Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Dị Năng

Chương 274: Sống một ngày bằng một năm.




Bên La Tiếu từ ngày hôm sau bắt đầu, Lục Nghị Thần và Thạch Đầu lại bắt đầu qua đây cùng cô bé ăn cơm. Dù sao phía trước đã sớm thành thói quen, La Tiếu cũng không cảm thấy có bao nhiêu phiền toái.

 

Hỏi qua mới biết được chỗ Lục Nghị Thần họ trọ cùng chỗ cô bé đây cũng chỉ cách năm phút đi bộ, ngay ở con hẻm đối diện đường cái. Không xa, nhưng duy nhất không tốt là cách một con đường lớn.

 

La Tiếu dặn dò Thạch Đầu qua đường phải cẩn thận chút, mới nghĩ đến hiện tại trên đường cái ô tô cũng không nhiều, phần lớn đều là xe đạp, lúc này mới yên tâm.

 

Lớp học một tuần qua mọi người cũng đã quen thuộc nhau. La Tiếu học tập tốt, lớn lên cũng xinh, hơn nữa trong lớp cũng không gây chuyện, quả thật rất được mọi người hoan nghênh.

 

Nhưng cô bé được hoan nghênh thì có người không vui. Trong lớp có một nữ sinh tên là Nghiêm Giai Giai, người lớn lên cũng thanh tú, thành tích cũng coi như không tệ. Nhìn thấy La Tiếu được hoan nghênh như vậy trong lòng lão khó chịu.

 

Hôm nay tan học về nhà vừa lúc nhìn thấy chị họ Giang San ở trong nhà mình, cười chạy tới hỏi: “Chị họ, hôm nay chị sao lại rảnh qua đây?”

 

Giang San cười nói: “Đây không phải anh rể em nhờ người kiếm được một ít tôm về, chị qua đây cho các em chút.”

 

Nghiêm Giai Giai cười nói: “A, em thích ăn tôm nhất, cảm ơn chị họ, vẫn là anh rể lợi hại.”

 

Giang San cười nói: “Biết em thích ăn, chị mới cố ý chạy chuyến này. Ở trường học thế nào, còn thích ứng không?”

 

Nghiêm Giai Giai gật đầu nói: “Cũng được, mới học một tuần thôi, tạm thời cảm thấy còn chưa có gì khó khăn.”

 

Giang San vỗ vỗ vai Nghiêm Giai Giai: “Em nhưng phải học tập chăm chỉ nha, nhà chúng ta đã có thể dựa vào em rồi. Mấy chị em mình đều không có vào đại học, cơ hội tốt như vậy hiện tại, em nhưng phải tranh đua chút.”

 

Nghiêm Giai Giai bĩu môi nói: “Chị nói như vậy em, áp lực của em lớn biết bao.”

 

Giang San cười đứng lên: “Thành tích học tập của em luôn luôn không tệ, cố gắng chắc chắn có thể thi đậu đại học tốt. Tương lai mỗi người chúng ta làm cho em một bộ quần áo mới, chắc chắn vẻ vang đưa em vào đại học.”

 

Nói xong lời nói, Giang San hô to với nhà bếp: “Dì út, không có việc gì con xin phép về trước, bà nội con còn chờ con về nữa.”

 

Trương Yến Văn, mẹ Nghiêm Giai Giai trong nhà bếp xách một cái túi ra: “Đem chỗ hoa tiêu này mang về, mấy hôm trước cô hai Giai Giai tặng không ít tới, hoa tiêu mới năm nay, bà nội con thích vị này.”

 

Giang San cười nói: “Cái này bà nội con chỉ định thích, cảm ơn dì út.”

 

Lý Yến Văn nhìn Giang San nói: “Sao còn khách khí với dì út. Đúng rồi, chuyện của con với Hướng Đông chuẩn bị khi nào làm đây, chuyện này đều trì hoãn lâu như vậy rồi, nhà họ Đinh bên kia nói thế nào?”

 

Biểu cảm trên mặt Giang San có chút mất tự nhiên: “Trước kia Hướng Đông có nói qua chờ mẹ nó qua thất thất lại nói, bất quá thím Đinh bọn họ nói ít nhất cũng phải qua một năm trọn, dù sao con cũng không sốt ruột, trễ chút cũng không sao.”

 

Lý Yến Văn nhìn cháu gái: “San San, có chuyện định ra phải nắm chắc. Em trai của Đinh Hướng Đông kia cũng đang tìm đối tượng đấy. Nhà họ có điều kiện không tệ, nhưng phòng trong sân kia không nhiều lắm.

 

Ai kết hôn trước thì người đó có quyền ưu tiên lựa chọn. Dì út không phải làm rối quan hệ của con với Hướng Đông, là em trai của Hướng Đông kia quá không đứng đắn. Trước kia nghe người ta nói hắn mang cô đối tượng nhỏ kia ở trọ khách sạn.

 

Dì chỉ sợ lỡ ngày nào đó cô đối tượng nhỏ kia lại gây ra chuyện gì, nói không chừng nhà họ Đinh phải cho họ kết hôn trước. Việc phòng ở trong sân kia có thể sẽ ưu tiên cho các con hay không thì khó nói, dù sao chính con tự biết lo đi.”

 

Giang San nghe xong lời dì út nói, sắc mặt khó coi lên. Chuyện dì út nói, mấy hôm trước nàng cũng nghe người ta nói qua, cũng không để ở trong lòng. Nhưng nếu là thật sự xảy ra chuyện gì, nhà họ Đinh khẳng định vì thể diện phải làm hôn sự cho em trai Hướng Đông trước.

 

Nghĩ lại cái sân nhà họ Đinh kia, trừ căn phòng mà hai anh em họ đang ở làm phòng cưới còn tạm được, những phòng khác còn có một gian là phòng hướng Tây, phía sau cũng không có cửa sổ, nhỏ thì không nói buổi chiều sớm đã không có ánh mặt trời rồi.

 

Nếu là bảo họ ở trong phòng Tây kết hôn thì quả thật không được. Trong lòng nàng nghĩ xem ra phải tìm cách để làm hôn sự trước thằng em út kia.

 

Kinh Thị, La Hạo Thiên hôm nay lại một lần đi quán trà lầu kia, thẫn thờ lại là hơn một giờ.

 

Cao Tố Hoa ở trong tù cuộc sống kia thật sự sống một ngày bằng một năm. Trừ phải làm công, còn phải tiếp thu tái giáo dục. Điều làm nàng chịu không nổi nhất là mỗi ngày còn phải gặp bạn tù đánh chửi, mà không dám nói với quản giáo.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận