Thẻ Bài Mật Thất

Chương 612: Ngoại truyện 26: "Bởi vì Lục Cửu Xuyên này là người yêu em nhất trên đời.".




Khi Lục Cửu Xuyên tỉnh dậy, Đường Từ vẫn còn đang say ngủ. Hình như anh hơi bất an, đôi lông mày nhíu chặt, cả người cũng cứng đờ. Lục Cửu Xuyên lập tức vươn tay, ôm chặt lấy Đường Từ vào trong lòng. Y nhẹ nhàng v**t v* lưng anh, dịu dàng nói: "Có tôi ở đây rồi, em cứ ngủ đi."

Cảm thấy hơi ấm từ người Lục Cửu Xuyên, cơ thể Đường Từ rõ ràng đã thả lỏng hơn. Anh dựa vào ngực Lục Cửu Xuyên, yên tâm say giấc.

Vậy mà có thể ngủ tới tận trưa.

Từ khi bị kéo vào Thế giới thẻ bài, đêm nào Đường Từ cũng ngủ không ngon, thường xuyên gặp ác mộng mà bừng tỉnh. Tính cẩn thận thì, hơn một năm nay anh chưa từng có một giấc ngủ ngon.

Tối qua chính là đêm ngon giấc nhất của anh.

Quá nửa đêm, anh được Lục Cửu Xuyên ôm vào trong lòng. Có lẽ vì Lục Cửu Xuyên ở đây nên anh rất yên lòng, cũng có thể là Lục Cửu Xuyên tỏ tình khiến anh cuối cùng cũng được như nguyện ước, cho nên đêm nay anh không gặp mộng mị gì, ngủ một giấc dài liên tục mười mấy tiếng đồng hồ.

Khi anh tỉnh dậy, đập vào mắt anh là một bờ ngực rắn rỏi. Mặt Đường Từ dán sát vào ngực Lục Cửu Xuyên. Nhiệt độ cơ thể nóng hầm hập khiến Đường Từ nhất thời hoảng hốt, đợi khi anh lấy lại tinh thần rồi, lại thấy được một đôi mắt sâu thẳm dịu dàng.

Đôi mắt kia ấp ôm ý cười ấm áp, thấy Đường Từ ngẩng lên nhìn mình, Lục Cửu Xuyên nhẹ nhàng cúi đầu xuống. Y thuận thế đặt lên môi Đường Từ một nụ hôn thật nhẹ: "Em dậy rồi à?"

Tay Lục Cửu Xuyên gối dưới đầu Đường Từ đã tê liệt tới nơi, nhưng mà y không nỡ buông ra. Nếu là trước đây, Lục Cửu Xuyên quả thực không thể tin mình cũng có thể ôm người yêu mà ngủ như vậy.

Đường Từ bị hôn một cái, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

Nhớ tới chuyện đêm qua, mặt anh hơi đỏ lên, lập tức giãy giụa muốn thoát khỏi lồng ngực Lục Cửu Xuyên. Anh ngồi dậy, muốn cúi xuống xem giờ thì phát hiện đồng hồ trên cổ tay mình đã không cánh mà bay. Đúng rồi, tối qua khi Lục Cửu Xuyên hôn anh, y ngại đồng hồ của anh vướng víu nên đã thuận tay tháo ra, đặt xuống dưới gối.

Đường Từ tìm được đồng hồ dưới gối, thấy đã 12 giờ rồi thì hơi kinh ngạc: "Em ngủ lâu vậy rồi sao?"

Lục Cửu Xuyên cũng ngồi dậy, y tủm tỉm mà ôm lấy vai Đường Từ: "Em ngủ ở trong lòng tôi say sưa quá, tôi không nỡ gọi em dậy."

Lời anh Cửu nói là thật, Đường Từ không có cách nào phản bác. Nhưng mà Đường Từ da mỏng, miệng lưỡi cũng chẳng nhanh nhẹn như Lục Cửu Xuyên, cho nên anh chỉ có thể rời mắt đi chỗ khác, vội vàng tìm quần áo mặc vào.

Tối qua Lục Cửu Xuyên làm càn quá mức, quần áo Đường Từ bị y cởi ra rồi ném lung tung sang một bên, nhăn nheo bèo nhèo không thể mặc lại được. Đặc biệt là chiếc áo sơ mi trắng kia, nhăn như giẻ lau nhà tới nơi rồi.

Đường Từ: "......"

Thấy Đường Từ xấu hổ, Lục Cửu Xuyên lập tức nói: "Tôi sai rồi, tôi đi lấy bộ khác cho em mặc."

Dứt lời, y liền nhanh nhẹn mặc chiếc áo phông của mình vào rồi đi ra xe, tìm áo sơ mi và quần mới trong hành lý của Đường Từ ra, mang về trong lều.

Đường Từ vẫn ngồi trong lều chờ y. Lục Cửu Xuyên thấy phần xương quai xanh lộ ra trên mép chăn che kín dấu hôn. Cái này đương nhiên chính là kiệt tác của y vào đêm qua.

Lục Cửu Xuyên cười khẽ cầm quần áo đưa cho Đường Từ, còn ghé sát vào tai đối phương mà nói: "Tiểu Đường, em thế này thật là xinh đẹp."

Đường Từ nhìn theo ánh mắt của anh Cửu, thấy những dấu vết kia trên người mình thì lập tức đỏ lựng cả tai, nhanh chóng trốn vào trong chăn mặc quần áo.

Lục Cửu Xuyên buồn cười thầm nghĩ, hóa ra bình thường Tiểu Đường nghiêm túc như thế là vì thẹn thùng! Không biết đến ngày mình thực sự đánh chén em ấy sạch sẽ thì Tiểu Đường còn bẽn lẽn đến mức nào nữa đây?

Đường Từ mặc quần áo xong xuôi lại biến thành vẻ nghiêm túc và bình tĩnh thường ngày. Anh tới gần xe rửa mặt đơn giản, sau đó quay lại hỏi: "Hôm nay chúng ta đi đâu vậy?"

Lục Cửu Xuyên đi tới, ôm lấy vai anh: "Đưa em đi cưỡi ngựa."

Đường Từ: "......"

Sao anh Cửu cứ chấp nhất với chuyện cưỡi ngựa vậy? Lúc trước khi Tiêu Lâu bảo mọi người đặt ra ám hiệu với nhau, Lục Cửu Xuyên và Đường Từ cũng bảo sẽ cùng đi cưỡi ngựa. Bây giờ về hiện thực rồi, y vẫn chưa quên chuyện này sao?

Đường Từ nhịn không được mà hỏi: "Anh Cửu thích cưỡi ngựa lắm à?"

Lục Cửu Xuyên ngẩng đầu lên nhìn bầu trời trong vắt bên trên, mỉm cười dịu dàng: "Hồi còn nhỏ tôi đã đặt mục tiêu cho mình, sau này có người thương thì sẽ đưa người ấy tới thảo nguyên rộng lớn cưỡi ngựa. Tôi sẽ ôm người ấy vào trong ngực, hoặc là phóng ngựa rong ruổi khắp nơi, hoặc chỉ đơn giản là ngồi trên lưng ngựa, thong dong tản bộ."

Đường Từ nghe đến đó, trái tim đập mỗi lúc một nhanh...

Hóa ra từ rất lâu rồi, ngay từ khi Tiêu Lâu bảo mọi người đặt ám hiệu với nhau ấy, câu mà Lục Cửu Xuyên nói với anh đã ẩn ý rằng "tôi thích em".

Bởi vì, y chỉ muốn đưa người mình yêu đi cưỡi ngựa.

Trong lòng mỗi cậu thiếu niên đều ôm ấp một giấc mơ tuyệt đẹp. Có người muốn kiếm thật nhiều tiền, mua siêu xe tới đón cô dâu của mình, có người muốn đưa người yêu đi khắp thế giới, cũng có người muốn tự tay tạo ra một món quà thú vị nhất cho người mình thương...

Khi còn nhỏ, Lục Cửu Xuyên thích nhất là thảo nguyên rộng lớn, cho nên mới muốn đưa người mình thích tới thảo nguyên cưỡi ngựa.

Ám hiệu ấy thực ra là một ám chỉ mịt mờ, là lời tỏ lòng lặng lẽ mà Lục Cửu Xuyên đã nói với Đường Từ.

Lục Cửu Xuyên quay sang nhìn anh, ánh mắt nghiêm túc: "Coi như em giúp tôi hoàn thành giấc mộng này, được không?"

Làm sao anh có thể từ chối chứ?

Dưới cái nhìn chăm chú của đối phương, Đường Từ đành khẽ gật đầu: "Được."

Nụ cười trên mặt Lục Cửu Xuyên tức khắc càng thêm rạng rỡ, y dắt tay Đường Từ lên xe, lái xe đưa anh tới thị trấn gần đó ăn trưa. Xong xuôi, họ mới tiếp tục lên đường, đi về phía trại nuôi ngựa.

Khu du lịch có quá nhiều du khách, đặc biệt là sân cưỡi ngựa. Rất nhiều du khách thích chụp ảnh với ngựa, ở đó chẳng có chút không khí lãng mạn nào. Cho nên, Lục Cửu Xuyên đã tìm hiểu trước, lén tìm tới nơi mà người dân địa phương nuôi ngựa, thuê riêng để tự cưỡi. Trên thảo nguyên mênh mông vô tận chỉ có y và Đường Từ, không có người ngoài quấy rầy hai người họ.

Người chăn ngựa liên tục đảm bảo rằng con ngựa này tính tình ngoan ngoãn, bảo hai người không cần sợ hãi.

Đương nhiên là Lục Cửu Xuyên không sợ, y đã được bố mình đưa tới trại nuôi ngựa chơi từ khi còn rất nhỏ. Nhưng Đường Từ thì khác. Đừng nói là cưỡi ngựa, đây vẫn là lần đầu tiên anh được nhìn thấy ngựa ở khoảng cách gần như thế, trong lòng anh không khỏi bồn chồn.

Lục Cửu Xuyên nói chuyện với người chăn ngựa một lát, y thương lượng thời gian và giá thuê xong xuôi liền cầm lấy dây cương, thuần thục tung người nhảy lên ngựa. Động tác của y dứt khoát và lưu loát, không hề lạ lẫm chút nào.

Đường Từ đứng yên ở bên cạnh, Lục Cửu Xuyên quay đầu lại đưa tay ra, cổ vũ: "Tiểu Đường, lên đây."

Đường Từ đành phải căng da đầu mà đưa tay mình cho hắn.

Lục Cửu Xuyên cười nói: "Yên tâm, tôi sẽ không để em bị thương mà."

Dứt lời, y liền kéo mạnh một cái, đưa Đường Từ lên lưng ngựa rồi nhanh chóng ôm lấy eo Đường Từ.

Cả người Đường Từ bay lên cao, bởi vừa mới cưỡi ngựa lần đầu tiên, chưa kịp thích ứng nên mặt anh hơi tái đi. Nhưng khi cảm thấy cánh tay rắn chắc của Lục Cửu Xuyên ôm lấy eo mình, cả người cũng dựa hẳn vào lồng ngực của y, cảm xúc của Đường Từ cũng dần bình tĩnh lại.

Anh nhắm mắt lại, hít vào thật sâu. Khi anh mở mắt ra, trong lòng đã không còn hoảng loạn nữa, thu vào trong mắt chỉ còn lại cảnh thảo nguyên xinh đẹp khiến lòng người thoải mái. Bầu trời phía xa xa trong vắt như vừa được gột rửa sạch sẽ, từng đám mây mềm mại như bông điểm xuyết trên không trung, dê, bò lác đác khắp bãi cỏ dài xanh mượt. Tất cả trở thành một bức tranh xinh đẹp không bút mực nào tả nổi.

Phong cảnh ở nơi đây, cho dù chỉ tùy tay chụp một bức cũng có thể dùng làm màn hình máy tính.

Lục Cửu Xuyên thấy người trong lòng đã hoàn toàn thả lỏng thì khẽ mỉm cười, hai chân nhẹ nhàng kẹp lấy bụng ngựa, thấp giọng hô một tiếng: "Giá!"

Con tuấn mã nghe được hiệu lệnh của y, chậm rãi đi về phía trước.

Đường Từ không hề thấy xóc nảy chút nào, anh dựa hẳn vào lồng ngực anh Cửu mà yên tâm ngắm cảnh. Lục Cửu Xuyên sẽ điều khiển tốc độ và hướng ngựa chạy, hai người cứ vậy mà lang thang trên thảo nguyên, cứ ngao du mà chẳng cần điểm đến...

Cũng chẳng biết đã qua bao lâu, Lục Cửu Xuyên chợt nhẹ giọng nói: "Tiểu Đường, em quay lại đây chút."

Đường Từ "ừ" một tiếng rồi nghi hoặc quay đầu lại. Anh còn tưởng rằng mình đã bỏ qua cảnh đẹp nào đó sau lưng, chẳng ngờ khi anh vừa quay đầu lai kia, Lục Cửu Xuyên đã hôn lên môi anh.

Đường Từ lại bị hôn mà chẳng báo trước, cả người tức khắc cứng đờ.

Đang cưỡi ngựa nên anh nào dám lộn xộn, hơn nữa cả người còn nằm gọn trong lòng Lục Cửu Xuyên, bây giờ bị y hôn lấy, anh chỉ có thể bị động thừa nhận. Tim Đường Từ đập sắp đứt phanh, rồi khi Lục Cửu Xuyên đưa lưỡi vào trong miệng, anh nhẹ nhàng nhắm cả hai mắt lại.

Lục Cửu Xuyên hôn anh rất đỗi dịu dàng.

Con tuấn mã chở bọn họ chầm chậm đi trên thảo nguyên, gió lướt qua tai còn mang theo mùi cỏ xanh thoang thoảng. Giữa thảo nguyên rộng lớn mênh mông vô bời này, khắp trời đất bao la như chỉ còn lại hai người họ.

Sâu giữa thảo nguyên không có bất cứ ai quấy rầy ấy, nụ hôn này của Lục Cửu Xuyên tựa như mang theo một ý nghĩa đặc biệt.

Nụ hôn này chẳng giống những môi hôn quấn quýt niềm khao khát của người trưởng thành đêm qua, mà vô cùng thuần túy, thiêng liêng tựa như nụ hôn phớt của thiếu niên vừa mới biết hương vị tình đầu, lần đầu tiên được chạm môi người mà mình yêu sâu sắc.

Đường Từ bị hôn đến mức cả người nhũn ra, khóe mắt cũng ửng đỏ.

Thật lâu sau đó, Lục Cửu Xuyên mới buông anh ra. Hai người ngồi trên lưng ngựa nhìn nhau, Lục Cửu Xuyên nói nốt lời dở dang vừa nãy: "Phía sau em sẽ luôn có tôi."

Mũi Đường Từ chợt chua xót, giọng nói không khỏi hơi run rẩy: "Anh Cửu......"

Lục Cửu Xuyên nhẹ nhàng vuốt mái tóc đang bay trong gió của anh, nỉ non: "Chúng ta đã trải qua rất nhiều chuyện trong Thế giới thẻ bài, nỗi khổ mà em phải chịu càng vượt quá sức chịu đựng của người bình thường. Tôi biết em thường xuyên mất ngủ, luôn bừng tỉnh từ cơn ác mộng, nhưng đó đều là chuyện của trước đây. Sau này em cứ nhớ kỹ, cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì sau lưng em luôn có tôi. Khi em mệt mỏi, đau đớn, em đều có thể dựa vào ngực tôi mà chẳng cần có chút gánh nặng nào. Bởi vì Lục Cửu Xuyên này chính là người hiểu em, là người yêu em nhất trên thế giới này."

Anh ấy hiểu mình, yêu mình, bằng lòng bảo vệ mình. Có được người yêu như thế, mình còn gì chưa thỏa mãn đây?

Tuy rằng chuyện bị mất đi hai chân trong Thế giới thẻ bài chính là nỗi đau khó có thể xóa nhòa trong suốt cuộc đời Đường Từ... nhưng anh cũng vì vậy mà có được chân tình hiếm có đáng quý trọng cả đời mà!

Anh chẳng hề thua thiệt, ngược lại, anh đã rất may mắn rồi.

Đường Từ cố nén những chua xót dưới đáy lòng, ôm chặt lấy Lục Cửu Xuyên.

Con tuấn mã như nhận thấy không khí ấm áp giữa hai người mà chủ động dừng chân lại, bắt đầu cúi xuống ăn cỏ.

Lục Cửu Xuyên khẽ bật cười, y nắm lấy tay Đường Từ, dịu dàng hỏi: "Vậy em có bằng lòng lại ký vào Sách Khế ước với tôi không?"

Đường Từ ngơ ngác: "Sách Khế ước nào?"

Lục Cửu Xuyên lấy ra một quyền Sách Khế ước từ trong túi ra như làm ảo thuật.

Bìa sổ màu đỏ thẫm, trông giống như...

Trên bìa có dòng chữ "Sách Khế ước ở hiện thực" được ép vàng, rất giống với Sách Khế ước ở Thế giới thẻ bài, nhưng trang sách bên trong chỉ có hai dòng quy tắc.

[Điều thứ nhất, hai người ký tên trong cuốn Sách Khế ước này nguyện hứa với nhau rằng, họ sẽ trân trọng, yêu thương và bảo vệ đối phương cả đời. Họ nguyện sẽ nắm tay người kia tới bạc đầu giai lão.]

[Điều thứ hai, sau khi ký khế ước thì không được đổi ý.]

Đường Từ: "..............."

Cuốn Sách Khế ước này chẳng khác nào giấy đăng ký kết hôn. Đường Từ nhìn lời hứa viết trong đó mà cảm động đến mức trái tim run rẩy. Anh thấy Lục Cửu Xuyên lấy đâu ra một chiếc bút, dứt khoát ký ba chữ "Lục Cửu Xuyên" rõ ràng phóng khoáng xuống nơi ký tên.

Sau đó, y đưa sách lại cho Đường Từ: "Lần này, em còn bằng lòng ký tên không?"

Đường Từ không hề do dự mà ký tên mình vào đó.

Mỗi một nét bút đều nghiêm túc vô vàn.

Khế ước đã thuận lợi ký kết. Tuy rằng nó chẳng có hiệu ứng ma thuật như khi còn ở Thế giới thẻ bài, có thể kéo những người có tên trong sách vào cùng một mật thất, nhưng khế ước này trong lòng hai người họ lại chính là hứa hẹn thiêng liêng nhất.

Lần đầu tiên ký Sách Khế ước, họ chỉ muốn cùng nhau khiêu chiến những mật thất sau đó trong Thế giới thẻ bài.

Còn lúc này đây, họ muốn nắm lấy tay nhau, nhìn tháng năm làm phai màu tóc.

[Lục Cửu Xuyên và Đường Từ — Viên mãn]


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận