Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Sáng hôm sau đi học, Chu Kỳ vô cùng phấn chấn.
Cậu có linh cảm, hôm nay anh Thiết nhất định sẽ sai người đến đánh bọn họ.
Người mình thích lại đi tỏ tình với kẻ khác ngay trước mặt mình, với cái tính nóng như kem của anh Thiết, không cho người tới tẩn bọn họ một trận thì đúng là chuyện lạ.
Nhưng cậu đợi mãi, đợi mãi, vẫn chẳng thấy ai đến.
Ngày đầu không thấy, ngày thứ hai không thấy, ngày thứ ba, thứ tư…
Ngày tháng trôi qua thật yên bình, chan hòa, không một chút khói lửa chiến tranh.
Chu Kỳ suy sụp.
Cậu hoang mang hỏi Cố Viễn Du: “Tại sao, tại sao bọn nó vẫn chưa đến đánh chúng ta? Hay là bọn nó đang âm mưu trò gì thâm độc hơn?”
Khi mọi cốt truyện đều nằm ngoài tầm kiểm soát, Chu Kỳ cảm thấy bất an vô cùng. Không phải vì sợ đánh nhau, mà vì cậu ghét cảm giác chỉ có thể thụ động chờ đợi nguy hiểm ập đến.
Thế là cậu quyết định chủ động tấn công.
Cứ tan học là Chu Kỳ lại chạy lên dãy lớp 12, thấy người của Ngô Thiết Thạch là sáp lại gần trọng kim cầu đánh, nhưng dù cậu có quấy rối thế nào, bọn họ cũng đều tránh cậu như tránh tà.
Hôm qua Cao Thành còn hớn hở kéo Chu Kỳ lại: “Tao nghe nói rồi, nghe nói hết rồi nhé! Mày thật là, chuyện lớn thế này mà không thèm hé răng với tao một lời!”
“Mày nghe nói cái gì?”
“Thì chuyện mày với Cố Viễn Du trở thành trùm trường mình ấy!”
“…?” Chu Kỳ ngẩn người: “Sao tao còn chưa nghe nói nhỉ?”
“Cả trường đang đồn ầm lên kia kìa!” Cao Thành đập bàn: “Bọn mày đánh thắng Ngô Thiết Thạch rồi chứ gì, nếu không thì sao bọn họ vừa thấy mày là lại chạy mất dép? Mà nói mới nhớ, mày đánh nhau với thằng đó từ lúc nào mà tao chẳng hề hay biết gì thế?”
Chu Kỳ đã hiểu ra vấn đề.
Cậu ngơ ngác quay sang nhìn Cố Viễn Du: “Chưa đánh trận nào mà đã thành trùm trường? Thế này cũng được á?”
Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy trời?
Hôm nay tan học, Chu Kỳ lại theo thói quen chạy lên tầng lớp 12. Đám lớp 12 cơ bản đã nhẵn mặt cậu hết rồi, Lý Hoành Vũ đang tựa người vào cửa sau, thấy Chu Kỳ chạy lên liền bẻ cho cậu nửa quả quýt: “Lại tới nữa à?”
Chu Kỳ nhận lấy miếng quýt thồn thẳng vào mồm, mặt mũi lập tức vặn vẹo: “Cái đệch, sao chua thế này!”
Lý Hoành Vũ cười ngặt nghẽo: “Mẹ tao mua đấy, chẳng biết bả chọn kiểu gì mà mua quýt thành chanh luôn. Tao đợi mày cả tiết rồi, chỉ chờ xem mày bị chua đến mức nào thôi đấy.”
“…” Chu Kỳ ôm hàm răng ê buốt: “Mày trẻ con quá, lớp 12 rồi mà còn trẻ con thế, thật nực cười.”
Lý Hoành Vũ: “…”
Mày cũng có hơn gì tao đéo đâu mà nói?
Chu Kỳ hỏi: “Hôm nay bọn mày vẫn không muốn đánh tao à?”
Lý Hoành Vũ kiên quyết lắc đầu.
Chu Kỳ vò đầu bứt tai: “Aizz— sao muốn đánh nhau mà khó thế không biết?”
Lý Hoành Vũ nở một nụ cười hiền lành: “Mày đừng ngày nào cũng lên đây xin ăn đòn nữa, anh Thiết nhà tao không bao giờ đánh mày đâu.”
“Tại sao?” Chu Kỳ quay lại nhìn gã: “Mày biết lý do à?”
Lý Hoành Vũ nói: “Coi như là thế đi…”
Chu Kỳ lập tức áp sát Lý Hoành Vũ: “Rốt cuộc là tại sao? Tại sao bọn mày không chịu đánh nhau với tao?”
Lý Hoành Vũ ấp úng nửa ngày không chịu nói một chữ.
Chu Kỳ lượn lờ trái phải kẹp chặt Lý Hoành Vũ, đồng thời mạnh miệng đe dọa: “Nếu mày không nói, ngày nào tao cũng lên đây tìm mày. Mày học bài tao đứng ngoài cửa sổ làm mặt quỷ, mày đi vệ sinh tao đi theo sau huýt sáo, mày ăn cơm tao ngồi đối diện cướp thịt của mày…”
“Mả mẹ mày!” Lý Hoành Vũ không nhịn được chửi thề: “Chu Kỳ, mày đúng là đồ chó!”
Chu Kỳ nhướng mày nhìn gã.
Đúng là sợ nhất kẻ lầy mà!
Lý Hoành Vũ cuối cùng cũng đầu hàng, giơ tay làm bộ đầu hàng: “Tao thua, tao nói được chưa.”
Là thuộc h* th*n tín của Ngô Thiết Thạch, Lý Hoành Vũ sớm đã nắm thấu tâm tư của anh Thiết nhà mình. Gã ra vẻ bí mật nói: “Thực ra, theo tao được biết, không phải anh Thiết không muốn đánh mày.”
“Thế tại sao…”
“Anh Thiết sợ ảnh đánh mày xong, mày lại cảm thấy phê lòi trĩ.”
“Hả?”
“Hả cái gì? Anh Thiết nhà tao tốt thế còn gì, chuyện mày với Cố Viễn Du là một cặp đôi thích M, ảng chẳng kể với ai đâu. Dù cho bọn mày có khiêu khích thế nào, ảnh cũng nhường nhịn hết mức, khổ sở biết bao nhiêu!”
“Hả???”
Mắt Chu Kỳ trợn ngược như mắt cá vàng: “Mày nói cái gì cơ??”
Lý Hoành Vũ nói: “Chẳng lẽ tao nói sai à? Chuyện mày với Cố Viễn Du là một cặp nam đồng tính có xu hướng bị ngược đãi?”
“…” Cả người Chu Kỳ run rẩy, lảo đảo hỏi: “Mày, mày nhìn ra từ đâu thế?”
Lý Hoành Vũ bắt đầu bấm đốt ngón tay liệt kê: “Mày với Cố Viễn Du lúc nào cũng nắm tay nhau như cặp song sinh dính liền, hở ra một cái là lại dính chặt lấy nhau… Nhìn dáng vẻ của mày có vẻ không muốn người khác biết, thế thì bọn mày cũng phải chú ý một tí đi chứ, cái bầu không khí khi hai đứa tụi bây ở cạnh nhau ấy, người ngoài chẳng chen vào nổi đâu. Ơ, mày sao thế?”
Chu Kỳ yếu ớt lắc đầu: “…Không sao.”
Cậu thất thần quay về lớp, ngồi phịch xuống ghế, rồi nhìn chằm chằm vào Cố Viễn Du.
Cố Viễn Du bị nhìn đến mức không thoải mái, hỏi: “Sao thế?”
“Tôi chỉ đang cảm thán sức mạnh vĩ đại của truyện khiêu dâm thôi.” Chu Kỳ u uất hỏi hắn: “Cậu có biết trong mắt người khác, chúng ta thực chất là một đôi tình nhân không?”
Cố Viễn Du: “…?”