Thẻ Bài Mật Thất

Chương 601: Ngoại truyện 15: Sinh nhật đầu tiên.




Sếp Thiệu bận như vậy mà còn nhớ rõ sinh nhật cậu, thậm chí còn đặt bánh kem, rồi đón cậu tới để chúc mừng...

Sao lại có người tốt như vậy nhỉ? Vừa giàu vừa đẹp trai mà chẳng làm cao chút nào, lúc nào cũng dịu dàng bao dung với mình. Đã tìm thầy cho mình học rồi mà cuối tuần nào cũng đưa đón mình đi học suốt ba năm liền, chẳng quản gió mưa nữa chứ...

Cho dù là anh ruột cũng không làm được đến mức này đâu nhỉ?

Trong lòng Diệp Kỳ cảm động vô cùng, hai mắt hơi nóng lên, mũi cũng cay cay mà nhìn người đàn ông đang mỉm cười trước mặt. Cậu nhóc vốn nói rất nhiều, vậy mà giờ đây không thể nói ra một câu hoàn chỉnh.

Thiệu Thanh Cách rút bàn tay đang đặt trên đầu cậu nhóc về, mở miệng cắt đứt sự im lặng: "Chưa ăn tối đúng không?"

Diệp Kỳ sực tỉnh, gật đầu nói: "Vâng, em vừa mới dọn vào ký túc xá, cả ngày vẫn luôn sắp xếp đồ đạc..."

Chăn ga gối đệm và đồ dùng sinh hoạt gì đó nhóc không mang từ nhà đi mà mua luôn ở siêu thị trong trường, cho nên bận đến mức đừng nói là ăn tối, hình như cơm trưa cũng chưa ăn. Diệp Kỳ ôm cái bụng rỗng, Thiệu Thanh Cách vừa nhắc là thấy đói bụng liền.

Bây giờ đã gần 6 giờ tối, Thiệu Thanh Cách nói: "Tôi chuẩn bị cho nhóc một ít điểm tâm, nhóc ăn một ít trước lót dạ đi. Lát nữa tôi vào bếp, nấu đồ ăn ngon cho nhóc."

Diệp Kỳ bất ngờ mà nhìn y: "Nấu ăn? Chẳng lẽ trong nhà anh không có bảo mẫu hay đầu bếp nấu cơm sao ạ? Anh tự nấu luôn?"

Thiệu Thanh Cách đáp: "Ừ, không muốn trong nhà có nhiều bóng đèn quá nên tôi cho bảo mẫu nghỉ rồi. Đón sinh nhật với người quan trọng, đương nhiên là phải tự mình nấu ăn mới đủ chân thành chứ. Nhân tiện, nhóc cũng có thể nếm thử tay nghề của tôi."

Diệp Kỳ cũng chẳng tóm được trọng điểm chân chính của những lời này, chỉ chú ý tới hai chữ "tay nghề" thôi. Cậu nhóc kích động mà nói: "Sếp Thiệu còn biết nấu cơm cơ đấy, cơm này em nhất định là phải ăn rồi!"

Thiệu Thanh Cách vào bếp lấy một đĩa đồ ngọt tinh xảo ra, đưa cho Diệp Kỳ ăn trước lót dạ. Sau đó y liền tới quầy bếp Âu, bắt đầu làm bít tết cho Diệp Kỳ.

Y vừa thuần thục áp chảo thịt bò, vừa nói: "Tôi làm đồ Trung không ngon lắm, tối nay ăn tạm bít tết nhé."

Thật ra Diệp Kỳ cũng biết nấu cơm, thấy Thiệu Thanh Cách làm đồ Âu, Diệp Kỳ liền chủ động xắn tay áo lên, nóng lòng muốn thử: "Em biết làm đồ Trung nè, trong tủ lạnh có sườn không ạ? Em làm sườn kho cho sếp Thiệu ăn nhé!"

Thiệu Thanh Cách bất ngờ nhìn nhóc: "Nhóc cũng biết nấu ăn à?"

Diệp Kỳ mặt mày kiêu ngạo: "Đương nhiên rồi, tay nghề của em hơi bị được đấy nhé!"

Thiệu Thanh Cách khẽ mỉm cười: "Được rồi, nguyên liệu trong tủ lạnh có đầy đủ, nhóc tìm xem có gì làm được không."

Diệp Kỳ chui đầu vào tủ lạnh tìm kiếm một hồi, lấy được sườn và cánh gà. Nhóc liền bắc một nồi nước sôi, trụng sơ bỏ máu loãng trong sườn, sau đó quay qua lấy nước tương ướp cánh gà...

Thiệu Thanh Cách nhìn cậu mặc tạp dề bận tới bận lui, nom cũng ra vẻ "đầu bếp".

Hai người một người dùng phần bếp truyền thống, một người dùng quầy bếp Âu, quay đầu lại là có thể thấy đối phương. Trong lòng Thiệu Thanh Cách chợt dâng lên một loại cảm xúc khó nói thành lời.

Cuộc sống bình yên dung dị mà y mong muốn nên là như vậy.

Mấy ngày nay công ty có chút việc khiến Thiệu Thanh Cách phải bận lòng một hồi, cuối cùng cũng có thể hoàn toàn khai trừ hai kẻ phản bội muốn thuê tài xế đâm chết y kia.

Vốn là bạn bè cùng nhau xây dựng sự nghiệp, kết quả lại chỉ vì phân chia lợi ích mà nổi sát tâm muốn giết y. Thiệu Thanh Cách cảm thấy lạnh lòng vô cùng, thủ đoạn vô cùng quyết liệt, không chừa chút đường sống nào cho chúng.

Qua ba năm bày mưu lập kế, phần lớn cổ phần trong công ty đã nằm trong tay Thiệu Thanh Cách, không còn ai có thể tạo ra sóng gió gì nữa. Cuộc thay máu trong công ty tuy rằng rất thuận lợi, nhưng tâm tình Thiệu Thanh Cách thật ra lại chẳng vui vẻ gì.

Chỉ khi gặp được Diệp Kỳ hôm nay, thấy nụ cười xán lạn của Diệp Kỳ, đáy lòng Thiệu Thanh Cách mới có thể hoàn toàn yên bình lại.

Quả nhiên, nhìn thấy người mình thích thì tâm tình cũng sẽ tốt lên nhiều.

Khóe miệng Thiệu Thanh Cách khẽ cong lên, quay sang hỏi Diệp Kỳ: "Cần tôi giúp gì không?"

Diệp Kỳ vui vẻ nói: "Không cần đâu ạ! Cái chảo này của nhà anh dùng thích ghê, để em chiên cánh gà luôn!"

Bên trái là sườn kho, bên phải là cánh gà chiên coca, Diệp Kỳ vòng vèo tới lui trong phòng bếp như một con quay nhỏ. Thiệu Thanh Cách nhìn cảnh này, nụ cười trên mặt càng thêm phần thắm đượm. Y nghĩ, sau này nếu Diệp Kỳ có thời gian thì sẽ đón Diệp Kỳ qua đây, hưởng thụ thế giới của riêng hai người. Lúc nhờ lão Mạc thiết kế nội thất, y còn cố tình để lại phòng ngủ đối diện phòng mình cho Diệp Kỳ.

Vốn muốn ngủ cùng Diệp Kỳ luôn, nhưng dù sao thì nhóc này tâm tư đơn thuần quá, ngủ cùng luôn nhất định sẽ không chấp nhận được.

Từ từ mà tới vậy, dù sao thì qua đêm nay, Diệp Kỳ cũng chính thức trưởng thành. Y đã đợi ba năm, không vội chút thời gian này.

Bít tết và salad hoa quả của Thiệu Thanh Cách nhanh chóng làm xong, sườn kho và cánh gà của Diệp Kỳ lại tốn nhiều thời gian hơn một chút. Nhìn trên bàn toàn món mặn, Diệp Kỳ lại nhanh tay xào thêm một chút đậu Hà Lan, nấu thêm một nồi canh trứng.

Đồ ăn bày đầy trên bàn, chỉ là phong cách hơi kỳ lạ.

Diệp Kỳ nhịn không được mà cười ha hả: "Trời ơi, cái mâm cơm này của chúng ta đúng là Á Âu kết hợp."

Thiệu Thanh Cách vốn định làm đồ Âu mà mình nấu khá được, không ngờ Diệp Kỳ lại đột nhiên muốn giúp một tay, chủ động xuống bếp nấu ăn. Vì thế, bàn cơm sinh nhật này bỗng nhiên thật là hỗn loạn —— bít tết và sườn kho, dao dĩa và đôi đũa đặt vào cùng nhau, ở giữa còn có một chiếc bánh kem, thực sự đúng là lẩu thập cẩm.

Nhưng Diệp Kỳ vẫn rất là vui vẻ.

Bàn tiệc này là thành quả mà cậu và sếp Thiệu cùng nhau nỗ lực đó! Giống như cậu và sếp Thiệu đang sống cùng một nhà vậy!

Diệp Kỳ thuận tay chụp một bức ảnh làm kỷ niệm, sau đó mới giục ăn.

Hôm nay cậu nhóc đã đói lả đi rồi, bây giờ đã 8 giờ tối, Diệp Kỳ cũng không khách sáo nữa mà ăn uống thỏa thích ngay. Nhóc ăn sạch bít tết trước mặt, còn không ngừng khen ngợi: "Ngon quá, ngon quá là ngon, bít tết mà sếp Thiệu làm là món bít tết ngon nhất em từng ăn đây mà."

Thiệu Thanh Cách cười nói: "Cánh gà nhóc làm cũng rất ngon."

Hai người ăn no chừng tám phần, Thiệu Thanh Cách mới thắp hai ngọn nến 1, 8 trên bánh sinh nhật, nói: "Nào, chừa bụng còn ăn bánh sinh nhật nữa, nhóc ước đi này."

Diệp Kỳ vào phòng bếp rửa sạch tay, quay về ngồi xuống bàn ăn, nghiêm túc chắp tay trước ngực bắt đầu ước.

Nguyện vọng lớn nhất của cậu chính là có thể lấy được giải quán quân cuộc thi, chính thức trở thành ca sĩ.

Nhưng sau khi thầm ước xong xuôi, Diệp Kỳ lại chợt cảm thấy mình ích kỷ quá. Sếp Thiệu lo lắng cho cậu nhiều như thế, lúc nào cũng tốt với cậu như vậy, điều ước sinh nhật này của cậu cũng nên có phần cho sếp Thiệu mới đúng?

Vì thế, nhóc lại chắp tay trước ngực, bổ sung thêm một điều ước: Mong muốn của sếp Thiệu cũng phải thành sự thật đó nhé.

Trong lòng sếp Thiệu chỉ nghĩ đến chuyện làm thế nào để có được nhóc, chúc y tâm tưởng sự thành khác gì tự đào hố cho mình cơ chứ?

Đương nhiên, Diệp Kỳ cũng chẳng biết sếp Thiệu muốn gì, chỉ thành tâm ước, chúc phúc Thiệu Thanh Cách.

Ước xong, Diệp Kỳ "phù" một hơi, thổi tắt nến.

Cậu cẩn thận cắt bánh kem ra, mời Thiệu Thanh Cách một phần trước. Diệp Kỳ nghiêm túc nhìn đối phương rồi nói: "Sếp Thiệu, tất cả những sự giúp đỡ của anh với em mấy năm nay, lúc nào em cũng ghi tạc trong lòng hết. Thật sự rất cảm ơn anh ạ."

Thiệu Thanh Cách hơi mỉm cười: "Khách sáo nữa cơ."

Y thuận tay mở một chai rượu vang lâu năm rất quý ra, rót nửa ly chân dài cho Diệp Kỳ. Y nâng chén, nói: "Đã trưởng thành rồi, hôm nay cho phép nhóc uống rượu. Lại đây nào, chúng ta cụng ly cho Diệp Kỳ đã tròn 18 tuổi."

Diệp Kỳ vui vẻ nâng chén cụng ly với sếp Thiệu, rất là sảng khoái mà một hơi uống cạn.

Sau đó bị sặc, ho liền mấy cái.

Thiệu Thanh Cách thấy cậu bị sặc đến đỏ bừng mặt, lại càng cảm thấy Diệp Kỳ như vậy đáng yêu đến mức khiến y ngứa ngáy trong lòng.

Ăn uống xong xuôi, lời chúc mừng và lì xì của bố mẹ cũng tới. Vì Thiệu Thanh Cách dẫn đầu gửi lì xì trong nhóm chat, những người khác cũng bắt đầu chúc Diệp Kỳ sinh nhật vui vẻ.

Diệp Kỳ nhận được không ít lì xì, tâm tình ngày càng vui vẻ, sau đó liền quên luôn cả thời gian.

Đến khi nhóc nhớ ra mình vẫn còn đang ở trong nhà sếp Thiệu thì đã 11 giờ đêm rồi. Diệp Kỳ vội vàng đứng lên nói: "11 giờ rồi, em phải về trường thôi. 12 giờ là ký túc xá khóa cửa mất!"

Thiệu Thanh Cách nói: "Trường mấy nhóc còn chưa chính thức khai giảng mà, ký túc xá bây giờ hẳn là chưa quản lý nghiêm ngặt đến thế chứ?"

Diệp Kỳ suy nghĩ cẩn thận rồi gật đầu nói: "Suýt nữa thì em quên mất, 1 tháng 9 mới chính thức khai giảng mà. Hai hôm nay là ngày sinh viên tới báo danh, vẫn còn có người chưa tới báo danh nữa, ký túc xá cũng chưa có người gác cổng."

Nhóc khẽ thở phào một hơi, rồi lại ngại bắt Thiệu Thanh Cách đưa về nên nói: "Em gọi xe về đây ạ."

Thiệu Thanh Cách nói: "Bên này là khu biệt thự, đường vào không tiện gọi xe đâu."

Không đợi Diệp Kỳ nói tiếp, Thiệu Thanh Cách lập tức nói: "Đêm nay ở lại đi."

Diệp Kỳ ngơ ngác: "Ở... ở lại ấy ạ?"

Thiệu Thanh Cách nói: "Nhà tôi có phòng cho khách, quần áo và đồ rửa mặt cũng có đồ mới. Đã 11 giờ rồi, nhóc về trường cũng chỉ để ngủ một giấc mà thôi, sáng mai tôi đưa nhóc về là được. Vừa rồi tôi mới uống rượu, không thể lái xe."

Tuy rằng chỉ là một ly rượu vang, nhưng bây giờ kiểm tra rất nghiêm ngặt, say rượu lái xe, bị bắt là treo bằng ngay.

Diệp Kỳ cau mày nghĩ ngợi cẩn thận, đã có phòng cho khác, hình như ngủ lại một đêm cũng chẳng sao nhỉ? Nhà sếp Thiệu to như thế, có thêm cậu nhóc cũng đâu quấy rầy gì y đâu.

Diệp Kỳ nhanh chóng đồng ý: "Được rồi, vậy đêm nay em ở lại nhà anh nhé. Phiền sếp Thiệu rồi ạ."

Thiệu Thanh Cách khẽ mỉm cười: "Phiền gì chứ, tôi dẫn nhóc đi tắm."

Y tìm áo ngủ và q**n l*t mới cho Diệp Kỳ, rồi dẫn Diệp Kỳ lên tầng hai.

Phòng ngủ phụ chuẩn bị cho Diệp Kỳ đối diện ngay phòng ngủ chính của Thiệu Thanh Cách, bên trong có phòng tắm riêng. Sếp Thiệu không hổ là người giàu, phòng cho khách còn lớn hơn cả phòng ngủ chính của nhà người ta nữa, thậm chí còn có cả ban công.

Diệp Kỳ tắm rửa xong, đang đứng sấy tóc thì thấy cửa phòng ngủ chính của sếp Thiệu đang mở, nghĩ bụng nên đi qua chúc sếp Thiệu ngủ ngon.

Kết quả vừa thò đầu sang, nhóc đã thấy Thiệu Thanh Cách từ phòng tắm đi ra.

Y chỉ quấn khăn tắm quanh nơi trọng yếu, trên người chẳng mặc gì cả.

Người đàn ông cao hơn mét tám lăm, dáng người cao ráo lộ ra toàn bộ trước mắt Diệp Kỳ. Hai chân y vừa thẳng vừa dài, Diệp Kỳ thậm chí còn thấy rõ được cả cơ bụng của Thiệu Thanh Cách!

Bởi vì vừa tắm xong, cả người Thiệu Thanh Cách tỏa ra khí nóng. Tóc y chảy xuống bên vành tai, gợi cảm đến mức khiến người ta muốn chảy máu mũi.

Diệp Kỳ nghe thấy tiếng tim mình đập lên bùm bụp, bùm bụp, bùm bụp.

Mặt cậu chẳng hiểu sao lại đỏ hết cả lên, lập tức rời mắt đi như điện giật. Cậu sốt sắng đến mức không biết nên chạy trốn, hay là nên vờ như chẳng có chuyện gì mà tiếp tục chúc người ta ngủ ngon nữa?

Thấy cậu nhóc đứng hình tại chỗ, hai má hồng hồng, Thiệu Thanh Cách mỉm cười đi qua: "Tắm xong rồi đó hả?"

Thấy "hormone biết đi" tới gần chính mình, hai tai Diệp Kỳ ửng lên, khẽ khàng "dạ" một tiếng, cúi đầu chẳng dám nhìn y.

Thiệu Thanh Cách dừng bước trước mặt Diệp Kỳ, giọng y trầm thấp: "Diệp Kỳ, qua 12 giờ rồi."

Diệp Kỳ không hiểu y nói vậy là sao, chẳng ngờ ngay sau đó, Thiệu Thanh Cách chợt nâng cằm Diệp Kỳ lên.

Y nhìn vào mắt Diệp Kỳ, nhả từng chữ một trong nỗi dịu dàng vô tận: "Em trưởng thành rồi."

Diệp Kỳ gật đầu theo bản năng: "Ừ ý."

Qua 12 giờ rồi, nhóc đúng là đã 18 tuổi, chính thức trưởng thành. Nhưng sao tự nhiên sếp Thiệu lại nhấn mạnh điều này nhỉ?

Ánh mắt Thiệu Thanh Cách tối xuống, trong mắt y có thứ cảm xúc gì đó vô cùng nồng nhiệt. Y chợt ghé sát vào Diệp Kỳ, giọng nói dịu dàng ve vuốt vành tai cậu: "Tôi đã đợi suốt ba năm, cuối cùng hôm nay cũng có thể nói cho em biết, tâm ý thực sự của mình."

Khí nóng xung quanh người đàn ông vừa mới tắm xong cứ quấn quýt bao vây lấy mình, khiến cả người Diệp Kỳ không khỏi nóng lên một cách khó hiểu, cả mặt cũng nóng rực lên. Khoảng cách gần như thế, sếp Thiệu còn không mặc quần áo, tim Diệp Kỳ đập mỗi lúc một nhanh, hốt hoảng muốn giật lùi về sau.

Nhưng mà, cánh tay rắn chắc của người đàn ông chợt ôm lấy eo cậu.

Sống lưng Diệp Kỳ cứng đờ, sau đó liền nghe thấy Thiệu Thanh Cách nói: "Diệp Kỳ, anh thích em."

"???" — Cung phản xạ của Diệp Kỳ đột nhiên lại offline, thích?

Nhóc cũng rất thích sếp Thiệu, nhưng mà thích này là thích giữa bạn bè đơn thuần, hay là...

Lòng còn đang rối như tơ vò, cậu đã nghe thấy Thiệu Thanh Cách nói tiếp: "Là kiểu thích mà muốn giữ em lại bên mình mãi mãi ấy."

Không chờ Diệp Kỳ lấy lại tinh thần, Thiệu Thanh Cách đã nâng cằm cậu lên, dịu dàng hôn lên môi cậu.

Trên môi truyền tới nhiệt độ nóng bỏng, còn có hương vị thuộc về Thiệu Thanh Cách len lỏi vào miệng mình, khiến não Diệp Kỳ lập tức trống rỗng.

Vừa mới trưởng thành, vừa mới qua 0 giờ thôi đó, cậu đã bị Thiệu Thanh Cách dịu dàng cướp mất nụ hôn đầu tiên rồi...

Hóa ra mấy năm nay Thiệu Thanh Cách tốt với mình như vậy là vì ôm tâm tư này sao?!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận