Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Chương 37.




Ông cụ Cố hy sinh năm 1937 trên chiến trường Hoa Bắc.

Hồi đó bằng liệt sĩ không chỉ dùng loại giấy thô ráp mà văn bản còn trình bày theo hàng dọc. Qua hơn ba mươi năm thăng trầm, dù có được gìn giữ cẩn thận đến mấy thì nét chữ và con dấu trên giấy tờ cũng đã có phần mờ nhạt.

Cha của Cố Phương Bạch hy sinh năm 1950, trở thành liệt sĩ cách mạng khi tham gia kháng chiến chống Mỹ viện Triều. Còn mẹ cô thì hy sinh chỉ sau chồng vài tháng...

Trong căn phòng, mấy người vốn đang cười nói xã giao bỗng chốc không biết phải nói gì trước ba tấm bằng liệt sĩ này.

Đồng thời họ cũng nảy sinh chút bất mãn với Chính ủy. Biết là ông ấy muốn nhân cơ hội này thử thách tâm tính của Phó trung đoàn trưởng mới, nhưng... cũng phải cân nhắc đến tình hình thực tế chứ.

Có những chuyện mức độ nặng nhẹ khác nhau, nếu không biết chừng mực thì rất dễ mang tiếng là bắt nạt trẻ mồ côi của liệt sĩ, lúc đó thì rắc rối to.

Nghĩ đến đây, Trưởng phòng Nghiêm Quân bước tới, trước tiên đứng nghiêm chỉnh chào ba tấm bằng liệt sĩ một cái rồi mới nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Cố, mấy vị đây là...?"

"Là ông nội và cha mẹ tôi. Cha mẹ tôi chỉ có mình tôi là con duy nhất, nên tôi đi đâu cũng mang họ theo bên mình."

Sau khi ôn tồn giải thích, Cố Phương Bạch vờ như không thấy sự lúng túng của họ, lại mỉm cười nói: "Mọi người cứ việc trò chuyện ạ, tôi chỉ dọn dẹp hành lý thôi."

Chỉ có một mụn con... Nghiêm Quân càng cảm thấy mặt nóng bừng vì hổ thẹn.

Chính ủy làm cái chuyện gì không biết nữa. Ông không thể nán lại thêm, sau khi chào hỏi khách sáo vài câu liền cáo từ. Những người còn lại cũng vội vàng đi theo.

Đôi vợ chồng trẻ không giữ khách, lịch sự tiễn mấy người vừa liên tục hứa hẹn sẽ nhanh chóng dọn dẹp nhà ở trong khu gia đình xong ra về.

Lý Dũng Huy cũng tranh thủ nói: "Vậy tôi cũng về đây, có việc gì thì cứ gọi điện."

Sở Ngọc trong lòng lo cho vợ nên không giữ bạn lại lâu: "Để tôi tiễn cậu."

"Khỏi đi." Lý Dũng Huy liếc nhìn khung ảnh rồi lại nhìn biểu cảm bình thản của em dâu, giọng điệu trịnh trọng: "Em dâu khi nào rảnh thì cùng lão Sở qua nhà chơi nhé."

Dù không có mối quan hệ với Hương Tuyết thì thấy lão Lý hai ngày qua tận tâm giúp đỡ, Cố Phương Bạch cũng định sẽ giữ mối quan hệ tốt, liền gật đầu nhận lời ngay: "Đợi ổn định xong chúng tôi sẽ đến thăm nhà."

Mặc dù Lý Dũng Huy nói không cần tiễn, Sở Ngọc vẫn đưa bạn ra tận cổng nhà khách. Khi quay lại, anh đóng cửa phòng rồi ôm vợ vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về an ủi, một lúc lâu sau mới hỏi: "Sao em lại nghĩ đến việc mang bằng liệt sĩ ra?"

Cố Phương Bạch: "Không thể cứ để họ hết người này đến người kia ra oai phủ đầu mà chúng ta không đáp trả chút nào chứ?"

Mấy tấm bằng liệt sĩ này là do bác cả nhét cho cô lúc rời Tô Châu.

Ý nghĩ của bác cũng rất đơn giản: hy vọng ba tờ giấy nặng tựa nghìn cân này có thể che chở cho cháu gái thêm vài phần.

Cố Phương Bạch lo bị hỏng nên sau khi đến Tân Cô đã nhờ Sở Ngọc đặt làm khung kính. Không ngờ nó lại phát huy tác dụng sớm thế này.

Chỉ tiếc là... cô gái đáng lẽ được che chở nhất thì nay đã hoán đổi thân phận với cô. Chỉ mong cô gái đã thừa kế khối tài sản khổng lồ kia có thể sống hạnh phúc ở hậu thế.

Sở Ngọc cúi xuống hôn lên má vợ, vừa cảm động vừa xót xa: "Đừng lo cho anh, mấy chuyện nhỏ này anh lo được, đâu cần phải nhờ đến ông nội và cha mẹ giúp sức."

Liệt sĩ chắc chắn là vinh quang, là những anh hùng đáng được mọi người kính trọng nhất. Nhưng Phương Bạch bé nhỏ bị bỏ lại dù được gia đình bác cả nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa thì chắc hẳn ở những nơi họ không thấy, cô ấy cũng đã phải chịu không ít tủi thân.

Cố Phương Bạch cũng vỗ nhẹ lên lưng chồng: "Em biết chừng mực mà... Đúng rồi, khi nào anh bắt đầu làm việc chính thức?"

"Đợi Trung đoàn trưởng và những người khác về rồi tính, nhưng không ngoài dự kiến thì ngày mai phải làm việc rồi."

Ban đầu Sở Ngọc định dành vài ngày bên vợ, ít nhất là sắm sửa đồ đạc cho nhà mới, nhưng sau chuyến khảo sát các đại đội hôm nay, ý định của anh đã thay đổi.

Phó trung đoàn trưởng phụ trách quân sự vắng mặt, mọi người rõ ràng có phần lơ là. Hiện tại tuy chưa thấy lỗ hổng lớn nào nhưng nếu cứ để mặc thì không chắc được.

Có lẽ phía Trung đoàn trưởng cũng mong anh sớm nhận nhiệm vụ.

Sự thực đúng như Sở Ngọc dự liệu.

4 giờ chiều, Trung đoàn trưởng Lỗ Kiến Cường đi họp ở sư đoàn về, nước còn chưa kịp uống một ngụm thì báo cáo của tham mưu trực ban đã tới tắp gửi lên.

Nghe xong, ông đập mạnh chiếc mũ quân đội lên bàn rồi cởi cúc áo kỷ luật.

Tham mưu thấy Trung đoàn trưởng tuy không nói gì nhưng đôi lông mày đã xoắn lại như nút thắt, rõ ràng là đang giận dữ liền lên tiếng khuyên giải: "Tôi thấy vị Phó trung đoàn trưởng Sở này tuy hành sự sấm sét một chút nhưng bụng dạ không hẹp hòi đâu, ngài cũng đừng giận quá."

"Lão tử giận cái đó à?" Lỗ Kiến Cường hừ lạnh một tiếng, vặn mở bình tông, ngửa cổ uống cạn chỗ nước lạnh rồi xua tay: "Được rồi, cậu đi làm việc đi."

Tham mưu do dự: "Vậy còn... phía Chính ủy?"

Lỗ Kiến Cường mỉa mai: "Cậu cứ nói thật. Lão Lý chẳng phải muốn thử thách người ta sao? Giờ thì hay rồi, không chỉ Phó trung đoàn trưởng Sở là thứ xương cứng mà ông ta còn mang cái 'danh tiếng tốt' là bắt nạt trẻ mồ côi liệt sĩ, đúng là xôi hỏng bỏng không!"

Thử thách người mới gì chứ?

Chính ủy Lý có lẽ cũng có ý đó một phần nhưng phần nhiều là muốn trút giận cho Tiểu đoàn trưởng Hoàng thôi.

Ai mà chẳng biết Tiểu đoàn trưởng Hoàng là do một tay Chính ủy Lý đề bạt lên...

Tham mưu thầm đảo mắt trong lòng nhưng ngoài mặt không lộ chút gì, xoay người đi báo cáo với Chính ủy.

Chính ủy Lý Hướng Quần cũng không ngờ vị "lính dù" này lại đến nhanh như vậy.

Nghe xong báo cáo, ông trực tiếp đi tìm cộng sự: "... Xem ra vị Phó trung đoàn trưởng Sở này là người nóng tính. Đến sớm năm ngày không nói, đến nơi cũng không theo quy trình mà đã đâm đầu vào kiểm tra ngay. Cậu ta làm vậy... e là mấy đồng chí bên dưới sẽ có ý kiến đấy..."

"Ý kiến? Ý kiến gì?" Lỗ Kiến Cường đang phê duyệt văn kiện ngẩng đầu lên, nhíu mày ngắt lời cộng sự.

Lý Hướng Quần cười lắc đầu: "Ông xem ông kìa, sao lại nóng nảy thế? Tôi chẳng phải lo mấy đồng chí bên dưới nghĩ Phó trung đoàn mới không tin tưởng chúng ta sao?"

"Hừ... Là ông thấy mất mặt? Hay là sợ chấy rận trong chăn bị người ta phát hiện?"

"Ông này... nói năng thô lỗ quá, tôi chỉ thấy phàm việc gì cũng phải có trình tự..."

"Thôi đi, bớt nói nhảm!" Lỗ Kiến Cường chẳng nể nang gì mà cắt ngang.

Lão Lý này năng lực làm việc không tệ, lòng hướng về Đảng cũng rất kiên định, mỗi tội là tính toán quá sâu xa.

Bình thường chỉ cần không ảnh hưởng đến công việc, Lỗ Kiến Cường cơ bản đều nhắm mắt làm ngơ, dù sao hai người cùng cấp, ông cũng khó quản quá nhiều.

Nhưng chuyện lần này Lý Hướng Quần làm rõ ràng là không đàng hoàng, thế mà còn mặt dày đi nói xấu người ta.

Tính tình Lỗ Kiến Cường vừa thẳng vừa nóng như lửa, làm sao nhịn được?

Càng nghĩ càng bực, ông sầm mặt phản bác: "Người ta tại sao đến sớm? Tại sao tự mình đi xem trước? Đó là vì trong lòng có việc! Đó là gánh vác trách nhiệm trên vai! Lão tử thấy thế là rất tốt! Với lại Tiểu Sở xuất thân là lính trinh sát, đến nơi mới là phải nắm địa hình trước, đó là bản năng ăn vào máu thịt rồi. Tôi thấy còn tốt hơn gấp trăm lần mấy hạng người chỉ đợi người ta khua chiêng gõ trống đón rước!"

Lý Hướng Quần mặt mũi căng thẳng, sao không nghe ra lão Lỗ đang mắng nhiếc mình? Nhưng chuyện nhà ở đó đúng là ông làm không mấy quang minh, bị mắng cũng đáng, cũng không đến mức vì chuyện nhỏ này mà nổi giận.

Thế nên giọng điệu ông vẫn bình thản: "Bất kể ông có tin hay không, tôi thực sự không ngờ cậu ta lại đến sớm thế, ban đầu chỉ định để người ta ở nhà khách một hai ngày... Thôi được rồi, đừng trợn mắt nữa, cãi nhau có ích gì? Người đã đến rồi, tôi sẽ bảo anh em bên phòng chính trị và hậu cần qua nhà khách xem sinh hoạt có thiếu thốn gì không..."

"Không cần ông sắp xếp, tôi đích thân đi." Lỗ Kiến Cường ký xong văn kiện, sải bước ra khỏi văn phòng, hét lớn một tiếng ngoài hành lang: "Tiểu Triệu, đi với tôi!"

Cậu lính cần vụ Tiểu Triệu vọt ra như một viên đạn từ phòng bên cạnh...

Lý Hướng Quần nhìn theo hai người biến mất như một cơn gió, đau đầu bóp trán. Ông biết lão Lỗ đây là muốn ra mặt chống lưng cho Phó trung đoàn trưởng mới rồi.

Lúc này lính cần vụ của ông khẽ hỏi: "Chính ủy, tôi có cần đi theo không ạ?"

“Không cần đâu.”

So với chiều cao trung bình và vẻ ngoài nho nhã của Lý Hướng Quần, Trung đoàn trưởng Lỗ Kiến Cường trông cực kỳ cao lớn vạm vỡ. Khi tìm đến nhà khách, thân hình ông gần như lấp kín cả khung cửa.

Ánh mắt Cố Phương Bạch thầm lướt qua gương mặt dữ dằn của đối phương, cảm thấy vị này trông chẳng giống quân nhân mà giống một tay thảo khấu hung hãn hơn, lại còn là loại cực kỳ khó chọc vào.

Nhưng nghĩ lại đây là vùng biên giới, thỉnh thoảng lại xảy ra xích mích với nước láng giềng, hung dữ một chút cũng tốt, mới trấn áp được tình hình.

Bên kia, Sở Ngọc đã đón Trung đoàn trưởng vào phòng, vừa giới thiệu vừa mời ngồi.

Lỗ Kiến Cường ngồi phịch xuống ghế, có lẽ vì quá nặng nên chiếc ghế lập tức phát ra tiếng kêu kèn kẹt kháng nghị, nhưng ông vờ như không nghe thấy, hỏi thẳng: "Đến sớm năm ngày, tự mình đi lượn một vòng, tóm được khối vấn đề, bọn Lưu Chấn Sơn chắc là hoảng lắm hả?"

Lưu Chấn Sơn là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1. Sở Ngọc ngồi thẳng lưng đáp: "Tôi chỉ mới tìm hiểu tình hình bước đầu. Phát hiện vấn đề cũng là để giải quyết vấn đề thôi ạ."

"Nói hay lắm!" Lỗ Kiến Cường nở nụ cười dữ tợn: "Lão tử ghét nhất cái hạng che che giấu giấu, thấy mà coi như không thấy cũng không được! Đây là đâu? Đây là biên giới! Chỉ cần một sợi dây đàn bị lỏng là có thể phải trả giá bằng máu!"

Ông là kiểu người phương Bắc điển hình, hào sảng thô ráp, lúc phấn khích giọng nói cực kỳ lớn.

Nói một hồi mới nhớ ra trong phòng còn có một đồng chí nữ trông yếu ớt như gió thổi là bay, lại nghĩ đến thân phận trẻ mồ côi liệt sĩ của cô, Lỗ Kiến Cường cố gắng làm dịu nét mặt: "Người mới đến, lại còn là lính dù, khó tránh khỏi bị ngáng chân, cậu cũng đừng để bụng quá, một thời gian là ổn thôi. Thấy đứa nào ngứa mắt quá thì cứ xông lên đấm nhau một trận! Chỉ là thiệt thòi cho em dâu phải ở tạm nhà khách."

Sở Ngọc nhìn vợ. Câu này của Trung đoàn trưởng nhìn thì nói với anh nhưng thực chất là nhắm tới Phương Bạch.

Cố Phương Bạch tự nhiên hiểu ý, liền cười đáp: "Không thiệt thòi đâu ạ, ở đây cũng rất tốt."

Lỗ Kiến Cường gật đầu, lại nhìn cấp dưới, dùng giọng ồm ồm trấn an: "Mảng quân sự chủ yếu vẫn là tôi quản, nên cậu cứ việc mạnh tay nắm huấn luyện, chấn chỉnh nội vụ, làm quen khu vực phòng thủ. Có đứa nào không có mắt mà gây sự thì đừng sợ, có tôi chống lưng cho cậu!"

Câu này đã là sự giao quyền rất rõ ràng, nhưng cũng ngầm chỉ ra rằng trong trung đoàn không phải là một khối sắt thống nhất.

Sở Ngọc không thấy lạ, hễ có con người là có tranh chấp, anh cũng tự tin mình có thể ứng phó linh hoạt nên không hỏi gì thêm mà trịnh trọng đáp: "Cảm ơn sự tin tưởng của Trung đoàn trưởng, tôi nhất định sẽ nhanh chóng nắm bắt công việc thật chắc chắn!"

"Chắc chắn chưa đủ, còn phải nắm thật kỹ! Thật rắn!"

"Tôi hiểu ạ!"

"Được, hôm nay thế thôi. Tôi cho cậu nghỉ thêm một ngày để điều chỉnh, sáng kia 7 giờ báo danh, không vấn đề gì chứ?" Lỗ Kiến Cường hiện tại khá hài lòng với vị Phó trung đoàn mới này, ít nhất thấy là người có đầu óc, còn có bản lĩnh thực sự hay không thì phải xem tiếp.

Sở Ngọc đương nhiên không vấn đề gì, chỉ là theo bản năng nhìn vợ.

Cố Phương Bạch vội nói: "Anh đừng lo cho em."

Lỗ Kiến Cường đứng dậy, chiếc ghế lại kêu lên một tiếng kháng nghị, ông vẫn lờ đi: "Thế này, lát nữa tôi qua chào lão Lý một tiếng, bảo ông ấy xếp thêm người dọn dẹp nhà, cố gắng để mai hai người dọn vào luôn... Đúng rồi, cần sắm sửa gì thì cứ lấy xe của đơn vị mà đi. Không muốn tự đi thì đưa danh sách cho bên phòng chính trị, bảo họ mua giúp cho."

Sắp xếp ổn thỏa cho vợ là điều tốt nhất, Sở Ngọc lập tức cảm kích: "Cảm ơn Trung đoàn trưởng!"

"Việc nên làm cả thôi, khi nào ổn định xong thì qua nhà tôi ăn cơm." Để lại câu đó, Lỗ Kiến Cường cáo từ, mở cửa bảo cậu lính đứng đợi bên ngoài một tiếng "Đi", rồi thân hình vạm vỡ nhanh chóng biến mất cuối hành lang.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, Cố Phương Bạch khẽ nói: "Đúng là phong thái sấm sét, vị Trung đoàn trưởng này... trông có vẻ là người gánh vác được việc đấy."

Nếu bản tính của ông đúng như những gì thể hiện ra thì công việc của Phó trung đoàn trưởng Sở nhà cô sau này sẽ dễ triển khai hơn nhiều.

Sở Ngọc ôm vợ vào lòng, cảm thán: "Gánh vác được việc, cũng mong anh có thể gánh vác được. Gánh nặng tương lai không nhẹ đâu."

Nhưng... đó chẳng phải là ý nghĩa của việc anh tới đây sao? Ngoài việc chăm lo cho gia đình, Sở Ngọc cũng hy vọng có thể lập nên sự nghiệp, xứng đáng với bộ quân phục đang mặc trên người.

"Phó trung đoàn trưởng Sở, cố gắng lên nhé!" Cố Phương Bạch hôn lên cằm người đàn ông một cái rồi nói: "Dù sao giờ cũng không có việc gì, chúng ta qua khu gia đình xem thử không?"

Sở Ngọc đáp lại vợ bằng mấy nụ hôn rồi mới hỏi: "Qua đó làm gì?"

"Đã định ở lâu dài thì chắc chắn phải sắm sửa đồ đạc chứ? Chúng ta cứ qua xem vị trí căn nhà thế nào, rồi đo đạc kích thước đồ đạc xem sao..."

"Vẫn là Phương Bạch nhà anh nghĩ chu đáo, đi thôi nào, anh đưa em đi."


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận