Sờ Một Cái, Dễ Thương Quá!

Chương 9.




Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Sáng sớm vừa mở mắt, Mạc Diệu đá tung chăn nhảy xuống giường, vội vã mặc áo thun và quần đùi, vừa nhảy lò cò vừa xỏ giày vào, mở cửa phòng ký túc chạy biến ra ngoài.

Hôm nay là cuối tuần, cả tòa nhà im thin thít, cậu chạy xuống lầu mà không gặp lấy một bóng sinh viên.

Chạy thẳng đến khu bồn hoa bên hông ký túc xá, Mạc Diệu mới dừng lại, có chút th* d*c, cậu nhìn ngó xung quanh nhưng không thấy bóng dáng con mèo nào.

Lúc rạng sáng nay, vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi hết thời gian làm mèo, cậu đã ngồi phục ở đám cỏ này để offline. Chọn chỗ này cũng là để sáng sớm dậy thử xem có tìm được con mèo đó không.

Trong lòng Mạc Diệu có một thắc mắc: Nếu những con mèo khác đều có thật, vậy ban ngày khi cậu là người thì con mèo đó còn tồn tại không? Nói cách khác, là cậu biến thành thân xác con mèo, hay linh hồn cậu nhập vào thân xác một con mèo khác?

Một câu hỏi mang đậm tính huyền huyễn, huyền huyễn đến mức một sinh viên đại học như Mạc Diệu chẳng dám hé răng kể với ai.

Tiếc là cậu không tìm thấy mèo trong đám cỏ, không biết là nó không tồn tại hay đã chạy đi mất rồi.

Mạc Diệu cảm thấy hụt hẫng, cậu còn định nếu tìm thấy mèo thì sẽ đưa nó đi nhà ăn ăn một bữa sáng thịnh soạn, vì cái cảm giác đói bụng thật sự quá khổ sở.

Quay về ký túc xá, mọi người đều đã dậy.

Trần Tân Dũng còn ngồi trên giường nghịch điện thoại, thấy Mạc Diệu vào thì than vãn: “Sáng sớm làm gì mà chạy như bay thế?”

Vì vội ra ngoài nên động tác của Mạc Diệu hơi mạnh, làm cả phòng thức giấc.

Cậu ngồi xuống mép giường mình, ngáp một cái, tâm trạng chẳng chút vui vẻ gì: “Xin lỗi nhé.”

Cửa nhà vệ sinh mở ra, Tư Viễn bước ra ngoài, căn phòng chìm vào sự im lặng ngắn ngủi.

Đợi Tư Viễn thu dọn xong xuôi rồi đi ra ngoài, Trương Tử Vũ vừa gọi điện cho bạn gái cũng vừa đi, chỉ còn lại Trần Tân Dũng và Mạc Diệu.

Trần Tân Dũng hỏi: “Hôm nay định làm gì không?”

“Không.” Mạc Diệu nằm vật ra giường.

Mạc Diệu không đói cũng chẳng mệt, mọi cảm giác của cơ thể mèo đều không còn nữa, nhưng cảm xúc thì vẫn tiếp diễn. Giống như mùi phân chó đêm qua, dù không hề tồn tại trên cơ thể này nhưng vẫn lưu lại trong một tế bào nhớ nào đó của đại não.

Cậu muốn trốn trong ký túc xá cả ngày để đọc sách và chơi game, kết quả chiều đến lại bị Trần Tân Dũng kéo đi giúp việc cho Hội sinh viên của khoa.

Trần Tân Dũng từ hồi năm nhất đã tích cực tham gia Hội sinh viên, giờ vẫn đang là ủy viên. Khoa của họ tuần sau sẽ tổ chức một buổi tọa đàm, cuối tuần này phải đi phát tờ rơi quảng bá trong trường. Buổi chiều thấy Mạc Diệu ngồi không trong phòng, Trần Tân Dũng liền lôi cậu đi theo.

Mạc Diệu cầm một xấp tờ rơi đứng ở một ngã tư đường trong trường, lơ đãng đưa cho từng sinh viên đi ngang qua, dù đối phương có nhận hay không cậu cũng chẳng buồn bận tâm. Sự chú ý của cậu đang đặt vào tòa giảng đường phía trước.

Phía trước chính là Giảng đường số 4, nơi tự học xuyên đêm.

Mạc Diệu đặc biệt đi vòng ra bãi cỏ bên ngoài xem thử, bãi phân chó đã được dọn sạch nhưng nhìn kỹ vẫn thấy dấu vết.

Những dấu vết nhỏ nhặt này khiến cậu không ngừng hồi tưởng lại những hình ảnh trong đêm, mỗi tờ rơi đưa ra đều mang theo chút bực dọc khó tan.

Có hai bạn nữ đi ngang qua, nhận tờ rơi của cậu, có vẻ khá hứng thú với nội dung tọa đàm nên dừng lại hỏi: “Tuần sau vào ngày nào thế bạn?”

Mạc Diệu cúi đầu, đang định chỉ cho họ thời gian và địa điểm in trên tờ rơi thì liếc thấy một con chó xuất hiện ở bãi cỏ Giảng đường số 4, mông cong lên chuẩn bị phóng uế.

Cậu lập tức quát lớn một tiếng: “Này!”

Hai cô gái bị dọa cho ngơ ngác.

Mạc Diệu bước tới, hận không thể nhặt một hòn đá ném con chó: “Không được đi bậy ở đây!” Cậu quát.

Nhiều sinh viên đi ngang qua đều ngoái lại nhìn, ngay cả Trần Tân Dũng đang phát tờ rơi ở ngã tư phía trước cũng nhìn sang.

Con chó bị dọa cho sợ hãi, cụp đuôi chạy biến.

Mạc Diệu hít sâu một hơi, cúi đầu, ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào tờ rơi, giọng bình thản: “Ở đây có ghi thời gian và địa điểm cụ thể, mời hai bạn đến nghe tọa đàm.”

Đến chiều khi dọn đồ ra về, Mạc Diệu vừa định đi thì bị Điền Thâm gọi lại.

Điền Thâm là sinh viên năm ba, Chủ tịch Hội sinh viên khoa khóa này. Năm nhất Mạc Diệu từng tham gia đội bóng rổ của khoa cùng Điền Thâm, mối quan hệ giữa hai người khá tốt.

“Tối nay rảnh chứ? Rảnh thì đi ăn với bọn anh.” Điền Thâm khoác vai Mạc Diệu không cho đi.

Mạc Diệu hỏi: “Có việc gì thế đàn anh?”

Điền Thâm bảo: “Quan tâm việc gì làm gì. Có cơm ăn không tốt à?”

Trần Tân Dũng cùng những người khác trong Hội sinh viên đang dọn đồ, nhìn về phía họ một cái rồi lặng lẽ rời đi.

Thực ra Điền Thâm chẳng có việc gì quan trọng cả, hôm nay là sinh nhật anh nên mời mấy người bạn thân đi ăn, gặp Mạc Diệu thì tiện tay kéo đi luôn.

Bữa tối ăn ở một quán nhỏ ngoài trường, vì đông người nên chủ quán kê một bàn ngay vỉa hè. Ngoài Mạc Diệu ra, những người còn lại trên bàn đều là sinh viên năm ba.

Điền Thâm vốn là cán bộ lớp từ thời trung học, cực kỳ giỏi giao tiếp, danh sách bạn bè WeChat gần như đầy kín, người trong khoa ngoài khoa ai anh cũng quen, gặp ai cũng có chuyện để nói.

Mạc Diệu không thân với mọi người nhưng có Điền Thâm ở đó nên cũng không thấy quá gượng gạo.

Chỉ là đang ăn giữa chừng thì một chiếc xe đạp đột ngột phanh kít ngay sát bàn ăn. Vì khoảng cách quá gần nên Mạc Diệu ngước lên nhìn, thấy người đạp xe là Tư Viễn.

Tư Viễn một chân chống đất, vẫn ngồi trên xe, nhìn Điền Thâm mà không nói gì.

Điền Thâm chủ động đứng dậy: “Sao muộn thế này?”

Tư Viễn đáp: “Em bận chút việc, mọi người cứ ăn đi, hôm nay em về trước.”

“Thế không được,” Điền Thâm đã bước tới kéo cậu ta, “Hôm nay sinh nhật anh, chú mày không uống với anh một ly thì sao anh để chú mày đi được.”

Tư Viễn bị Điền Thâm kéo khỏi xe, Điền Thâm thậm chí còn dắt xe đạp của Tư Viễn sang bên cạnh dựng hẳn hoi, rồi quay lại bàn sắp xếp chỗ ngồi cho Tư Viễn.

“Nhóc ở cùng phòng với Mạc Diệu đúng không nhỉ?” Điền Thâm như chợt nhớ ra, “Anh nhớ là mình từng đi kiểm tra phòng hai đứa rồi.”

Người ngồi cạnh Mạc Diệu chủ động đứng dậy nhường chỗ cho Tư Viễn, rồi kéo thêm một chiếc ghế khác tới.

Điền Thâm nói: “Hai đứa ngồi cạnh nhau đi, cứ ăn uống tự nhiên, đừng có khách sáo.”

Tư Viễn ngồi xuống cạnh Mạc Diệu, vì chân dài nên chiếc ghế có vẻ hơi thấp, cậu ta đành hơi dang rộng hai chân duỗi về phía trước, khoảng cách với Mạc Diệu trở nên khá gần.

Mạc Diệu không nhịn được quay sang nhìn cậu ta một cái.

Tư Viễn dường như cũng nhận ra ánh mắt của Mạc Diệu nên cũng quay sang nhìn lại.

Hai người nhìn nhau một hồi, Mạc Diệu có chút muốn thi gan, cảm giác ai quay đi trước là người đó thua. Nhưng rất nhanh Mạc Diệu đã chịu thua, cậu tự an ủi mình: “Chấp gì kẻ thần kinh.”

Sau đó là màn ăn uống, cả Mạc Diệu và Tư Viễn đều bị chuốc không ít rượu. Tính tình Điền Thâm phóng khoáng, hôm nay lại là sinh nhật anh nên Mạc Diệu không muốn làm anh mất vui, uống đến mức sau đó đầu óc quay cuồng.

Phía Tư Viễn thì không thấy phản ứng gì, mấy chai bia vào bụng mà mặt không đổi sắc, thần sắc càng thêm lạnh lùng, chẳng biết là say hay chưa say.

Ăn xong mọi người ra về, nhóm Điền Thâm náo nhiệt đi phía trước, Mạc Diệu tách ra một đoạn đi một mình, cảm giác bước chân không được vững lắm.

Bỗng nhiên, Tư Viễn đạp xe từ bên cạnh lao vọt lên chắn ngay trước mặt Mạc Diệu.

Mạc Diệu suýt nữa đâm sầm vào xe, ngơ ngác nhìn Tư Viễn.

Tư Viễn nói: “Để tôi đưa cậu về.”

Mạc Diệu bảo: “Không cần.”

Tư Viễn nhìn cậu một cái, vẫn dừng xe tại chỗ không nhúc nhích.

Quán ăn nhỏ ngay ngoài cổng trường, nhưng từ cổng trường đi bộ về ký túc xá cũng mất hơn mười phút. Mạc Diệu nhìn lên phía trước, thấy nhóm Điền Thâm vừa cười nói vừa đi xa dần, cậu lại nhìn Tư Viễn một cái rồi nhấc chân leo lên ghế sau xe đạp.

Tư Viễn đạp xe chở cậu về hướng ký túc xá.

Đi ngang qua nhóm Điền Thâm, Mạc Diệu còn chào tạm biệt bọn họ, sau đó im lặng ngồi ở phía sau.

Gió đêm lành lạnh, thổi hết vào người Tư Viễn đang chắn phía trước. Mạc Diệu chóng mặt, hai tay bám vào dưới yên xe, không nhịn được cúi đầu xuống, một lát sau nhận ra mình đang tựa vào lưng Tư Viễn, cậu lại ngẩng lên.

“Tư Viễn,” Mạc Diệu đang ngà ngà say, hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Bạn gái cậu đã bao giờ ngồi sau xe đạp của cậu chưa?”

Tư Viễn không trả lời ngay, Mạc Diệu cứ ngỡ cậu ta không nghe thấy, bỗng nhiên lại nghe cậu ta nói: “Tôi không có bạn gái.”

Mạc Diệu ngẩn người ra một lúc rồi nói: “Trùng hợp thật đấy, tôi cũng không có.”

Như thể nỗi buồn ập đến, cậu dùng đầu cụng nhẹ vào lưng Tư Viễn: “Sao chúng ta thê thảm thế nhỉ?”

Tư Viễn dừng xe lại.

Mạc Diệu thuận thế xuống xe, đi về phía con đường nhỏ bên cạnh.

Tư Viễn nhìn bóng lưng cậu: “Cậu làm gì đấy?”

Mạc Diệu quay đầu lại, đặt ngón trỏ lên môi: “Suỵt —— tôi đi tìm anh em của tôi.”

“Ai là anh em của cậu?”

Mạc Diệu chụm ngón trỏ và ngón giữa của hai tay lại, đặt lên trên đầu làm đôi tai, kêu lên: “Meo —”

**

Chan: Say rượu thì về ôm chồng ngủ đi, đậu mọe nhà elm!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận