Đêm, Đường Từ cõng một chiếc ba lô màu đen trên vai, rảo bước trên con đường đầy bùn đất ở vùng ngoại ô. Trong ba lô đựng đầy sữa bò, chocolate, bánh quy và nước khoáng......
Hôm nay đã là ngày thứ tư trong Mật thất Khủng hoảng tài chính.
Phần lớn người khiêu chiến đều ở tại nhà trọ Sơn Thủy có điều kiện khá tốt kia, nhưng bởi vì ngày đầu tiên vừa vào mật thất Đường Từ đã đi điều tra cẩn thận hoàn cảnh xung quanh, cho nên khi anh tới thì nhà trọ đã chẳng còn căn phòng trống nào nữa.
Theo trực giác, Đường Từ cảm thấy không ổn lắm.
Những nhà trọ xung quanh đều có giá khoảng 150 kim tệ một đêm, chỉ có nhà trọ Sơn Thủy này là 100, cứ như muốn viết bảng "nhà trọ của chúng tôi là rẻ nhất, hoan nghênh người khiêu chiến vào đây" vậy.
Liệu có phải là bẫy hay không?
Anh cứ cảm thấy nhiều người khiêu chiến tụ tập ở một chỗ nhất định sẽ xảy ra chuyện, cho nên khi biết nhà trọ Sơn Thủy đã kín chỗ, Đường Từ lập tức rời đi. Anh quyết định trong bảy ngày ở mật thất Khủng hoảng tài chính này sẽ không tìm nhà trọ hay khách sạn để ở lại, mà sẽ đi khắp thành phố tìm vài nơi an toàn để cắm trại, như vậy có thể tiết kiệm kha khá phí dừng chân.
Đường Từ hạ quyết tâm, tối đó liền tới siêu thị mua một chiếc ba lô du lịch cực kỳ lớn, chuẩn bị thật nhiều đồ ăn, rồi mua thêm một chiếc lều bỏ vào trong túi.
Mấy ngày nay, ban ngày anh sẽ cõng ba lô lẻn vào những con phố ít người qua lại, tối đến sẽ tới vùng ngoại thành cắm trại.
Chiều nay anh tìm thấy khu công trường này, bởi vì công nhân đã bãi công, khu nhà trống huơ trống hoác này lại trở thành nơi ẩn náu tốt nhất cho người khiêu chiến.
Anh cũng không thể nghênh ngang đi vào công trường giữa ban ngày, cho nên liền nhân lúc đêm khuya tĩnh lặng, một mình đi tới công trường.
Công trường đã ở ngay trước mắt, đột nhiên có hai người đàn ông cao to vọt ra từ rừng cây bên cạnh. Một gã trong số đó chắn trước mặt Đường Từ, tên còn lại cầm dao găm trong tay, lưỡi dao sắc bén chĩa thẳng vào cổ họng anh.
Giọng nói trầm trầm truyền tới bên tai: "Bỏ ba lô xuống, bọn tao sẽ tha cho mày một mạng."
Bị chặn đường ăn cướp mà Đường Từ cũng không hoảng loạn, sắc mặt anh vẫn bình tĩnh như thường, giọng nói trong trẻo mà lạnh như nước suối: "Hai người cũng là người khiêu chiến nhỉ?"
Tên đứng sau dí dao găm về trước, khiến phần cổ trắng nõn của Đường Từ rịn ra một giọt máu: "Mẹ mày, đừng có mà lằng nhằng. Bỏ ba lô xuống, cút ngay cho bố."
Đường Từ im lặng hai giây, lạnh lùng hỏi: "Các người thuê phòng ở nhà trọ Sơn Thủy, đồ bị trộm hay là cướp mất?"
Người khiêu chiến trước mặt ngẩn ra, rõ ràng là hơi bất ngờ khi Đường Từ có thể đoán được chuyện mà chúng vừa gặp phải.
Đường Từ bình tĩnh nói: "Nhà trọ Sơn Thủy có rất nhiều người khiêu chiến, rất dễ dàng xảy ra chuyện gì đó. Các người không giữ được đồ của mình, cho nên mới muốn cướp đồ ăn của người khác để qua cửa sao? Tiếc ghê, cho dù các người có cướp đồ của tôi thì chưa chắc đã sống được tới ngày thứ bảy."
Hai gã đàn ông liếc nhau, tựa như hơi do dự một chút.
Tính tình tên đứng sau rõ ràng là nóng nảy, gã đẩy mạnh Đường Từ một cái: "Có đồ rồi, qua cửa thế nào là chuyện của bọn tao, không cần mày lo lắng."
Dứt lời, gã toan duỗi tay ra cướp ba lô của Đường Từ. Đúng lúc này, một bóng đen chợt sượt qua bên người. Người nọ hành động nhanh như chớp, Đường Từ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, phía sau đã nghe thấy một tiếng hét thảm thiết!
Cánh tay của gã đàn ông sau lưng anh đã bị bẻ trật khớp, cổ Đường Từ lập tức được buông ra, anh nhanh chóng thoát khỏi sự khống chế của đối phương. Người chặn trước mặt Đường Từ thấy tình hình bất ổn, muốn xoay người chạy trốn, ai ngờ bóng đen kia hai ba bước đã bắt kịp gã. Người kia tóm lấy gáy gã hệt như đang xách một con gà. Cẳng chân dài quét ngang một cái, gạt cho gã ngã vật ra đất.
Mấy chuyện này xảy ra chỉ trong vòng ba giây ngắn ngủi.
Chờ khi Đường Từ lấy lại tinh thần, anh đã thấy hai tên cướp chặn đường anh ngã rạp xuống đất. Một gã ôm cánh tay đau đớn gào rú, tên còn lại mặt mày đầy bụi đất, chật vật vô cùng.
Bóng đen kia dừng trước người Đường Từ, đưa tay khẽ phủi bụi trên người xuống. Ngón tay y nghịch con dao găm vừa cướp được trong tay bọn cướp, cười như không mà nói: "Hai đứa chúng mày mặt dày thật đấy, ăn cướp mà nói hợp lý quá vậy ta?"
Giọng của người đàn ông này trầm thấp dễ nghe, âm cuối cao lên còn mang vẻ hài hước.
Đường Từ ngẩng lên nhìn, thấy y phải cao tới gần mét chín, dáng người to lớn hiên ngang. Y mặc một bộ đồ thể thao đơn giản, trên vai cũng đeo một chiếc ba lô giống như Đường Từ.
Mây đen trên trời tản đi, ánh trăng dịu dàng rọi xuống, khiến khuôn mặt của người đàn ông dần trở nên rõ ràng. Đây là một khuôn mặt rất nổi bật, mày kiếm mắt sáng, đường nét cứng rắn. Khóe môi y luôn mang ý cười, khiến ngũ quan càng thêm sống động và anh tuấn.
Nhìn sườn mặt khôi ngô của người đàn ông, tim Đường Từ chợt chẳng hiểu sao mà loạn nhịp, anh vội vàng thu lại thẻ bài trong tay.
Thật ra nếu người này không xuất hiện, anh định sẽ thả đám Nhện máy cấp S của mình ra đối phó với hai tên chắn đường này. Không ngờ bỗng nhiên lại diễn cảnh "Anh hùng cứu mỹ nhân", Đường Từ liền cất thẻ bài của mình đi.
Người đàn ông ghét bỏ lấy chân đá hai kẻ đang ngã vật trên mặt đất, nói: "Cút đi, mất đồ liền đi cướp của người khác. Chút bản lãnh cỏn con này của chúng mày, tao đoán cũng chẳng cầm cự được mấy ngày nữa đâu."
Hai tên kia đen mặt chạy mất.
Lúc này người đàn ông mới quay đầu lại, mỉm cười nhìn Đường Từ: "Cậu chính là Đường Từ đấy à?"
Đường Từ giật mình: "Sao anh lại biết tên tôi?"
Người đàn ông nhướng mày đáp: "Tôi là đồng đội của cậu, Lục Cửu Xuyên."
Thấy Đường Từ tròn hai mắt, Lục Cửu Xuyên bất đắc dĩ mà day thái dương: "Lúc cậu vào mật thất không thấy thông báo à? Xếp đội ngẫu nhiên, hai chúng ta được ghép vào cùng đội đấy."
Đường Từ: "......"
Hóa ra là đồng đội, bảo sao vừa rồi lại ra tay cứu anh.
Lục Cửu Xuyên trêu: "Cậu trốn kỹ thật đấy! Mấy hôm nay tôi cứ đi tìm cậu suốt, nhà trọ, khách sạn, đường to phố nhỏ chỗ nào cũng kiếm mà chẳng có ai tên Đường Từ hết, tôi còn tưởng cậu bị đào thải luôn rồi có. Mãi cho tới vừa nãy, tôi đang định tới công trường ở ngoại ô, trên đường thấy có người bị chặn cướp, sau đó bảng chữ nổi của tôi báo có đồng đội đang ở gần."
Đường Từ: "......"
Thấy Lục Cửu Xuyên bảo cứ tìm mình mãi, trong lòng Đường Từ cũng hơi hổ thẹn —— bởi vì anh hoàn toàn không định đi tìm người đồng đội này.
Khi vừa vào mật thất, anh đúng là có thấy thông báo, đồng đội được ghép ngẫu nhiên của anh tên Lục Cửu Xuyên.
Trong giai đoạn tân thủ, người khiêu chiến chưa lập đội sẽ được ghép đội ngẫu nhiên. Đường Từ không quen người tên Lục Cửu Xuyên này, không biết thực lực của người này thế nào, lỡ như đây là một kẻ lòng dạ ác độc, có thể bán đứng đồng đội bất cứ lúc nào để qua cửa thì anh sẽ bị tên Lục Cửu Xuyên hại chết. Thêm nữa, Đường Từ vốn là người cẩn thận, gặp chuyện gì cũng quen tự mình quyết định. Đột nhiên có thêm một người đồng đội, muốn làm gì cũng phải thương lượng với người kia, anh cảm thấy rất là phiền phức.
Cho nên, Đường Từ quyết định hành động một mình, mặc kệ anh đồng đội mà hệ thống phát cho này.
Thế mà mấy hôm nay Lục Cửu Xuyên vẫn luôn tìm anh.
Thấy Đường Từ không nói gì cả, Lục Cửu Xuyên chủ động đưa tay ra: "Cậu Đường nhỉ, chào cậu. Nếu đã được ghép đội với nhau, vậy thì lần này chúng ta hợp tác cùng khiêu chiến đi."
Đường Từ cứng đờ đưa tay ra, bắt tay với y.
Ngón tay của Lục Cửu Xuyên thon dài mà mạnh mẽ, trong lòng bàn tay y có một vài vết chai mỏng. Tay của Đường Từ nhỏ hơn hẳn tay y, khi bắt tay nhau, Lục Cửu Xuyên có thể bao trọn lấy bàn tay của Đường Từ.
Khi tay mình bị nắm lấy, trái tim Đường Từ lại tiếp tục không thể khống chế mà đập nhanh hơn. Anh vội vàng rút tay về, bình tĩnh nói: "Ngài Lục, không biết anh có suy nghĩ gì về mật thất lần này không?"
Lục Cửu Xuyên bị gọi là "Ngài Lục" mà ngây cả người, y cười khẽ rồi sờ sờ mũi: "Cậu đừng nghiêm túc như thế được không? Hỏi 'ngài Lục có suy nghĩ gì về mật thất này' nữa chứ, cứ như đang họp hội đồng vậy. Nếu đã là đồng đội, không thì... chúng ta làm quen trước cái nhỉ?"
Mặt Đường Từ hơi đỏ lên, anh cũng cảm thấy lời mở đầu của mình đúng là như đang mở họp vậy.
Anh khẽ hắng giọng, chủ động giới thiệu: "Tôi tên Đường Từ, năm nay 27 tuổi, tốt nghiệp khoa Kỹ thuật Phần mềm của Đại học Khoa học và Công nghệ. Sau khi tốt nghiệp, tôi làm lập trình viên tại một công ty phát triển trí tuệ nhân tạo."
Lục Cửu Xuyên tỏ vẻ kính nể mà bật ngón cái: "Lợi hại. Tôi nhớ điểm đầu vào của Đại học Khoa học và Công nghệ rất cao, đặc biệt là khoa Kỹ thuật Phần mềm này, về cơ bản chỉ nhận trạng nguyên của các tỉnh thôi nhỉ. Nói như vậy thì, cậu là thần đồng hả?"
Hai tai Đường Từ nóng lên, anh khiêm tốn nói: "Trong mắt người khác, tôi cũng chỉ là một con mọt sách mà thôi."
Lục Cửu Xuyên cười nói: "Thế cũng tốt hơn dạng học hành làng nhàng như tôi rồi."
Đường Từ hỏi: "Thân thủ anh Lục đây thật lợi hại, hạ gục hai tên vừa rồi cũng chỉ mất mấy giây. Anh từng học cận chiến sao? Thoạt nhìn rất chuyên nghiệp."
"Tôi là bộ đội đặc chủng của Hải quân, đúng là đã học một ít kỹ xảo cận chiến, hạ gục người thường cũng dễ thôi." — Lục Cửu Xuyên nhìn về phía Đường Từ, y cười rạng rỡ: "Tôi lớn hơn cậu mấy tuổi, không bằng sau này cậu cứ gọi anh Cửu là được rồi, tôi gọi cậu là Tiểu Đường. Cứ anh Đường, ngài Lục gì đó nghe kỳ lạ lắm. Cậu gọi ngài Lục một cái, tôi liền nhịn không được muốn đứng nghiêm, đáp 'Rõ'."
Đường Từ: "......"
Người này thú vị thật đấy. Trong ấn tượng của Đường Từ, bộ đội hẳn phải là mấy người khá nghiêm túc. Lục Cửu Xuyên đây lúc nào cũng tươi cười, cứ như thân quen đã lâu, còn thích nói đùa cho bớt ngại nữa chứ.
Trong lòng Đường Từ nhẹ nhàng hơn hẳn, nhưng anh lúc nào cũng im thít như ngậm hột thị, không thích nói chuyện nhiều, Lục Cửu Xuyên vừa hay lại bù vào đúng chỗ. Có một anh đồng đội như thế làm bạn, ít nhất quá trình khiêu chiến cũng không quá căng thẳng.
Dưới cái nhìn chăm chú và nụ cười mỉm của Lục Cửu Xuyên, Đường Từ cố nén nhịp tim đang tăng dần của mình, nhỏ giọng gọi: "Anh Cửu."
Lục Cửu Xuyên vừa lòng gật đầu: "Đấy, thế có phải dễ nghe hẳn không. Được ghép ngẫu nhiên với nhau, hai ta cũng coi như có duyên."
Y ngẩng đầu lên nhìn về phía xa xa, nói: "Đi thôi, chúng ta vào công trường chiếm chỗ trước. Cậu cũng tính vào công trường đúng không?"
"Vâng, ở đây ít người, tôi cảm thấy như vậy an toàn hơn." — Đường Từ theo y vào trong công trường.
Hai người đi lên tầng ba, vào căn phòng ở góc đông bắc có tầm nhìn thoáng đãng nhất.
Đường Từ lấy lều ra, Lục Cửu Xuyên cũng giúp một tay, hai người nhanh chóng dựng lều xong.
Lục Cửu Xuyên vừa sắp xếp lại đồ đạc, vừa thuận miệng hỏi: "Tiểu Đường, mấy hôm nay cậu vẫn hành động một mình, không đi tìm anh, có phải là vì sợ bị ghép với đồng đội heo, ngược lại còn kéo chân cậu đúng không?"
Đường Từ: "......"
Y hỏi thẳng thừng như thế, Đường Từ cũng không tiện giấu giếm. Anh nghiêm túc giải thích: "Trước giờ chơi game tôi xui lắm, thường xuyên ghép trúng đồng đội nghẽn mạng hoặc là bỏ trận giữa chừng... Cho nên, tôi cũng không tin tưởng mấy chữ ghép đội ngẫu nhiên này lắm."
Lục Cửu Xuyên hỏi: "Vậy cậu có cảm thấy anh là đồng đội heo sẽ nghẽn mạng, bỏ trận hay không?"
Đường Từ quay đầu lại, hai người vừa hay bốn mắt nhìn nhau.
Nụ cười trên mặt Lục Cửu Xuyên dưới ánh trăng vô cùng lóa mắt. Mấy năm nay, Đường Từ cũng từng gặp không ít anh đẹp trai, nhưng chẳng hiểu sao cứ đối diện với đôi mắt ngậm cười của Lục Cửu Xuyên là anh sẽ thấy tim đập nhanh hơn hẳn.
Lục Cửu Xuyên đẹp trai, cởi mở lại hoạt ngôn, hơn nữa còn có thân thủ nhanh nhẹn, nhất định không phải là đồng đội heo. Đường Từ thậm chí còn nghĩ, nếu sau này có thể tiếp tục lập đội với người đàn ông này để khiêu chiến những mật thất tiếp theo thì tốt rồi, tốt hơn việc anh một thân một mình đi khiêu chiến nhiều lắm.
Trong lòng cứ suy nghĩ miên man mãi, vậy mà ngoài mặt Đường Từ vẫn cứ đơ ra.
Lục Cửu Xuyên đưa tay ra huơ huơ trước mắt anh: "Tiểu Đường? Sao lại ngây ra rồi?"
Đường Từ sực tỉnh, hai tai lại nóng bừng lên. Anh nhìn vào mắt Lục Cửu Xuyên, nghiêm túc mà nói: "Sao lại thế được? Nếu biết rằng anh Cửu lợi hại như thế, ngày đầu tiên vào mật thất tôi sẽ đi tìm anh ngay."
Lục Cửu Xuyên cười ha hả: "Bây giờ tìm được rồi, cũng chưa muộn đâu."
—
Mật thất "Khủng hoảng tài chính", ngày thứ sáu.
Thành phố đã hoàn toàn hỗn loạn, trận hỏa hoạn ở nhà trọ Sơn Thủy khiến người khiêu chiến gần như chết cả.
Thêm đám côn đồ tập kích bất ngờ, Lục Cửu Xuyên và Đường Từ đang tránh trong công xưởng cũng không may mắn mà thoát đi được. Giữa đêm khuya, Lục Cửu Xuyên che chở Đường Từ trốn khỏi vòng vây. Đường Từ dùng Nhện máy khống chế đám côn đồ xung quanh, Lục Cửu Xuyên cướp lấy súng trong tay chúng, bắn phá một đường, lấy khí thế áp đảo, ép đám côn đồ phải rời khỏi công trường!
Đám côn đồ này cũng không phải dân chuyên, rất nhiều người cũng chỉ vừa chạm vào súng, không thể đánh đồng với bộ đội đặc chủng như Lục Cửu Xuyên được. Lục Cửu Xuyên hùng hổ quét ngang một đường, che chở Đường Từ chạy khỏi vòng vây!
Đường Từ lập tức dùng nhện máy cản đường phía sau, theo Lục Cửu Xuyên chạy thẳng vào trong rừng.
Hai người trốn vào sâu trong rừng, tìm một hang động dưới tán cây lớn trốn vào trong.
Hang động này rất nhỏ, cố lắm cũng chỉ chứa được hai người trưởng thành. Cơ thể Đường Từ và Lục Cửu Xuyên dán sát vào nhau, mặt anh gần như áp thẳng lên bờ ngực rắn chắc của y. Anh có thể nghe rất rõ tiếng trái tim người kia đang đập, cùng với từng nhịp của đối phương.
Cả người Đường Từ cứng đờ, không dám động đậy.
Trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác an toàn đến lạ. Chỉ cần có Lục Cửu Xuyên ở bên cạnh, anh liền cảm thấy yên lòng.
Có lẽ là vì thân thủ cao siêu, 3 giây có thể hạ gục hai người của y; cũng có thể là kỹ năng bắn súng quét ngang toàn trường; hoặc có lẽ do y là một người lính khiến anh cảm thấy thật sự an toàn... Lại hoặc là vì nguyên do nào khác nữa, nhưng vào cái đêm cùng Lục Cửu Xuyên trốn trong hang động đó, Đường Từ đã đưa ra quyết định quan trọng nhất đời này.
Anh nhìn về phía Lục Cửu Xuyên, ra vẻ bình tĩnh mà đề nghị: "Anh Cửu, vừa rồi chúng ta phối hợp với nhau khá ổn, liệu mình có thể ký Sách Khế ước, sau này cũng làm đồng đội được không?"
Lục Cửu Xuyên sảng khoái gật đầu: "Đương nhiên là được. Bây giờ anh cũng đang khiêu chiến một mình, chán lắm. Gặp chuyện, ngay cả một người để bàn luận cũng không có. Nếu như cậu bằng lòng thì trước khi qua cửa này, chúng ta chính thức lập đội với nhau."
Lần đầu tiên họ hợp tác với nhau, đúng là rất thuận lợi.
Lục Cửu Xuyên phát hiện Đường Từ có thể bình tĩnh hơn hẳn những gì y nghĩ, cho dù là gặp chuyện nguy hiểm cũng không hoảng loạn, còn có thể đưa ra phán đoán chính xác và lý trí. Kỹ năng chiến đấu của Lục Cửu Xuyên cũng khiến Đường Từ kính nể, trong tình cảnh bị mấy chục người bao vây mà y vẫn có thể mở một con đường máu. Dáng vẻ siêu ngầu khi giương súng bắn phá của Lục Cửu Xuyên khiến Đường Từ cả đời khó mà quên được.
—
Ngày thứ bảy, 11 rưỡi đêm.
Chỉ còn 30 phút nữa, họ sẽ khiêu chiến thành công.
Đường Từ lấy Sách Khế ước ra, đưa cho Lục Cửu Xuyên: "Cuốn Sách Khế ước này tôi đã mua từ trước, nhưng vì chưa gặp được đồng đội thích hợp nên chưa ký tên vào. Chúng ta cùng ký nhé."
Lục Cửu Xuyên cười nói: "Thật ra ban đầu anh cũng lo sẽ bị ghép với mấy tên gà mờ, không ngờ đồng đội lại là thần đồng có năng lực phân tích siêu quần, xem ra anh rất là may mắn đấy."
Đường Từ hơi ngượng, cúi đầu nói: "Có thể gặp được anh Cửu là may mắn của tôi."
Lục Cửu Xuyên dứt khoát cầm cây bút lông chim kia lên, nói: "Thế còn chờ gì nữa? Ký đi thôi!"
Y vung tay lên, lưu loát ký xuống ba chữ "Lục Cửu Xuyên" vào Sách Khế ước. Đường Từ nhận lại, ký xuống tên mình ở bên cạnh, ngay ngắn thẳng hàng.
Sách Khế ước làm chứng cho việc sau này họ sẽ đồng sinh cộng tử, tiến thoái cùng nhau, cùng sóng vai đối mặt với không ít nan đề và mạo hiểm trong Thế giới thẻ bài. Khi chính thức ký tên xuống, thấy khuôn mặt tươi cười của Lục Cửu Xuyên, Đường Từ chợt cảm thấy đây có lẽ là quyết định chính xác nhất của anh. Nghĩ đến việc sau này có thể ở bên anh Cửu... trái tim anh liền không nhịn được mà đập nhanh hơn.
Trước khi gặp được Lục Cửu Xuyên, Đường Từ vốn chẳng tin cái gọi là vừa gặp đã thích. Anh cảm thấy, tình cảm giữa người với người cần phải có quá trình bồi đắp, nào có chuyện vừa nhìn đã đem lòng yêu một người cho được?
Vậy mà, sau khi nhìn thấy Lục Cửu Xuyên, anh tin rồi.
Hóa ra thích một người chẳng cần nhiều lý do đến vậy. Có những người dù có ở chung cả đời cũng chẳng nhìn nhau thuận mắt, cũng có những người chỉ thoáng thấy nhau thôi, cũng biết đó chính là người dành cho mình.