Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Dị Năng

Chương 264: Trộm tiền giấy bị bắt quả tang.




Ninh Tuyết Linh đứng dậy lên lầu, chuyển nhẹ tiếng đi đến cửa phòng La Giai Ngưng, muốn an ủi con gái nuôi một chút, lại nghe được tiếng chửi mắng của La Giai Ngưng truyền ra từ trong phòng: “Không một ai là thứ tốt, đều là một đám người máu lạnh.

 

Chẳng phải là muốn tôi đi sao, tưởng tôi hiếm lạ gì các người. Nếu không phải nhìn vào việc các người còn có chút tác dụng, ai thèm hiếm lạ cùng các người là một nhà. Tôi nguyền rủa các người đều chết không tử tế.”

 

Ninh Tuyết Linh không hề nghĩ Giai Ngưng sẽ nói ra những lời như vậy. Vừa rồi ở dưới lầu cô nghĩ con bé là nhất thời xúc động, còn có thể lý giải, nhưng hiện tại trong phòng không có người khác, đây là lời nói thật trong lòng con bé sao? Nó sao lại có thể nguyền rủa người nhà như vậy.

 

Cô giơ tay lên lại hạ xuống, xoay người trở về phòng mình, cũng không bật đèn, liền hợp y nằm trên giường.

 

Mình đối với Giai Ngưng có tình cảm không giống nhau, năm đó con trai cả và con trai thứ hai vì sơ suất của mình mà tạo thành hậu quả như vậy, mình cùng cha mẹ chồng suýt chút nữa gây gổ.

 

Cùng La Hạo Thiên cũng suýt chút nữa không sống tiếp được, nhưng chuyện đó có thể trách mình sao? Cô cũng không muốn xảy ra chuyện như vậy, nhưng cố tình ngày đó là cô mang theo bọn trẻ ra ngoài mới xảy ra chuyện.

 

Sau đó mấy năm cô và La Hạo Thiên quan hệ giảm xuống mức đóng băng, nếu không có con gái út, họ sợ là cả đời phải làm một đôi oan gia. Sau này có con gái út, là sự đến của con gái út, làm quan hệ trong nhà lại hòa hoãn lên.

 

Cho nên cô đem tất cả tâm tư đều dùng lên người Giai Ngưng. Hiện tại lại nói cho cô biết đứa bé bị người đánh tráo, mặc cho ai cũng không thể chấp nhận được chuyện như vậy.

 

Nghĩ đến chồng nói con gái ruột mình từ nhỏ không có một ngày sống tốt, vành mắt cũng đỏ lên. Lại nghĩ đến lời Giai Ngưng vừa nói trong phòng, trong lòng cũng lạnh đi nửa phần.

 

Không biết qua bao lâu, nghe thấy có người gõ cửa: “Mẹ, người ở đâu? Con có thể vào không?”

 

Ninh Tuyết Linh vừa nghe là tiếng Giai Ngưng theo bản năng không muốn cho con bé vào, vì thế liền không lên tiếng. Nhưng không ngờ La Giai Ngưng lại mở cửa đi vào.

 

Trong phòng quá tối, Ninh Tuyết Linh vốn dĩ đang muốn hỏi con bé có chuyện gì?

 

Liền nghe La Giai Ngưng nói: “Đây là các người ép con, cũng không nên trách con. Chỉ cần các người suy nghĩ cho con một chút, con cũng sẽ không làm chuyện như vậy.”

 

La Giai Ngưng cho rằng Ninh Tuyết Linh vẫn còn ở dưới lầu, lại không ngờ Ninh Tuyết Linh chỉ là phiền lòng không lên tiếng. Vào sau cô bé sợ bị người phát hiện nên không bật đèn, mà là quen đường cũ đi đến bên bàn làm việc, trong bóng tối tìm được chìa khóa mò mẫm mở ngăn kéo.

 

Lúc này Ninh Tuyết Linh mới biết được La Giai Ngưng muốn làm gì, trong lòng thở dài một hơi, mở miệng nói: “Con đang làm gì?”

 

Cô vừa lên tiếng, quả thực dọa La Giai Ngưng nhảy dựng. Cũng không biết là xuất phát từ ý nghĩ gì, La Giai Ngưng cầm lấy chiếc đèn bàn trên bàn liền đập tới. Người dưới lầu nghe thấy tiếng động lớn, vội vàng chạy lên lầu.

 

Vào cửa mở đèn, nhìn thấy chính là Ninh Tuyết Linh kinh hồn chưa định bị ánh đèn chói mắt sau che mắt, mà dưới đất còn đứng La Giai Ngưng, bên cạnh ngăn kéo bàn làm việc bị mở ra, trên tay La Giai Ngưng còn cầm hộp sắt Ninh Tuyết Linh ngày thường dùng để đựng tiền giấy.

 

Cái này mọi người còn có gì không rõ ràng nữa, La Tư Ngôn tiến lên liền cho La Giai Ngưng một cái tát, từ tay La Giai Ngưng giật lấy cái hộp sắt: “Mày thật sự gan lớn, đây là trước khi đi còn muốn trộm đồ. Thật là một con bạch nhãn lang.”

 

La Hạo Thiên cũng thất vọng nói: “Về phòng con thu dọn đi, sáng mai liền đưa con đi.”

 

La Giai Ngưng không ngờ Ninh Tuyết Linh ở trong phòng, cô bé tưởng rằng cô ấy còn ở dưới lầu, cho nên mới đánh bạo đi vào, muốn từ trong ngăn kéo lấy chút tiền, phiếu đi.

 

Không ngờ bị cả nhà bắt quả tang, xấu hổ khó chịu chạy ra ngoài.

 

Mà trên giường Ninh Tuyết Linh mắt ngây dại nhìn bóng dáng biến mất ở cửa phòng, nghĩ đến hành động đầu tiên của Giai Ngưng vừa rồi, tâm hoàn toàn lạnh lẽo. Đây là đứa trẻ mình một lòng muốn bảo vệ.

 

Thế mà lại muốn hạ tử thủ với cô. Cô quay đầu nhìn thoáng qua chiếc đèn bàn rớt cán, trong mắt toàn là cô đơn. Đó chính là chiếc đèn chân sắt.

 

Sáng sớm hôm sau, La Tư Ngôn đi làm chuyển khẩu khẩu và học bạ của La Giai Ngưng đi, hơn nữa họ cũng được sửa lại, trên đó toàn bộ viết Triệu Giai Ngưng. La Tư Viễn thì cũng xin nghỉ ở đơn vị, chuẩn bị cùng đi đến thành phố Cát xem em gái.

 

Sớm đã đến ga tàu hỏa, tìm bạn bè mua vé tàu chuyến 11 giờ sáng nay đến thành phố Cát.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận