La Tư Viễn đi tới nói: “Tiếu Tiếu, cùng anh tư trở lại Kinh Thành không tốt sao? Trong nhà có bảo mẫu, những việc này đều không cần em làm, em chỉ cần chăm chỉ đi học là được.”
La Tiếu nhìn về phía La Tư Viễn: “Em không muốn chuyển trường cấp ba nữa. Thị Nhất Trung khá tốt.”
Một bữa cơm kết thúc, hai anh em nhà họ La hoàn toàn bị tài nấu nướng của em gái chinh phục, ngay cả bảo mẫu trong nhà cũng không nhất định có tài nấu nướng như vậy.
Sau khi ăn xong Lục Nghị Thần và Thạch Đầu chủ động thu dọn chén đũa. La Tư Ngôn nói: “Tiếu Tiếu, chúng ta có thể trò chuyện một chút không?”
La Tiếu gật đầu, pha ba chén trà đặt lên bàn đá, ba anh em ngồi xuống.
La Tư Ngôn mở lời nói: “Tiếu Tiếu, em oán trách chúng ta sao?”
La Tiếu đưa chén trà lên nói: “Vì sao lại hỏi như vậy?”
La Tư Ngôn nhìn chân trời tối sầm lại, thở ra một hơi, lúc này mới mở miệng nói: “Bởi vì năm đó trong nhà làm mất em, mà chúng ta nếu không phải có tin đồn bên ngoài cũng không biết đứa được nuôi trong nhà kia không phải em gái ruột.
Chuyện của em cha đều đã nói với chúng ta, nhiều năm như vậy thật sự khổ cho em, thành thật xin lỗi Tiếu Tiếu.”
La Tiếu nói: “Cái này cũng không thể trách các anh, rốt cuộc ai cũng sẽ không nghĩ đến sẽ có người đê tiện vô sỉ như vậy. Bất quá em không có kế hoạch trở về trong lúc học cấp ba.”
La Tư Viễn nói: “Tiếu Tiếu là muốn tự mình thi về Bắc Kinh phải không?”
La Tiếu nhìn về phía anh tư La Tư Viễn, xem ra anh tư quả thật thông minh hơn anh ba một chút, gật đầu nói: “Tình hình của em chắc các anh cũng đều rõ ràng, nếu không có gì bất ngờ thi về Bắc Kinh hẳn là không thành vấn đề.
Quan trọng nhất là em cũng muốn cho mình một chút thời gian để quá độ một chút. Rốt cuộc chúng ta không thân thiết, lập tức bảo em trở về sống chung với các anh em sẽ không quen. Hơn nữa em đã quen với cuộc sống tự do tự tại rồi.”
La Tư Viễn và La Tư Ngôn nhìn nhau một cái. La Tư Viễn nói: “Được, chỉ cần Tiếu Tiếu vui vẻ là được. Vậy kỳ nghỉ Quốc Khánh có thể về Kinh Thị một chuyến không? Ông bà nội và những người khác trong nhà đều rất muốn gặp em.”
La Tiếu suy nghĩ một lát sau gật đầu nói: “Có thể, bất quá em có thể phải ngày 2 mới có thể qua đó. Em muốn về nông trường một chuyến, thắp hương cho bà nội La (người nuôi dưỡng cô) , nói cho bà biết em đã lên cấp ba, làm bà yên tâm, cũng nói cho bà chúng ta đều ai về chỗ người nấy.”
La Tư Ngôn biết tình cảm của em gái đối với bà nội La kia, cũng biết nếu không phải có người lớn tuổi đó che chở, em gái sợ là cuộc sống còn khổ sở hơn. Anh nói: “Được, anh ba đến lúc đó xin nghỉ qua đón em.”
La Tiếu cười nói: “Không cần, em tự mình đi xe lửa qua đó là được.”
Thấy ánh mắt lo lắng của họ, La Tiếu cười cười: “Em có chút quyền cước công phu, các anh cứ yên tâm đi.”
Có lẽ cảm nhận được sự ăn ý giữa nhau, ba anh em bỗng nhiên đều cười lên, dưới ánh trăng ấm áp, hài hòa, tự nhiên và ấm cúng như vậy.
Lục Nghị Thần và Thạch Đầu dọn dẹp xong ở nhà bếp, cũng không quấy rầy họ, mà là lặng lẽ rủ nhau rời đi.
Ba anh em cứ ở đó nói chuyện, trò chuyện mãi, từ chuyện nhà lúc nhỏ, chuyện người thân bạn bè về khu nhà gia thuộc, mãi cho đến khi nghe thấy phía đối diện sông kêu loạn lên, lúc này mới rủ nhau chạy tới trong thôn.
La Tư Ngôn và La Tư Viễn cũng rất nhanh tham gia vào hàng ngũ dập lửa. Thật là không ngờ người tính không bằng trời tính, đồ vật Triệu Giai Ngưng nhọc công mang về từ Kinh Thị thế mà cứ như vậy bị thiêu sạch sẽ, đại khái là ý trời đi.
Chỉ là La Tư Ngôn và La Tư Viễn sau khi lửa bị dập tắt liền rời khỏi đám đông. Nghĩ đến những việc Triệu Giai Ngưng đã làm, họ không thể nào đồng tình với Triệu Giai Ngưng.
Buổi tối hai anh em nhà họ La ở trọ bên chỗ Lục Nghị Thần, dù sao hiện tại trời cũng không lạnh, hai anh em họ ở chung phòng với Thạch Đầu.
Hôm sau, La Tiếu dậy sớm dùng dị năng giục sinh một lần rau củ hậu viện, thu hoạch lại một lần những thứ có thể thu hoạch, sau đó gieo một vụ mới giục sinh xong tưới nước, lúc này mới đem con cá ngày hôm qua xử lý ra, làm canh cá viên.
Lại nướng không ít bánh hành thái. Chờ Lục Nghị Thần và Thạch Đầu qua đây, bữa sáng của La Tiếu đều đã gần như làm xong. Lục Nghị Thần nhìn bánh hành thái đã nướng xong trong chậu: “Hôm nay sao lại sớm như vậy?”
La Tiếu nói: “Thu dọn sớm chút thì đi sớm, nếu không không kịp xe. Cũng may nhà ga cách Thị Nhất Trung không quá xa, em đem đồ vật để lại trong nhà vừa vặn kịp giờ đi học.”