Sau này, Lục Cửu Xuyên thường xuyên mơ thấy cảnh Đường Từ bị chặt đứt hai chân. Nội dung cảnh trong mơ không lần nào giống lần nào, y cũng không hỏi Đường Từ "rốt cuộc vì sao chân của em lại bị mất", những đồng đội khác cũng không ai dám hỏi.
Đối với Đường Từ mà nói, đó nhất định là ký ức mà anh không muốn nhớ tới nhất. Bảo anh kể lại thêm lần nữa, chẳng khác nào xé rách miệng vết thương mà anh vất vả lắm mới có thể khâu lại, phơi bày nó dưới ánh mặt trời.
Đường Từ không đề cập tới, những người khác cũng không hỏi, chuyện này liền biến thành bí mật không cần nói rõ mà ai nấy đều hiểu ở trong lòng.
Miệng vết thương trên đùi dần khép lại, Đường Từ cũng đã quen với cuộc sống trên xe lăn.
Vào một ngày nọ của vài tháng sau đó, Đường Từ chợt nói: "Anh Cửu, chúng ta nên tìm đồng đội mới."
Đội ngũ 15 người trước đây đã chết cả, chỉ còn lại 4 người họ. Lục Cửu Xuyên biết rất rõ, muốn khiêu chiến các mật thất tiếp theo, họ cần phải tìm được những đồng đội mạnh mẽ hơn. Chỉ là, biết tìm ở đâu đây?
Những đồng đội mới này chẳng những phải có đủ thực lực, mà còn phải được cả bốn người Lục Cửu Xuyên tin tưởng.
Đường Từ dùng mạng lưới tình báo, tìm được rất nhiều người khiêu chiến lợi hại, song người có thể thỏa mãn cả hai điều kiện này lại ít vô cùng. Hơn nữa thân phận của Lục Cửu Xuyên lúc ấy rất đặc thù, một khi không thể thành đồng đội, lại còn khiến anh Cửu bị kẻ săn giết phát hiện ra thì chính là mất nhiều hơn được.
Bọn họ tìm suốt nửa năm, nhưng vẫn không thể tìm được đồng đội mới.
Có lẽ là trời không phụ lòng người, sau một lần kết thúc nhiệm vụ, Lục Cửu Xuyên chợt nhìn thấy bảng chữ nổi xuất hiện một dòng thông báo:
[Chúc mừng người khiêu chiến [Ngu Hàn Giang] khiêu chiến hoàn mỹ Mật thất cấp D [TANG LỄ HOA HỒNG].]
Đã rất lâu rồi mới có người phá kỷ lục thế giới, nhất thời, Ngu Hàn Giang trở thành tiêu điểm trên diễn đàn người người khiêu chiến.
Lục Cửu Xuyên nhìn thấy cái tên này mà trong lòng chấn động. Y vừa cao hứng, lại vừa khổ sở. Y vui vì Ngu Hàn Giang này rất có thể chính là cậu em họ đã lớn lên cùng y, nếu như Ngu Hàn Giang có thể trở thành đồng đội mới, có lẽ họ thực sự có cơ hội khiêu chiến thành công! Mà y khổ sở là vì, có lẽ em trai cũng đã gặp chuyện ngoài ý muốn mà bỏ mình ở hiện thực, cho nên mới phải tới Thế giới thẻ bài tàn khốc này.
Lục Cửu Xuyên nói lại tin tức này cho Đường Từ trước hết, bốn người tập hợp lại một phen, quyết định chờ Ngu Hàn Giang vào chủ thành sẽ lập tức liên hệ với hắn, kéo hắn vào đội ngũ.
Kế hoạch sau đó vẫn luôn rất thuận lợi.
Tựa như họ đột nhiên được Thế giới thẻ bài này châm chước, Ngu Hàn Giang chẳng những đồng ý gia nhập đội ngũ của anh Cửu, mà còn mang theo một vị cao thủ chơi mật thất là Tiêu Lâu. Ngoài ra, thực lực của mấy người Thiệu Thanh Cách, Diệp Kỳ,... cũng chẳng thể khinh thường.
Thiệu Thanh Cách thậm chí còn lấy được tấm thẻ Trùng Vương cực kỳ hiếm kia, tấm thẻ ấy có thể chữa lành hai chân của Đường Từ!
Lòng Lục Cửu Xuyên mừng rỡ tới chẳng ngôn từ nào miêu tả được!
Suốt nửa năm nay, y trơ mắt nhìn Đường Từ cố gắng thích ứng với cuộc sống trên xe lăn. Tuy rằng ngày thường Đường Từ luôn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, nhưng Lục Cửu Xuyên biết rất rõ, Đường Từ cũng thường xuyên bừng tỉnh từ cơn ác mộng, lẳng lặng mở mắt chờ hừng đông.
Nỗi khổ mà Đường Từ phải chịu đựng, không phải là điều mà người thường có thể tưởng tượng được.
Hai chân Tiểu Đường có thể được chữa lành, Lục Cửu Xuyên còn vui mừng hơn cả chuyện bản thân được sống lại!
Quả nhiên, Thiệu Thanh Cách đã chữa lành hai chân cho Đường Từ ở mật thất vũ trụ kia. Thấy phần chân thiếu hụt dưới đầu gối của Đường Từ mọc ra xương cốt, da thịt mới một cách thần kỳ, Lục Cửu Xuyên kích động đến mức hai tay run lên, gần như không thể thốt nên lời.
Đôi chân mới mọc ra của Đường Từ trắng nõn mịn màng, y hệt như phần da nửa người trên của anh, không thấy bất cứ dấu vết chữa trị nào cả, tựa như chân của Đường Từ trước giờ chưa từng bị chặt đứt.
Đêm hôm đó, Lục Cửu Xuyên mừng rỡ đến chẳng thể ngủ được. Sớm hôm sau, y lại thấy Đường Từ tựa như một đứa trẻ mới tập đi, đỡ lấy vách tường, chậm rãi đi về trước từng bước một. Anh còn chưa kịp thích ứng với đôi chân mới, nên tư thế đi đường vẫn còn hơi kỳ lạ. Tuy nhiên, vẻ bừng sáng đã lâu không thấy trên khuôn mặt của Đường Từ lại khiến Lục Cửu Xuyên hơi lo lắng trong lòng.
Và rồi cũng chính giây phút ấy, đáy lòng Lục Cửu Xuyên chợt sinh ra một suy nghĩ điên cuồng đến tột cùng ——
Y nghĩ, lần này y nhất định sẽ bảo vệ Đường Từ cho thật tốt, cho dù có phải cược cả tính mạng của mình, y cũng không thể để Tiểu Đường chịu dù chỉ một chút tổn thương.
—
Sau khi khiêu chiến thành công, quay lại hiện thực rồi, Lục Cửu Xuyên liền muốn liên lạc với Đường Từ ngay lập tức.
Chỉ tiếc là y quay lại đúng vào ngày nhận nhiệm vụ đặc thù vào ba năm trước. Chiến hữu bên người đã chuẩn bị xuất phát, trong tai nghe còn truyền tới mệnh lệnh của cấp trên: "Thiếu tá Lục Cửu Xuyên, nghe rõ trả lời."
Lục Cửu Xuyên hít sâu, thấp giọng đáp lại chỉ huy: "Đã rõ, xin lệnh xuất phát."
Nhiệm vụ của bộ đội đặc chủng khá nguy hiểm. Lúc trước, bởi vì nhất thời sơ suất khi điều khiển máy bay giữa vùng biển rộng, máy bay của y bị rơi, người cũng vong mạng. Lần này được làm lại, Lục Cửu Xuyên đương nhiên sẽ tập trung toàn lực, tránh tất cả những nguy hiểm tiềm tàng, thuận lợi sống sót.
Chỉ có sống sót, y mới có thể bắt đầu lại thêm lần nữa!
Lục Cửu Xuyên siết chặt hai tay, nhanh chóng bình tĩnh lại.
Có kinh nghiệm từ lần trước nên nhiệm vụ được tiến hành vô cùng thuận lợi, Đội đột kích Mũi Tên Nhọn dưới sự chỉ huy của Lục Cửu Xuyên đã thành công phá hủy hang ổ quân địch, đêm đó đã trở về điểm xuất phát đúng hạn.
Lãnh đạo cấp trên cho y đánh giá rất cao, đồng thời trao cho y bằng khen hạng nhì.
Lục Cửu Xuyên vừa về tới ký túc xá của mình liền lập tức cầm điện thoại lên.
Quả nhiên, y có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, từ Ngu Hàn Giang, Tiêu Lâu, Sở Hoa Anh...
Đương nhiên, cũng có Đường Từ.
Chỉ là Đường Từ không hề gọi điện thoại cho y, mà gửi cho y một tin nhắn: [Anh Cửu, em biết anh đang chấp hành nhiệm vụ, không thể nhận điện thoại. Mong anh mọi việc thuận lợi, em đợi anh về.]
Một tin nhắn đơn giản như thế, Lục Cửu Xuyên lại đọc đi đọc lại rất nhiều lần.
Đường Từ luôn như vậy, yên tĩnh ở phía sau đợi y.
Khi y còn nằm vùng trong liên minh kẻ săn giết, trước mỗi lần xuất phát đi làm nhiệm vụ Mật thất nhiệm vụ tuần đầy nguy hiểm ấy, Đường Từ đều sẽ nói: "Em đợi anh trở về.". Nửa năm ở liên minh kẻ săn giết kia, nếu không có Đường Từ làm hậu phương kiên cường, y đã sớm không chịu đựng nổi.
Bây giờ quay lại hiện thực, Đường Từ cũng vẫn như vậy. Không can thiệp, cũng chẳng quấy rầy, chỉ yên lặng đợi y về.
Hai mắt Lục Cửu Xuyên nóng lên, lập tức gọi điện thoại cho Đường Từ.
Sau hai tiếng "tút tút", điện thoại được kết nối, bên tai truyền tới giọng nói quen thuộc vô cùng. Song, nó đã chẳng bình tĩnh như trong ấn tượng của y, mà đã hơi run rẩy: "Anh... Anh Cửu à?"
Lục Cửu Xuyên thấp giọng nói: "Tôi đây, tôi đã sống sót trở về."
Đường Từ siết chặt điện thoại, nhẹ giọng nói: "Tốt quá rồi!"
Khóe môi Lục Cửu Xuyên không khỏi cong lên: "Đúng rồi, chúng ta cuối cùng cũng thoát khỏi cái Thế giới thẻ bài khốn nạn kia! Tôi đã xác nhận rồi, tất cả chiến hữu ở bên người đều là thật, không phải kẻ săn giết. Sau này, chúng ta không cần đến ngủ cũng phải lo lắng hãi hùng nữa!"
Đường Từ khẽ "ừ" một tiếng. Anh im lặng một lát, mới hỏi: "Trong quân quản lý nghiêm ngặt, người ngoài không thể vào trong đúng không? Em... có lẽ là không thể tới thăm anh. Lần này anh có bị thương không?"
Lục Cửu Xuyên duỗi người hoạt động gân cốt một chút, cười nói: "Yên tâm, bây giờ anh đây khỏe như vâm ấy, cả người trên dưới không chỗ nào bị thương hết. Em không cần tới thăm tôi đâu, tôi vốn có lịch nghỉ phép ngay sau nhiệm vụ này, tôi sẽ xin lãnh đạo nghỉ đông luôn. Tôi tới gặp em."
Tim Đường Từ đã đập nhanh hơn, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh: "Vậy cũng được. Bao giờ anh qua đây, em đi đón anh nhé?"
Lục Cửu Xuyên nói: "Ngày mai đi. Tôi sẽ đặt vé chuyến sớm nhất, sau khi đặt xong sẽ gửi em thời gian cụ thể."
Đường Từ lập tức gật đầu: "Được, chúng ta thêm WeChat đi."
Anh gửi lời mời kết bạn cho Lục Cửu Xuyên, Lục Cửu Xuyên đồng ý rồi gửi tới một loạt meme ôm ôm.
Đường Từ cũng gửi lại một cái ôm.
Lục Cửu Xuyên lập tức xin cấp trên nghỉ phép, cũng nhanh chóng đặt vé máy bay, rồi gửi mã chuyến bay cho Đường Từ.
Sắp được gặp Đường Từ trong hiện thực, Lục Cửu Xuyên kích động đến mức cả đêm không ngủ ngon được.
Ngày hôm sau, chuyến bay của y hạ cánh xuống sân bay Giang Châu vào đúng 5 rưỡi chiều.
Đường Từ tự mình tới đón y.
Anh mặc quần tây màu xám và áo sơ mi trắng, đôi chân vừa thẳng vừa dài, dáng người cao gầy lại thêm khuôn mặt tuấn tú, đứng giữa đám người cũng bắt mắt vô cùng. Chẳng qua mặt mày anh có hơi nghiêm túc, thoạt nhìn hơi khó gần.
Lục Cửu Xuyên nhìn đôi chân thon dài của Tiểu Đường, lại nhớ tới Đường Từ ở Thế giới thẻ bài đã từng phải ngồi xe lăn mà thấy trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Y rảo bước về phía trước, nhẹ nhàng vỗ vai Đường Từ.
Đường Từ quay đầu lại, hai mắt chợt sáng bừng lên: "Anh Cửu!"
Lục Cửu Xuyên hơi mỉm cười, chợt y ôm lấy anh vào trong ngực.
Chiếc ôm này rất chặt, chặt đến mức Đường Từ thấy xương cốt của mình bị siết tới mức hơi đau. Lục Cửu Xuyên ôm lấy cả người Đường Từ vào lòng mình, tựa như muốn khảm anh vào làm một với y.
Đường Từ bị ôm đến hơi ngơ ngác, lấy lại tinh thần rồi, hai tai anh không khỏi dần ửng đỏ.
Bị người đàn ông ôm vào như vậy, mặt kề sát với bờ ngực rắn chắc của Lục Cửu Xuyên, khiến anh có thể nghe được tiếng tim mình đập lên dồn dập.
Lục Cửu Xuyên mỉm cười đưa tay ra nhẹ nhàng vuốt tóc Đường Từ, nói: "Em ở hiện thực còn đẹp hơn trong Thế giới thẻ bài nhiều, đứng đó thôi cũng như minh tinh vậy. Nói đi, em có phải là anh chàng đẹp trai nhất trong công ty mình hay không?"
Lần này thì cả gương mặt của Đường Từ đều không nhịn được mà nóng lên. Anh nhẹ nhàng đẩy y ra: "Anh Cửu, đừng đùa nữa."
Lục Cửu Xuyên buông anh ra, nhìn vào mắt Đường Từ rồi nghiêm túc nói: "Không đùa, Tiểu Đường nhà chúng ta rất là đẹp."
Đường Từ: "......"
Lục Cửu Xuyên lại đưa tay ra khẽ chọc vào mặt Đường Từ: "Chỉ là chẳng thích cười gì cả."
"......" — Đường Từ đanh mặt nói: "Đi thôi."
Còn không đi, quần chúng hóng hớt xung quanh sẽ nhịn không được mà vây lại xem hai thằng đàn ông đứng ôm nhau đấy.
Thấy tai Đường Từ đã đỏ rực lên, Lục Cửu Xuyên lập tức không đùa nữa. Y nhấc hành lý lên, hỏi: "Em ăn cơm chưa?"
Đường Từ nói: "Em đã nấu cơm sẵn ở nhà rồi, về ăn là được."
Lục Cửu Xuyên kinh ngạc: "Em nấu sao?"
Đường Từ đáp: "Ừ, cơm nhà đơn giản thì em biết nấu."
Lục Cửu Xuyên có hơi nghi hoặc, bởi ở Thế giới thẻ bài, Đường Từ rất ít khi xuống bếp. Đương nhiên, người biết nấu ăn trong đội có rất nhiều, bình thường Đường Từ đều bận rộn xử lý số liệu và thông tin, chuyện xuống bếp này không tới lượt anh.
Lục Cửu Xuyên khá là tò mò, không biết dáng vẻ Đường Từ đeo tạp dề nấu cơm sẽ thế nào nữa.
Y sẽ nhanh chóng được biết thôi.
Đường Từ dẫn y về khu chung cư dành cho người độc thân gần công ty, rửa tay xong liền vào bếp.
Thật ra họ cũng có thể ra ngoài ăn, nhưng Đường Từ cảm thấy hai người đã trải qua nhiều nguy hiểm như vậy trong Thế giới thẻ bài, cuối cùng cũng được gặp nhau ở hiện thực thì chẳng bằng về nhà tự nấu cơm, cho dù có muốn tâm sự thì cũng không bị người ngoài quấy rầy.
Lục Cửu Xuyên nghiêng người tựa vào cửa phòng bếp, mỉm cười nhìn người đang bận túi bụi trong bếp.
Lúc nào Đường Từ cũng bày ra vẻ mặt nghiêm túc, đeo tạp dề chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn mà cũng giống như đang tính toán số liệu trên máy tính vậy, không chút cẩu thả nào.
Lục Cửu Xuyên nhịn không được mà nói: "Tiểu Đường, bên trái, bước."
Đường Từ bước sang trái một bước, rồi nghi hoặc quay đầu lại nhìn y.
Lục Cửu Xuyên ha hả cười, nói: "Em giống y như người máy điều khiển bằng giọng nói vậy, nấu cơm cũng nghiêm trang như thế, thật là đáng yêu."
Đường Từ: "......"
Chỉ hận không thể ném cái nồi vào đầu y.
Đường Từ tiếp tục quay đầu lại bận việc, không thèm để ý tới Lục Cửu Xuyên cứ trêu chọc anh hoài nữa.
Lục Cửu Xuyên chủ động đi vào phòng bếp hỗ trợ, vừa nhanh tay nhặt rau, rửa rau, vừa thấp giọng hỏi: "Em có nhớ trước khi vào Mật thất Song Vương, tôi đã nói gì với em không?"
Đường Từ khẽ nhăn mày, rồi nhanh chóng nhớ tới: "Đi du lịch à?"
Lục Cửu Xuyên nhìn Đường Từ, nghiêm túc nói: "Ừ, tôi nói rồi đó, chờ sau này về hiện thực, tôi nhất định phải đưa em tới Nội Mông ngắm thảo nguyên rộng lớn, trải nghiệm cảm giác sảng khoái khi cưỡi ngựa chạy như bay trên thảo nguyên. Em có muốn đi không?"
Đường Từ: "............"
Anh, có thể, chọn hạng mục giải trí nào ấm áp dịu dàng hơn, không hả?
Thấy Đường Từ đanh mặt không trả lời, Lục Cửu Xuyên liền cười xòa, quyết định: "Nếu không thành vấn đề, ngày mai tôi sẽ đi tìm một chiếc xe việt dã. Chúng ta đi du lịch tự túc, đến lúc đó tôi sẽ dạy em cưỡi ngựa, nhé."
Đường Từ đáp: "Đừng nói đến cưỡi ngựa, em còn chưa tới gần con ngựa bao giờ đâu, anh định dạy kiểu gì chứ?"
Lục Cửu Xuyên nói một cách đương nhiên: "Em ngồi đằng trước, tôi ngồi ở phía sau ôm em, đảm bảo sẽ không để em ngã xuống."
Cũng không biết Đường Từ nghĩ tới điều gì mà gật đầu nói: "Được thôi, ngày mai em sẽ tới công ty xin nghỉ đông."
Ngoại trừ cưỡi ngựa, có phải họ còn sẽ được cắm trại không?
Đến lúc đó, ngủ cùng với anh Cửu trong một cái lều, cùng một cái chăn......
——oOo——