Trương Đức Chính đang định nói gì đó, thì nghe thấy có người đi tới. Quay đầu nhìn thấy là Đội trưởng đại đội Cao Giải Phóng và vợ.
Đội trưởng đại đội liếc nhìn cánh cửa đóng chặt: “Bí thư chi bộ, ông đang làm gì vậy?”
Trương Đức Chính vừa thấy Cao Giải Phóng tới, thầm mắng một tiếng trong lòng: “Tôi hôm nay ở ngoài chạy cả ngày, vừa về còn chưa kịp nghỉ ngơi, qua xem La Tiếu một chút.”
Kiều Lan Lan nói: “Bí thư chi bộ, buổi chiều các ông không có ở thôn, đội trưởng phụ nữ về nói bệnh viện đề nghị La Tiếu nằm viện điều trị, nhưng đứa nhỏ này tốt bụng, thấy mình không bị thương nội tạng, vì tiết kiệm tiền nên đã quay về tĩnh dưỡng.”
Trương Đức Chính vừa nghe lời này, cũng chỉ đành nói: “Ai, đều là Xảo Diễm nhà tôi hồ đồ, mới làm hại La Tiếu bị thương. Chẳng phải mẹ vợ tôi hôm nay cũng bị ngã, lại vội vàng đưa đi bệnh viện kiểm tra một hồi sao. Hôm nay Xuân Ni và Đông Vũ ở lại mương nhà họ Vương.
Tôi với Đông Trạch vì chuyện Xảo Diễm cũng vừa về thôn không bao lâu, cảm thấy có lỗi với La Tiếu, nên mới nghĩ qua xem một chút.”
Người phụ nữ không ưa nhà bí thư chi bộ ở cách đó không xa hô lên: “Bí thư chi bộ, các ông thật đùa dai! Trước hết không nói người ta La Tiếu là một cô gái ở nhà một mình, các ông khuya khoắt đến đây có đúng không? Đâu có thăm bệnh mà không mang theo cái gì.”
Trương Đông Trạch hiện tại mặt nóng ran, Trương Đức Chính cũng chẳng khá hơn là bao.
Chỉ nghe thấy La Tiếu trong sân nói: “Bí thư chi bộ, có chuyện gì mai hãy nói. Tôi bây giờ toàn thân đau nhức, chỉ muốn nghỉ ngơi sớm một chút.”
Trương Đức Chính vừa nghe La Tiếu nói vậy, vội vàng lên tiếng: “La Tiếu, vừa lúc đội trưởng đại đội cũng ở đây, cô có thể mở cửa ra được không? Chú có mấy lời muốn nói với cô.”
La Tiếu thầm nghĩ Trương Đức Chính này đúng là mặt dày, cô đã nói vậy rồi mà còn bảo cô mở cửa.
Nhưng nếu không thể tránh được, cô đơn giản mở cửa sân, nói: “Vậy mời vào nói chuyện đi.”
La Tiếu không mời họ vào trong nhà, mà bảo họ ngồi xuống trong sân.
Trương Đức Chính cân nhắc một chút: “La Tiếu, chú biết chuyện hôm nay, Xảo Diễm quả thực sai quá rồi. Nhưng dù sao con bé còn nhỏ, cô có thể nể mặt chú mà cho nó một cơ hội được không? Chú bảo đảm sau này nó sẽ không dám gây chuyện nữa.”
La Tiếu nhìn về phía Trương Đức Chính: “Nếu hôm nay cháu đã chết, chú sẽ làm thế nào?”
Trương Đức Chính không ngờ La Tiếu lại không theo lẽ thường, không trả lời mà hỏi ngược lại.
Ông ta im lặng một lúc: “Điều đó không xảy ra, làm gì có nhiều nếu như vậy. Cô nói có phải không?”
La Tiếu nói: “Bí thư chi bộ nói thật là nhẹ nhàng. Chẳng trách lại bồi dưỡng ra người con gái như Trương Xảo Diễm.”
Trương Đức Chính vừa nghe La Tiếu đang châm chọc mình, trong lòng liền có lửa giận. Vốn dĩ hôm nay đã phải cầu gia cầu nãi (cầu xin hết người này đến người khác) trong lòng đã bực bội rồi, cái này còn bị La Tiếu châm biếm.
Giọng điệu có chút không thiện chí nói: “La Tiếu, cô cần phải biết nặng nhẹ. Chuyện Xảo Diễm làm đúng là không phải, nhưng dù sao nó còn trẻ. Số tuổi các cô không khác nhau là mấy, cho nó một cơ hội không tốt sao?
Sau này cô còn phải sinh hoạt ở thôn Thanh Sơn, còn phải giao tiếp với người thôn Thanh Sơn, phải biết ứng biến.”
La Tiếu thầm nghĩ, đây rốt cuộc là không giả bộ nữa rồi: “Bí thư chi bộ, tôi không hiểu rõ ý chú. Trương Xảo Diễm phạm không phải sai lầm mà là pháp luật. Chú nói tôi cho nó một cơ hội, tôi lại không phải cơ quan chấp pháp.
Tôi cũng không phải cán bộ quốc gia, không có cách nào làm được. Cho dù tôi là, tôi cũng không thể nào vi phạm quốc pháp. Ai cũng phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Bất kỳ người nào cũng không có đặc quyền đứng trên pháp luật.”
Lời này làm Trương Đức Chính hoảng sợ. Đây có thể xem là đã nâng lên tầm cao chính trị rồi.
Trương Đức Chính bị La Tiếu nói như vậy, đầu óc thông suốt trở lại, biết chuyện con gái e rằng không xong rồi. Cứ dây dưa tiếp, sợ là chính mình cũng sẽ bị liên lụy.
Thế là ông ta nói: “Là tôi hồ đồ, xin lỗi La Tiếu.”
La Tiếu nhàn nhạt nói: “Không sao. Ngài là cán bộ đại đội, cũng là Đảng viên, không thể biết luật mà phạm luật. Nếu hôm nay bí thư chi bộ đã tới, kết quả kiểm tra của bệnh viện là chấn động não rất nhẹ, nhiều chỗ mô mềm bầm tím, đề nghị nằm viện điều trị.
Tôi nghĩ tiền nhà ai cũng không phải gió lớn thổi tới, cho nên tôi mới về sớm. Gần đây chắc chắn là không thể lên công điểm được. Không biết đại đội tính toán sắp xếp như thế nào?”
Đội trưởng đại đội Cao Giải Phóng thấy bí thư chi bộ nhìn về phía mình, lên tiếng giải vây nói: “Chuyện của cô, các cán bộ đại đội chúng tôi lát nữa sẽ họp nhỏ lại một lần, sáng mai sẽ trả lời cô. Cô thấy được không?”