Thẻ Bài Mật Thất

Chương 606: Ngoại truyện 20: "Sau này tôi sẽ ở bên cạnh em.".




Trải nghiệm trong suốt mười ngày đó là điều mà Lục Cửu Xuyên hoàn toàn không muốn nhớ lại.

Một mình y trốn đông trốn tây giữa rừng rậm đầy rẫy thú hoang, thời khắc nào cũng phải giữ vững cảnh giác, chỉ khi mệt đến mức không thể chịu nổi, y mới leo lên cây chợp mắt một lát.

Có một lần bị bầy sói bao vây, y và bầy sói huyết chiến suốt một buổi tối. Y phải dùng kỹ năng đóng băng của Hàn Băng Kiếm để giết mười mấy con sói liên tục, mới có thể sống sót trong đường tơ kẽ tóc.

Dã thú trong rừng có nhiều loại, lại vô cùng hung mãnh, trong túi của Lục Cửu Xuyên không có bất cứ thứ gì để ăn, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm sinh tồn dã ngoại để tìm chút quả dại ăn cho đỡ đói. Khi đói đến cùng cực, y thậm chí còn phải ăn thịt sói sống. Vị tanh nồng còn mang theo mùi máu tươi kia, y thực sự không muốn nếm lại lần thứ hai.

Thời gian trôi qua từng ngày một, kẻ săn giết tìm không thấy y, cũng đoán được y đã đi vào nơi nguy hiểm nhất là rừng rậm. Vì thế, kẻ săn giết cùng kéo tới khu rừng này, vây quét chặn đường Lục Cửu Xuyên.

Số lượng kẻ săn giết trong Mật thất Ác mộng còn nhiều gấp vài lần so với Mật thất J Nhép, Lục Cửu Xuyên chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm sinh tồn phong phú mà trét bùn đất lên người, buộc cỏ dại, tránh vào dưới tán cây rậm rạp trong rừng... Y cứ như vậy mà gian nan sống sót suốt chín ngày trời.

Suốt những ngày này, chẳng lúc nào y không nhớ tới Đường Từ. Y và Đường Từ cùng nhau bị đào thải vào Mật thất Ác mộng, nhưng dù y tìm khắp khu rừng rậm này mà vẫn chẳng thấy Đường Từ đâu cả, cũng không tìm thấy đồng đội nào khác. Như vậy, Mật thất Ác mộng J Nhép này là một mật thất độc lập, họ sẽ bị tách nhau ra, ném vào những thế giới song song khác nhau, đồng đội không thể gặp nhau.

Nói cách khác, Đường Từ sẽ phải đối mặt với tất cả những nguy hiểm này, một mình.

Nghĩ đến việc Đường Từ phải ăn đói mặc rách, còn bị thú dữ truy đuổi, bị kẻ săn giết truy sát... Lục Cửu Xuyên liền đau lòng tới mức gần như không thể thở được. Y không biết Đường Từ có thể ứng phó với tất cả những chuyện này được không, càng không dám chắc Đường Từ có thể sống sót ra ngoài hay không nữa.

Nhưng chí ít thì, y cần phải sống sót!

Chỉ có sống sót, y mới còn hy vọng, mới có thể gặp lại Đường Từ.

Ngày thứ mười, Lục Cửu Xuyên bị kẻ săn giết tìm thấy. Trên người y đã có rất nhiều vết thương, thể lực cũng tiêu hao gần hết, có lẽ sẽ bị kẻ săn giết quần ẩu tới chết. Cũng may lúc ấy có một đàn sói đói đến phát điên chợt bao vây lấy họ, kẻ săn giết bất đắc dĩ phải quay sang ứng phó với chúng, cho nên Lục Cửu Xuyên nhân cơ hội này chạy trốn.

Lục Cửu Xuyên cắn răng, lê lết cơ thể mệt mỏi nhuốm đầy máu, khập khiễng đi vào sâu trong rừng rậm.

Trời sáng, bảng chữ nổi hiện ra thông báo ——

[Chúc mừng bạn đã thoát khỏi Mật thất Ác mộng.]

Lục Cửu Xuyên đã mệt đến mức sắp lịm đi.

Y cố gắng kéo hơi tàn, nhờ người giữ cửa đưa mình về Nguyệt Thành, tìm chiếc xe hơi màu đen mà mình đã đỗ trước đó rồi lái thẳng tới khu xưởng ngầm ở đó.

Đây là nơi ở của Đường Từ, cũng là cứ điểm lâm thời của đội ngũ.

Lục Cửu Xuyên xác minh thân phận, quét đồng tử, thuận lợi đi vào xưởng máy của Đường Từ.

Nhà xưởng nhỏ rộng bằng sân bóng đã ngừng hoạt động, các loại linh kiện máy móc lặng lẽ nằm trên dây chuyền sản xuất. Lục Cửu Xuyên rảo bước về phía trước, đi vào phòng điều khiển quen thuộc. Ở đây, y nhìn thấy cảnh tượng mà cả đời này khó mà quên được ——

Một người thanh niên cả người đẫm máu đang nằm trên giường trị liệu. Khuôn mặt anh tái nhợt, không còn màu máu. Quần áo nửa người trên đã rách tươm, khắp người đều là máu, mà nửa người dưới...

Phần chân dưới đầu gối của anh đã bị chặt đứt, máu thịt lẫn vào nhau!

Thấy Đường Từ bị chặt đứt hai chân, khóe mắt Lục Cửu Xuyên như muốn nứt ra. Y muốn rống lên một tiếng thật to, nhưng mũi y chợt cay xè và chua xót, tầm nhìn bất giác trở nên thật mơ hồ. Cổ họng y như bị thứ gì đó bóp nghẹt, một câu cũng chẳng thốt nên lời!

Y như phát điên mà nhào tới quỳ trước giường, nắm chặt lấy tay Đường Từ, cả người run rẩy kịch liệt.

Đường Từ vẫn còn một chút ý thức, thấy tay mình bị Lục Cửu Xuyên siết chặt thì khẽ khàng nắm lại tay đối phương. Bởi vì mất quá nhiều máu, anh đã không còn mấy sức, hai mắt cũng sắp mất đi tiêu cự. Nhưng anh vẫn cố gắng chống đỡ, cố giữ một hơi cuối cùng, thì thào khàn đặc: "Anh... Cửu... Em... Còn sống... Chúng ta... đã gặp lại rồi..."

Dòng lệ nóng trong mắt Lục Cửu Xuyên không thể kìm lại được nữa, trào cả ra ngoài.

Y không biết rốt cuộc Đường Từ đã gặp chuyện gì trong Mật thất Ác mộng, nhưng y chỉ hận không thể thay Đường Từ chịu hết những đau đớn này!

Nhìn người thanh niên đau đớn chau mày trên giường bệnh, lần đầu tiên Lục Cửu Xuyên biết được đau đớn đến quặn lòng là gì. Y gắt gao siết lấy tay Đường Từ, nghẹn ngào nói: "Tiểu Đường, em yên tâm, tôi nhất định sẽ tìm cách chữa trị cho em..."

Đúng lúc này, phía sau truyền tới giọng nói bình tĩnh của một người: "Tiêm thuốc mê cho cậu ấy trước đi đã."

Là Quy Viễn Chương, ông nói mình đã lấy Người máy trị liệu của Đường Từ ra, sau đó tiêm gây mê cho Đường Từ.

Thấy Đường Từ đã hôn mê, Lục Cửu Xuyên mới đỏ hoe mắt, quay đầu lại hỏi: "Thầy Quy, chuyện này là sao?"

Quy Viễn Chương nghiêm túc nói: "Khi tôi vào xưởng thấy Đường Từ thì cậu ấy đã như vậy rồi. Hai chân của cậu ấy nhìn giống như bị vũ khí sắc bén chặt đứt, rất có thể đã gặp kẻ săn giết trong Mật thất Ác mộng."

Ngực Lục Cửu Xuyên đau xót, y nhìn người trên giường bệnh, nhẹ giọng hỏi: "Em ấy... còn có thể đứng lên không?"

Quy Viễn Chương sầm mặt xuống, lắc đầu: "Khó đấy. Hai cẳng chân của cậu ấy đã bị mất ở Mật thất Ác mộng. Lấy kỹ thuật chữa bệnh ở thế giới này thì khó mà khiến phần chân đã mất của cậu ấy mọc lại được, về sau... rất có thể cậu ấy sẽ phải dùng xe lăn."

Lục Cửu Xuyên siết chặt nắm tay, gân xanh trên mu bàn tay cuộn lên: "Kẻ săn giết.. thật mẹ nó đáng chết mà!!"

Đúng lúc này, một cô gái cả người đầy máu cũng đi vào xưởng. Thấy ba người, Sở Hoa Anh hít một hơi sâu, thấp giọng hỏi: "Mọi người cũng ra khỏi Mật thất Ác mộng rồi à?"

Cô nhìn phía Đường Từ trên giường bệnh, giật mình: "Tiểu Đường cậu ấy..."

Lục Cửu Xuyên không đành lòng nói ra chân tướng, Quy Viễn Chương đành phải giải thích: "Cậu ấy bị người ta chặt đứt hai chân trong Mật thất Ác mộng, sau này tàn tật, có lẽ sẽ phải dùng xe lăn. Nhưng cũng may... cậu ấy còn sống."

Sở Hoa Anh không nói gì.

Xưởng ngầm trống trải, yên tĩnh tới mức khiến người ta ngạt thở.

Người máy trị liệu nhanh chóng xử lý miệng vết thương của Đường Từ. Lục Cửu Xuyên lặng lẽ đi tới, tìm một bộ quần áo khác thay cho Đường Từ.

Lúc này, Sở Hoa Anh cũng sực tỉnh, bình tĩnh nói: "Người máy trị liệu chỉ có thể chữa phần vết thương ngoài da, tình hình của Đường Từ cần phải nhanh chóng đưa vào viện. Còn nữa, mấy người chúng ta cũng cần phải xử lý vết thương trên người, đừng để bị nhiễm trùng."

Quy Viễn Chương nói: "Đi thôi, đưa Tiểu Đường vào viện."

Khi Đường Từ tỉnh lại, anh thấy mình đang nằm ở phòng bệnh trong bệnh viện, Lục Cửu Xuyên đang nôn nóng mà ngồi bên mép giường. Thấy anh tỉnh lại, Lục Cửu Xuyên lập tức nắm lấy tay anh, giọng y dịu dàng: "Tiểu Đường, em tỉnh rồi. Có đói không, tôi đi lấy đồ ăn cho em nhé?"

Dưới lớp chăn, Đường Từ đưa tay sờ về đầu gối của mình.

Tuy anh đã chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng khi sờ tới phần ống quần rỗng tuếch kia, cả người anh vẫn không khỏi cứng đờ lại. Lục Cửu Xuyên thấy anh sững lại như vậy, lập tức đưa hai tay ra ôm lấy anh, ôm thật chặt.

Cái ôm gắt gao này tựa như muốn tiếp thêm cho anh một phần sức mạnh, đủ để anh dựa vào.

Giọng Lục Cửu Xuyên vang lên bên tai anh: "Nếu như em đau đớn thì hãy cứ khóc ra, phát tiết ra ngoài sẽ dễ chịu hơn một chút. Tiểu Đường, đừng cố nén mọi chuyện ở trong lòng mãi..."

Đường Từ cũng không khóc, anh chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại trong lòng Lục Cửu Xuyên, tựa như quyến luyến độ ấm trên người y vậy. Anh thận trọng vươn tay ra, ôm lấy người đàn ông trước mặt.

Lục Cửu Xuyên có thể cảm thấy rất rõ Đường Từ trong lòng mình đang run lên nhè nhẹ.

Sự run rẩy khẽ khàng và lặng lẽ này khiến Lục Cửu Xuyên càng thêm đau lòng. Y đưa tay ra nhẹ nhàng v**t v* lưng Đường Từ, giọng nói dịu dàng đến cùng cực: "Không sao cả, sau này tôi sẽ ở bên em, một tấc cũng không rời..."

Cũng không biết đã qua bao lâu, Đường Từ cuối cùng cũng điều chỉnh xong cảm xúc của mình.

Anh ngừng run rẩy, nhẹ nhàng đẩy Lục Cửu Xuyên ra. Ánh mắt bình tĩnh của anh chăm chú soi vào đôi mắt Lục Cửu Xuyên, rồi anh nói rõ từng chữ một: "Anh Cửu, chúng ta đã chết một lần trong hiện thực. Tới Thế giới thẻ bài này, đối với chúng ta mà nói đã là có được một sinh mệnh thứ hai. Có thể thoát khỏi Mật thất Ác mộng J Nhép, chúng ta đã rất may mắn rồi, không phải sao?"

May mắn? Có đôi lúc, Lục Cửu Xuyên thậm chí còn nghĩ rằng chẳng bằng cứ dứt khoát mà chết đi, y không nỡ thấy Đường Từ phải chịu sự đau đớn này.

Nhưng lúc này đây, ánh mắt bình tĩnh của Đường Từ lại khiến người ta hốt hoảng. Anh bình tĩnh nói: "Em mất hai chân trong Mật thất Ác mộng, tuy rằng sau này biến thành người tàn tật, nhưng ít ra em vẫn còn sống. Chỉ cần còn sống, chúng ta sẽ có hy vọng rời khỏi nơi này."

Lục Cửu Xuyên thà rằng Đường Từ đừng kiên cường như thế, y thà rằng Đường Từ nổi giận, thậm chí khóc thật to, chứ không phải như bây giờ — bình tĩnh vuốt phần chân thiếu hụt của mình, nói những lời như "vẫn còn hy vọng" gì đó.

Hy vọng? Trải qua chuyện cả đội gần như bỏ mạng ở cửa J Nhép này, y thật sự không biết họ có còn hy vọng để sống sót, để thoát khỏi đây hay không nữa?

Song, khi nhìn vào đôi mắt nghiêm túc của Đường Từ, Lục Cửu Xuyên không đành lòng dập tắt niềm hy vọng ấy.

Nếu lúc này mà cả y cũng từ bỏ, vậy thì đây ắt hẳn sẽ là đả kích trí mạng đối với Đường Từ!

Lục Cửu Xuyên thở sâu, ánh mắt trở nên vô cùng kiên định. Y gắt gao siết chặt tay Đường Từ, nói chắc nịch: "Tiểu Đường, trừ khi một ngày kia tôi bị xóa sổ hoàn toàn, nếu không, tôi nhất định sẽ không từ bỏ! Thế giới thẻ bài có nhiều thẻ bài đặc biệt như thế, chân của em nhất định có thể chữa được. Chúng ta coi như vừa gặp một cơn ác mộng, tỉnh mộng rồi, ta làm lại lần nữa."

Đường Từ nhẹ nhàng gật đầu: "Được."

Tuy rằng anh cũng biết những lời này của anh Cửu chỉ để an ủi anh, nhưng nếu ở trong tuyệt cảnh mà đến một tia hy vọng cuối cùng cũng không có, vậy thì họ tiếp tục sống sót cũng có còn ý nghĩa gì đâu?

Có lẽ chân của anh còn có thể chữa được, có lẽ họ rồi cũng sẽ thoát khỏi Thế giới thẻ bài này.

Cho dù đó là hy vọng xa vời, nhưng cũng tốt hơn việc chỉ nhìn thấy một màn đen kịt giăng trước mắt.

Đường Từ giãy giụa, muốn đứng dậy. Lục Cửu Xuyên nhẹ nhàng bế anh lên, đặt vào xe lăn. Đây là lần đầu tiên anh ngồi xe lăn, động tác vụng về, suýt nữa té ngã khi phải chuyển hướng. Cũng may, Lục Cửu Xuyên đã nhanh tay đỡ được anh.

Sau khi quay lại xưởng ngầm, Đường Từ bắt đầu cải tạo chiếc xe lăn của mình, thêm vào không ít thiết kế thông minh.

Anh nghiêm túc mà nói với đồng đội: "Đừng tới giúp tôi, để tôi tự mình thích ứng. Tôi không muốn sau này khi vào những mật thất có độ khó cao lại liên lụy mọi người."

Song, đột ngột mất đi hai chân, đổi thành bất cứ ai cũng không thể nhanh chóng thích ứng được. Đường Từ lại là một người rất kiêu hãnh, không muốn để đồng đội thấy được sự chật vật của mình. Rất nhiều đêm khuya, anh đều một mình tập luyện dùng xe lăn, ngã xuống thương tích đầy mình. Mỗi khi thấy bóng dáng anh chậm rãi ngồi xe lăn đi lại, Lục Cửu Xuyên đều đau lòng đến mức chỉ muốn lao lên ôm chặt lấy anh...

Nhưng Lục Cửu Xuyên biết, Đường Từ còn kiên cường hơn những gì mọi người nghĩ nhiều.

Anh cần phải nhanh chóng thành thạo một ít kỹ xảo để tự mình điều khiển xe lăn, chỉ như vậy thì sau này mới có thể cùng đồng đội khiêu chiến các mật thất. Nếu không, anh sẽ trở thành cục tạ kéo chân đồng đội.

Đường Từ không cho phép bản thân biến thành nhược điểm của toàn bộ đội ngũ.

Anh đã tự tập luyện không quản ngày đêm, lần lượt rút kinh nghiệm sau khi thất bại để cải tạo xe lăn...

Dần dần, xe lăn thông minh càng sửa càng thuận tay, anh thậm chí còn có thể điều khiển như thể nó và anh đã hòa làm một. Tiến, lùi, chuyển hướng, Đường Từ ngồi xe lăn mà chẳng khác người bình thường, những con đường nhỏ phức tạp đối với anh cũng như đang đi trên đất bằng...

Anh thậm chí có thể điều khiển xe lăn, đuổi kịp Sở Hoa Anh đã dùng tốc độ nhanh nhất.

Tới khi Tiêu Lâu gặp được Đường Từ ở dưới xưởng ngầm lần đầu tiên ấy, Đường Từ đã có thể thao tác chiếc xe lăn này vô cùng linh hoạt. Anh phủ một chiếc chăn mỏng trên đùi, che khuất phần ống quần trống rỗng, mặt mày bình tĩnh và thản nhiên.

Sau này, anh Đường trong ấn tượng của những người đồng đội mới cũng là vị thiên tài luôn luôn bình tĩnh và nghiêm túc, ít khi đùa giỡn, thậm chí còn ít khi được thấy anh nở nụ cười.

Chẳng ai biết được, khoảng thời gian đen tối nhất kia anh đã phải trải qua những gì.

Đường Từ bị ngã tới thương tích đầy mình, co rúm vào trong một góc mà run rẩy ấy, chỉ có mình Lục Cửu Xuyên nhìn thấy.

Khiến y cả đời này cũng chẳng thể quên được.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận