Tối đó về nhà, Diệp Kỳ liền nói với bố mẹ rằng cuối tuần mình sẽ đi học piano, giữa trưa cũng không về nhà ăn cơm.
Vì từ nhỏ Diệp Kỳ đã thích âm nhạc, mấy năm nay vẫn luôn kiên trì học đàn, bây giờ đã thi xong cấp 9, chuẩn bị lên cấp 10 nên bố mẹ cậu rất ủng hộ sở thích của nhóc. Diệp Kỳ nói cuối tuần đi học đàn, hai người cũng không hề nghi ngờ gì cả. Mẹ Diệp còn len lén cho Diệp Kỳ thêm 200 tệ tiêu vặt, bảo cậu buổi trưa ở ngoài thì nhớ ăn nhiều một chút.
Diệp Kỳ vô cùng chột dạ, nhưng nhóc lại không thể nói rõ rằng mình sẽ ra ngoài với Thiệu Thanh Cách.
Nhóc chỉ là một học sinh cấp ba, sao tự nhiên lại quen biết doanh nhân trẻ tự gây dựng sự nghiệp ở tận thành phố Giang Châu cho được? Chuyện này khó mà giải thích rõ ràng. Cho nên, Diệp Kỳ nghe theo lời Thiệu Thanh Cách, không nói thật với bố mẹ mà chỉ nói sẽ đi học đàn, như vậy có thể bớt kha khá chuyện.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Kỳ mặc trang phục thường ngày, đi tới nơi đã hẹn Thiệu Thanh Cách.
Thiệu Thanh Cách ngồi trong xe, từ xa đã nhìn thấy cậu nhóc cao chừng mét bảy cõng cặp sách chạy về phía mình. Thiếu niên dưới nắng mai rạng rỡ, trên khuôn mặt vẫn còn vẻ ngây ngô là nụ cười xán lạn. Đôi mắt đen láy vừa nhìn thấy Thiệu Thanh Cách liền rực sáng, hai chân nhỏ như đạp gió mà nhanh chóng chạy tới, vừa chạy vừa hô lên: "Sếp Thiệu!"
Thiệu Thanh Cách khẽ cong môi cười: "Lên xe đi, tôi đưa nhóc qua."
Diệp Kỳ lên xe, nhanh nhảu cài dây an toàn rồi đặt cặp sách về ghế sau: "Anh không bận sao, còn phải tự qua đón em nữa?"
Thiệu Thanh Cách nói: "Cuối tuần mà, tôi cũng tự cho mình hai ngày nghỉ. Vừa hay qua đón nhóc."
Trên thực tế, để có thể cùng Diệp Kỳ tới "thu phục" ông thầy nhạc sĩ này, Thiệu Thanh Cách đã đẩy rất nhiều việc của công ty ra sau, ngay cả hai hội nghị quan trọng cũng hoãn tới cuối tuần sau, mãi mới giành giật được hai ngày này giữa trăm công ngàn việc.
Diệp Kỳ cũng không biết Thiệu Thanh Cách bận đến mức nào, cậu cứ tưởng là sếp Thiệu là ông chủ, muốn nghỉ ngày nào thì cứ nghỉ thôi.
Cậu nhóc vui vẻ nói: "Anh ơi mình đi đâu thế?"
Thiệu Thanh Cách đáp: "Đi Phúc Châu."
Diệp Kỳ buột miệng nói: "Đi Phúc Châu mất hai giờ lận đó?"
Thành phố mà nhóc đang sống cách thành phố Phúc Châu chừng 200km, đi trên cao tốc mất hai giờ, nhưng lỡ như tắc đường thì cần tới ba tiếng. Nhóc vốn tưởng Thiệu Thanh Cách chỉ dẫn mình ra ngoài ăn cơm, không ngờ lại đi thẳng sang thành phố khác.
Diệp Kỳ nghi hoặc mà hỏi Thiệu Thanh Cách: "Mình đi xa vậy làm gì ạ?"
Thiệu Thanh Cách khởi động xe: "Đến đó nhóc sẽ biết, đấy là bất ngờ tôi dành cho nhóc mà."
Diệp Kỳ biết sếp Thiệu thích nhất là úp úp mở mở nên không hỏi nhiều nữa, bắt đầu giỡn: "Anh đừng có bán em đi là được!"
Thiệu Thanh Cách liếc qua đánh giá cậu từ trên xuống dưới, trêu chọc: "Gầy như nhóc, có xẻ ra bán theo cân cũng chẳng được bao nhiêu."
Diệp Kỳ trợn tròn mắt: "Xẻ cân bán, anh bán thịt heo à!"
Thấy Diệp Kỳ về hiện thực rồi cũng không hề tỏ ra xa cách với mình khiến Thiệu Thanh Cách rất vui mừng, hai người vẫn gần gũi như trước đây. Y thích nhất chính là nhóc con luôn hoạt bát đáng yêu, thích nói đùa với y như vậy, khiến y rất muốn véo khuôn mặt tức giận của đối phương.
Thiệu Thanh Cách nhịn không manh động, lái xe vào cao tốc.
Đi được một đoạn, Diệp Kỳ không nhịn được mà hỏi: "Sếp Thiệu, anh quay về quá khứ, biết được tình hình thị trường cổ phiếu của ba năm này, có phải là sẽ kiếm được nhiều tiền lắm luôn không?"
Thiệu Thanh Cách tủm tỉm mà liếc nhóc một cái: "Làm sao, tò mò thu nhập của tôi chứ gì?"
Diệp Kỳ thẳng thắn mà nói: "Chứ sao, ai bảo anh là người giàu nhất mà em biết cơ chứ. Cũng không cần tỉ mỉ rõ ràng đâu, anh nói đại mấy số không đi cho em mở mang tầm mắt."
Thiệu Thanh Cách đưa luôn điện thoại mình cho cậu nhóc: "Mật mã là 856971, nhóc có thể mở Alipay của tôi ra nhìn số dư, chỗ đó chỉ là tiền lời của khoản đầu tư tuần trước của tôi."
Diệp Kỳ bất ngờ lắm, không ngờ sếp Thiệu lại nói cả mật mã điện thoại riêng tư như thế cho mình.
Nhóc do dự một lát, cuối cùng vẫn tò mò mà mở thử xem Alipay của sếp Thiệu.
Sau đó, nhóc bị một chuỗi số 000000 đằng sau chói mù mắt.
Diệp Kỳ: "......"
Lần này là nhân dân tệ, không phải là tỉ lệ 100:1 của Thế giới thẻ bài đâu đó.
Diệp Kỳ lặng lẽ đặt điện thoại xuống, cảm thán: "Ôi, thật là không thể tưởng tượng được cuộc sống của người giàu mà."
Chẳng qua Thiệu Thanh Cách giàu thì cũng là chuyện của y, Diệp Kỳ cũng chẳng ham tiền của sếp Thiệu. Cậu nhóc chỉ muốn tiếp tục quan hệ chẳng giấu nhau chuyện gì với sếp Thiệu, mà nhóc cũng tin sếp Thiệu không phải loại người tham phú chê bần, cho nên hai người vẫn có thể làm bạn bè được.
Diệp Kỳ không hề áp lực mà đùa giỡn: "Sếp Thiệu, có phải anh ở trong biệt thự mấy trăm mét vuông, có một đống kẻ hầu người hạ, khi ra ngoài có rất nhiều vệ sĩ xung quanh, tùy tiện ăn một bữa cơm cũng có mấy chục món không trùng nhau, người theo đuổi anh xếp hàng dài cả một con phố, mấy cô mỹ nữ tùy ý anh chọn lựa không?"
Thiệu Thanh Cách khẽ bật cười: "Nói bậy gì đó?"
Diệp Kỳ nói: "Truyện tổng tài bá đạo đều viết như thế mà."
Thiệu Thanh Cách bất đắc dĩ nói: "Làm gì khoa trương như thế, đặc biệt là vụ mỹ nữ tùy chọn kia, nhóc cho rằng tôi là hoàng đế tuyển phi tần à?"
Diệp Kỳ quay sang nhìn khuôn mặt anh tuấn của Thiệu Thanh Cách: "Anh đẹp trai mà, lại còn giàu nữa chứ, chẳng phải sẽ có rất nhiều chị đẹp đổ đứ đừ sao?"
Thiệu Thanh Cách thản nhiên nói: "Tôi có người trong lòng rồi."
Diệp Kỳ giật mình, không hỏi thêm nữa. Cậu chỉ đột nhiên hơi hâm mộ người được sếp Thiệu thích.
Chắc là thanh mai trúc mã đây mà, phải là đại tiểu thư môn đăng hộ đối ấy?
Bản thân Thiệu Thanh Cách chính là thiếu gia nhà giàu rồi còn gì, mắt y chắc phải cao hơn cả đầu, mấy cô gái bình thường làm sao mà lọt vào mắt xanh của y được. Chỉ có thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối, vừa tài vừa đẹp, dáng người lại đẹp mới xứng đứng bên cạnh y.
Trong đầu Diệp Kỳ chợt hiện lên một hình ảnh ——
Bên người Thiệu Thanh Cách có một chị gái xinh đẹp, khí chất xuất trần. Cô nhẹ nhàng ôm lấy tay Thiệu Thanh Cách, còn y nhìn về phía cô. Đôi mắt đào hoa cong cong ngậm cười, ánh mắt dịu dàng như nước. Rồi y sẽ giới thiệu với bạn bè xung quanh, nói rằng đây là vợ tôi...
Trong lòng Diệp Kỳ chợt hơi khó chịu.
Cậu nhóc cúi đầu, không nói chẳng rằng, thoạt nhìn như cà tím héo khô vậy.
Thiệu Thanh Cách thấy cậu nhóc đột nhiên gục đầu xuống thì không khỏi nghi hoặc: "Nhóc sao đấy?"
Diệp Kỳ nhỏ giọng nói: "Người đàn ông vừa giàu vừa đẹp trai như sếp Thiệu nhất định là có rất nhiều người thích, còn hàng ế như em chắc chắn sẽ bị tồn kho mãi, chẳng biết bao giờ mới xuất kho được nữa..."
Ôi lo gì chứ, tôi đã đặt cọc rồi, chỉ chờ nhóc lớn là nhập hàng ngay.
Thiệu Thanh Cách thầm nghĩ trong lòng, bên ngoài lại trêu chọc: "Mới tí tuổi đầu mà đã muốn yêu đương rồi à?"
Diệp Kỳ nhỏ giọng nói: "Không còn nhỏ nữa, rất nhiều bạn trong lớp em đã viết thư tình bay ngập trời rồi đấy."
Thiệu Thanh Cách nén cười hỏi: "Thế luôn? Vậy nhóc đã từng viết thư tình cho ai chưa?"
Diệp Kỳ lắc đầu: "Chưa á."
Vậy mới tốt, đừng có nửa đường nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, phá hỏng kế hoạch trồng cây của y.
Phía trước có thêm khá nhiều xe đi vào cao tốc, Thiệu Thanh Cách tập trung lái xe, tiện tay mở nhạc cho Diệp Kỳ nghe. Vừa lúc ấy, radio bắt đầu phát bài hát đứng đầu bảng xếp hạng tuần này.
Nữ MC giới thiệu: "Bài hát xếp hạng nhất bảng vàng tuần này chính là single mới của Tần Tuyết Nhung — 'Cảnh trời'. Từ khi ra mắt trên các nền tảng âm nhạc tới nay, ca khúc này có được rất nhiều lời khen ngợi, doanh số cũng luôn dẫn đầu..."
Diệp Kỳ không khỏi nói: "Em nghe bài này rồi."
Thiệu Thanh Cách hỏi: "Thế nào?"
Diệp Kỳ nghiêm túc bình luận: "Bài hát này viết rất tốt ạ. Ca từ không bị dập khuôn vào khuôn sáo cũ, có cảm giác tươi mới mượt mà. Phần âm nhạc cũng rất tốt, có tiếng sáo kỳ ảo thêm vào cộng hưởng với giọng ca trong trẻo của chị Tuyết Nhung, buổi tối nghe một mình cứ như nghe được tiếng trời ấy, khiến đầu óc thoải mái vô cùng. Bài hát hay như vậy, nghe thôi cũng đã thích rồi ạ."
Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của thiếu niên, Thiệu Thanh Cách không khỏi cong môi cười.
Mỗi khi nói về âm nhạc, Diệp Kỳ đều rất nghiêm túc. Trong ánh mắt cậu khi đó như đong đầy ánh sáng, khiến lòng người rung động. Cậu nhóc thật sự yêu âm nhạc, cho nên lát nữa gặp được thầy Triệu đã viết bài này cho Tần Tuyết Nhung, hẳn là sẽ vui lắm nhỉ?
Thiệu Thanh Cách thấp giọng nói: "Nhóc thích Tần Tuyết Nhung lắm hả?"
Diệp Kỳ đáp: "Giọng của chị ấy rất dễ nhận ra, kiểu như được ông trời ban cơm ấy ạ. Hơn nữa chị ấy rất ít khi hát mấy bài nhạc thị trường, vẫn luôn kiên trì với phong cách của bản thân. Em thích những ca sĩ có phong cách riêng như vậy."
"Ờ, vậy nhóc biết được bao nhiêu về công ty Giải trí Tinh Quang của cô ta?"
Diệp Kỳ gãi đầu nói: "Em mới nghe nói thôi, nhưng mà cũng không biết nhiều lắm."
"Ông chủ của Giải trí Tinh Quang tên là Trần Ngự, là bạn nối khố của tôi." — Thiệu Thanh Cách nói thẳng.
Diệp Kỳ nhanh chóng nhận ra: "Hình như lúc trước anh từng nhắc tới với em rồi nhỉ, còn nói muốn giới thiệu cho em ký với công ty của anh ấy nữa."
"Đúng vậy, chẳng qua bây giờ tôi đổi ý rồi. Hôm nay Trần Ngự cũng tới, nhưng mà hắn còn không đứng đắn bằng tôi. Sau này nếu nhóc muốn đầu quân vào dưới trướng hắn ta thì cũng không phải là lựa chọn tốt nhất." — Ngữ khí của Thiệu Thanh Cách hiếm khi nghiêm túc hẳn lên: "Chúng ta đi bước nào tính bước đó đã, đây là chuyện liên quan tới tương lai của nhóc, không cần quyết định sớm như thế."
"Dạ, chuyện còn chưa đâu vào đâu mà, cũng phải ba năm nữa em mới thi ca sĩ." — Nói tới đây, Diệp Kỳ chợt nhận ra trong lời nói của Thiệu Thanh Cách có một điểm mấu chốt: "Khoan đã, hôm nay Trần Ngự cũng tới sao? Ý của sếp Thiệu là... anh hẹn anh ấy hả?"
"Đúng vậy, còn có cả thầy Triệu Thần nữa, chính là người đã viết bài 'Cảnh trời' kia cho Tần Tuyết Nhung ấy."
"............" — Diệp Kỳ lập tức mắt tròn mắt dẹt.
Nhóc cứ nghĩ sếp Thiệu dẫn nhóc tới Phúc Châu chỉ để gặp bạn bè hoặc là ăn cơm thôi, không ngờ sếp Thiệu lại hẹn được ông lớn như vậy, chỉ để gặp một người trong suốt vô danh như nhóc?!
Chỉ cần là người trong giới âm nhạc thì đều biết thầy Triệu Thần, rất nhiều ca sĩ nổi tiếng đều phải xếp hàng mong được ông sáng tác cho. Nghe nói người này tính tình kỳ lạ, chỉ viết nhạc cho người mà ông ấy nhìn thuận mắt, người mà ông ấy ngứa mắt thì có ra giá cao bao nhiêu cũng không ông đoái hoài.
Về phần Trần Ngự, ông chủ của Giải trí Tinh Quang thì lại càng là nhân vật truyền kỳ. Anh ta đã lăng xê mấy ngôi sao nổi tiếng, đầu quân dưới trướng anh ta chẳng khác nào đã dọn sẵn đường vào giới âm nhạc. Chương trình ca sĩ mà Diệp Kỳ tham gia cũng do đài truyền hình hợp tác với vị thiếu gia này để sản xuất.
Vậy mà lại có thể gặp được nhân vật trong truyền thuyết kìa......
Giữa phút giây hoảng hốt, Diệp Kỳ cảm thấy mình như đang nằm mơ.
Thiệu Thanh Cách thấy nhóc ngốc hẳn ra, cười nói: "Sắp tới rồi, tôi đánh tiếng trước là để nhóc chuẩn bị tâm lý. Thầy Triệu có nhận nhóc làm học trò hay không, vẫn phải xem nhóc biểu hiện thế nào đấy."
Diệp Kỳ ngơ ngác hỏi: "Học trò?"
Thiệu Thanh Cách nhìn nhóc, giọng nói trầm thấp lộ ra vẻ dịu dàng: "Không phải nhóc muốn học sáng tác sao? Nếu nhóc đã muốn học, vậy tôi ắt sẽ tìm thầy tốt nhất cho nhóc thôi."
Diệp Kỳ: "........."
Tuần trước, khi đang trò chuyện với nhau, nhóc đúng là đã nói với Thiệu Thanh Cách rằng mình muốn học sáng tác. Lúc ấy nhóc chỉ thuận miệng nói thôi, Diệp Kỳ cũng chưa tính sẽ đi tìm giáo viên dạy sáng tác ngay. Dù sao thì nhạc sĩ nhận dạy học rất ít, tìm được thầy tốt lại càng khó hơn. Không ngờ Thiệu Thanh Cách lại ghi nhớ chuyện này, còn tìm được thầy cho cậu nhanh như thế...
Thầy Triệu Thần đấy, nằm mơ nhóc cũng không dám nghĩ tới đâu!
Trong lòng Diệp Kỳ như có dòng nước ấm cuộn trào, nhóc chẳng biết phải cảm ơn Thiệu Thanh Cách thế nào cho phải.
Thiệu Thanh Cách thấy cậu nhóc nhìn mình mà mặt mày cảm động, đôi mắt sáng ngời hơi lóng lánh nước là thấy lòng rung động. Y rất muốn nâng mặt Diệp Kỳ lên, cứ vậy mà hôn xuống.
Nếu bị cưỡng hôn, Diệp Kỳ chắc chắn sẽ đỏ bừng cả mặt. Diệp Kỳ như vậy nhất định sẽ cực kỳ đáng yêu.
Chỉ là... Lá Con bây giờ mới 16 tuổi, y có cầm thú hơn nữa cũng không thể ra tay với Diệp Kỳ mới 16 tuổi được...
Thiệu Thanh Cách lẳng lặng rời mắt đi chỗ khác, chỉ đưa tay ra thân mật xoa đầu Diệp Kỳ: "Sao nào, có phải cảm thấy tôi giúp nhóc như vậy là nhóc đã nợ tôi rồi không?"
Diệp Kỳ lập tức gật đầu: "Sếp Thiệu, thật sự cảm ơn anh nhiều lắm luôn. Cho dù thầy Triệu có nhận em làm học trò hay không, có thể gặp được thầy ấy là em đã vui lắm rồi, đã rất là thỏa mãn luôn!"
Thiệu Thanh Cách tủm tỉm thu tay lại, nói: "Đừng khách sáo thế. Món nợ này tôi sẽ ghi nợ trước. Bây giờ nhóc còn nhỏ, chưa trả được đâu. Đợi nhóc lớn rồi, tất nhiên là tôi sẽ đòi lại."
Diệp Kỳ hoàn toàn không biết tâm tư của người đàn ông trước mặt, nhóc nghiêm túc hứa hẹn: "Sếp Thiệu, đợi em tốt nghiệp cấp ba rồi, nếu anh có việc gì cần em thì cứ nói, em nhất định sẽ không từ chối đâu!"
Thiệu Thanh Cách: "........."
Đến lúc đó, tôi nói muốn nhóc làm ấm giường cho tôi mỗi ngày, nhóc vẫn "không từ chối" sao?
_____________________________
(*) Trình Giảo Kim: Câu này thường được dùng với nghĩa có người đột nhiên xuất hiện khiến kế hoạch đã chuẩn bị trước bị xáo trộn, thay đổi.