Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính Mình

Chương 5.




Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Lúc tan học, học sinh ùa ra ngoài như bầy ong vỡ tổ, Chu Kỳ vươn vai một cái: “Học hành cả ngày mệt quá đi mất.”

Cố Viễn Du cười khẩy, không nể nang gì mà bóc mẽ cậu: “Tôi chẳng thèm hỏi thầy cô giảng cái gì đâu, cậu chỉ cần nói xem hôm nay học những môn gì thôi?”

“…” Chu Kỳ bĩu môi liếc Cố Viễn Du một cái, lại thấy hắn đang cười ha ha chờ câu trả lời.

Chu Kỳ bấm đốt ngón tay, thăm dò hỏi: “Chắc chắn là có Toán với Lý, tôi nhớ là bị giáo viên hai môn này mắng.”

Khóe miệng Cố Viễn Du giật giật, gật đầu: “Tiếp đi.”

Chu Kỳ ngẫm nghĩ thêm một lúc nữa: “Chắc chắn là có cả Tiếng Anh nữa, nếu không thì hôm nay tôi đã chẳng ngủ ngon như thế.”

Cố Viễn Du khoanh tay nhìn Chu Kỳ, hừ một tiếng từ lỗ mũi.

Chu Kỳ dè dặt: “Còn… còn có Ngữ văn…”

Cố Viễn Du cuối cùng cũng hết chịu nổi, hắn ấn mạnh l*n đ*nh đầu Chu Kỳ một cái: “Toán, Văn, Anh là ba môn chính đấy! Ngày nào mà chẳng học ba môn này, thế mà cậu còn phải nghĩ lâu thế cơ à!”

“…” Chu Kỳ hổ thẹn cúi đầu: “Tôi không để ý thôi mà.”

Cố Viễn Du bất lực nhìn cậu: “Đúng là như tôi nói, cậu chẳng thay đổi chút nào, lúc nào cũng vô tâm vô phế như thế.”

Chu Kỳ cười hề hề hỏi: “Không tốt à?”

“Tốt.” Cố Viễn Du nói: “Cực kỳ tốt.”

Giọng Cố Viễn Du có chút nghiêm túc, Chu Kỳ theo bản năng ngẩng đầu lên thì chạm ngay vào ánh mắt hắn vốn đã chờ sẵn từ lâu. Đôi mắt Cố Viễn Du sâu thẳm, chất chứa một thứ cảm xúc kỳ lạ, Chu Kỳ không khỏi ngẩn người trước ánh nhìn đầy ẩn ý ấy.

Từng dòng chữ xám xịt nhảy nhót hiện ra giữa hai người:

   

[Cố Viễn Du nói xong câu đó, nhìn Chu Kỳ với chút thấp thỏm. Hắn hy vọng Chu Kỳ hiểu được ẩn ý trong lời nói, lại hy vọng cậu không hiểu, để hắn có thể lấy thân phận anh em tốt mà ở bên cạnh cậu lâu hơn. Nhưng khi hai ánh mắt chạm nhau, Cố Viễn Du lại muốn hôn cậu rồi, thế là hắn cúi đầu xuống, nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi Chu Kỳ.]

Chu Kỳ há hốc mồm nhìn dòng chữ này, nín nhịn hồi lâu cuối cùng mới thốt lên một câu cảm thán: “Cố Viễn Du, tâm hồn thiếu nữ của cậu mỏng manh quá đấy…”

Cố Viễn Du: “…”

Hắn nổi khùng đứng phắt dậy: “Mấy cái chữ rác rưởi này có cút đi chỗ khác được không hả!”

Chu Kỳ vô cùng thấu hiểu tâm trạng của hắn, thử tưởng tượng mỗi khi cậu và anh em tốt nhìn nhau hay cười đùa gì đó, lại có một dòng chữ hiện ra diễn kịch tâm lý Quỳnh Dao…

Nhưng Chu Kỳ nhanh trí phát hiện ra một điểm, cậu chỉ vào đoạn chữ cuối: “Cậu nhìn xem, lần này nó vẫn không ghi là nhất định phải hôn môi.”

Cậu nghiêng mặt đi: “Hôn vào má là được rồi nhỉ?”

Cố Viễn Du đanh mặt nhìn Chu Kỳ, cuối cùng tự sa ngã tiến tới chụt một cái lên má cậu.

Chu Kỳ sờ sờ mặt mình, hề hề: “Cảm giác thế nào? Chắc là cũng ra gì và này nọ đấy chứ?”

Cố Viễn Du vốn đang ngượng ngùng, nghe Chu Kỳ tưng tửng thế lại vừa buồn cười vừa muốn trợn trắng mắt, bầu không khí ám muội lập tức tan biến sạch sành sanh.

Cao Thành đột nhiên thò đầu vào cửa: “Cố Viễn Du, có người tìm cậu… Ơ, hai người đang làm cái gì đấy?”

Chu Kỳ giật thót mình, theo bản năng đạp Cố Viễn Du ra một cái: “Không có gì, không có gì, mắt tao bị dính lông mi, cậu ấy thổi hộ thôi.”

Giọng Cố Viễn Du truyền đến từ phía sau: “Ai tìm tôi?”

Cao Thành không nghi ngờ gì, chỉ cười hì hì: “Một em gái đấy, số cậu hên thật.”

Cố Viễn Du đáp: “Ra ngay đây.”

Chu Kỳ đi theo Cố Viễn Du ra cửa lớp, quả nhiên thấy một cô gái đang đứng đợi. Cô gái đó dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt xinh xắn, Chu Kỳ thấy hơi quen mắt nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.

Cố Viễn Du hỏi: “Bạn tìm tôi?”

      End of break ads in 28s     You can close Ad in 4 s  

“Chào anh, em tên là Từ Thải Thải.” Cô gái tự giới thiệu.

Từ Thải Thải!

Nghe thấy cái tên này, Chu Kỳ cuối cùng cũng nhớ ra cô nàng là ai. Tại sao Ngô Thiết Thạch lại kiếm chuyện với bọn họ lâu như vậy, tại sao lại nhìn bọn họ không vừa mắt? Chẳng phải vì Ngô Thiết Thạch thích Từ Thải Thải, mà Từ Thải Thải lại thích Cố Viễn Du sao!

Từ Thải Thải nhìn thẳng vào Cố Viễn Du: “Em thích anh, em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, anh làm bạn trai em được không?”

Chu Kỳ kinh ngạc há hốc mồm.

Chu Kỳ chưa từng thích ai, nhưng không có nghĩa là cậu không hiểu việc tỏ tình trước mặt bao nhiêu người thế này cần bao nhiêu dũng khí.

Trong lòng cậu nảy sinh sự kính nể đối với Từ Thải Thải.

Trên người Cố Viễn Du vẫn còn in dấu giày của Chu Kỳ, hắn nhìn Từ Thải Thải, lịch sự nhưng xa cách nói: “Xin lỗi, tôi có người mình thích rồi.”

Từ Thải Thải mím môi, vành mắt bỗng nhiên đỏ lên.

Phía sau có người gọi cô: “Thải Thải.”

Chu Kỳ ngẩng đầu lên, thấy một gã to con đang đi xuống cầu thang, chính là Ngô Thiết Thạch.

**

Ngô Thiết Thạch cùng Từ Thải Thải đi dạo từng vòng quanh sân vận động.

Từ Thải Thải đỏ hoe mắt: “Anh Thiết, chẳng phải anh nên ở trong lớp học bài sao, xuống đây làm gì?”

Ngô Thiết Thạch nói: “Chỉ là xuống vận động chân tay chút thôi.”

Từ Thải Thải “vâng” một tiếng, lẳng lặng đi bên cạnh gã.

Đáng lẽ Ngô Thiết Thạch phải ở trong lớp học bài, gã đã học lại hai năm rồi, thực tế trong lòng vẫn rất muốn đỗ đại học.

Lúc nãy gã đang nhìn từ điển Tiếng Anh, lặp đi lặp lại từ đó: “Abandon…”

Đột nhiên Lý Hoành Vũ xông vào lớp: “Anh Thiết…! Con bé Thải Thải đi tìm thằng Cố Viễn Du kia rồi!”

Ngô Thiết Thạch giật mình, vội vàng buông từ điển ra, chạy xuống lầu.

Vừa xuống đến tầng hai đã nghe thấy tiếng Từ Thải Thải dõng dạc: “Em thích anh, em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, anh làm bạn trai em được không?”

   

Tiếp đó là một giọng nam: “Xin lỗi, tôi có người mình thích rồi.”

Đáy lòng Ngô Thiết Thạch đầy phức tạp.

Từ Thải Thải đá văng hòn đá dưới chân: “Đến người như em mà hắn cũng không thích, đúng là mắt cao hơn đầu. Thôi kệ, hắn không thích em là tổn thất của hắn.”

“Nhưng mà…” Từ Thải Thải chớp chớp mắt: “Em cũng rất tò mò không biết người hắn thích sẽ trông như thế nào nhỉ.”

Ngô Thiết Thạch khựng bước chân.

Ngay trước mặt em đấy thôi.

Người đàn ông em thích, người mà hắn thích, chính là anh đây.

Nhưng Ngô Thiết Thạch không thể nói ra thành lời được, gã chỉ vô cùng nghiêm túc dặn dò Từ Thải Thải: “Ngoan, sau này đừng lại gần bọn họ nữa, sẽ gặp xui xẻo đấy.”

**

Chan: Anh ơi chúng nó chỉ muốn giã anh theo đúng nghĩa đen thôi =))))))))))))))


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận