Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Dị Năng

Chương 263: Không phân biệt phải trái, bị cô lập.




La Hạo Thiên cuối cùng không nhịn được, mở miệng nói: “Con gái bị đổi ở bệnh viện sau liền trực tiếp bị thay đổi đến nhà người khác. Nhà người đó sắp bị hạ phóng, là để tìm cho con trai một người có lý lịch trong sạch, không đến mức đi theo họ hạ phóng chịu tội.

 

Mà con gái chúng ta cứ như vậy ở nông trường sinh sống mười ba năm, một ngày học cũng chưa được đến trường. Hơn ba tuổi đã phải đi theo những đứa trẻ lớn hơn nó đào rau dại, hơn 6 tuổi liền bắt đầu giúp đỡ nấu cơm, nhặt củi.

 

Ngày thường chỉ cần làm không tốt là bị mắng hoặc bị đánh. Cũng may bà bà nhà họ La là người tốt, vẫn luôn mang theo con gái chúng ta sinh hoạt, chỉ tiếc người tốt không sống lâu, người cũng đi sớm.

 

Con gái từ đó liền không còn ai che chở, mẹ nuôi kia của La Tiếu đối với nó là không đánh thì mắng, thẳng đến năm trước sửa án oan trở về thành. Nhưng chưa qua năm, họ vừa ổn định xong liền vứt bỏ con gái về thôn Thanh Sơn.

 

Người ta muốn đón con trai người ta về thành phố hưởng phúc, kết quả cha mẹ ruột của con gái nuôi con căn bản không tiếp nhận, trong lúc xô đẩy con gái bị thương, hôn mê mấy ngày mới tỉnh lại.

 

Nhưng cuối cùng nhà họ Triệu cũng không tiếp nhận con gái, người ta nói rất rõ ràng: nó không phải con gái người ta, nó là đứa trẻ bị cha mẹ ruột vứt bỏ, họ không quản. Con hiểu chưa?

 

La Tiếu nó mới mười ba tuổi, một cô bé độc lập lập hộ ra ngoài sinh hoạt, con có nghĩ tới cuộc sống của nó đã gian nan đến mức nào không? Bây giờ bắt Giai Ngưng về quê sống bên cạnh cha mẹ ruột nó con liền cảm thấy khổ?

 

Con có biết không, nhà họ Triệu trước đó còn muốn gả con gái cho một người què làm vợ, nó mới chỉ có mười ba tuổi. Nhưng lần này vì thành tích của con gái tốt, được Trường cấp ba số Một Thị trúng tuyển, nhà họ Triệu vì không muốn nó có cơ hội học lên tới Bắc Kinh vào đại học, mới nghĩ lại một lần nữa muốn bán nó.

 

Chỉ vì sợ nó vạn nhất thi đậu đại học Bắc Kinh gặp gỡ người nhà chúng ta bị nhận ra, làm hỏng cuộc sống hạnh phúc của con gái người ta. Con tỉnh táo lại đi Ninh Tuyết Linh, nếu còn chấp mê bất ngộ cuộc sống này chúng ta cũng không thể sống tiếp được nữa.”

 

Ninh Tuyết Linh khóc òa lên, không biết là vì chính mình hay La Giai Ngưng, hoặc là La Tiếu, tóm lại là cứ thút thít ở đó.

 

Thời gian không còn sớm, mọi chuyện đã được quyết định sau, mỗi người đều giải tán. Vợ chồng già nhà họ La cũng không ở lại đây, nhà con trai út nhân tiện đưa họ về.

 

Chờ mấy nhà người đi hết, chỉ còn lại bốn người nhà La Hạo Thiên ngồi ở phòng khách. La Tư Ngôn nói: “Vừa lúc con có nghỉ phép, lần này con sẽ đi đưa Giai Ngưng, tiện thể qua xem em gái.”

 

La Hạo Thiên nói: “Được, ba bên này xin nghỉ không ít, con có nghỉ phép con đi một chuyến cũng tốt.”

 

La Tư Viễn nói: “Ba, em gái rốt cuộc khi nào về Kinh Thành?”

 

La Hạo Thiên cũng không biết nên nói thế nào, tổng không thể nói với con trai là hắn còn chưa thuyết phục được con gái. Đành phải nói: “Tiếu Tiếu vừa mới đến Trường cấp ba số Một Thị báo danh chưa được bao lâu, nó hiện tại không muốn chuyển chỗ, có lẽ trong thời gian ngắn không về Kinh Thành.”

 

Ninh Tuyết Linh nghe xong lời La Hạo Thiên, hỏi: “Nếu La Tiếu trong thời gian ngắn không về Kinh Thành, vậy nó khi nào về Kinh, lại bắt Giai Ngưng về quê không được sao? Dù sao chúng ta cũng đã nuôi Giai Ngưng mười mấy năm.”

 

La Tư Viễn nói: “Mẹ, người nhất định phải không phân biệt phải trái như vậy sao?”

 

La Hạo Thiên nói: “Con có biết vì sao con gái không đi theo ta về không? Nó chính là nghĩ tới Giai Ngưng. Ta lúc đó muốn đưa nó về, nhưng nó nói nếu nó đã trở lại, Giai Ngưng phải làm sao?”

 

Ninh Tuyết Linh nói: “Em biết các con không vui giữ Giai Ngưng ở trong nhà, nhưng rốt cuộc chuyện cha mẹ nó làm không liên quan gì đến Giai Ngưng? Giai Ngưng lớn lên ở đây từ nhỏ, người bắt nó về quê nó sẽ không thích ứng.

 

Hơn nữa mẹ ruột nó không phải bị phán án sao? Lúc này đi cũng không có người chăm sóc nó. Nhà chúng ta nuôi thêm một người cũng không phải nuôi không nổi. Dù sao Giai Ngưng cũng đã sinh sống ở cái nhà này mười mấy năm, các con thật sự nhẫn tâm nhìn nó trở về chịu khổ sao?”

 

La Hạo Thiên cuối cùng chịu không nổi nữa, giận dữ hét: “Nếu em không thể thấy nó chịu khổ, em có thể mang theo nó dọn ra ngoài ở. Từ đây chúng ta đường ai nấy đi.”

 

Ninh Tuyết Linh không ngờ người chồng ngày thường ngoan ngoãn phục tùng cô lại nói chuyện như vậy với cô, tức đến suýt chút nữa lại khóc ra, liền nhìn về phía hai đứa con trai.

 

La Tư Ngôn nói: “Con đồng ý ý của ba.”

 

La Tư Viễn cũng phụ họa nói: “Con không có ý kiến, mẹ tùy ý.”

 

Ninh Tuyết Linh chán nản, suýt chút nữa không bị ba cha con này tức chết.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận