Tuy Là Gián Nhưng Tui Siêu Đáng Yêu

Chương 4.




🪳Chương 4. Gián đi làm công🪳

32

Gián nhỏ khóc đến cạn nước mắt, quay về nhà phát hiện Văn Tuyết Tùng đã thay ổ khóa mới, y dùng chìa cũ mở không được. Y gõ cửa Văn Tuyết Tùng cứ giả chết bên trong, không thèm lên tiếng làm y cứ tưởng trong nhà không có ai. Giản Lang chẳng còn cách nào khác, đành phải biến lại thành gián, lách qua khe cửa mà chui vào.

Nó bò mải miết, bò đến tận cửa phòng tắm, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một thân hình tr*n tr**, vạm vỡ cường tráng. Văn Tuyết Tùng đang tắm, gã xoa dầu gội đầu ra bao nhiêu là bọt trắng xóa, bọt từ tấm lưng trần chậm rãi chảy xuống dưới. Giản Lang đúng là không có tiền đồ... lại bắt đầu chảy máu mũi ròng ròng.

33

Văn Tuyết Tùng tắm xong bước ra, tí nữa té xỉu vì con gián nhỏ nằm sõng soài ngay cửa. Nó trông lại béo ra một vòng, nằm ngủ trên một vũng máu. Mẹ bà, chết rồi sao?

Ôi kinh tởm, gã không hiểu sao trong nhà lại lắm gián đến thế, đánh chết con này lòi ra con khác.

Gã lạnh lùng đi tìm túi bóng, đóng gói xác con gián lại rồi quăng vào thùng rác.

Chẳng ngờ vừa quay đầu lại, gã đã thấy Giản Lang gã vừa đuổi đi, đang đứng lù lù giữa phòng khách, vẻ mặt uất ức nhìn gã chằm chằm: "Chồng ơi, đừng chia tay mà."

Văn Tuyết Tùng đau đầu kinh khủng. Chỉ chơi bời thôi mà, chẳng lẽ gã ám chỉ còn chưa đủ rõ ràng sao?

Hay là y nghiện cơ thể này của gã rồi?

Phiền chết đi được!

Để đánh nhanh thắng nhanh, Văn Tuyết Tùng chẳng buồn nói lời nào với Giản Lang. Gã lấy điện thoại ra bấm bấm vài cái, chuyển cho Giản Lang một khoản tiền, coi như là... phí bao nuôi mấy tháng qua vậy.

34

Điện thoại Giản Lang vang lên thông báo nhận được hai vạn tệ (khoảng 70 triệu). Số tiền này mua được bao nhiêu là thứ, y sướng rơn, cứ dán mắt nhìn vào mấy con số đó mãi. Đây là tiền chồng cho y mà!

Anh em nhà chuột từng bảo, ở thế giới loài người, chỉ khi đối phương thích bạn thì họ mới chuyển tiền cho bạn thôi.

Cho nên! Chồng thực sự rất thích y!

Cho nên mới cho y hẳn hai vạn tệ!

Giản Lang che miệng, nước mắt cảm động tuôn rơi: "Cảm ơn chồng! Chồng ơi em yêu anh!"

35

Văn Tuyết Tùng không hề biết cái mạch não suy nghĩ của y, nhưng vừa thấy Giản Lang nhận được tiền mà vui sướng muốn nhảy dựng lên, gã đoán ngay: Quả nhiên, cái cậu chàng gián này nguyện ý ngủ với gã cũng chỉ vì tiền mà thôi.

Thôi thì dùng tiền tống khứ đi cho rảnh nợ.

Tránh để đêm dài lắm mộng. Hơn nữa, cứ hễ Giản Lang xuất hiện là nhà lại có gián, y bẩn thỉu quá.

"Tiền trao cháo múc xong rồi, giờ thì cút ngay cho tôi."

Văn Tuyết Tùng chẳng kiêng nể gì, gã túm gáy áo Giản Lang lôi xềnh xệch ra cửa. Giản Lang không chịu đi, hai tay bám chặt lấy cánh cửa, khóc lóc van xin: "Đừng đuổi em đi có được không? Em thích ở đây, em muốn ngủ ở đây, em ngủ dưới đất cũng được mà."

Văn Tuyết Tùng mặt lạnh không hề có ý thương lượng: "Cút ngay cho tôi, bẩn muốn chết. Bao giờ cậu hết cái thói nuôi gián thì tôi mới suy xét lại."

Gã tuyệt tình đẩy ngã Giản Lang xuống đất rồi đóng sầm cửa lại.

36

Giản Lang là con gián tinh nha, một cánh cửa sao làm khó được y, y muốn vào thì vào thôi. Giản Lang bò ở ngoài cửa ba tiếng đồng hồ, đợi đến khi bên trong tắt đèn lại chui vào.

Y leo lên giường, trần như nhộng, định bụng sẽ dùng sức ép buộc quan hệ đẻ cho Văn Tuyết Tùng mấy đứa con.

Gián mỗi lứa đẻ được rõ nhiều, chỉ cần có bầu, y không tin Văn Tuyết Tùng không nể tình con mà kết hôn với y.

37

Văn Tuyết Tùng đúng là vớ phải một tên điên. Nửa đêm gã bị cạy cửa nhà, đối phương chẳng trộm cắp gì mà cứ sống chết kéo q**n l*t của gã ra, mồm lảm nhảm điên cuồng: "Chồng ơi, mình sinh mấy đứa con đi! Em đẹp thế này, con mình sinh ra chắc chắn cũng sẽ cực kỳ xinh đẹp cho xem!"

Y nở nụ cười si mê, nước miếng dính đầy cả mặt Văn Tuyết Tùng.

"Giản Lang, đầu óc cậu có vấn đề gì không đấy?" Văn Tuyết Tùng hối hận xanh ruột, lúc đầu gã không nên ham hố sắc đẹp dây vào cái tên ngốc này. Không chỉ coi gián như thú cưng, ăn ngủ cùng gián, mà lúc nào cũng xoa bụng bảo mình sắp mang thai.

Văn Tuyết Tùng cười lạnh, nếu đàn ông mà mang thai được, gã thề sẽ livestream ăn gián, ăn đủ chín chín tám mốt con luôn cho xem!

38

Đuổi không được, thật sự đuổi không được.

Văn Tuyết Tùng đi đến đâu Giản Lang đánh hơi tìm đến đó.

Gã đành phải cầu cứu người đại diện: "Tôi mặc kệ cậu đưa cậu ta đi đâu, tóm lại là tôi không muốn nhìn thấy cái bản mặt đó nữa."

Người đại diện đau đầu vì nghệ sĩ nhà mình dây vào mối quan hệ nam-nam rắc rối này, lại còn là một đứa đầu óc không bình thường nữa. Hắn đề xuất: "Hay là đưa cậu ta đến công xưởng làm thuê đi, tôi cũng hết cách rồi."

Ý hay, Văn Tuyết Tùng gật đầu: "Được, tìm chỗ nào xa xa vào, ở nước ngoài cũng được, đừng để cậu ta muốn về là về được ngay."

Người đại diện tra cứu nửa ngày rồi nói: "Cách đây 20km có một xưởng đường đỏ do người Ấn Độ làm chủ, hẻo lánh lắm, đến cái xe đạp còn chẳng có cho cậu ta đạp về đâu."

39

Giản Lang không tin nổi nhìn chồng, cằm suýt rơi xuống đất, y run rẩy hỏi lại: "Chồng ơi, anh bảo muốn đưa em đi đâu cơ?"

Văn Tuyết Tùng lạnh lùng: "Dạo này tôi phải đóng phim, bận lắm, không chăm sóc cậu được. Nhà tôi có cái xưởng, cậu đi mà trông coi."

Xưởng á? Giản Lang không dám tưởng tượng nổi, gián mà cũng phải đi làm sao? Gián thì cứ đi lục thùng rác tìm đồ ăn là xong mà!

Ăn quàng ăn xiên cũng sống được vậy.

"Em không đi đâu." Giản Lang bĩu môi phản kháng, đi rồi sao thấy được chồng nữa.

Giản Lang hỏi lại: "Đi để làm bà chủ xưởng hả?" Nếu làm bà chủ, y sẽ suy nghĩ lại chút.

Nghe câu này, Văn Tuyết Tùng khịt mũi khinh bỉ: "Cậu không có cái số đó đâu."

Gã nghiêm giọng cảnh cáo: "Không đi thì chia tay. Người ngợm toàn mùi gián, đi rửa cho sạch hãy quay lại nói chuyện với tôi."

40

Cuối cùng, Giản Lang khóc đến hoa lê đái lệ* (đáng thương mà xinh đẹp), đau đớn đến từng khúc ruột nhưng chẳng làm lay chuyển được Văn Tuyết Tùng lấy một giây. Y bị mấy gã vệ sĩ áo đen cưỡng chế tống lên xe đưa đến xưởng đường đỏ.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận