Sau khi nhận Triệu Thần làm sư phụ, cuộc sống của Diệp Kỳ dần trở nên phong phú hơn.
Thân là học sinh không giỏi lắm, phải quay lại cấp ba làm bạn với toán lý hóa như nghe sách trời, thời gian từ thứ hai tới thứ sáu của Diệp Kỳ chẳng khác nào một ngày dài tựa một năm. Nhưng một khi tới cuối tuần, Thiệu Thanh Cách sẽ luôn đúng giờ tới đón cậu nhóc, cho dù có bận rộn đến mức nào, gió mặc gió, mưa mặc mưa.
Ban đầu Diệp Kỳ thấy Thiệu Thanh Cách đưa đón mãi cũng chẳng sao, nhưng lâu dần, cậu nhóc cũng thấy băn khoăn: "Sếp Thiệu, từ chỗ em có tuyến xe buýt đi thẳng tới Phúc Châu, cứ cách mỗi giờ là có một chuyến rồi, em tự ngồi xe qua được mà."
Dù sao thì Thiệu Thanh Cách cũng là chủ công ty, bận rộn như vậy mà cuối tuần nào cũng tới làm tài xế cho mình, thật sự là quá lãng phí thời gian. Đối với sếp Thiệu mà nói, thời gian chính là tiền bạc mà!
Nhưng mà Thiệu Thanh Cách lại nói: "Nhóc còn chưa thành niên, một mình đi xe buýt tôi không yên tâm."
Diệp Kỳ cãi cọ: "16 tuổi không phải là vị thành niên nữa rồi, bây giờ 'Luật bảo hộ trẻ vị thành niên' cũng chỉ bảo vệ tới 16 tuổi mà thôi. Hơn nữa, em ngồi xe buýt tới Phúc Châu chỉ mất 3 tiếng thôi, anh bận như thế, không cần cứ luôn tự tới đón em đâu mà..."
Thiệu Thanh Cách nghĩ thầm, cuối tuần tới đưa đón là thời gian hiếm có được ở chung với nhóc, có bận cũng muốn đi.
Huống hồ, dọc đường nghe Diệp Kỳ ríu rít kể chuyện ở trường, rồi thêm tiến độ học tập của cậu nhóc với thầy Triệu khiến tâm tình của Thiệu Thanh Cách bất giác vui lây. Thương trường như chiến trường, bình thường công việc bận rộn, trong mắt chỉ thấy đường cong cổ phiếu và số liệu tài chính, chỉ khi ở cạnh Diệp Kỳ, Thiệu Thanh Cách mới có thể thực sự thả lỏng.
Đây cũng là nguyên nhân mà cuối tuần nào y cũng tới đưa đón Diệp Kỳ.
Diệp Kỳ lại không biết mấy chuyện này, nhóc chỉ cảm thấy sếp Thiệu tốt với nhóc quá, tốt đến mức nhóc hơi khó xử.
Thấy Diệp Kỳ có vẻ khó xử, Thiệu Thanh Cách đành phải lấy lùi làm tiến: "Vậy thế này nhé, sau này tôi chỉ chọn một ngày thứ bảy hoặc chủ nhật tới đón nhóc, ngày còn lại sẽ cho tài xế tới đón. Gần đây đúng là tôi khá bận, hai ngày liên tục đưa đón đúng là không rút được thời gian."
Cách này dễ chấp nhận hơn chưa nào?
Diệp Kỳ suy nghĩ một lúc, không từ chối ý tốt của Thiệu Thanh Cách nữa.
Nhóc âm thầm hạ quyết tâm, sếp Thiệu tốt với nhóc như thế, sau này nhóc nổi tiếng rồi, nhất định phải báo đáp sếp Thiệu.
—
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Mỗi thứ hai tới thứ sáu, Diệp Kỳ đều ngóng trông tới cuối tuần. Mà tới cuối tuần rồi, nhóc lại mong mỏi cuối tuần tiếp theo.
Bình thường khi học văn, nhóc sẽ cố gắng ghi nhớ thêm nhiều từ hay ý đẹp một chút, dù sao thì nhạc sĩ cũng cần có cơ sở ngữ văn tốt. Nhóc là học trò của thầy Triệu, sao lại có thể viết ra kiểu lời như "em nhớ anh nhớ anh nhớ anh nhớ anh quá đi mất" được chứ?
Vậy thì mất mặt sư phụ quá!
Dù sao thì Diệp Kỳ cũng chẳng hiểu Toán Lý Hóa, cứ học tàng tàng, thi đủ điểm trung bình là nhóc thỏa mãn rồi.
Nhóc bắt đầu ra sức học Ngữ Văn, giáo viên cũng có thể nhận ra Diệp Kỳ đang tiến bộ. Đặc biệt là viết văn, ngày trước Diệp Kỳ thường xuyên lái ra ruộng, bài nào cũng là ví dụ cho lỗi sai điển hình, không biết là đang viết cái gì nữa. Bây giờ ít nhất cậu nhóc cũng có thể viết cho ra dáng da hình, thi thoảng còn có thể viết được một hai câu có ý có tứ.
Giáo viên Ngữ Văn rất vui mừng, gặp riêng Diệp Kỳ nói chuyện, còn vỗ vai nhóc cổ vũ: "Thật ra con rất thông minh, con nhìn này, kết quả môn Văn năm nay của con đã tăng hơn 40 điểm. Sau này chỉ cần cố gắng học tốt thêm các môn khác nữa, sau này nhất định có thể thi được vào trường đại học tốt!"
Diệp Kỳ nghiêm túc nói: "Con cảm ơn thầy ạ. Nhưng con không có năng khiếu học tập, cũng không định thi vào đại học danh tiếng gì đâu ạ. Học hết cấp ba con sẽ thi năng khiếu, vào Học viện Âm nhạc. Con muốn trở thành ca sĩ, dù sao thì con học văn hóa cũng không tốt lắm, chỉ muốn tập trung dồn sức vào thứ mình thích nhiều hơn, sau này sẽ theo âm nhạc."
Giáo viên Ngữ Văn kinh ngạc: "Con muốn làm ca sĩ sao?"
Đại đa số học sinh lớp 10 vẫn chưa có dự định gì cho tương lai của mình, phần lớn đều đi học như nước chảy bèo trôi, hoặc là nghe theo sắp xếp của cha mẹ. Không ngờ sớm như vậy mà Diệp Kỳ đã quyết định con đường sau này của mình rồi.
Thấy ánh mắt kiên định của cậu thiếu niên, thầy giáo chợt nhận ra, có lẽ Diệp Kỳ mới là người có suy nghĩ tỏ tường nhất trong lớp.
Sau này có vài thầy cô khác cũng tìm Diệp Kỳ nói chuyện, Diệp Kỳ cũng dùng lý do như vậy, khiến mọi người không thể phản bác.
Thế giới này vốn có đủ loại nhân tài, cũng không phải ai cũng cần có thành tích văn hóa thật tốt mới có đường ra. Thầy cô đều thấy được Diệp Kỳ rất có năng khiếu âm nhạc, bản thân việc có thể học được nhiều loại nhạc cụ như vậy đã không đơn giản rồi.
Dần dần, thầy cô đều biết Diệp Kỳ sẽ thi năng khiếu, cho nên cũng không bắt ép cậu nữa.
Cứ như vậy, Diệp Kỳ lại càng tự do nhàn nhã. Khi những học sinh khác đều liều mạng làm bài thi, nhóc có thể cắn bút suy nghĩ xem nên viết nhạc như thế nào, viết vẽ linh tinh trong vở. Thật ra nhóc cũng từng viết được mấy bài ra ngô ra khoai, chỉ là ngượng ngùng, chưa dám đưa cho thầy Triệu xem, sợ bị sư phụ chê cười.
Nghỉ đông năm lớp 10, Diệp Kỳ nói với bố mẹ rằng mình muốn tới Phúc Châu tham dự một trại hè âm nhạc. Bố mẹ nhóc rất ủng hộ, còn cho nhóc một ít tiền. Trên thực tế, Diệp Kỳ chạy tới phòng làm việc của sư phụ, ngày ngày chăm chỉ học tập. Tiền bố mẹ cho nhóc cất đi hết, không tiêu một đồng nào.
Nghỉ đông lớp 11 cũng vậy. Thấy kỳ nghỉ nào Diệp Kỳ cũng chạy tới Phúc Châu, tuy rằng bố mẹ cũng nghi hoặc, nhưng thấy tình yêu nồng nhiệt của con trai mình với âm nhạc như thế, hai người cũng không muốn ngăn cản.
Tới năm lớp 12, các bạn học xung quanh đều bắt đầu nỗ lực ôn tập cho kỳ thi đại học, Diệp Kỳ lại trở thành người rảnh rang nhất trong lớp.
Các bạn học hâm mộ nói:
"Diệp Kỳ sướng thật, quyết định thi năng khiếu sớm như thế, không giống tụi mình ngày nào cũng bị sách vở đè chớt!"
"Đúng vậy, Diệp Kỳ không cần làm mấy bài thi này, thật sự là quá thoải mái."
"Hầy, nếu như tớ cũng có một tí tế bào nghệ thuật, tớ cũng muốn thi vào Học viện Âm nhạc, Học viện Mỹ thuật gì đó."
Đương nhiên, trong đó cũng có không ít giọng nói ghen ghét:
"Nó mà cũng đòi làm ca sĩ sao? Tao thấy sau này cùng lắm cũng chỉ có thể ra chân cầu vượt hát rong mà thôi!"
"Tao cảm thấy Diệp Kỳ hát cũng thường thôi, đi karaoke thì được, làm ca sĩ được luôn ấy hả?"
Đối với những lời bàn tán này, Diệp Kỳ chỉ cười cho qua.
Suy nghĩ trong lòng nhóc rất kiên định, cho dù người khác có đánh giá thế nào, đều không thể ảnh hưởng gì tới cậu.
Huống hồ rất nhiều bạn học trong lớp còn không biết, những bước đầu tiên này của Diệp Kỳ đã nằm ở độ cao mà rất nhiều người yêu thích âm nhạc cả đời cũng không đạt được.
Bởi vì có Thiệu Thanh Cách, thầy giáo vỡ lòng của Diệp Kỳ là Triệu Thần mà nhiều ca sĩ nổi tiếng trong giới có gặp cũng phải cung kính gọi một tiếng "thầy"; ông chủ của Tập đoàn giải trí Tinh Quang đã bồi dưỡng ra số lượng ca sĩ nổi tiếng nhiều nhất trong giới lại là bạn nối khố của Thiệu Thanh Cách, chỉ cần một câu của y thôi, Diệp Kỳ có thể ký hợp đồng với công ty này dễ như trở bàn tay.
Nhưng Thiệu Thanh Cách cũng không muốn để Diệp Kỳ một bước lên trời.
Y tìm thầy giáo tốt nhất cho Diệp Kỳ, là vì muốn Diệp Kỳ có được nền tảng tốt nhất. Con đường sau này, y đương nhiên vẫn sẽ âm thầm giúp đỡ Diệp Kỳ, nhưng y sẽ không dùng tiền mua bất cứ chiếc cúp nào cho Diệp Kỳ cả. Y hy vọng, Diệp Kỳ có thể dựa vào sự nỗ lực của bản thân mà trở thành một ca sĩ ưu tú, được mọi người chân chính tán thành.
Chỉ có như vậy, Diệp Kỳ mới có cảm giác thành tựu, mới có thể cảm thấy mình đã thực hiện được ước mơ.
Nếu Thiệu Thanh Cách cứ vậy mà bỏ tiền ra mở cuộc thi đấu, sau đó lại bỏ tiền ra mua vote, rồi tặng không chức quán quân cho Diệp Kỳ...
Tuy rằng y có thể làm vậy rất dễ dàng, nhưng làm vậy chẳng khác nào đang nhục mạ mơ ước của Diệp Kỳ.
Diệp Kỳ có một trái tim yêu âm nhạc đơn thuần như thế, mỗi khi nhắc tới âm nhạc, đôi mắt cậu sẽ sáng lên, luôn kiên định và lạc quan. Chẳng phải dáng vẻ yêu thích khi nhắc tới âm nhạc của cậu nhóc chính là điều mà y thích nhất hay sao?
Y vẫn còn nhớ, Mật thất 9 Cơ về showbiz kia, Diệp Kỳ đã từng được làm ca sĩ hát trên sân khấu lớn. Diệp Kỳ ôm đàn guitar ngồi giữa ánh đèn khi ấy, lóa mắt đến nhường nào!
Chỉ là buổi biểu diễn đó dính vào án mạng giết người, Diệp Kỳ cũng không thể yên lòng ca hát. Lúc đó, Thiệu Thanh Cách đã âm thầm hạ quyết tâm, nếu có thể về hiện thực, y nhất định sẽ để Diệp Kỳ có thể thực sự mở một concert thuộc về chính mình!
Mục tiêu này đã cách họ mỗi lúc một gần.
Cuối cấp ba, Diệp Kỳ thi năng khiếu, quả nhiên đã đỗ Học viện Âm nhạc Giang Châu như mong muốn.
Mọi người trong nhóm WeChat "Mật thất thẻ bài" ào ạt chúc mừng ——
Tiêu Lâu: [Chúc mừng Lá Con, tới Giang Châu nhớ gọi tụi anh nhé, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm.]
Lưu Kiều: [Sau này Diệp Kỳ tổ chức concert thì nhớ giữ vé VIP cho chúng tôi đó nha! Bồ hứa rồi đó.]
Lão Mạc: [Lá Con nhà chúng ta mà thực sự thành ngôi sao là chú có thể đi nổ với con gái rồi, bảo bố cũng quen ngôi sao lớn đó nha, ha ha ha.]
Khúc Uyển Nguyệt nói: [Sau này biểu diễn mà cần dancer thì cứ gọi chị, chị quen nhiều vũ đoàn lắm.]
Diệp Kỳ đọc tin nhắn chúc mừng của mọi người như vậy thì thấy ấm lòng lắm, nhanh chóng gửi tin nhắn trả lời: [Cảm ơn mọi người ạ, em sẽ cố gắng thật nhiều! Sau khi khai giảng không lâu thì cuộc thi ca sĩ sẽ bắt đầu luôn, đến lúc đó mọi người nhớ vote cho em nhé!]
Mọi người đều sôi nổi nói nhất định sẽ kéo cả bạn bè người thân qua bỏ phiếu cho Diệp Kỳ.
—
Thời gian nhanh chóng tới cuối tháng 8, Diệp Kỳ thu dọn hành lý xong xuôi, tạm biệt bố mẹ rồi lại tới Giang Châu.
Bước vào Học viện Âm nhạc Giang Châu quen thuộc, Diệp Kỳ quen đường đi thẳng tới nơi báo danh tân sinh viên. Bạn học của Diệp Kỳ vẫn là những người cậu quen biết, Diệp Kỳ liếc một cái là nhận ra liền. Tuy nhiên, họ lại là lần đầu tiên gặp Diệp Kỳ.
Diệp Kỳ vừa mới dọn đồ vào ký túc xá xong xuôi, một người bạn cùng phòng đã đẩy cửa ra nói: "Diệp Kỳ, bên dưới có người tìm ông kìa!"
Người tới tìm cậu là tài xế mà Thiệu Thanh Cách phái tới, chỉ lái một chiếc xe màu đen rất phổ thông.
Đây cũng là điểm chu đáo của Thiệu Thanh Cách.
Trong garage của sếp Thiệu có rất nhiều siêu xe, xe sang lên tới cả chục triệu cũng có, nhưng khi tới đưa đón Diệp Kỳ, Thiệu Thanh Cách vẫn luôn lái chiếc xe màu đen phổ thông này, đi trên đường không gây chú ý gì cả.
Bởi vì Diệp Kỳ vẫn còn là học sinh, khoa trương đưa đón sẽ khiến bạn học dị nghị, không tốt cho thanh danh của cậu nhóc. Nói không chừng, lúc nào đó sẽ có lời đồn đoán rằng "Diệp Kỳ đã bị tay nhà giàu nào đó bao nuôi".
Suốt ba năm qua, chiếc xe màu đen này đều sẽ xuất hiện ở gần nhà Diệp Kỳ, đưa Diệp Kỳ tới Phúc Châu học tập với thầy Triệu. Diệp Kỳ vô cùng quen thuộc với nó, nhìn thấy xe liền kích động chạy qua, ngoan ngoãn chào hỏi: "Cháu chào chú Trần ạ."
Chú Trần tài xế cũng rất thân thiết với Diệp Kỳ, chú cười, mở cửa xe ra: "Tiểu Diệp, sếp Thiệu bảo chú tới đón cháu."
Diệp Kỳ ngồi vào trong xe, tò mò hỏi: "Sếp Thiệu không nhắn gì cho cháu á, sao tự nhiên chú lại tới đón cháu vậy ạ? Có chuyện gì sao?"
Chú Trần đáp: "Chuyện này chú cũng không biết, nhiệm vụ của chú chỉ là đón cháu tới nhà sếp Thiệu thôi."
Tới nhà? Diệp Kỳ còn chưa bao giờ tới nhà của Thiệu Thanh Cách ở Giang Châu.
Xe chạy ra khỏi trường học, rẽ vào cao tốc, đi một giờ mới tới một khu biệt thự xa hoa. Chú Trần đỗ xe trước một căn biệt thự, Thiệu Thanh Cách tự mình ra đón.
Y đi tới trước mặt Diệp Kỳ, tủm tỉm cười hỏi: "Thành sinh viên rồi đấy à? Ở trường đã quen chưa?"
Diệp Kỳ lập tức gật đầu: "Đương nhiên là rồi ạ, trước đây em cũng đã học trong trường cả năm rồi mà! Ai cũng là tân sinh viên, chỉ có em mới là quen thuộc với trường nhất, ngay cả canteen nào trong trường có đồ ăn ngon nhất em cũng biết."
Thiệu Thanh Cách quay sang nói: "Chú Trần, chú cứ về trước đi." — Sau đó, y mới dẫn Diệp Kỳ vào trong nhà.
Diệp Kỳ tò mò mà nhìn chỗ ở của sếp Thiệu. Đây là một biệt thự đơn lập ba tầng, tầng một là phòng khách, phòng ăn và phòng bếp, phòng bếp còn chia thành kiểu Trung và kiểu Âu. Nhóc không đi lên tầng hai, có lẽ trên đó là phòng ngủ của sếp Thiệu. Nội thất trong biệt thự cũng không phải kiểu châu Âu xa hoa như nhóc nghĩ, mà là kiểu tối giản khá thịnh hành bây giờ. Chiếc sofa vải ở giữa phòng khách khiến căn phòng thêm phần ấm áp.
Thiệu Thanh Cách thấy nhóc đánh giá khắp nơi, liền bắt đầu giới thiệu: "Căn nhà này tôi mới mua năm ngoái, lão Mạc giúp tôi nhiều phết đấy. Đồ nội thất là do chú ấy thiết kế, tôi nhờ chú ấy dùng phong cách ấm áp một chút, nhìn được không?"
Diệp Kỳ cười nói: "Đẹp lắm anh ơi! Cuộc sống của người giàu chính là giản dị tự nhiên như vậy đó!"
Thiệu Thanh Cách nghe nhóc nói đùa, nhịn không được mà duỗi tay xoa nhẹ đầu cậu nhóc, dẫn nhóc tới phòng ăn ngồi xuống. Diệp Kỳ thấy trên bàn ăn có một chiếc bánh sinh nhật, bên trên còn viết "Chúc Diệp Kỳ sinh nhật 18 tuổi vui vẻ!".
Diệp Kỳ sửng sốt: "Ủa sinh nhật em ạ?"
Giờ nhóc mới nhớ ra, hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của nhóc. Qua 0 giờ đêm nay, cậu liền chính thức tròn 18!
Ánh mắt Thiệu Thanh Cách rất dịu dàng: "Không sai, Lá Con nhà chúng ta cuối cùng cũng tròn 18 tuổi rồi. Tôi đón nhóc về đây chính là để đón mừng sinh nhật nhóc đó."