Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Dị Năng

Chương 281: Tế bái, báo ân.




Nông trường mấy năm nay đã có rất nhiều người rời đi phản thành, nhưng còn một bộ phận nhỏ người tiếp tục lưu lại nơi này lao động. La Tiếu đi đến người gác cổng duỗi đầu nhìn vào bên trong.

 

Thấy rõ người bên trong, kêu lên: “Ông Tần.”

 

Người bên trong nghe được tiếng kêu, tìm theo tiếng nhìn lại, nhìn La Tiếu nửa ngày mới nói: “La Tiếu, con gái nhỏ nhà họ La.”

 

La Tiếu cười nói: “Là cháu, ông Tần vẫn còn nhớ rõ cháu.”

 

Ông Tần cười ha hả đi ra: “Thay đổi không nhỏ a, xem ra về thành phố sống không tồi.”

 

La Tiếu người này là người có thù oán tất báo, không giấu giếm thay La Thiên Minh, kể chuyện của mình cho ông Tần nghe.

 

Ông Tần vỗ một cái lên đùi nói: “La Thiên Minh trên báo chí nói kia chính là cha cô, à, không đúng, cha nuôi cô?”

 

La Tiếu gật gật đầu.

 

Ông Tần lúc này mới lẩm bẩm nói: “Chẳng trách, cái này là có thể nói thông. Vợ chồng La Thiên Minh này thật không phải thứ tốt.”

 

Nhìn La Tiếu biến hóa quá nhiều trước mắt: “Cô đây là trở về tế bái bà nội cô?”

 

La Tiếu gật đầu nói: “Đúng vậy, trở về tế bái bà nội cháu, nếu là không có bà cháu sợ là sớm không còn.”

 

Ông Tần nghe được La Tiếu nói: “Nên trở về thăm, nên trở về tế bái. Lão bà tử La những năm đó không thiếu che chở cô, bất quá hiện tại tốt rồi, tìm về cha mẹ ruột của chính mình, ngày lành còn ở phía sau đó.”

 

La Tiếu cáo từ ông Tần, không đi sâu vào bên trong nông trường, mà là dọc theo một con đường nhỏ của nông trường đi về phía mộ bà nội La. Đại khái đi nửa giờ, mới đến nơi.

 

La Tiếu đem chén hoành thánh đóng gói kia đặt tới trước mộ bà nội La. Chén này chính là La Tiếu bỏ tiền mua ở quán hoành thánh, mặt ngoài túi da trâu đã bị làm ướt.

 

Đây vẫn là La Tiếu thu vào không gian trên đường, gần xuống xe mới lấy ra, nếu là cứ để ở ngoài suốt đường đi sợ là nước canh kia đã sớm không còn lại gì.

 

La Tiếu từ trong bao cầm đồ hộp cùng mấy viên đường ra, thắp nến, đốt giấy, khái (quỳ) đầu trước mộ bà nội La, lúc này mới lải nhải nói những chuyện xảy ra mấy tháng nay.

 

Cuối cùng đối với mộ bà nội La cúi một cái, nói: “Bà nội, cháu phải đi, sau này có thời gian lại đến thăm người, cảm ơn người những năm đó vẫn luôn che chở cháu.”

 

Chờ La Tiếu đi chưa được bao lâu, có đứa trẻ lên núi cắt cỏ liền nhìn thấy đồ vật trên mộ, cũng không ai chê bai là cúng phẩm, trực tiếp vui vẻ phân nhau ăn.

 

La Tiếu xuống núi sau đi về phía nơi nguyên chủ từng ở, căn nhà cũ kia hiện tại đã chia cho người khác ở. Mặc dù là mấy tháng nay biến hóa rất lớn, vẫn là có người nhận ra nàng.

 

Người tới vây xem càng ngày càng nhiều, La Tiếu móc ra đường trong bao phân cho người vây lại đây. Mọi người ở biết La Tiếu là trở về tế bái bà nội nhà họ La, đều khen La Tiếu là đứa trẻ tốt.

 

Có người mời La Tiếu về nhà ăn cơm trưa, La Tiếu nói còn muốn đi đến nông trường một chuyến, sau đó còn muốn đánh xe, cho nên xin miễn ý tốt của mọi người.

 

La Tiếu tới nông trường nhìn thấy trường trưởng Chương đang ở đó xem văn kiện, nhẹ nhàng gõ cửa, nghe được bên trong một tiếng mời vào.

 

La Tiếu nhấc chân đi vào, trường trưởng Chương sửng sốt nửa ngày, hỏi: “Cô bé nhà ai?”

 

La Tiếu cười nói: “Trường trưởng Chương, ngài không nhớ rõ cháu, cháu là La Tiếu a.”

 

Trong ký ức nguyên chủ, trường trưởng Chương này làm người còn tính chính nghĩa, cũng giúp đỡ nguyên chủ vài lần. Tới một chuyến không dễ dàng, vẫn là muốn đến cảm tạ một chút ân tình năm đó thay nguyên chủ.

 

Trường trưởng Chương nói: “Cô là La Tiếu nhà lão bà bà La?”

 

La Tiếu cười nói: “Đúng vậy.”

 

Trường trưởng Chương đứng lên đi vòng quanh La Tiếu nhìn một vòng: “Thật đúng là gái lớn mười tám thay đổi, cô bé này thay đổi thật không nhỏ. Cô đây là trở về tế bái bà nội cô sao?”

 

La Tiếu cười nói: “Phải, trở về tế bái bà nội cháu, cũng trở về thăm người nông trường.”

 

Nói rồi từ trong bao móc ra mấy bình nấm thịt vụn chuẩn bị trước đó, còn có hai bao đường đỏ trong bao Lục Nghị Thần: “Trường trưởng, cảm ơn những năm đó ngài bảo vệ cháu, mấy thứ này ngài ngàn vạn đừng từ chối, đây là chút tâm ý của cháu.”

 

Trường trưởng Chương nói: “Tôi cũng không có làm gì, cô thật sự không cần ghi tạc trong lòng.”

 

La Tiếu nhàn nhạt cười nói: “Ở ngài xem tới có lẽ không có gì, chính là với cháu mà nói kia lại là ân tình lớn như trời.”

 

Nói xong còn đối với trường trưởng Chương cúi một cái, nói: “Cảm ơn.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận