Thím nhỏ La có chút kích động hỏi: “Có biện pháp gì có thể trị đốm trên mặt thím nhỏ không?”
La Tiếu nói: “Mấy ngày này sợ là không có thời gian, chờ cháu trở về Thành phố Cát làm tốt gửi lại đây cho thím nhỏ. Thím yên tâm khẳng định sẽ không có tác dụng phụ, bất quá chỉ có thể làm nhạt, không có khả năng lập tức liền chữa khỏi, phỏng chừng phải cần mấy tháng thời gian.”
Cốc Hồng Quyên vừa nghe vui mừng hỏng rồi, nàng hiện tại xem ai khuôn mặt trắng nõn đều sẽ hâm mộ một phen, trên mặt nàng có đốm thai nhiều năm như vậy vẫn luôn không có đi xuống, vì thế nàng không thiếu hạ công phu trên khuôn mặt này.
Mọi người lại hỏi một ít chuyện sinh hoạt, học tập của La Tiếu, La Tiếu đều một năm một mười trả lời. Mọi người đều thương cảm cho La Tiếu, tập thể thảo phạt nhà họ Triệu và nhà họ La một hồi.
La Tiếu cười nói: “Sự tình đều đi qua, cháu hiện tại sống còn được, mọi người cũng không cần đem chuyện trước kia để ở trong lòng.”
Bà nội La nói: “Phải, cháu gái bà nói rất đúng, người phải đi về phía trước mà xem. Tiếu Tiếu trở về Kinh Thị học cấp ba không được sao?”
La Tiếu vỗ vỗ tay bà nội bên cạnh: “Cháu ở Thị Nhất Trung Thành phố Cát khá tốt, hơn nữa lúc ấy cháu đi khi là miễn học phí, cháu không thể hiện tại vỗ vỗ mông bỏ đi, dù sao cũng chỉ mấy năm, cháu hồi kinh thông qua nỗ lực của chính mình thi về.”
La Tiếu không muốn về sớm, một là không tự do, hai là không thói quen, ba là cũng không muốn để cho người khác cảm thấy mình đây là chim sẻ biến phượng hoàng. Nàng hoàn toàn có năng lực tự mình thi về kinh, không muốn chịu người khác phê bình.
Đang lúc mọi người nói khí thế ngất trời khi, chỗ cửa lớn có tiếng vang, em họ La Giai Duyệt đứng lên nhìn ra bên ngoài: “Là thím hai đã trở lại.”
Ninh Tuyết Linh vào sân dựng xe đạp, trong lòng có chút rối rắm, nàng cảm thấy thực xin lỗi con gái, nhưng lại không biết có thể hay không hòa hợp cùng con gái ruột, trước kia nàng cũng nghĩ tới tự mình qua đó một chuyến, chính là vẫn là lùi bước.
Mở cửa đi vào, liếc mắt một cái liền thấy được con gái ngồi ở bên cạnh bà bà (mẹ chồng). Đứa trẻ kia lớn lên cực kỳ giống mẫu thân của mình, thậm chí còn giống hơn so với chính mình là con gái ruột.
Ninh Tuyết Linh nhìn chằm chằm La Tiếu xem, lập tức liền đỏ vành mắt, môi có chút run run nói: “Tiếu, Tiếu Tiếu, mẹ là mụ mụ.”
La Tiếu đứng lên, nhưng là vẫn luôn không có gọi người. Ninh Tuyết Linh vứt cái túi trên tay, rốt cuộc là có huyết thống thân tình, bước nhanh đi qua ôm lấy La Tiếu: “Tiếu Tiếu, con gái của mẹ.”
Sau đó chính là một trận gào khóc, làm cho La Tiếu có chút không biết làm sao, chỉ có thể tùy ý nàng ôm. Vẫn là La Hạo Thiên thật sự nhìn không được, đi tới kéo Ninh Tuyết Linh ra: “Em đừng dọa đến Tiếu Tiếu.”
Ninh Tuyết Linh lúc này mới chậm rãi thu tiếng khóc: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi, mẹ cũng không biết vì sao chính là muốn khóc.”
La Tiếu nói: “Không có việc gì, phát tiết ra tới đối thân thể tốt.”
Chờ Ninh Tuyết Linh bình tĩnh trở lại, Chu Quế Phương xem thời gian không còn sớm, tiếp đón mấy cô con dâu đến phòng bếp chuẩn bị đồ ăn.
La Tiếu vốn dĩ cũng nhớ tới thân giúp đỡ, bà nội La lại nói: “Bảo tứ ca cùng chị họ, em họ bọn họ mang con đi ra ngoài dạo, một là nhận đường, nơi này là nhà con, dù sao cũng phải quen thuộc lên.
Hai là, bảo tứ ca mang con nhận người, làm quen mặt, cũng làm người nhà viện nhận thiên kim nhà lão La chúng ta đã trở về. Đi thôi, chờ các con trở về, đồ ăn thì tốt rồi.”
La Tư Viễn nói: “Được, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.”
Mấy người cùng nhau ra khu gia đình, La Tư Viễn bắt đầu làm người dẫn đường cho em gái, đem tình huống khu nhà thuộc viện này, bao gồm xung quanh một ít phương tiện đồng bộ phân bố đều giới thiệu cho La Tiếu một lần.
Dọc theo đường đi gặp gỡ người, cũng đều từng người giới thiệu cho La Tiếu, La Tiếu cũng từng người đều hỏi thăm. Trong lúc nhất thời người nhà viện đều đang thảo luận con gái Phó Trường trưởng La nhận trở về.
Chờ một vòng chuyển xuống dưới, liền sắp tới giờ ăn cơm trưa, đoàn người bọn họ ở bên ngoài mua không ít nước có ga chuẩn bị trở về nhà, mới vừa đi không vài bước, liền có mấy thiếu niên thiếu nữ đã đi tới.
Trong đó một nữ sinh mười ba, 4 tuổi vẫn luôn nhìn La Tiếu, La Tiếu từ trong mắt nàng nhìn thấy địch ý, trong lòng nghĩ cô bé này sợ là fan cứng của thế thân Triệu Giai Ngưng.
Đang lúc La Tư Viễn cùng mấy nam sinh phía trước đánh xong chào hỏi, chuẩn bị giới thiệu La Tiếu cho bọn họ nhận thức khi, cô gái kia mở miệng nói: “Cậu nói là con gái mới nhận về nhà bác La?”