Thẻ Bài Mật Thất

Chương 599: Ngoại truyện 13: Chính thức bái sư.




Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ nhanh chóng tới chỗ hẹn.

Trần Ngự đã tới, Thiệu Thanh Cách liếc một cái đã nhìn thấy chiếc xe thể thao đỏ rực đầy vẻ tự luyến của hắn ta, chiếc còn lại giản dị hơn chắc hẳn là của thầy Triệu Thần. Thiệu Thanh Cách đặt chỗ tại một nhà hàng tư nhân ở Phúc Châu, chỉ tiếp đãi người trong giới có thẻ VIP. Nhà hàng này ở nơi khá yên tĩnh, cũng không lo bị đám nhà báo phát hiện.

Đây là lần đầu tiên Diệp Kỳ tới nơi cao cấp như vậy, trong lòng vốn rất tò mò, nhưng cũng không muốn biến thành tấm chiếu chưa trải cứ ngó nghiêng khắp nơi, nên cậu nhóc chỉ ngoan ngoãn đi theo sau Thiệu Thanh Cách, cũng chẳng dám lớn tiếng nói chuyện.

Thiệu Thanh Cách dẫn cậu vào một phòng riêng trên gác.

Vừa mở cửa ra, đã thấy Trần Ngự và thầy Triệu đang ngồi trò chuyện.

Thiệu Thanh Cách ôm Trần Ngự một chút coi như chào hỏi, sau đó liền giơ tay với người đàn ông trung niên bên cạnh: "Vị này hẳn chính là thầy Triệu nhỉ? Nghe danh đã lâu."

Triệu Thần rất ôn hòa nói: "Sếp Thiệu khách sáo rồi, tôi thường nghe sếp Trần nhắc tới anh, nghe nói tài sản của cậu ấy trong tay anh mấy năm nay đã tăng gấp đôi. Tôi nghĩ, sau này có cơ hội cũng muốn ủy thác số tiền tiết kiệm của tôi cho anh đi đầu tư, kiếm chút tiền lời."

Thiệu Thanh Cách cười nói: "Nếu thầy Triệu có hứng thú với việc đầu tư thì lúc nào cũng có thể tìm tôi."

Nói tới đấy, y liền nhẹ nhàng đưa tay ra sau tóm lấy Diệp Kỳ, đẩy nhóc ra giới thiệu: "Đây chính là Diệp Kỳ mà tôi đã nói với mọi người, là con trai họ hàng xa của tôi."

Trần Ngự quay qua nhìn, bất ngờ thấy người mà Thiệu Thanh Cách dẫn tới lại nhỏ như thế! Hắn ta và Thiệu Thanh Cách lớn lên với nhau, hoàn toàn chưa từng biết Thiệu Thanh Cách còn có họ hàng nào như vậy. Cậu nhóc này thoạt nhìn còn chưa đủ mười tám tuổi, vẫn còn ngây ngô non nớt, nhưng trông rất đáng yêu, lanh lợi hoạt bát, đôi mắt vừa to vừa sáng. Nếu có thể bồi dưỡng, đây chắc chắn là một hạt giống tốt để làm minh tinh.

Triệu Thần cũng nhìn về phía Diệp Kỳ, thấy hôm nay cậu nhóc ăn mặc đơn giản sạch sẽ, tóc tai chỉnh tề, cho nên ấn tượng đầu tiên của ông với cậu thiếu niên này cũng không tệ lắm.

Diệp Kỳ lễ phép đi ra chào hỏi: "Em chào sếp Trần, con chào thầy Triệu ạ."

Trần Ngự cũng không bóc mẽ lời nói dối của Thiệu Thanh Cách, chỉ mỉm cười như có như không mà nói: "Nếu đã là 'em trai' của sếp Thiệu thì đừng khách sáo, ngồi đi."

Hắn ta nhấn chiếc chuông trên bàn, gọi: "Phục vụ, có thể dọn món lên được rồi."

Bốn người ngồi xuống quanh chiếc bàn tròn. Tuy rằng trong lòng Diệp Kỳ rất là lo lắng, nhưng dù gì cậu cũng từng được mài giũa ở Thế giới thẻ bài, cũng đã gặp không ít hung thủ giết người, cho nên ngoài mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh.

Thiệu Thanh Cách nhanh chóng dẫn dắt câu chuyện tới đề tài âm nhạc: "Từ nhỏ em trai tôi đã thích ca hát, gần đây lại muốn học soạn nhạc và sáng tác. Thầy Triệu vẫn luôn là thần tượng của nó, cho nên nó cứ quấn lấy tôi, đòi tôi nghĩ cách dẫn đi gặp thầy mãi."

Triệu Thần được khen mà khoái chí, nhưng vẫn khiêm tốn nói: "Vậy sao? Rất nhiều người nghe nhạc chỉ quan tâm tới ca sĩ, người chịu nhìn tới dòng đề tên nhạc sĩ đã ngày một ít hơn rồi."

Diệp Kỳ nghiêm túc nói: "Không phải vậy đâu ạ. Nếu không có những nhạc sĩ giỏi viết ra những ca khúc hay, ca sĩ có hát hay đến mấy cũng không có nhạc hay để hát mà. Giống như không có biên kịch tốt, diễn viên có tốt đến đâu cũng không thể có phim hay được ạ. Tác giả phía sau màn tuy rằng không tỏa sáng lấp lánh như những ca sĩ, diễn viên trên sân khấu, nhưng con cảm thấy họ mới là những người có công lớn nhất!"

Mấy câu này khiến Triệu Thần nghe sướng tai miễn bàn, vẻ mặt cũng trở nên ôn hòa hơn rất nhiều: "Còn nhỏ mà đã có chính kiến rồi đấy, ha ha, vậy cậu thích nhất là bài hát nào của tôi?"

Diệp Kỳ cũng không phải chỉ biết nói lời sáo rỗng, mà nhóc thật sự thích âm nhạc, Triệu Thần vốn chính là một nhạc sĩ mà nhóc rất thích, cho nên nhóc như đi thi trúng tủ, nghe vậy liền lập tức liệt kê ra: "Bài 'Cảnh trời' mới nhất của thầy được đánh giá rất cao, mỗi ngày con đều sẽ nghe mấy lần liền. Còn có những bài trước của thầy như 'Nốt chu sa', 'Mùa tuyết rơi', 'Tuổi xanh',... con cũng rất thích! Thầy thực sự là vô cùng lợi hại, phong cách nào cũng có thể viết được hit %¥#%¥#..."

Triệu Thần: "......"

Miệng nhóc con này đúng là quá ngọt, câu nào câu nấy đều rót mật vào lòng Triệu Thần.

Thiệu Thanh Cách đã biết kỹ năng "phun châu nhả ngọc" của Diệp Kỳ rồi, nghe nhóc khen Triệu Thần như thế, y liền biết chuyện bái sư hôm nay đại khái là thành công.

Quả nhiên, Diệp Kỳ và Triệu Thần càng nói càng hợp rơ, Triệu Thần thậm chí còn khó được lời khen: "Tiểu Diệp còn nhỏ mà đã có lý giải riêng của mình, thật đúng là một hạt giống tốt hiếm gặp! Con có hứng thú phát triển trong ngành này không?"

Trong lòng Diệp Kỳ kích động lắm, lập tức gật đầu nói: "Từ nhỏ con đã thích âm nhạc, lúc bé cũng học không ít nhạc cụ, mấy nhạc cụ dân gian như đàn tranh, tỳ bà và đàn nhị đều biết chơi một chút, piano đã đạt cấp 10, đàn guitar cũng khá thuần thục ạ..."

Hai mắt Triệu Thần sáng lên: "Lợi hại! Con còn chưa tới 18 tuổi nhỉ? Thế mà đã biết chơi nhiều nhạc cụ như thế."

Diệp Kỳ ngượng ngùng gãi đầu gãi tai: "Thì con học văn hóa không tốt lắm á, bố mẹ mất niềm tin vào vụ thi đỗ đại học của con rồi, cho nên mới tập trung bồi dưỡng vào sở thích âm nhạc cho con..."

Triệu Thần: "Bố mẹ con thật là tiến bộ!"

Hai người nói chuyện không ngừng, Thiệu Thanh Cách và Trần Ngự ngược lại biến thành đạo cụ ngồi ở bên.

Trần Ngự không nhịn được, gửi WeChat cho Thiệu Thanh Cách: [Tao biết rõ hết họ hàng thân thích hai nhà nội ngoại của mày đó nghe, mày chỉ có hai cô em họ còn đang đi du học kia! Thành thật khai báo, mày mọc ở đâu ra em họ nhà bà con xa này?]

Thiệu Thanh Cách trả lời: [Nhận.]

Trần Ngự suýt nữa thì phun cả trà ra ngoài: [Mẹ nó em họ mà cũng nhận được luôn?!]

Thiệu Thanh Cách cười như không mà liếc hắn ta một cái: [Hâm mộ thì mày cũng đi nhận một cháu đi.]

Trần Ngự gửi trả cho y một cái meme khinh thường. Thiệu Thanh Cách không nói thật, càng khiến Trần Ngự chắc chắn thiếu niên này rất quan trọng với y, y hẳn là muốn bảo vệ cho cậu nhóc lắm nên mới dùng cái cớ sứt sẹo là "em họ" này.

Thầy Triệu lại không biết rõ Thiệu Thanh Cách, cho nên đương nhiên sẽ tin.

Em họ của sếp Thiệu rất có thiên phú âm nhạc, biết chơi nhiều loại nhạc cụ, lại là fan của mình, học trò như vậy không nhận sao mà được? Huống chi, ông cũng thật sự thích cậu nhóc nghiêm túc mà miệng cũng ngọt này.

Sau một bữa cơm, thầy Triệu Thần và Diệp Kỳ đã có WeChat của nhau.

Triệu Thần cười nói: "Phòng làm việc của thầy ở ngay Phúc Châu này thôi, cách đây cũng không xa. Sau này cuối tuần, Tiểu Diệp có thể tới phòng làm việc tìm thầy, thầy sẽ dạy con từ cơ bản nhất."

Diệp Kỳ kích động đến suýt thì nhảy cẫng lên: "Con cảm ơn thầy Triệu!"

Triệu Thần nói: "Ai dà, con hẳn là phải đổi giọng, gọi sư phụ đi."

Diệp Kỳ vội vàng rót một ly trà, cung kính đưa cho ông: "Con cảm ơn sư phụ!"

Triệu Thần vui vẻ uống chén trà bái sư này.

Thiệu Thanh Cách thấy Diệp Kỳ hai mắt sáng ngời, khóe môi không khỏi cong lên. Chuyện trải đường cho Diệp Kỳ hôm nay chỉ là bắt đầu, y tin rằng, con đường sau này của Diệp Kỳ sẽ ngày một thuận lợi hơn. Bởi vì phía sau Diệp Kỳ còn có Thiệu Thanh Cách y.

Chiều nay Diệp Kỳ cũng rảnh, thầy Triệu liền quyết định dẫn cậu nhóc tới phòng làm việc của mình.

Diệp Kỳ lần đầu tiên được vào một phòng làm việc chuyên nghiệp, lần đầu tiên thấy phòng thu âm trông như thế nào, cũng lần đầu tiên được biết mixer làm việc ra sao...

Tất cả những điều mới lạ và thú vị này đều khiến cậu nhóc nhìn không chớp mắt.

Triệu Thần thấy dáng vẻ tò mò của học trò nhỏ rất đáng yêu, vì thế ông đề nghị cậu nhóc thử vào trong phòng thu một bài hát thử xem.

Diệp Kỳ thấp thỏm nhìn về phía Thiệu Thanh Cách.

Thiệu Thanh Cách vỗ vỗ vai nhóc cổ vũ: "Đi đi, hát một bài mình thích là được, đừng lo lắng."

Triệu Thần cũng nói: "Đúng vậy, thầy thu cũng để xem âm chuẩn của con thế nào thôi ấy mà. Tiểu Diệp muốn hát bài nào?"

Diệp Kỳ suy nghĩ cẩn thận rồi nói: "Con hát bài 'Heal the World' được không ạ?"

Đây là một ca khúc kinh điển của Michael Jackson, rất khó hát. Triệu Thần không ngờ học trò của mình lại chọn hát một bài tiếng Anh, lập tức vui vẻ nói: "Đương nhiên là được rồi, được rồi, con vào phòng thu đi, để thầy bật nhạc đệm."

Diệp Kỳ vui vẻ phấn chấn đi vào, Triệu Thần ra hiệu cho nhóc đeo tai nghe vào. Diệp Kỳ liền úp chiếc tai nghe rất to lên đầu, điều chỉnh một chút. Một lát sau, thầy Triệu ra tay "OK" với nhóc, bên tai quả nhiên vang lên nhạc đệm quen thuộc."

Diệp Kỳ nhắm mắt lại, để mình đắm chìm trong âm nhạc, rồi theo đúng nhịp mà nghiêm túc cất giọng hát.

Giọng hát trong trẻo và độc đáo của cậu truyền ra ngoài phòng thu, Triệu Thần nhất thời không thể tin được.

Mãi cho tới khi Diệp Kỳ nghiêm túc hát hết cả bài, ngượng ngùng tháo tai nghe xuống, nói với ba người ở bên ngoài: "Con rất thích bài hát này, hát cũng không hay lắm đâu ạ. Thầy Triệu và mọi người đừng cười con nhé."

Triệu Thần nghiêm túc nói: "Hát tốt lắm."

Trần Ngự ở bên cạnh không nhịn được mà hỏi Thiệu Thanh Cách: "Không phải nói là học hành không tốt lắm sao, phát âm tiếng Anh chuẩn vậy mà."

Thiệu Thanh Cách bật cười khe khẽ: "Hát đâu có liên quan tới ngữ pháp tiếng Anh đâu, khẩu ngữ của em ấy vẫn ổn. Chẳng qua tôi nhớ là điểm thi tiếng Anh của em ấy đúng là chưa bao giờ trên trung bình thật."

Trần Ngự: "........."

Thằng nhóc đúng là nhân tài mà.

Diệp Kỳ ra khỏi phòng thu, khuôn mặt đã hơi ửng hồng. Nhóc biết thầy Triệu đã từng gặp rất nhiều ca sĩ nổi tiếng, cho nên chỉ sợ vừa rồi mình biểu hiện không tốt lắm. Nhìn kìa, sắc mặt thầy Triệu thật là nghiêm túc.

Không ngờ, Triệu Thần lại nói: "Diệp Kỳ, thật ra con có thể phát triển theo hướng ca nhạc sĩ."

Diệp Kỳ sửng sốt, cậu nhóc kích động đến hai tay run cả lên: "Thật ạ? Thầy cảm thấy con có thể trở thành một ca sĩ ưu tú ạ?"

"Đương nhiên, âm chuẩn và tiết tấu của con đều rất tốt, thậm chí còn tốt hơn một vài ca sĩ mà ta đã gặp. Hơn nữa..." — Triệu Thần dừng một chút, cẩn thận cân nhắc một chút mới tìm được đúng từ ngữ để hình dung: "Giọng của con có độ nhận diện cao, cũng rất bắt tai, dễ dàng khiến người nghe nhớ kỹ. Đây là ưu thế bẩm sinh của con. Thầy chỉ lo là bây giờ con còn nhỏ, còn chưa vỡ giọng, cho nên giọng con chưa định hình. Trước mắt vẫn chưa thể xác định chất giọng của con khi trưởng thành, nhưng chúng ta có thể từ từ rồi tính."

Thiệu Thanh Cách nghĩ thầm, sau khi Diệp Kỳ đủ 18 thì giọng nói vẫn thiên về kiểu trong trẻo, cũng không vỡ giọng trầm thấp như nhiều cậu con trai khác. Hơn nữa, Diệp Kỳ 18 tuổi đã tham gia cuộc thi ca sĩ với giọng hát ổn định, dựa vào chính bản thân mà đi tới trận chung kết toàn quốc.

Cho nên, ánh mắt của Triệu Thần vẫn là rất chuẩn.

Mà trở thành ca nhạc sĩ, đúng là ước mơ của Diệp Kỳ.

Câu tiếp theo của Triệu Thần lại càng khiến Diệp Kỳ bất ngờ và mừng rỡ: "Như vậy đi, gần đây thầy cũng không nhận việc gì nên khá rảnh. Cuối tuần con tới đây, thầy và con cùng viết một bài hát đơn giản, coi như là quà sư phụ tặng con."

Diệp Kỳ: "............"

Sư phụ thần tiên gì thế này!!

Còn có sếp Thiệu thần tiên, tìm sư phụ tốt như vậy cho nhóc!

Nhóc thật sự còn vui mừng hơn cả trúng số nữa!

Trên đường về, Diệp Kỳ kích động đến mức vẫn luôn nói không ngừng, tựa như nhóc đã biến thành ca sĩ nổi tiếng, chuẩn bị mở concert lưu diễn ngay và luôn vậy.

Thiệu Thanh Cách nhìn cậu nhóc đang nhiệt huyết bừng bừng kia, nhịn không được mà xoa đầu Diệp Kỳ: "Bình tĩnh bình tĩnh, bây giờ nhóc chỉ vừa mới bắt đầu thôi, vẫn là tay mơ đấy."

Diệp Kỳ lạc quan nói: "Thầy giỏi dạy trò hay, chăm chỉ học thầy Triệu, sau này nhất định em có thể tự viết nhạc cho mình!"

Rồi cậu chợt quay sang nhìn Thiệu Thanh Cách, nghiêm túc nói: "Đến lúc đó, bài hát đầu tiên mà em tự viết được, em sẽ dành tặng anh."

Thiệu Thanh Cách: "......"

Trong lòng như bị mèo cào nhẹ một cái, nhẹ đến mức Thiệu Thanh Cách khó mà nhịn được ngứa ngáy trong lòng.

Bài hát đầu tiên dành tặng cho y, thật đúng là món quà lãng mạn nhất, khiến người ta động lòng quá đi mà.

Thiệu Thanh Cách tủm tỉm cười nghĩ, chẳng những là bài hát đầu tiên của nhóc phải tặng cho tôi, mà tất cả lần đầu tiên của nhóc cũng là của tôi cả.

_____________________________

Điệp Chi Linh:

Diệp Kỳ trong sáng, sếp Thiệu trong tối. 🙂

Chuộtt:

Dăm ba câu lại bắt đầu lái xe, từ nay tôi không quen người này.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận