Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Dị Năng

Chương 273: Sẽ không nương tay.




Chờ mọi người dùng cơm xong thu xếp thỏa đáng, khóa kỹ cửa lớn, lúc này mới đi về phía công xã. Lục Nghị Thần lúc này mới nhớ ra quả thật hôm nay phải đi sớm hơn, chỉ có một chiếc xe đạp của anh không chở được nhiều người như vậy. Nếu là theo giờ giấc bình thường thì e là sẽ trễ.

 

Chỉ là họ đi xuống từ lối nhỏ, nhìn thấy Triệu Giai Ngưng đang đứng ở cửa thôn. La Tiếu không muốn quản chuyện giữa họ, vì thế nói với Lục Nghị Thần và Thạch Đầu: “Chúng ta đi trước đi.”

 

Nói rồi liền lên ghế sau xe đạp của Lục Nghị Thần, nhưng Triệu Giai Ngưng lại tránh hai anh em nhà họ La đi về phía La Tiếu: “Cô chờ một lát, tôi có mấy câu muốn nói với cô.”

 

La Tiếu quay đầu lại nói với Lục Nghị Thần: “Đi thôi, tôi cùng cô ta không có gì để nói.”

 

Triệu Giai Ngưng thấy La Tiếu không thèm để ý mình, có chút chán nản nói: “Đừng tưởng rằng cô đi theo họ về Kinh, là có thể hòa nhập vào cuộc sống Kinh Thành. Rốt cuộc người ở khu nhà gia thuộc sẽ cảm thấy cô là người nhà quê lớn lên ở nông thôn.”

 

La Tiếu nghe xong lời này có chút buồn cười: “Đầu óc cô có vấn đề, không đại biểu đầu óc người khác cũng có vấn đề. Sau này thế nào đều là chuyện của chính tôi, không cần cô tới dạy tôi. Cô vẫn là nghĩ kỹ xem sau này cô muốn sống ở nông thôn như thế nào đi.”

 

Lục Nghị Thần đạp xe nhanh chóng, rất nhanh liền rời khỏi cửa thôn. Triệu Giai Ngưng nhìn bóng dáng La Tiếu đi xa, hai mắt đều là oán độc.

 

Xoay người nhìn về phía hai anh em nhà họ La thì oán độc trong mắt lập tức thu lại: “Anh ba, anh tư, em vừa rồi nói là sự thật, là muốn nhắc nhở cô ấy một chút, không có ý khác.”

 

Hai anh em nhà họ La vốn dĩ có chút đồng tình kia, ở ngay khi cô ta nói ra những lời đó cũng đều tan biến. La Tư Viễn nói: “Sau này không cần gọi chúng tôi là anh trai nữa, cái đó vốn dĩ là do các người trộm tới.”

 

Nói xong xoay người muốn đi.

 

Triệu Giai Ngưng lại nói: “Đồ vật tôi mang về đều cháy hết rồi hôm qua, các anh lưu lại cho tôi chút tiền đi.”

 

La Tư Viễn vừa nghe lời này, trong lòng cười lạnh, nhìn xem tự nhiên như vậy, cho rằng vẫn là đại tiểu thư nhà họ La sao.

 

Nghĩ đến buổi sáng họ muốn để lại một ít tiền cho La Tiếu, La Tiếu lại không nhận một xu nào, nói là cô bé tự mình nuôi sống được bản thân. Hai anh em họ không còn cách nào, đành phải cất tiền đi.

 

La Tư Ngôn ghét bỏ nhìn thoáng qua Triệu Giai Ngưng hỏi: “Cô lấy thân phận gì mà đòi tiền chúng tôi?”

 

Triệu Giai Ngưng sửng sốt một chút, sau đó nói: “Chúng ta sống chung mười mấy năm, tôi gọi các anh mười mấy năm anh trai. Hiện tại tôi đều thảm như vậy, các anh liền không có chút lòng đồng tình sao?”

 

La Tư Viễn hừ nhẹ một tiếng: “Đừng quên lúc cô đi cô đã làm cái gì. Hiện tại nói với chúng tôi lòng đồng tình, muộn rồi.”

 

Nói xong hai anh em bước nhanh rời khỏi cửa thôn. Triệu Giai Ngưng này thật sự không có chút xấu hổ nào.

 

Hành động của Triệu Giai Ngưng, vừa lúc bị người phụ nữ tám chuyện ở phần đất sườn núi nhìn thấy, không quá nửa tiếng đồng hồ liền truyền khắp thôn Thanh Sơn.

 

Mọi người đều nói cô con gái thứ sáu nhà họ Triệu quá vô liêm sỉ, nhưng phàm là có chút liêm sỉ cũng sẽ không nói ra lời như vậy với La Tiếu, cũng sẽ không mở miệng đòi tiền hai anh em nhà họ La nữa.

 

Hai anh em La Tư Ngôn xin nghỉ cũng không nhiều lắm, cho nên ở Thành phố Cát cũng không ở lâu, ăn cơm trưa xong, liền mua vé xe buổi chiều về Kinh Thị.

 

Lúc đi còn viết lại số điện thoại đơn vị và trong nhà cho La Tiếu, ngàn dặn vạn dò bảo cô bé có việc nhất định phải gọi điện thoại, lúc này mới luyến tiếc mang theo thịt vụn xào nấm và dưa chuột hậu viện La Tiếu cho họ rời đi.

 

Hai anh em về Kinh sau mấy nhà người lại tụ ở bên nhau, nói rõ ý tứ của La Tiếu, biết La Tiếu kỳ nghỉ Quốc Khánh muốn qua đó, mọi người đều có chút kích động, trên mặt Ninh Tuyết Linh cũng tràn đầy chờ mong.

 

Bất quá cuối cùng bà ấy vẫn hỏi một câu: “Giai Ngưng ở bên đó có khỏe không?”

 

Bầu không khí vốn dĩ rất tốt bị câu này làm lạnh ngắt. Ninh Tuyết Linh nhanh chóng chữa lời nói: “Mẹ chỉ thuận miệng hỏi một chút, không phải muốn xen vào chuyện của nó. Dù sao nó cũng là mẹ một tay nuôi lớn.”

 

La Tư Viễn nói: “Khá tốt, chúng con ngày hôm qua lúc rời đi nó còn mở miệng đòi tiền chúng con, bất quá con và anh ba đều không cho nó.”

 

Mấy nhà người nghe xong lời này trên mặt đều không đẹp lên. Triệu Giai Ngưng này cũng thật là quá đáng, đồ vật trong phòng nàng đều dọn không hết, tiền riêng của mình cũng có vài trăm, e là so với tiền tiết kiệm của gia đình bình thường cũng không ít, thật là quá tham lam.

 

La Tư Viễn cố ý không nói đồ vật của Triệu Giai Ngưng đều bị cháy hết rồi, dù sao nàng xác thật có mang đồ vật từ nhà họ La đi, điểm này mọi người đều thấy được.

 

Ninh Lăng Ngữ nói: “Lần trước nó còn khoe khoang với con tiền tiêu vặt của nó nhiều hơn con, còn nói mình tiết kiệm được hơn 300 đồng. Hiện tại sao lại không biết xấu hổ mở miệng đòi tiền nữa?”

 

Cả nhà người đều đang lên án Triệu Giai Ngưng. Chờ các nữ quyến đi nhà bếp chuẩn bị thức ăn rời đi, ông lão nhà họ La mang theo mọi người tới phòng sách. Chờ đều ngồi định rồi sau hỏi: “Hạo Thiên, nhà họ Triệu ở thôn Thanh Sơn và nhà họ La ở thành phố Cát, con chuẩn bị xử lý thế nào?”

 

La Hạo Thiên nói: “Mấy ngày nay con đã cho người điều tra lại chuyện của Tiếu Tiếu một lần nữa. Hai nhà người này thật sự không phải thứ tốt, cho nên con tuyệt đối sẽ không nương tay.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận