La Tiếu tự nhiên hào phóng trả lời: “Phải, tôi là La Tiếu.”
Cô gái kia đi vòng quanh La Tiếu xoay một vòng nói: “Quả thật là rất 'tiếu' (kiều tiếu - xinh đẹp), chẳng trách khiến Giai Ngưng phải đi.”
Vừa nghe lời này La Tư Viễn liền nổi đóa, giận dữ nói: “Kiều Manh, quản tốt miệng của mình, chuyện nhà chúng tôi còn chưa tới phiên cô quản.”
Cô gái tên Kiều Manh kia nói: “Nhà các người nuôi Giai Ngưng mười ba năm, thật sự liền thiếu chút tiền nuôi Giai Ngưng mấy năm nữa sao? Chuyện năm đó là Giai Ngưng sai sao? Vì sao liền nhất định phải đưa nó đến nông thôn?”
La Tư Viễn nói: “Tôi lặp lại lần nữa Kiều Manh, đây là chuyện nhà tôi, không tới phiên cô quản. Cô không được quên, em gái tôi ở bên ngoài chịu khổ nhiều năm như vậy, đều là do cha mẹ ruột Triệu Giai Ngưng gây ra.
Nàng vô tội, vậy em gái tôi liền đáng đời sao? Nàng chiếm vị trí em gái tôi hưởng phúc mười ba năm, làm em gái tôi ở bên ngoài chịu khổ nhiều năm như vậy. Báo chí cô không có xem sao? Cô là mắt mù hay là tâm mù?”
Kiều Manh nói: “Kia liên quan gì tới Giai Ngưng, nàng ở trong chuyện này cũng là người bị hại. Các người có hay không nghĩ tới cho nàng, nàng lớn lên ở Kinh Thị có thể hay không chịu đựng cuộc sống ở nông thôn.”
La Tư Viễn đang muốn phản bác, La Tiếu cười như không cười hỏi: “Cô là bạn tốt của Triệu Giai Ngưng, phải không?”
Kiều Manh nói: “Phải, chúng tôi là tỷ muội tốt nhất, cô đừng tưởng rằng là con gái ruột của bác La, tôi liền sẽ giao hảo với cô.”
La Tiếu cười nói: “Xem cô ăn mặc này hẳn là cũng là gia đình điều kiện cực tốt đi?”
Kiều Manh có chút đắc ý, biểu tình kiêu ngạo nói: “Cái này liên quan gì tới cô?”
La Tiếu ha hả cười hai tiếng: “Nếu cô cùng Triệu Giai Ngưng là tỷ muội tốt, có thể vì nàng đứng ra gây chuyện, điều kiện lại tốt như vậy, cô sao không dứt khoát thu lưu nàng ở nhà các cô sinh hoạt, như vậy chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?”
Sắc mặt Kiều Manh lập tức liền khó coi, không chút suy nghĩ nói: “Tôi dựa vào cái gì muốn thu lưu nàng?”
La Tiếu cười nói: “Nói trắng ra là, các cô cũng chính là quan hệ tỷ muội "hoa nhựa" (giả tạo), chỉ là chi viện bằng miệng mà thôi. Thấy tôi từ nông thôn đến dễ khi dễ sao? Tôi còn tưởng rằng nhà cô trụ bờ biển đó.”
Kiều Manh trên mặt có tức giận: “Cô nói lời này có ý gì?”
La Tiếu trào phúng nói: “Cô quản quá rộng, cô muốn thật lòng vì nàng tốt liền đem nàng rước về nhà cô nuôi, bằng không cũng đừng mở miệng nói lung tung.”
Nói xong đang muốn đi: “À, đúng rồi, tôi quên nói cho cô biết, vì sao Triệu Giai Ngưng sẽ nhanh như vậy bị tiễn đi, bởi vì nàng muốn trộm tiền nhà họ La, còn lấy đèn bàn đập người mẹ nuôi nàng mười ba năm, cho nên mới bị khẩn cấp tiễn đi.
Cái phẩm hạnh này thật là….. Chậc chậc, các cô vẫn là bạn bè, đều nói vật hợp theo loài, người phân theo nhóm, ha hả!”
La Tiếu nói xong lắc đầu xoay người đi rồi, nàng cũng không cảm thấy lời mình nói ra này đối với Triệu Giai Ngưng có bao nhiêu không công bằng, dù sao là bạn bè nàng trước đi lên tìm phiền toái, kia hành, chúng ta liền đả thương lẫn nhau đi.
Kiều Manh là muốn xông lên đi cùng La Tiếu lý luận một phen, có thể nghĩ tới lời cảnh cáo của bác gái lớn, nàng rốt cuộc là không có can đảm đuổi theo đi, nàng nếu là làm như vậy, La Tư Viễn sợ là sẽ không bỏ qua nàng.
Đứng ở phía sau Kiều Manh một đám người, xem như đã chứng kiến sự lợi hại của cô gái mới được nhận về nhà họ La này, người này thật là nửa chữ th* t*c cũng không có, lại là mắng ngươi máu chó đầy đầu (mắng xối xả).
Tiểu nhi tử nhà Xưởng trưởng Viên Tử Hào cùng cháu trai nhà Thư ký Diêm Giai Bằng xem náo nhiệt ở phía sau nhìn nhau, đối với La Tiếu quả thật xem trọng một cái, thật đúng là không phải người dễ chọc.
Nhìn thoáng qua Kiều Manh đang tức giận đến đỏ mắt ở nơi đó, khinh thường xoay người rời đi, cùng đi đến một nữ sinh nhắc nhở Kiều Manh: “Kiều Manh, đi thôi, lại muộn sẽ không đuổi kịp, Tử Hào cùng Giai Bằng đều đi xa.”
Kiều Manh hung hăng trừng mắt nhìn bóng dáng La Tiếu bọn họ đi xa một cái, mối thù này xem như kết lại.
Nhưng nàng không biết chính là, các bạn nhỏ đi tới phía trước đối với hành vi vừa rồi của nàng đều có chút chướng mắt, lại bàn tán chuyện vừa rồi La Tiếu nói Triệu Giai Ngưng trộm tiền, cố tình đều cùng Kiều Manh giữ khoảng cách.
Kiều Manh buồn bực không thôi, không có nhục nhã được La Tiếu, ngược lại đem chính mình làm mất mặt, thật là đen đủi.
Bổn ý của Kiều Manh cũng không phải vì Triệu Giai Ngưng hết giận, nàng là muốn trước mặt mọi người đứng ra cho Triệu Giai Ngưng, muốn cho người nhà viện biết nàng vì bạn bè suy nghĩ nhiều đến mức nào, lại không nghĩ tới mất mặt.