Thập Niên 80: Xuyên Thành Nữ Dị Năng

Chương 282: Qua lại nhân tình, tiếng oán than dậy đất.




Trường trưởng Chương cười dài ha hả nói: “Ôi da, cô bé này gọi tôi (cảm ơn), ai, đứa trẻ ngoan, cô có được tấm lòng này, tôi liền rất vui mừng rồi, thứ này tôi thật không thể thu.”

 

La Tiếu cười nói: “Kia tương nấm là cháu tự làm, ngài mang về cho thím (vợ) bọn họ nếm thử. Đến nỗi đường đỏ này, mới vừa nghe nói chị dâu Nguyệt Hồng (vợ con trai trường trưởng) đang ở cữ, thật là một chút tâm ý của cháu.

 

Hơn nữa sau này còn phải phiền toái trường trưởng chăm sóc mộ bà nội cháu, cháu xa xôi như vậy khẳng định là không có khả năng thường xuyên trở về, ngài dù sao cũng phải làm cháu an tâm một chút đi.”

 

Lời nói đều đã nói đến nước này, trường trưởng Chương cũng không tiện thoái thác nữa, vì thế nói: “Cô yên tâm, mộ bà nội cô, tôi có thời gian liền qua đó nhổ cỏ bớt, lão bà tử La quả thật không thương cô vô ích.”

 

Kỳ thật La Tiếu kia đều là lời nói xã giao, người ta là một trường trưởng lớn làm sao có thời giờ cho cô đi làm những chuyện đó, bất quá chính là vì vạn nhất có việc người ta có thể đứng ra nói câu công đạo mà thôi.

 

La Tiếu thấy sự tình xong xuôi, cũng không nán lại lâu, bởi vì còn muốn bắt xe, cho nên từ nông trường ra, nàng liền đi về phía cổng lớn nông trường, hy vọng còn có thể gặp được xe bò, xe lừa qua đường, đỡ phải mình còn phải đi đường xa như vậy.

 

Dọc theo đường đi gặp được không ít người, La Tiếu không dừng lại nữa, đều là chào hỏi một cái vội vàng đi qua. Đi đến cổng lớn nông trường, liền nhìn thấy ông Tần đứng ở ngoài cửa lớn nhìn quanh.

 

La Tiếu đi nhanh vài bước: “Ông Tần, ngài sao lại đứng ở bên ngoài.”

 

Ông Tần cười nói: “Cô không phải nói lát nữa tế bái xong bà nội cô còn muốn bắt xe đi sao? Phía trước Triệu gia ở Bách Gia Trang kia vợ chồng con trai lớn sáng nay đã trở về, phỏng chừng lát nữa con trai lớn hắn còn phải đi, hắn là cưỡi xe đạp về.

 

Tôi đây chẳng phải muốn nhìn nếu là anh ta lại đây, vừa lúc bảo người ta mang cô một đoạn đường. Buổi chiều xe đi ra ngoài làm việc chính là đặc biệt ít, nếu không xa như vậy đường, cô một cô bé tôi thật là có chút không yên tâm.”

 

Nghe xong lời ông Tần nói, La Tiếu trong lòng một trận ấm áp đỏ hốc mắt, chấm chấm nước mắt nói: “Cảm ơn ông Tần.”

 

Lão Tần cười ha hả nói: “Cảm tạ cái gì đâu, cô chính là người tôi nhìn lớn lên, sau này có thời gian thường trở về đi một chút, nhìn xem.”

 

La Tiếu gật đầu: “Ân, sẽ.”

 

Nhân lúc ông Tần ở cổng lớn chờ xe, La Tiếu đi vào phòng, ở trên bàn thả hai bình nấm thịt vụn, còn có một đống kẹo sữa thỏ trắng lớn, lặng lẽ lại rút ra ngoài.

 

Hai người ở cổng nông trường lại trò chuyện vài câu sau, quả thật nhìn thấy con trai lớn nhà họ Triệu ở Bách Gia Trang phía trước cưỡi xe đạp lại đây. Lão Tần gọi người lại: “Tiểu tử lớn nhà họ Triệu chờ đã.”

 

Triệu Thuận bóp phanh lại, hỏi: “Ông Tần, có chuyện gì sao?”

 

Lão Tần cười nói: “Tiểu tử lớn nhà họ Triệu, giúp đỡ mang một người đến ga xe lửa được không?”

 

Triệu Thuận cười nói: “Được đó ông Tần, lại không phải chuyện gì lớn.”

 

Nói xong đảo mắt nhìn đứng ở một bên La Tiếu: “Là cô gái này sao?”

 

Lão Tần cười nói: “Phải, cháu giúp đưa đến ga xe lửa vậy được, đỡ cho cô bé đi bộ tới, cái này buổi trưa xe lừa qua đường cũng ít, tôi sợ cô bé lại nhỡ xe.”

 

Triệu Thuận cười nói: “Được, vậy đi thôi.”

 

Cáo biệt ông Tần, La Tiếu đi nhờ xe về phía ga xe lửa.

 

Lão Tần mục tống (nhìn theo) La Tiếu đi xa, nhìn không thấy người lúc này mới xoay người trở về người gác cổng, thầm nghĩ lão bà tử La cũng coi như không uổng công thương cô bé này.

 

Vào cửa sau nhìn thấy đồ vật trên bàn, đầu tiên là sửng sốt, sau đó nghĩ tới cái gì, tay vỗ một cái lên đùi: “Ai da, đứa nhỏ này, thật là, ai, sao còn để lại nhiều đồ vật như vậy, cô bé này, ai, là đứa trẻ tốt.”

 

Không lâu sau, có người nông trường lại đây, ở cổng lớn tán gẫu cùng ông Tần, có nhắc tới La Tiếu khi, ông Tần liền đem chuyện vợ chồng La Thiên Minh làm cũng thuận miệng nói một lần.

 

La Tiếu tới ga xe lửa cười nói cảm ơn với con trai lớn nhà họ Triệu xong, trước khi đi còn từ trong túi bắt một nắm kẹo trái cây đặt vào rổ treo trên ghi-đông xe đạp của Triệu Thuận, lúc này mới chạy vội đi xa.

 

Lúc xuống xe lửa liền hỏi qua, buổi tối 6 giờ có đoàn tàu hướng phương hướng Kinh Thị. La Tiếu trực tiếp mua vé, sau đó còn đi quán hoành thánh bên ngoài nhà ga ăn một chén hoành thánh, lúc này mới tìm một chỗ râm mát ngồi xuống chờ xe.

 

Thành phố Cát, vợ chồng La Thiên Minh từ sau trận đánh nhau kia, đó là gặp mặt chưa nói vài câu đã phải cãi nhau, làm hàng xóm tiếng oán than dậy đất, đều hận không thể đuổi bọn họ đi.

 

La Bân dưới tình huống như vậy, đó là cả ngày cùng những người trẻ tuổi không đứng đắn trên đường đi cùng nhau, cả ngày không học vấn không nghề nghiệp, ngẫu nhiên còn làm chút chuyện trộm gà sờ chó.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận