn hướng về phía sau lưng cậu.
Cảm giác này có chút quen thuộc.
Nhưng Mạc Diệu không dám ngoảnh đầu lại, cậu phải đề phòng đây là chiêu trò đánh lạc hướng của kẻ địch, cho đến khi cậu nghe thấy một tiếng động rất khẽ phía sau.
Hai con mèo không chần chừ thêm nữa, quay người chạy mất dạng.
Mạc Diệu ngẩn người, ngoảnh đầu lại, đầu tiên cậu thấy một đôi mắt lấp lánh trong bóng tối, sau đó mới nhờ thị lực nhạy bén của loài vật mà nhận ra, đó là một con mèo đen.
Lại là con mèo đen đêm qua.
Con mèo đen đứng cách cậu khá xa, không có ý định lại gần. Đầu tiên, nó nhìn vào mặt cậu, sau đó nhìn xuống ngực và bụng cậu.
Chỗ đó có phân chó.
Bị một con mèo nhìn bằng ánh mắt như thế, Mạc Diệu lập tức cảm thấy nhục nhã vô cùng.
Cậu không biết con mèo đen này định làm gì, trông nó không cùng hội cùng thuyền với hai con mèo kia, nhưng cũng không thể đảm bảo nó thân thiện với mình.
Cơn giận tích tụ nãy giờ của Mạc Diệu vẫn chưa có chỗ xả, cậu không ngại nhân lúc đang nóng máu mà xử luôn cả con mèo đen này.
Đồng tử cậu thu nhỏ lại, từ từ hạ thấp thân mình, rồi… không kiềm chế được, cậu nôn ọe một cái.
Phân chó thối quá.
Con mèo đen vẫn đứng yên tại chỗ, dù chỉ là một con mèo mà dáng đứng cũng có vẻ cao ráo, hiên ngang.
Mạc Diệu hết thấy nhục rồi, cậu thấy việc rửa sạch phân chó quan trọng hơn. Còn con mèo đối diện kia, hễ nó chưa tấn công mình thì tạm thời không thèm chấp nó làm gì.
Không dám quay lưng lại với đối phương, Mạc Diệu vừa đối mặt với nó vừa di chuyển ngang. Khi đã rời khỏi thảm cỏ và cách xa tòa nhà, cậu mới nhận ra đây là tòa nhà tự học duy nhất mở cửa xuyên đêm: Tòa nhà Giảng đường số 4.
Dù đã khuya nhưng Giảng đường 4 vẫn sáng đèn trưng. Rõ ràng còn lâu mới đến kỳ thi cuối kỳ, nhưng trong trường vẫn có người tự học đến đêm muộn, có lẽ là đang ôn thi cao học hoặc chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng nào đó.
Mạc Diệu vòng ra mặt trước giảng đường.
Đi vào từ cửa chính, đi hết hành lang bên trái là nhà vệ sinh của tòa nhà.
Cửa các phòng học hai bên đều mở, đèn cũng sáng, nhưng sinh viên trong mỗi phòng không nhiều, có một số bàn chồng đầy sách vở nhưng không thấy người đâu.
Cửa nhà vệ sinh nam và nữ đối diện nhau, ở giữa là bồn rửa tay chung.
Mạc Diệu nhảy lên bệ đá, xuất phát từ ý thức đạo đức của một sinh viên đại học, cậu cố gắng không để phân chó trên ngực dính vào bệ.
Cậu dùng một cái chân gạt vòi nước, nước máy chảy ra rào rào.
Bồn rửa tay ở đây không có nước nóng, Mạc Diệu chìa chân ra thử nhiệt độ nước trước, cũng may thời tiết chưa quá lạnh, nhiệt độ này vẫn có thể chấp nhận được.
Tiếp đó Mạc Diệu do dự một chút, rồi áp dụng tư thế nằm ngửa vào trong bồn rửa, hai chân trước chống lên bệ, để mình từ từ trượt xuống cho phần ngực và bụng được xối nước.
Cảm giác nước lạnh chạm vào bụng và móng chân hoàn toàn khác nhau.
Mạc Diệu không nhịn được rùng mình một cái, định bụng bò dậy, nhưng nhìn cái bụng bẩn thỉu nhếch nhác, cậu lại cắn răng chịu đựng.
Phân chó dính trên lông không dễ rửa sạch chút nào, Mạc Diệu nén cơn buồn nôn, dùng chân mình vuốt đi vuốt lại nhiều lần.
Đang tắm nửa chừng, cậu đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, quay đầu lại thấy con mèo đen kia chẳng biết đã đi theo từ lúc nào.
Dưới ánh đèn sáng trưng, bộ lông của con mèo đen càng thêm bóng mượt. Nó lặng lẽ ngồi xuống cách bồn rửa tay không xa, hai chân trước duỗi thẳng, cái đuôi đen quấn quanh trước người.
Vẻ mặt nó lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào Mạc Diệu.
Mạc Diệu bị nó nhìn đến mức phát hoảng, thầm nghĩ sao con mèo này b**n th** thế nhỉ, lại đi xem con mèo khác tắm. Thế là cậu cẩn thận nghiêng người, che đi một vài bộ phận quan trọng, nhưng cũng không dám quay lưng hẳn đi, vẫn phải đề phòng con mèo phía sau đột ngột tấn công.
Khó khăn lắm mới rửa sạch phân chó trên người, Mạc Diệu đã ướt sũng từ đầu đến chân.
Cậu tắt nước, ngay lập tức cảm thấy lạnh hơn, chỉ biết đứng trong bồn rửa run cầm cập.
Đến lúc này, Mạc Diệu mới thấy tủi thân.
Một thanh niên cao lớn như cậu vốn chẳng mấy khi buồn bã, tuy rằng cậu không phải con cưng của trời nhưng phương diện nào cũng ưu tú, có thất vọng thì cũng chỉ là nhất thời.
Nhưng lúc này Mạc Diệu thấy mệt mỏi rã rời, bộ lông ướt nhẹp dính chặt vào người, cậu thậm chí còn ước có ai đó nhấc mình lên vắt bớt nước đi.
Cậu nhận ra mình cũng không béo như vẻ bề ngoài. Cũng đúng thôi, tối nào cậu cũng nhịn đói, lấy đâu ra thịt? Chẳng qua là do lớp lông xù tạo ra ảo giác thị giác mà thôi.
Còn nữa, cậu đã cố gắng tắm sạch rồi, nhưng cái mùi hôi hám kia vẫn cứ phảng phất không tan, có lẽ nó đã ngấm vào tận lỗ chân lông không rửa trôi được rồi.
Khoảnh khắc thê thảm nhất cuộc đời khiến Mạc Diệu muốn òa lên khóc một trận, nhưng suy cho cùng cậu cũng là một chàng trai kiêu hãnh, cậu không khóc nổi, chỉ biết dùng sức rũ người để nước trên lông b*n r* ngoài.
Phía trên bồn rửa có một tấm gương, hơi cao một chút, Mạc Diệu phải bò ra khỏi bồn, tì người trước gương, đứng thẳng dậy mới nhìn thấy mình.
Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy mặt con mèo này, dù bị ướt nhưng vẫn tròn trịa, đôi mắt sáng, cái mũi hồng hào, trông đúng kiểu mèo cảnh.
Giống mèo gì nhỉ? Mạc Diệu không rành về các giống mèo, trong đầu chỉ nảy ra mấy cái tên như Mỹ lông ngắn, Anh lông ngắn, Ragdoll, còn lại thì chịu. Đại loại là mấy loại đó thôi.
Tại sao một con mèo cảnh xinh đẹp thế này lại phải đi lang thang trong trường nhỉ?
Mạc Diệu nghĩ không ra, cũng chẳng còn sức mà nghĩ. Cậu lại thấy đói, và vì vừa tiêu hao nhiều thể lực nên cơn đói lần này cực kỳ dữ dội, bộ não mèo nhỏ bé ngừng luôn việc suy tư.
Cậu quay đầu lại, phát hiện con mèo đen b**n th** xem cậu tắm đã biến mất. Cậu nhảy xuống bồn rửa tay, vừa đi vừa cọ quậy vào mọi thứ trên đường cho khô lông. Đi đến cửa phòng học gần nhất, cậu ló đầu nhìn vào trong.
Cả phòng học đêm khuya chỉ có duy nhất một bạn nữ đang miệt mài học tập.
Mạc Diệu đứng ở cửa do dự hồi lâu, rồi kéo lê cái đuôi chậm rãi bước vào. Cậu nhớ lại cảnh con mèo mắt gấu trúc xin ăn ban chiều, quyết định vứt bỏ liêm sỉ, mình cũng phải đi xin chút đồ ăn thôi.
Cô bạn kia học quá chăm chú, lúc đầu còn không nhận ra có con mèo vào phòng.
Sau đó, Mạc Diệu cọ vào chân cô ấy làm cô giật mình kêu lên một tiếng.
Cả người lẫn mèo đều thấy ngượng ngùng.
Mạc Diệu lùi lại nửa bước, chuẩn bị tâm lý xong lại định cọ tiếp, kết quả cô bạn kia né đi.
Cô ấy nhấc chân ra, vẻ mặt như muốn đứng dậy, khẽ lẩm bẩm: “Thối quá đi mất.”
Mạc Diệu cứng đờ cả người.
Cô bạn lại phát ra tiếng xua đuổi: “Đi ra, đi ra!”
Mạc Diệu ngước nhìn cô ấy, thấy đôi lông mày cô cau chặt lại, rõ ràng là rất ghét bỏ.
Mạc Diệu bị đả kích nặng nề, rõ ràng đã bỏ qua lòng tự trọng để đi xin ăn mà rốt cuộc còn bị người ta ghét. Cậu cúi đầu, quay người lặng lẽ rời khỏi phòng học.
Mạc Diệu đi ngang qua các phòng học khác nhưng không thèm nhìn vào nữa. Lông trên người cậu vẫn còn ướt, cái đuôi kéo lê trên sàn để lại một vệt nước dài. Sự nản lòng hiện rõ trên từng sợi ria mép, trên đôi tai và từng sợi lông mèo.
Cậu đi ra trước cửa tòa giảng đường, thấy con mèo đen vẫn đứng đó nhìn mình.
Ngay cả sự cảnh giác của Mạc Diệu cũng bị nỗi buồn này mài mòn sạch sẽ. Khi đi qua sát con mèo đen, vì quá bực mình với sự ẩm ướt khó chịu trên người, cậu đột nhiên áp sát vào nó, cọ lấy cọ để lên bộ lông nó.
Con mèo đen rõ ràng có chút ngỡ ngàng, chân sau nhích lại nửa bước nhưng vẫn nén nhịn không nhúc nhích.
Mạc Diệu cảm thấy đã trét được nước sang người con mèo đen kia, lòng cũng dễ chịu hơn một chút, cậu giơ chân vỗ vỗ vào vai nó rồi quay người bỏ đi.
**
Chan: Ôi elm ơi, chia sẻ cái thối cho chồng à =)))) tiên sư nhà elm.