🪳 Chương 3. Gián nhỏ ghen rồi 🪳
20
Trợ lý định lái xe vào bệnh viện, nhưng Văn Tuyết Tùng lại bắt cậu ta lái thẳng về nhà. Cậu ta thầm nghĩ: Tại sao chứ?
Cái cậu chàng trông hơi ngốc nghếch này bị xe tông, kéo dài nãy giờ, dù hiện tại không đau nhưng chắc chắn là có nội thương, phải đi bệnh viện chứ ta!
Aizz, mà cũng đúng, biết đâu đây lại là một ca ăn vạ. Thừa lúc không ai chú ý nằm lăn ra dưới bánh xe, tự tát vào mặt mình mấy cái cho trầy da để tới tống tiền cũng nên.
Đang đợi đèn đỏ, trợ lý liếc nhìn gương chiếu hậu một cái, mẹ ơi, cậu ta suýt thì cắn đứt đầu lưỡi. Không ngờ, thật không ngờ Ảnh đế lại là gay sao?
Cậu trai kia trông cũng rất thân thiết với gã, còn rúc vào lòng Văn Tuyết Tùng mà khóc lóc!
Y còn thút thít: "Chồng ơi, mông em đau quá." Thật mẹ nó nổi hết cả da gà, tởm quá đi thôi.
21
Giản Lang vui sướng phát điên lên được. Chồng cho y ôm, còn hôn vào mặt y, lại còn nhẹ nhàng ôn tồn nữa. Chỉ có điều về tới nhà là gã lại bắt y đi rửa mông.
Y chẳng muốn rửa chút nào!
Y đã tắm rửa sạch sẽ mới đi tìm chồng mà! Mông sạch sẽ thơm tho lắm, chẳng dính tí gì đâu!
22
Trợ lý mang hộp thuốc đến, chưa đi ngay, cứ do dự không biết có nên cảnh cáo cái cậu tên Giản Lang này không. Tuổi còn nhỏ mà đã dám có loại giao dịch tiền sắc này với Ảnh đế, nếu chuyện này truyền ra ngoài, Văn Tuyết Tùng chắc chắn sẽ bị fan chửi cho vuốt mặt không kịp.
Trợ lý tỏ vẻ hung dữ: "Xong đêm nay thì cút ngay đi nhé, đừng có mơ tưởng chụp choẹt mấy cái ảnh không nên chụp, nếu không tôi xử đẹp cậu đấy."
23
Giản Lang tức giận chống nạnh. Cái tên trợ lý này sao dán đối xử với y như thế? Với lại, Văn Tuyết Tùng là chồng y, y cứ chụp đấy, chụp đấy! Hơn nữa tộc gián nhà y mạng lớn lắm, con người chẳng đánh chết nổi đâu!
Giản Lang đuổi cậu ta đi rồi leo tót lên giường.
24
Một kẻ ham chơi gặp một kẻ lụy tình, đúng là "củi khô lửa bốc", hai đứa tự nhiên lại lăn ra giường.
Giản Lang đã bị "phá thân" rồi nên có kinh nghiệm, y hớn hở tự n*ng m*ng mình lên, cười đến ngốc nghếch: "Chồng ơi, lần này làm lâu một chút được không? Lần trước anh làm nhanh quá." Y thẹn thùng xoắn xuýt, càng nói càng thấy tủi thân: "Lần trước người ta còn chưa kịp sướng anh đã bỏ đi rồi."
Văn Tuyết Tùng nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt phượng nheo lại. Mẹ kiếp, cái tên fan cuồng chết tiệt này, gã cho ngủ cùng là may lắm rồi mà còn dám đưa ra yêu cầu.
Với lại, ai con mẹ nó nhanh hả?
Rõ ràng lần trước gã làm y ròng rã năm tiếng đồng hồ, làm y gào khóc thảm thiết cơ mà.
25
Dẹp hết đi! Ảnh đế nổi giận, chẳng thèm hôn môi, chẳng thèm dùng bao, cũng bỏ qua luôn màn dạo đầu trực tiếp lâm trận, khiến Giản Lang chỉ còn biết thốt ra những từ đơn vô nghĩa, nước mắt đầm đìa xin tha.
Xong việc thì sướng thật đấy, nhưng Ảnh đế đúng hạng tra nam, xong chuyện là đắp chăn ngủ thẳng cẳng. Nửa đêm gã thức dậy, không bật đèn, vừa mở mắt ra đã thấy trong góc phòng có một con gián nhỏ mắt phát ra ánh hồng đang giám sát mình.
Gã nhích sang trái một bước, con gián mặt đen kia cũng nhích theo.
"Giản Lang!" Gã sờ sang bên phải giường, cái tên Giản Lang chết tiệt lại biến đâu mất tiêu, lừa tình xong chạy à?
Đèn vừa bật lên, Văn Tuyết Tùng vào bếp lấy thuốc diệt côn trùng để giết con gián này cho bằng được.
Chẳng ngờ lúc quay lại, gã thấy Giản Lang đang ngồi tr*n tr**ng trên giường, uất ức hỏi gã: "Chồng ơi, anh ghét gián đến thế sao? Thật ra nếu nhìn kỹ, anh sẽ thấy chúng rất đáng yêu mà."
"Đồ b*nh h**n!" Văn Tuyết Tùng mắng y đầu óc có vấn đề: "Sau này còn dám mang gián vào nhà tôi thì cậu cuốn gói cút xéo ngay lập tức!"
Người thì trông thanh thuần trắng trẻo, đúng khẩu vị của gã, mỗi tội lại thích nuôi gián.
Mẹ nó kinh quá đi mất.
26
Văn Tuyết Tùng nhận ra, kể từ sau khi ngủ với Giản Lang hai lần, gã cứ bứt rứt không yên, trong đầu toàn là thân hình của Giản Lang. Đôi chân dài có thể gác lên vai gã, mông thì khít khao vô cùng. Gã là người đàn ông đầu tiên của Giản Lang, chính gã đã phá đời trai của y.
Tiếng rên nghe cũng sướng tai, lại còn thích l**m môi gã, cứ mở miệng ra là gọi "chồng ơi" không dứt.
Điểm trừ duy nhất là ở bẩn, cứ như có ma thuật vậy, đi đến đâu ở đó có gián.
Văn Tuyết Tùng chơi đùa với y được hai tháng, chuẩn bị vứt bỏ.
Gã gọi một cuộc điện thoại, hẹn gặp ở phòng hóa trang, định bụng làm một trận cuối cùng.
27
Giản Lang hăm hở bò tới để được ngủ với chồng thêm lần nữa. Nhưng quần vừa cởi ra thì chồng lại đòi chia tay.
Giản Lang không chịu!
Y điên cuồng lắc đầu, hét lên trong vô vọng: "Không đời nào! Tộc gián tụi tui coi trọng trinh tiết nhất! Bây giờ sống tui là gián của anh, chết cũng là gián của anh! Anh đừng hòng chia tay tui!"
28
Giản Lang chui xuống cống ngầm, xoa xoa cái bụng bằng phẳng, sụt sùi hỏi anh em nhà chuột: "Tại sao chứ? Tại sao tôi vẫn chưa có bầu?"
Anh em chuột sửng sốt: "Chú đang nói cái quái gì thế?"
Giản Lang kể lại thiên tình sử "kinh thiên động địa" của mình với chồng, mặt đầm đìa nước mắt: "Chồng muốn chia tay tui, tui muốn đẻ cho anh ấy mấy đứa con để trói chân anh ấy lại."
Cái con gián ngốc nghếch này lại muốn đẻ con cho loài người sao? Đẻ ra một bầy gián con để người ta giẫm bẹp cho vui à?
29
Văn Tuyết Tùng chặn số của Giản Lang, nó không liên lạc được với gã. Nó lần theo mùi hương tìm đến một quán KTV, thấy Văn Tuyết Tùng đang ngồi trên sofa cầm ly champagne tụ tập cùng bạn bè.
Có người bạn mỉa mai: "Nghe bảo có cậu chàng lúc nào cũng mang theo gián quấn lấy cậu à? Nếu không cắt đuôi được thì tính sao?"
"Ha ha ha, sao mà buồn cười thế không biết, đến gián cũng thuần phục được để nó giám sát cậu luôn kìa."
Sắc mặt Văn Tuyết Tùng cực kỳ tệ, chẳng còn chút ý cười nào. Nghĩ đến khuôn mặt của Giản Lang, gã gắt gỏng: "Cho cậu ta cút đi, ghê chết đi được, trên người nặc mùi gián."
30
Gián nhỏ nấp trong góc phòng khóc nức nở, nước mắt rơi lã chã như trân châu. Nó là gián mà, dĩ nhiên phải có mùi gián rồi!
Ai mà muốn đầu thai làm gián cơ chứ!
Gián nhỏ dùng chân lau nước mắt, bò ra ngoài định hóa thành người rồi quay vào bắt chồng về nhà.
Nó sẵn sàng tha thứ cho chồng lần này, chắc chắn là chồng bị đe dọa nên mới nói thế thôi.
Nhưng giây tiếp theo, một cậu chàng rất xinh đẹp bước vào, ngồi tót lên đùi Văn Tuyết Tùng.
Hai người còn định hôn nhau nữa chứ!
Không được! Tuyệt đối không được!
Nước mắt gián nhỏ tuôn như mưa, đôi cánh rung bần bật, nó vỗ cánh "bép" một phát, bay thẳng vào miệng hai người đang định hôn nhau, dùng cái thân thể đen thui của mình ngăn cách họ lại.
"A a a a!" Cậu chàng kia sợ đến mức ngã lăn ra đất, ánh mắt hoàng sợ, ra sức chùi miệng.
Gián nhỏ cứ thế nhảy tưng tưng trên sofa, nhảy cao tới tận hai mét như có lò xo gắn dưới chân vậy. Nó vừa khóc vừa mắng: "Chồng ơi! Anh quá đáng lắm! Sao anh lại hôn nó!"
Nhảy lên một cái mắng: "Tui ghét anh! Anh không còn sạch sẽ nữa rồi!"
Nhảy xuống một cái gào: "Tui cứ nhảy đấy, nhảy cho anh tức chết thì thôi!"
31
Văn Tuyết Tùng chỉ muốn chọc mù đôi mắt mình cho xong, gã bị cái quái gì ám thế này?
Gã thấy một con gián nhỏ đang nhảy Disco trên sofa, gương mặt hằm hằm giận dữ và oán hận, cứ nhìn chằm chằm vào gã mà khóc, nước mắt làm ướt sũng cả một mảng sofa.
Đám bạn lần đầu thấy cảnh này, cười đến đau cả bụng: "A, cậu trai nhà gián tìm đến tận đây rồi này, đây là con gián cậu ta nuôi à?"
"Cút mẹ tụi mày đi." Trán Văn Tuyết Tùng nổi đầy gân xanh, sắc mặt xanh mét. Gã xắn tay áo sơ mi, tung một cú tát cực mạnh vào con gián đang nhảy nhót như cắn thuốc kia, đánh văng nó dính chặt lên tường.