Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Chương 39.




Ngày hôm sau.

Cố Phương Bạch bị cái lạnh làm cho tỉnh giấc. Mặc dù đã biết chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm ở Kim A Lâm khá lớn nhưng cô vẫn không chống lại được cái rét buốt thấu xương trước lúc bình minh.

Cô rúc sâu vào trong tấm chăn mỏng, nhìn Phó đoàn Sở đang tìm quần áo dày: "... Chắc phải gần 0 độ rồi nhỉ?"

Quần áo và chăn bông dày dặn vẫn đang trên đường được gửi bưu điện tới, Sở Ngọc chỉ tìm ra được hai chiếc áo khoác ngắn, trải ra đắp thêm lên trên chăn rồi lập tức chui vào giường ôm chặt lấy vợ: "Là do em chưa quen với cái lạnh đột ngột thôi, chắc chưa đến 0 độ đâu, cùng lắm là 8-9 độ... Mới có 5 giờ, ngủ thêm chút nữa không?"

"8-9 độ cũng là quá kinh khủng rồi, bây giờ đang là giữa hè mà."

Nghĩ đến Hương Tuyết và cha mẹ chồng, Cố Phương Bạch không ngủ nổi nữa: "Không ngủ nữa đâu, hôm nay lên thành phố xem có mua được thêm ít bông không, làm mấy tấm chăn và áo khoác không quá lộ liễu rồi gửi qua cho bố mẹ."

Sở Ngọc cũng đang lo lắng cho cha mẹ, nghe thấy lời vợ nói, trái tim anh mềm nhũn và cảm động khôn nguôi.

Thật sự, anh không biết đã bao nhiêu lần cảm thán mình tốt số, nếu không sao có thể cưới được một cô gái tốt như Phương Bạch?

Lúc này Cố Phương Bạch không thấy chồng trả lời cũng chẳng để ý, cô tự ngồi dậy, nhanh chóng mặc chiếc áo khoác ngắn vào: "Phiếu của chúng ta không đủ, có vài thứ chỉ có thể tìm người dân địa phương để mua, tính ra hôm nay có nhiều việc phải làm rồi đây."

Tuy nhiên địa điểm hẻo lánh cũng có cái hay của nó. Đồng chí Hồ Quang Vinh hôm qua có nói thân nhân quân đội ở đây thường xuyên tìm dân làng gần đó để mua đồ, chỉ cần không quá lộ liễu thì thường sẽ không ai quản.

"Đừng lo, lát nữa lúc qua trung đoàn mượn xe, anh sẽ tiện thể ứng trước phiếu của một tháng, nếu thực sự không đủ thì có thể tìm lão Lý để đổi." Trong lúc nói chuyện, Sở Ngọc cũng ngồi dậy, nhanh chóng mặc quần áo vào.

Cân nhắc đến việc buổi trưa nhiệt độ sẽ tăng lên 20-30 độ, cả hai đều mặc đồ mùa hè bên trong để có thể cởi lớp áo ngoài ra. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Sở Ngọc ra ngoài mượn xe, khi quay lại còn dẫn theo một chàng trai trẻ.

Cố Phương Bạch mỉm cười chào hỏi: "Tiểu Hồ đến sớm vậy, cậu cũng đi thành phố với chúng tôi à?"

Hồ Quang Vinh lộ ra nụ cười hơi bẽn lẽn: "Chào chị dâu, tôi đi để chỉ đường cho Phó đoàn ạ."

Thời này không giống như hậu thế có biển chỉ đường khắp nơi, thực sự cần một người thông thạo đường xá. Cố Phương Bạch ngồi vào ghế phụ cười đáp: "Vậy thì vất vả cho Tiểu Hồ rồi."

“Dạ không vất vả đâu, đó là việc tôi nên làm ạ.”

Hơn 6 giờ sáng. Sương mù vẫn chưa tan hết, không khí mang theo cái se lạnh.

Xe Jeep rời khỏi trung đoàn, chạy nhanh trên con đường rải sỏi rồi hướng thẳng về phía trung tâm thành phố.

Có người dẫn đường quen thuộc, trước 7 giờ rưỡi, ba người với cái bụng rỗng đã đến tiệm cơm quốc doanh. So với cảnh đìu hiu tối hôm kia, lúc này trên đường phố và trước cửa tiệm cơm đều chật kín người.

Cố Phương Bạch tựa vào cửa xe nghe đủ loại giọng nói từ khắp mọi miền đất nước, tò mò hỏi: "Họ là những thanh niên tri thức à?"

Hồ Quang Vinh gật đầu: "Đợt này chắc là những thanh niên tri thức mới đến, đều sẽ được phân về các binh đoàn..."

Quả nhiên, lời vừa dứt thì ở đằng kia có một người đàn ông trung niên mặc quân phục cũ khàn giọng hô hoán tập trung đội ngũ: "Nhanh lên! Đại đội 3 tập trung ở bên này... Nhìn cái gì mà nhìn? Đeo hành lý cho cẩn thận... Nói cậu đấy, cái mặt đưa đám đó cho ai xem? Đã đến đây thì phải có giác ngộ bám trụ biên cương, chiến đấu với trời đất!"

Thấy vợ thò hẳn đầu ra ngoài xem, Sở Ngọc buồn cười kéo cô lại: "Đừng để xe phía sau tông trúng."

"Làm gì có xe nào khác...?" Lời phản đối còn chưa dứt, Cố Phương Bạch đã thấy một chiếc xe "lặc lè" (xe ngựa/bò kéo đặc trưng vùng biên) dừng ngay cạnh xe Jeep.

Trên càng xe còn có một ông cụ mặc áo da cũ, dáng vẻ thợ săn. Cô có thể nhận ra đối phương là người dân tộc thiểu số, nhưng cụ thể là dân tộc nào thì không biết...

"Phương Bạch, tiệm cơm đông quá, anh với Tiểu Hồ đi mua bữa sáng, em cứ ở trên xe đợi nhé." Trong lúc nói, Sở Ngọc đã cầm mấy cái hộp cơm nhôm mở cửa xuống xe.

Cố Phương Bạch không có ý kiến, chỉ dặn: "Em muốn uống cháo, nếu không có thì mỳ cũng được." Đại loại là cô muốn thứ gì đó có nước cho ấm bụng.

Sở Ngọc gật đầu đồng ý, lúc đi không quên dặn thêm một câu: "Đừng có thò đầu ra ngoài nữa đấy."

"... Biết rồi mà."

Người đến ăn sáng rất đông nhưng nhân viên tiệm cơm quốc doanh rõ ràng đã quen với việc này, chân tay rất nhanh nhẹn.

Chỉ vài phút sau, Sở Ngọc đã bưng cháo ngô và quẩy quay lại. Những hạt ngô vàng óng, to tròn, Cố Phương Bạch lần đầu được ăn, cô nhấp một ngụm nhỏ, thấy vị khá ngon bèn vừa ăn quẩy vừa húp cháo.

Thấy vợ ăn ngon lành, tâm trạng Sở Ngọc cũng rạng rỡ hơn đôi chút, anh cầm thìa múc một miếng mỳ khối đưa qua: "Thử cái này xem em có thích không?"

Cố Phương Bạch lúc này mới phát hiện Phó đoàn Sở nhà cô ăn khác cô: "Đây là... mỳ khối ạ?"

"Ừm, mỳ khối nấu dưa mặn, nếm thử xem?" Sở Ngọc đã đưa thìa đến tận môi vợ.

Cố Phương Bạch thổi thổi rồi há miệng ăn. Sở Ngọc cười hỏi: "Thế nào? Ngon không?"

Cố Phương Bạch vừa gật đầu vừa lắc đầu: "Ngon ạ, nhưng em thích cháo ngô này hơn, có vị ngọt thanh." Nói rồi cô cũng múc một thìa đưa đến môi chồng, ra hiệu cho anh nếm thử.

Sở Ngọc ăn một miếng hết sạch, còn tặc lưỡi vài cái mới nghiêm túc nhận xét: "Đúng là có vị ngọt rất thanh."

Cố Phương Bạch nheo mắt cười: "Ngon đúng không? Ăn thêm miếng nữa nhé?"

"Thôi, em ăn không hết thì đưa anh."

"Vâng." Về việc chồng ăn đồ thừa của mình, Cố Phương Bạch từ lúc đầu còn ngại ngùng, đến giờ đã trở thành thói quen.

Ở ghế sau xe, chứng kiến toàn bộ màn tương tác của hai vợ chồng, Hồ Quang Vinh đỏ mặt đến mức không dám ngẩng đầu...

Cậu không nên ở trong xe, cậu nên ở dưới gầm xe thì đúng hơn.

Ăn xong bữa sáng nóng hổi thơm ngon, cả nhóm lại lái xe thẳng đến hợp tác xã. Hợp tác xã là một dãy nhà gạch đỏ dài, trên tường sơn trắng dòng khẩu hiệu: "Phát triển kinh tế, đảm bảo cung ứng".

"... Đông người quá, hay là đợi một lát rồi hãy vào?" Cố Phương Bạch nhìn đám đông chen chúc đến mức tràn cả ra ngoài, cả người đờ ra, thế này thì vào kiểu gì?

Sở Ngọc lại có ý kiến khác: "Đợi một lát là đồ ngon bị cướp sạch đấy."

Nói đoạn, anh nhanh chóng cởi chiếc áo quân phục trên người ra rồi chìa tay về phía vợ: "Đưa danh sách cho anh, anh và Tiểu Hồ vào mua."

Thấy vậy, Hồ Quang Vinh cũng nhanh nhẹn cởi áo quân phục, trong lòng thấy ngại vô cùng, hèn gì sáng sớm Phó đoàn dặn cậu mặc một lớp thường phục bên trong, hóa ra là đã có chuẩn bị trước.

Cố Phương Bạch biết rõ Phó đoàn Sở nhà cô không có thói hư tật xấu như nhiều người đàn ông khác, anh là kiểu đàn ông “giỏi việc nước, đảm việc nhà” nên cô rất dứt khoát đưa tiền, phiếu và sổ tay: "Đồ cần mua nhiều lắm, em đứng ở cửa tiếp ứng cho, lát nữa hai người mua được cái gì thì cứ đưa ra ngoài trước!"

"Không vấn đề gì!"

Thế là hai người đàn ông cao lớn thể lực dồi dào xông vào đám đông, chịu một tràng lườm nguýt và mắng mỏ, cuối cùng cũng thành công cướp được không ít đồ.

Đương nhiên so với cái mặt dày của Sở Ngọc, đồng chí Hồ Quang Vinh còn trẻ, chưa từng tranh giành đồ đạc với nhiều cô gái và các bà nội trợ như thế này, suốt cả quá trình mặt cậu cứ đỏ bừng bừng.

Đồng thời vì trận "đại chiến" mua sắm thảm khốc này, hình tượng lung linh của cậu dành cho Phó đoàn Sở vỡ tan tành...

Đáng sợ thì vẫn đáng sợ, nhưng lại không giống kiểu đáng sợ mang lại cảm giác xa cách như ngày hôm qua nữa.

Ở phía bên kia, Sở Ngọc hoàn toàn không nhận thấy sự thay đổi tâm lý của cần vụ, anh đang ngồi xổm cạnh xe cùng vợ sắp xếp đồ đạc.

Hai cái nồi gang lớn, một cái ấm đun nước bằng nhôm, hai cái chậu men, hai cái phích nước, bốn bao diêm, một cuộn dây sắt dày, nửa túi đinh sắt, một cái chổi, một cái hót rác bằng sắt, một cái rìu... còn có 8 cái vò lớn nhỏ chồng lên nhau, chiếu trải giường lò và đủ loại lương dầu, gia vị.

Sắm sửa cho nhà mới, số đồ này thực sự không tính là nhiều, nhưng số phiếu hai vợ chồng tích góp được đã chẳng còn lại bao nhiêu, muốn mua thêm thứ khác cũng lực bất tòng tâm, chỉ có thể đợi sau này có phiếu rồi mới bổ sung dần.

Tiếc nhất là không mua được chút bông nào, theo ý của nhân viên bán hàng thì bông chỉ bán sau mùa thu, giờ chỉ có thể tìm mua của dân làng thôi...

Hồ Quang Vinh nãy giờ vẫn ngồi xổm bên cạnh giúp kiểm tra xem còn thiếu gì không liền gợi ý: "Phó đoàn, nhà mình có đèn dầu chưa ạ?"

Sở Ngọc nghĩ một lát: "Có nến." Họ mang theo không ít đồ dùng sinh hoạt từ Tân Cô, ví dụ như xà phòng, kem đánh răng, vải vóc, đều là lượng đủ dùng trong hai ba năm, nến cũng chuẩn bị vài cây.

Hồ Quang Vinh: "Nếu đủ phiếu công nghiệp, tốt nhất ngài nên mua một chiếc đèn dầu ạ, điện áp ở khu gia đình không ổn định lắm, cơ bản là giống như chưa thông điện vậy."

Thế này mà gọi là không ổn định ư? Là cực kỳ không ổn định ấy chứ?

Cố Phương Bạch tuy hơi thất vọng vì không được dùng điện nhưng tay chân không hề chậm trễ, đưa những tấm phiếu công nghiệp cuối cùng cho chồng: "Xem có đủ mua hai chiếc không."

Biết ngay mà, một chiếc là mua cho con bé Hương Tuyết kia chứ gì, Sở Ngọc ra vẻ anh đã biết câu trả lời rồi…

Đồ cần mua quá nhiều. Cả nhóm ba người bôn ba bên ngoài hơn nửa ngày, khi quay lại trung đoàn đã là buổi chiều.

Cân nhắc việc Đoàn trưởng Lỗ đã hứa hôm nay có thể dọn vào nhà mới nên sau khi qua nhà khách lấy hành lý, Sở Ngọc lái xe thẳng đến khu gia đình.

3 giờ chiều, mặt trời đã ngả về tây, tuy ánh nắng vẫn sáng rõ nhưng không còn cái nóng nực của buổi trưa. Cũng vì vậy, đa số thân nhân quân đội đều chọn giờ này để bận rộn ngoài sân.

Tự nhiên họ cũng nhìn thấy cảnh xe Jeep đi vào khu gia đình. Nhìn hướng xe đi, ai mà chẳng biết là Phó đoàn mới đã tới. Ngay lập tức, hễ ai không có việc gì gấp gáp là đều rủ nhau ra cửa xem náo nhiệt...

Ở phía bên kia, Sở Ngọc đã đẩy cổng viện ra rồi chạm mặt vài chiến sĩ trẻ đang dọn rác ra ngoài, anh mỉm cười cảm ơn: "Vất vả cho các đồng chí quá."

Các chiến sĩ trẻ lúc này mới phản ứng lại, người đàn ông cực kỳ trẻ tuổi và đẹp trai trước mặt chắc chắn là Phó đoàn mới đến, ai nấy đều lộ ra nụ cười chất phác: "Không vất vả đâu ạ, không vất vả đâu!"

Cố Phương Bạch lúc này cũng cầm một chiếc túi vải nhỏ nhảy xuống xe, nhìn mấy người mặt mũi lấm lem bụi đất, cô cảm thấy hơi áy náy. Lại sợ các chiến sĩ trẻ không tự nhiên, cô chỉ mỉm cười với mọi người rồi quay lại xe lấy thêm hai hộp đồ hộp bỏ vào túi rồi mới đưa cho chồng.

Sở Ngọc giơ tay đón lấy rồi hỏi các chiến sĩ: "Đã dọn dẹp xong rồi à?"

Chiến sĩ đứng đầu gật đầu liên tục: "Báo cáo Phó trung đoàn trưởng, đã xong rồi ạ, chỉ cần đổ đống rác này đi là được."

"Cảm ơn các cậu nhiều." Sở Ngọc một lần nữa nghiêm túc cảm ơn rồi nhét chiếc túi vào tay họ: "Đây là chút lòng thành của tôi, cho anh em ăn cho ngọt miệng."

Các chiến sĩ trẻ đều ngại không muốn lấy, trong suy nghĩ đơn giản và chất phác của họ, giúp thủ trưởng dọn dẹp căn nhà thực sự không là gì, sao có thể nhận đồ?

Cuối cùng do thái độ cứng rắn của Sở Ngọc, mấy người mới ngại ngùng ôm đồ nhanh chóng rời đi.

Toàn là những chàng trai mười tám mười chín tuổi, đang độ tuổi ham chơi, thế nên chưa đi được hai khúc quanh, một người trong số đó đã sốt sắng hỏi: "Tiểu đội trưởng, mau xem Phó đoàn cho cái gì đi."

Một chiến sĩ khác cũng tò mò ghé sát lại: "Đúng đấy, đúng đấy, nhìn hình dáng hình như có đồ hộp đấy."

"Làm sao mà có đồ hộp quý giá thế được..." Lời phản đối còn chưa dứt, Tiểu đội trưởng đã lôi ra một hộp đào vàng.

Rồi trong ánh mắt kinh ngạc của mấy người, anh ta lại lôi ra một hộp lê tuyết. Ngoài ra còn có hai bao thuốc lá, nửa cân kẹo cứng trái cây.

"Suỵt..." Có người hít một hơi khí lạnh, lí nhí hỏi: "Tiểu đội trưởng, đồ có nhiều quá không?"

Trước đây họ không phải chưa từng làm việc cho nhà các thủ trưởng khác, cùng lắm chỉ được vài viên kẹo. Đó là gặp được bà chị dâu hào phóng, còn đa số chỉ được uống một bát nước trắng.

Làm gì có ai hào phóng như Phó đoàn Sở chứ? Gia cảnh thế nào mà sang thế này?

Tiểu đội trưởng cũng khá ngạc nhiên nhưng không phản ứng mạnh như những người khác, anh ta nhét hết đồ vào túi rồi mới nói: "Chúng ta tổng cộng có 6 người, về rồi chia dần. Còn chuyện này..."

Lập tức có người lên tiếng đảm bảo: "Tiểu đội trưởng yên tâm! Chúng tôi chắc chắn sẽ không nói ra ngoài đâu."

"Ngốc!" Một chiến sĩ khác gõ vào đầu bạn mình một cái: "Chúng ta nhận được lợi lộc, chắc chắn phải giúp Phó đoàn Sở tuyên truyền chứ, cơ hội mua chuộc lòng người tốt thế này cơ mà?"

"Ý cậu là Phó đoàn Sở cho đồ chúng ta là để mua chuộc mấy thằng lính mới như chúng ta à? Người ta ham gì chứ?"

"Tôi nói để mua chuộc chúng ta hồi nào?"

"Thì cái ý lúc nãy..."

"Đủ rồi!" Tiểu đội trưởng ngắt lời hai người sắp lao vào cãi nhau, thấy họ đã ngoan ngoãn mới nói: "Bất kể Phó đoàn Sở thật lòng muốn cảm ơn chúng ta hay muốn mượn chuyện này để lấy tiếng tốt thì có phải chúng ta đều nhận được lợi ích thực tế không?"

Những người còn lại đồng loạt gật đầu. Tiểu đội trưởng nói tiếp: "Vậy thì cứ tiết lộ vài câu ra ngoài, coi như là... ăn của người thì phải nói giúp người ta."

Ví dụ như chỉ tiết lộ nửa cân kẹo thôi, những thứ khác thì không nói.

Những người còn lại một lần nữa gật đầu tán thành. Sau đó hớn hở chạy về phía đại đội, lúc này đột nhiên có một chiến sĩ hỏi ngây ngô: "Tiểu đội trưởng, thế nào mới gọi là tiết lộ vừa phải ạ?"

"......" Khóe miệng Tiểu đội trưởng giật giật, cuối cùng không nhịn được mà gầm lên: "Cậu là lợn à?!"

“Ha ha ha ha...”

Ở một phía khác. Khi các chiến sĩ trẻ đang đùa giỡn với nhau thì Cố Phương Bạch đang bị các thân nhân quân đội nhiệt tình bao vây.

May mà cô đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, lúc chia kẹo cho mọi người vẫn có thể mỉm cười trò chuyện.

Cô không keo kiệt, những người khác cũng không bủn xỉn, ai nấy đều chạy về nhà lấy đồ qua tặng lại.

Đây cơ bản là trạng thái chào đón người mới thường thấy. Đồ cũng không đắt tiền, đa số là các loại nấm khô để được lâu và rau tươi.

Đương nhiên, biết họ vừa mới dọn đến chắc chắn có nhiều việc phải làm, đa số mọi người để đồ lại, chào hỏi cho biết mặt rồi cáo từ.

Cuối cùng chỉ còn hai người chị dâu ở lại.

Một người là Liễu Hà Thanh, vợ của Đoàn trưởng Lỗ, một người là Dư Hiến Liên, vợ của Phó đoàn trưởng hậu cần.

Điều làm Cố Phương Bạch ngạc nhiên là Đoàn trưởng Lỗ có diện mạo hung dữ như vậy mà vợ trông lại khá nhã nhặn, nhìn qua là biết người được giáo dục tốt.

Ngược lại hoàn toàn là chị dâu Dư Hiến Liên, vóc dáng rất rắn rỏi, dáng người cũng cao, lúc nói chuyện cái giọng đó làm người ta ù cả tai.

Cố Phương Bạch không biết có phải hai người họ nhận được lời dặn dò của chồng mình hay không nhưng dù sao thái độ đều rất tốt.

Đặc biệt là chị dâu Dư Hiến Liên, có lẽ vì là hàng xóm sát vách, cũng có thể do tính tình vốn sảng khoái, trong lời nói toàn là sự thân thiết: "... Hai đứa đến hơi muộn đấy, phải nhanh chóng mua sắm thôi, ví dụ như than đá này, bắp cải, khoai tây các thứ, không dự trữ cho mùa đông là không kịp đâu."

Nói xong, nhớ ra hai vợ chồng này đều là người miền Nam, chị lại không nhịn được lo lắng: "Em biết muối dưa không?"

Cố Phương Bạch thành thật lắc đầu: "Trước đây em có quen một người chị miền Bắc, chị ấy có nói cho em các bước rồi, nhưng em chưa làm bao giờ, sau này chắc chắn phải thỉnh giáo chị rồi."

"Ôi dào, thỉnh giáo cái gì chứ, chuyện nhỏ như con thỏ, con bé này người đã xinh xẻo mà nói năng cũng ngọt ngào thế nhỉ? Nghe sướng hết cả tai... Lúc nào cần em cứ hú một tiếng, chị muối hộ cho xong chuyện, chẳng cần em phải động tay."

Dư Hiến Liên không biết chữ, không biết dùng từ gì để tả, tóm lại chị thấy cô vợ lính miền Nam này chỗ nào cũng mướt mắt, nhìn mà thấy quý.

Nhất là cái mặt nhỏ nhắn, chưa bằng một bàn tay của chị. Còn cái eo nhỏ kia... chậc chậc, liệu có gánh nổi nửa thùng nước không? Xem ra sau này phải chiếu cố nhiều nhiều một chút mới được...

Cố Phương Bạch hoàn toàn không biết những suy nghĩ trong lòng chị dâu Dư Hiến Liên, cô làm sao dám để người ta muối hộ: "Hay là để em tự làm, chị Hiến Liên cứ đứng bên cạnh chỉ bảo cho em, có thế em mới học được tay nghề chứ ạ?"

Dư Hiến Liên ngẫm lại thấy cũng đúng bèn dứt khoát đồng ý: "Thành giao!"

Lúc này, Liễu Hà Thanh nãy giờ vẫn ngồi bên cạnh uống trà không nói gì mấy mới từ tốn lên tiếng: "Chị có quen một người dân địa phương, nhà họ trồng khá nhiều nông sản, ngày mai chị có thể đưa em qua đó xem thử."

"Đúng! Ông cụ đó chị cũng quen, đồ nhà ông ấy tốt lắm, nếu em ưng cái gì, ông ấy có thể dùng xe thồ chở đến tận khu gia đình luôn..." Dư Hiến Liên phấn khích giơ tay vỗ vỗ vào cô gái bên cạnh.

Cố Phương Bạch không kịp phòng bị, bị vỗ cho lảo đảo, suýt nữa thì ngã.

Suỵt... mạnh... mạnh tay thật đấy!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận