Cho nên hiện tại muốn cứu con gái chỉ còn lại con đường cầu xin La Tiếu này. Cô ấy là một bé gái mồ côi nếu muốn đứng vững ở cái thôn này, bản thân cô cũng phải biết lượng sức.
Không ngờ, chính ông ta cũng quá ngây thơ. Ban ngày những cán bộ công xã kia vì sao không dám quản chuyện này? Nghĩ lại, đó là chuyện mà một bé gái mồ côi có thể làm được sao?
Thấy nhà La Tiếu đã tắt đèn, Trương Đông Trạch có chút muốn rút lui: “Cha, hay là sáng mai chúng ta đến đi. Bây giờ tối om, lại làm người trong thôn bàn tán.”
Trương Đức Chính nói: “Không được, ngày mai nói thì chậm rồi. Sáng mai La Tiếu cần thiết phải đến công xã trước giờ làm việc của đồn công an. Chỉ cần nó không truy cứu trách nhiệm thì mọi chuyện sẽ dễ làm. Đi gõ cửa!”
Những người đi theo sau họ ngày càng đông, có người nhỏ giọng nói: “Bí thư chi bộ, làm như vậy là quá ức h**p người ta rồi. Nửa đêm hai cha con họ tới tìm La Tiếu, đây là muốn làm hỏng thanh danh nhà người ta sao?
Vì con gái mình mà làm như vậy là quá ức h**p người khác rồi.”
Lục Nghị Thần ở trong sân nhà mình vẫn luôn nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Nghe thấy người bên ngoài đã cách nhà mình xa, lúc này anh mới mở cửa sân ra đi về phía nhà đội trưởng đại đội.
Tại mương nhà họ Vương, Vương Xuân Ni ngồi trên giường đất thở ngắn than dài. Bà lão nhà họ Vương nói: “Thật sự không yên lòng, sáng mai về xem sao đi. Chuyện đã xảy ra rồi, trốn tránh không phải là cách.
Ai bảo các người nuôi con gái ích kỷ lại hẹp hòi như vậy. Sáng mai bảo anh con đưa con về, người ta cô nương kia chịu tội lớn như vậy các con không thể không có chút biểu hiện gì. Đó còn là người sao?”
Vương Xuân Ni gật đầu: “Con biết rồi mẹ. Sáng mai con sẽ về, chuẩn bị một ít đồ bổ mang qua, cố gắng nói những lời tốt đẹp với người ta, cầu xin người ta thông cảm.”
Bà lão nhà họ Vương tiếp tục may đế giày trên tay: “Thế là đúng rồi. Đức Chính là bí thư chi bộ, cũng không thể dùng quyền áp người. Dù sao Xảo Diễm đã sai quá rồi.”
Mắt Vương Xuân Ni không biết từ lúc nào lại bắt đầu rơi lệ, thút thít nói: “Mẹ, con chính là sợ sáng mai vừa mở mắt, nghe được tin tức là Xảo Diễm không giữ được, điều đó muốn lấy mạng con.”
Bà lão nhà họ Vương thở dài một hơi, lau nước mắt ở khóe mắt, vỗ vai con gái: “Mẹ cũng sợ, nhưng sợ thì có ích gì. Con bé nó sống cuộc sống tốt không muốn, cứ phải làm ra cái chuyện độc ác kia. Chúng ta là dân thường thì có thể làm được gì.
Con gái, con phải nghĩ thoáng một chút. Đức Chính không phải nói hắn sẽ xử lý tốt sao? Mẹ nghĩ cô bé kia hẳn cũng là người thông tình đạt lý, không được ngày mai mẹ già này đi cùng con một chuyến.
Chúng ta xin lỗi cô bé tử tế, cố gắng làm cô bé mở lời tha cho Xảo Diễm. Mẹ nghĩ có lần giáo huấn này, nó cũng có thể sửa cái tính không ai ưa kia.”
Tại thôn Thanh Sơn, mặc cho Trương Đông Trạch gõ cửa thế nào, đều không có người ra mở cửa.
Cuối cùng bí thư chi bộ cũng sốt ruột, tự mình đưa tay đập cửa lớn ầm ầm, hướng vào trong hô: “La Tiếu, tôi biết cô nghe thấy. Cô mở cửa ra, coi như chú cầu xin cô.”
La Tiếu ở trong không gian đã may xong chăn nệm, lúc này mới ra khỏi không gian.
Mở cửa phòng đi ra sân: “Bí thư chi bộ, có chuyện gì, chú cứ nói đi. Cháu là một cô gái, nửa đêm rồi, thật sự không tiện mở cửa cho các chú.”
Trương Đức Chính tức giận siết chặt nắm tay. Ông ta biết mình vừa rồi đã thất thố, những xã viên đang xem náo nhiệt ở xa kia e rằng đã nhìn thấy rõ ràng, làm hỏng hình tượng mà ông ta vất vả xây dựng bấy lâu nay.
Nhưng hiện tại người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, ông ta chỉ có thể kiềm chế tính tình nói: “Chú muốn nói chuyện về việc của Xảo Diễm với cô.”
Trong lòng lại nghĩ: “Mày đợi đấy cho lão tử! Xong chuyện này, xem tao thu thập mày như thế nào. Muốn sống yên ổn trong thôn, mày mơ đi.”