Thẻ Bài Mật Thất

Chương 610: Ngoại truyện 24: "Anh vô sỉ quá, ông trời cũng không chịu nổi.".




Trên môi anh như vẫn còn vương lại hương vị của Lục Cửu Xuyên.

Cả người Đường Từ càng thêm cứng đờ, thậm chí còn luống cuống tay chân.

Thấy người anh cứng đờ, Lục Cửu Xuyên không khỏi thầm nghĩ chẳng lẽ mình manh động quá, vừa tới đã cưỡng hôn người ta nên làm Đường Từ sợ mất rồi? Tính tình Đường Từ rất nghiêm túc, nếu đổi thành người khác đùa giỡn như vậy, có lẽ em ấy sẽ tức giận đến mức cắt đứt liên lạc luôn ấy chứ...

Lục Cửu Xuyên càng nghĩ, càng cảm thấy mình chưa được Đường Từ đồng ý mà đã hôn người ta đúng là rất quá đáng. Y liền thấp giọng nhận sai: "Xin lỗi em, Tiểu Đường, vừa rồi tôi thật sự không kìm lòng nổi nên mới hôn em. Tôi thích em nhiều lắm, nhất thời không khống chế được. Nếu như em cảm thấy không thể chấp nhận được thì... hay là em đánh tôi một trận trút giận nhé?"

Y dừng một chút, tiếp tục mặt dày mà nói: "Nhưng mà đánh xong rồi, em phải cho phép tôi theo đuổi em."

Đường Từ: "............"

Nào có ai tỏ tình như thế?! Mà sao em nỡ đánh anh cho được?

Lục Cửu Xuyên nhắm mắt lại, bày ra vẻ em làm gì anh chịu hết, chuẩn bị chịu trận đòn của Đường Từ.

Thế rồi y chẳng cảm thấy "sự đau đớn" chạm lên mặt mình, ngược lại còn thấy có gì đó ấm áp chạm nhẹ lên môi. Cảm giác mềm mềm này, giống như là...

Giống như được hôn vậy?

Lục Cửu Xuyên kinh ngạc mở mắt ra, thấy Đường Từ ấy vậy mà còn chủ động thò qua hôn y!

Nụ hôn vừa chạm vào đã tách ra, khẽ khàng như chuồn chuồn lướt nước.

Trái tim Lục Cửu Xuyên rung lên, nụ hôn của Đường Từ khiến cả người y tê dại, suýt nữa thì đã không thể kiềm chế nổi ngay tại đây. Y vội vàng kìm nén xúc động xử lý Đường Từ ngay tại đây, nhìn kỹ khuôn mặt anh.

Khoảng cách hai người rất gần, làn mi cong và dày của Đường Từ gần như khẽ chạm lên mặt Lục Cửu Xuyên.

Người thanh niên ngày thường luôn nghiêm túc, lúc này đã nhẹ nhàng nhắm mắt lại, gương mặt ửng hồng, hai tai đỏ lựng. Anh đưa mặt tới gần để hôn Lục Cửu Xuyên, vừa nghiêm túc, vừa thành kính.

Sau một nụ hôn mấy giây ngắn ngủi, Đường Từ nhanh chóng rụt về, nhẹ giọng nói: "Anh mới nói mình thích em, là thật sao?"

"Chuyện này sao có thể nói đùa được? Bởi vì tôi quá thích em, cho nên mới không kiềm chế được mà hôn em đó!" — Nhìn gương mặt ửng hồng của Đường Từ, Lục Cửu Xuyên không thể tin được mà hỏi: "Tiểu Đường cũng thích tôi đúng không? Vừa nãy em đã đáp lại rồi, đúng không?"

Đường Từ sắp chịu không nổi nữa, nhẹ nhàng đẩy Lục Cửu Xuyên ra.

Lục Cửu Xuyên thấy tốt rồi thì ngưng, xoay người nằm về phía của mình, rồi dịu dàng ôm Đường Từ vào lòng.

Tầm nhìn của Đường Từ lại chuyển về bầu trời sao lấp lánh kia, chỉ là anh vừa bị hôn đến hai mắt lóng lánh nước, không thấy rõ sao trên bầu trời. Sau mấy nhịp thở sâu liên tục, tầm nhìn của anh mới rõ ràng trở lại, đầu óc cũng dần bình tĩnh sau trạng thái hỗn loạn vừa rồi.

Thấy mình đã bị Lục Cửu Xuyên ôm vào trong lòng, Đường Từ ngượng lắm. Anh hơi giãy giụa một chút, chẳng ngờ cánh tay Lục Cửu Xuyên đang đặt ở eo anh lại siết chặt thêm. Giọng nói trầm thấp của y truyền tới bên tai: "Em thích tôi từ bao giờ thế?"

Đường Từ không trả lời y.

Nhưng mà Lục Cửu Xuyên rất là cố chấp, cứ hỏi mãi không ngừng: "Nói nhanh, sao mà tôi lại hoàn toàn không nhận ra là em thích tôi chứ?"

Đường Từ thầm nghĩ, em cũng có biết là anh thích em đâu, cả hai chúng ta đều giấu kỹ quá mà.

Lục Cửu Xuyên đợi nửa ngày cũng không nghe thấy người ta trả lời, liền dứt khoát quay người sang đối diện với Đường Từ, cười nói: "Thật ra tôi thích em từ lâu rồi. Lúc ở Mật thất J Nhép, khi em cầm dao trong tay tôi đâm vào ngực mình, tôi nhìn máu b*n r* từ ngực em mà còn khó chịu hơn cả việc mình bị đâm một dao nữa. Lúc ấy, tôi liền nhận ra tình cảm của mình đối với em không giống những người khác, sau đó..."

Chuyện sau đó, Lục Cửu Xuyên cũng không muốn nhắc lại.

Đường Từ lại chủ động nói tiếp: "Sau đó em bị mất hai chân, anh vẫn luôn tận tâm tận lực chăm sóc là vì thích em sao?"

Lục Cửu Xuyên thấp giọng nói: "Đương nhiên rồi. Lúc ấy tôi chỉ hận mình không thể chịu khổ thay em, hận không thể đâm mình một nhát thì trong lòng mới dễ chịu hơn một chút... Tiểu Đường, thật sự xin lỗi, anh Cửu không thể bảo vệ em cho tốt. Chúng ta đừng nhớ lại chuyện quá khứ nữa, sau này tôi nhất định sẽ chăm sóc cho em suốt cả đời này."

Hai mắt Đường Từ chợt cay cay.

Khoảng thời gian ấy, tuy rằng cơ thể anh luôn đau đớn, nhưng trong lòng lại ấm áp vô cùng, bởi vì Lục Cửu Xuyên luôn ở bên cạnh anh dốc lòng chăm sóc. Khi ấy cũng là lúc mà anh được ở riêng với Lục Cửu Xuyên nhiều nhất.

Mỗi sáng sớm ngủ dậy, Lục Cửu Xuyên đã nấu xong bữa sáng cho anh, còn mang tới tận giường. Buổi tối đi ngủ, Lục Cửu Xuyên sẽ chủ động giém chăn cho anh. Nếu anh muốn ra ngoài, Lục Cửu Xuyên sẽ ôm anh đi tắm nắng...

Lúc ấy, Đường Từ hoàn toàn không dám nghĩ tới việc liệu anh Cửu có thích mình hay chăng, chỉ nghĩ rằng sự chăm sóc của Lục Cửu Xuyên xuất phát từ tình đồng đội, hoặc là tình cảm anh em... Thậm chí có lẽ, phần nhiều còn là vì cảm thông và thương hại.

Ngoài mặt Đường Từ chẳng nói gì cả, nhưng lại mâu thuẫn trong lòng. Anh quyến luyến sự ấm áp này, rồi lại cảm thấy một người tàn tật như mình không xứng với tình cảm của Lục Cửu Xuyên, cũng không thể có được tình yêu thật sự của anh Cửu. Anh Cửu chăm sóc anh, chỉ là vì thương cảm mà chăm sóc một người tàn tật. Cho dù có đổi thành bất cứ người đồng đội nào khác, anh Cửu cũng sẽ làm như vậy.

Không ngờ Lục Cửu Xuyên lại thích anh từ lâu như thế.

Đường Từ nghe Lục Cửu Xuyên nói, trong lòng ấm áp như có một dòng nước ấm chảy vào.

Hóa ra trong suốt nhiều ngày đêm ở Thế giới thẻ bài ấy, khi anh nghĩ tới anh Cửu, anh Cửu cũng đang nghĩ về anh. Không phải chỉ mình anh lặng lẽ, vô vọng mà yêu thầm anh Cửu, thật ra anh Cửu cũng lặng lẽ thương anh!

Khóe môi Đường Từ bất giác cong lên thành một nụ cười nhè nhẹ, anh đưa tay ôm lấy eo Lục Cửu Xuyên.

Lục Cửu Xuyên nắm lấy tay anh, đan mười ngón tay vào với nhau: "Tôi đã thành thật khai báo rồi, còn em thì sao? Thích tôi từ lúc nào hả?"

Đường Từ chẳng chịu nói.

Lục Cửu Xuyên chỉ lên trời, nói: "Em xem, đêm nay đẹp như thế, bầu không khí này chẳng phải là thích hợp nhất để bày tỏ nỗi lòng hay sao? Tiểu Đường, sao em lại bắt đầu thẹn thùng rồi, rốt cuộc là em thích tôi từ lúc nào vậy?"

Đường Từ nhẹ giọng nói: "Đây là bí mật."

Lục Cửu Xuyên càng thêm tò mò, y khoa trương mà sờ mặt mình, nghiêm túc nói: "Chắc không đến mức vừa mới gặp tôi lần đầu, em đã bị khuôn mặt anh tuấn này của tôi chinh phục rồi đấy chứ?!"

Đường Từ khẽ hắng giọng: "Tường thành được xây bằng da mặt của anh hả?"

Lục Cửu Xuyên tủm tỉm cười nói: "Mặt tôi không dày thì làm sao mà theo đuổi được em? Em lúc nào cũng nghiêm túc đứng đắn, nếu như tôi cũng đứng đắn nghiêm túc thì hai người chúng ta có ngủ chung lều cũng chẳng hôn môi, tỏ tình được đâu, sẽ là thảo luận quan niệm giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội đấy."

Đường Từ rõ ràng nói không lại y, đành phải nhắm mắt lại, nằm trong lòng y giả vờ ngủ.

Lục Cửu Xuyên cũng không ép hỏi thêm, y ôm lấy Đường Từ, tâm tình mãn nguyện mà nhìn ngắm sao trời.

Có lẽ y có thể tiếp tục ước với sao băng thêm một điều nữa, ví dụ như ước Đường Từ lần sau đi ngủ không mặc quần áo chẳng hạn, cởi hết ra ôm mới thoải mái chứ. Hôm nay vừa mới tỏ tình đã l*t s*ch áo quần của người ta thì không tốt lắm, nhỉ?

Vừa nghĩ đến đây, trên trời chợt có một đám mây đen kéo tới, che khuất dải ngân hà lộng lẫy kia. Chẳng bao lâu, bên ngoài liền vang lên tiếng sấm ầm ầm. Mưa to như trút nước, nháy mắt đã khiến phần đỉnh lều xoắn lại với nhau.

Đừng nói là sao băng, bây giờ đến cả bầu trời cũng không nhìn thấy.

Ngoài cửa sổ sấm sét đì đùng, Lục Cửu Xuyên nhịn không được mà mắng: "Má nó chứ."

Vừa định ước thì mưa to, ý gì vậy hả?

Đường Từ nhẹ giọng nói: "Anh vô sỉ quá, ông trời cũng không chịu nổi."

Khóe miệng Lục Cửu Xuyên cong lên, chui vào trong chăn: "Dám mắng tôi vô sỉ, vậy tôi phải làm mấy chuyện vô liêm sỉ hơn mới được. Dù sao thì điều ước cũng không linh, tôi phải tự mình ra tay thôi."

Đường Từ nhận ra y muốn làm gì liền vội vàng rụt về sau trốn, nhưng không gian trong lều có hạn, anh hoàn toàn chẳng có đường lui......

Rất nhanh, trong căn lều nhỏ liền vang lên những âm thanh khiến người ta đỏ mặt, tim cũng đập nhanh hơn.

"A...... Anh Cửu... Đừng... đừng làm thế mà... anh Cửu......"

Tiếng sấm bên ngoài đã át mất tiếng của Đường Từ.

Lục Cửu Xuyên coi như vẫn còn chút thiện lương, không làm đến cùng.

Lần này ra ngoài du lịch, y cũng không ngờ sẽ tỏ tình thành công, cho nên trước đó không chuẩn bị mấy thứ này. Y sợ mình l* m*ng quá sẽ khiến Đường Từ bị thương, cho nên Lục Cửu Xuyên chỉ hôn Đường Từ một chút.

Đương nhiên, là cái kiểu "hôn toàn thân sau khi đã bóc vỏ" ấy.

Thứ chuyện không biết xấu hổ này, Đường Từ nói ra miệng thì cũng ngại.

Lục Cửu Xuyên nhân lúc Đường Từ không thể chạy trốn để chiếm không ít của hời, mãi cho tới khi bên ngoài tạnh mưa rồi, y mới thỏa mãn mà hôn lên môi Đường Từ, mỉm cười nằm về bên cạnh.

Trong lều không có đèn, nhưng Lục Cửu Xuyên có thể tưởng tượng ra bây giờ Đường Từ chắc chắn y như con tôm luộc, cả người đều ửng đỏ.

Đường Từ thẹn thùng thế này thật là quá tương phản với anh Đường lúc nào cũng nghiêm túc thường ngày, thật sự khiến người ta động lòng quá chừng, Lục Cửu Xuyên suýt nữa đã không kịp đạp phanh. Y hít sâu, ôm người yêu vào lòng, cười nói: "Tiểu Đường à, có phải hôm nay tôi nhiệt tình quá nên đã dọa em sợ rồi không? Khụ khụ, đây cũng là lần đầu tiên tôi tỏ tình với người ta mà, không có kinh nghiệm gì cả. Nếu mà biểu hiện có hơi manh động quá thì em cũng đừng giận nha."

Đường Từ: "......"

Anh mà gọi là "có hơi manh động" á? Suýt chút nữa thôi là lau súng cướp cò rồi đấy!

Trước khi tỏ tình đã hôn sâu, sau khi tỏ tình liền gặm cả người, Lục Cửu Xuyên, anh đúng là lưu manh đến mức khiến người ta không thể chống đỡ được!

Nhưng vấn đề là, giữa những môi hôn của anh Cửu, Đường Từ có thể cảm nhận được bản thân mình được trân trọng, được chiều chuộng vô cùng...

Nụ hôn của y, thật sự rất dịu dàng.

Mặt Đường Từ lại đỏ lựng lên, tay anh mò mẫm trong chăn mà tìm tới tay Lục Cửu Xuyên, nhẹ giọng nói: "Em không giận."

Lục Cửu Xuyên: "Tốt quá rồi!"

Tức là lần sau có thể được voi đòi tiên, đòi thêm rất là nhiều nữa...

Đường Từ nói: "Ngủ đi anh."

Lục Cửu Xuyên mỉm cười nắm lấy tay Đường Từ: "Được, em ngủ ngon."

Chẳng biết qua bao lâu, khi Lục Cửu Xuyên đã ngủ say, hơi thở đều đặn rồi thì Đường Từ ở bên cạnh lại chợt mở to mắt.

Anh dùng thanh âm bé đến mức chỉ bản thân nghe thấy, khẽ khàng nói: "Anh Cửu, em đã thích anh từ rất lâu rồi. Anh nói không sai, em đúng là... vừa gặp đã thích anh."


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận