Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan
Chu Kỳ đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện kể cho Cố Viễn Du nghe.
Mặc dù Cố Viễn Du đã xuyên qua bao nhiêu thế giới, tự xưng là kiến thức rộng rãi, cũng không nhịn được mà đưa tay đỡ trán, thở dài thườn thượt.
Cốt truyện vốn đã đủ vô lý rồi.
Nhưng rốt cuộc bọn họ đã làm cái chuyện tày đình gì mà để cốt truyện nó bay xa đến mức này?
Chu Kỳ thấy hắn phiền lòng, bèn an ủi: “Cậu cũng đừng phát hỏa thế chứ, thực ra tôi có cách.”
Chân mày Cố Viễn Du nhảy một cái: “Cách gì?”
Chu Kỳ nhìn biểu cảm của hắn: “Có phải cậu không tin tưởng tôi không?”
“…” Cố Viễn Du không nói có hay không, chỉ đáp lại bằng sự im lặng kéo dài, khiến Chu Kỳ bực mình đấm hắn một cái.
Chu Kỳ nói: “Bọn họ nghĩ thế chẳng qua là do thế giới của chúng ta bị dung hợp với thế giới truyện H thôi. Có lẽ tự mình không cảm thấy, nhưng người khác nhìn vào sẽ thấy không khí giữa chúng ta vô cùng kỳ quái, dẫn đến hiểu lầm.”
Cố Viễn Du lặng lẽ nhìn Chu Kỳ một lúc, nói mập mờ: “Có lẽ vậy.”
Hắn lại hỏi: “Vậy cách giải quyết của cậu là gì?”
Chu Kỳ đập bàn: “Từ nay về sau, hai chúng ta phải giữ khoảng cách! Cậu không được động chân động tay với tôi, mà tôi cũng sẽ thực hiện quy tắc ba không với cậu!”
“…” Cố Viễn Du muốn nói lại thôi: “Ba không là cái gì?”
“Tuyệt đối không khoác vai bá cổ, tuyệt đối không đùa giỡn cười cợt, tuyệt đối không đứng gần nhau quá một mét.”
Chu Kỳ nói: “Chúng ta nhất định phải chứng minh cho Ngô Thiết Thạch thấy, chúng ta là trai thẳng.”
Cách đây một tháng, có đánh chết Chu Kỳ cũng không ngờ được những lời này lại thốt ra từ miệng của mình. Một thằng trai thẳng phải chứng minh mình thẳng như thế nào đây?
Đúng là có chút độ khó.
Cậu vắt óc suy nghĩ cả đêm, cuối cùng cũng tìm ra cách.
Sáng hôm sau khi tới trường, giáo viên chủ nhiệm nhìn cậu đầy quái dị: “Chu Kỳ, em sao thế?”
Chu Kỳ nghe vậy liền nằm bò ra bàn giáo viên, cười rạng rỡ: “Sao lại hỏi thế ạ?”
Chủ nhiệm lớp ngắm nghía Chu Kỳ: “Cảm thấy hôm nay trông em khác hẳn ngày thường…”
Trong lúc cô còn đang cân nhắc từ ngữ, Cao Thành từ cửa lớp đi vào, vừa thấy Chu Kỳ đã cười sặc sụa. Cậu ta tiến tới định khoác vai Chu Kỳ: “Ơ kìa, sao hôm nay ăn mặc cấm dục thế này?”
Chủ nhiệm lớp bừng tỉnh: “Đúng đúng, chính là từ này.”
“Đi đi đi đi,” Chu Kỳ hất tay Cao Thành ra: “Cấm dục cái gì, đây là phong cách trai nhà lành đấy.”
Cao Thành: “Hả?”
Chu Kỳ lấy le hỏi: “Trông có giống trai còn trinh lỗ đuýt không?”
Khóe mắt chủ nhiệm giật giật, nhịn cười nhìn Chu Kỳ.
Chủ nhiệm đối với Chu Kỳ luôn có cảm xúc vô cùng phức tạp. Đứa trẻ này tính tình hoạt bát, tư duy nhảy vọt, thực ra rất đáng yêu. Chỉ cần không phải học hành, Chu Kỳ là cục cưng đáng yêu nhất lớp cô. Nhưng cứ hễ đụng đến sách vở là cô chỉ muốn vặn đầu cậu ra đá bóng suốt một tiếng đồng hồ.
Lúc này thấy Chu Kỳ lại nói nhảm, cô chủ nhiệm hiền từ xoa đầu cậu: “Chu Kỳ, mau về chỗ ngồi cho ngoan, đừng có quấy rầy giáo viên nữa.”
Chu Kỳ đi thẳng về cuối lớp.
Cao Thành và cô chủ nhiệm không hiểu cậu, nhưng Cố Viễn Du chắc chắn sẽ hiểu.
Chu Kỳ xoay một vòng trước mặt Cố Viễn Du: “Cậu thấy mặc thế này còn sức hấp dẫn đối với cậu không?”
Hôm nay Chu Kỳ chải tóc gọn gàng, nghiêm túc cài hết tất cả các cúc áo sơ mi đồng phục, cố gắng cười không hở răng, nói năng nhẹ nhàng thỏ thẻ.
Cố Viễn Du liếc cậu đầy vẻ chê bai: “Không.”
Chu Kỳ tưởng phương pháp của mình đã có tác dụng, đắc ý nhướng mày.
Chuông vào học vang lên, học sinh về chỗ ngồi. Cô chủ nhiệm thở dài trên bục giảng: “Các em, lấy sách ra đi nào, cuộc đời khổ cực bắt đầu từ tiết Toán.”
Cố Viễn Du thuận thế nằm bò ra bàn, nghiêng đầu gối lên tay, mặt hướng về phía Chu Kỳ.
Hắn quen Chu Kỳ sáu năm, cách ăn mặc của Chu Kỳ lúc nào cũng lôi thôi lếch thếch, không thì hôm nay cài nhầm cúc, ngày mai thì đi nhầm tất. Hôm nay, bộ dạng này của Chu Kỳ khiến Cố Viễn Du cảm thấy rất mới mẻ. Hắn nằm trên bàn, nheo mắt ngắm nhìn cậu qua khe hở của cánh tay và mái tóc.
Thực ra tóc của Chu Kỳ rất mềm, màu hơi nhạt, dưới ánh nắng sẽ ánh lên chút sắc vàng hạt dẻ. Cậu cũng không tệ, một chàng trai tuấn tú lông mày rậm mắt to, làn da mặc dù không trắng nhưng sắc lúa mạch khỏe khoắn với những đường cơ bắp mượt mà.
Dường như Chu Kỳ cảm thấy mình đang bị nhìn chằm chằm, đột nhiên quay đầu lại. Cố Viễn Du không kịp thu hồi ánh mắt, thế là hai người đối diện nhau.
Chu Kỳ hỏi hắn: “Cậu chưa ngủ à?”
[Giọng Chu Kỳ hạ thấp có chút khàn khàn. Khoảnh khắc đó, Cố Viễn Du chỉ cảm thấy luồng hơi ấm nơi lồng ngực đột ngột tràn xuống bụng dưới.]
Chu Kỳ kinh ngạc nhìn dòng chữ giữa hai người.
Cố Viễn Du lập tức vùi đầu vào khuỷu tay.
Nhưng dù Cố Viễn Du không nhìn, những dòng chữ đó vẫn nhanh chóng nhảy ra lọt vào mắt Chu Kỳ.
[Cố Viễn Du biết rõ dáng vẻ của thiếu niên trước mặt khi trưởng thành, đó là một gương mặt càng thêm nam tính. Trong lòng hắn đột nhiên trào dâng một luồng hơi ấm kỳ lạ — Hắn là người duy nhất trong thế giới hiện tại biết được dáng vẻ tương lai của Chu Kỳ.]
[Và nhận thức này khiến Cố Viễn Du trong chớp mắt cứng đến mức có chút đau nhức.]
[Hắn gần như không thể khống chế được bản thân, muốn ngay ở trong lớp học này…]
“Chu Kỳ…” Cố Viễn Du đột nhiên nắm chặt tay Chu Kỳ: “Đây là tình tiết cưỡng chế, tôi không khống chế được mình…”
Chu Kỳ bật dậy như lò xo.
Giáo viên trên bục giảng ngạc nhiên nhìn cậu: “Chu Kỳ em sao thế? Mặt đỏ vậy, không khỏe à?”
“Người không khỏe là Cố Viễn Du ạ, em đưa cậu ấy xuống phòng y tế!”
Nói xong, cậu vác luôn Cố Viễn Du lên vai, bất chấp phản ứng của mọi người, chạy xồng xộc khiêng hắn ra cửa sau.
Cơ thể Cố Viễn Du rất nóng, hắn thở hổn hển: “Dìu tôi đi rửa mặt.”
Phòng vệ sinh nam.
Cố Viễn Du chúc đầu xuống vòi nước xả mạnh, Chu Kỳ lo lắng đứng bên cạnh nhìn: “Cậu thế nào rồi? Đã dễ chịu hơn chút nào chưa?”
Chẳng biết là do bản thân Cố Viễn Du hay do tiếng nước chảy, lời Chu Kỳ lọt vào tai hắn chỉ là những tiếng ù ù, hắn chẳng nghe rõ cậu nói gì, nhưng lại thấy môi cậu cứ mấp máy liên tục.
[Cố Viễn Du đưa tay ra, ấn gáy Chu Kỳ, mạnh bạo kéo xuống.
Môi Chu Kỳ va mạnh vào miệng hắn.]
Ngay khi dòng chữ này hiện ra, Cố Viễn Du như bị điều khiển, giơ tay ấn gáy Chu Kỳ. Chu Kỳ buộc phải cúi đầu xuống, môi hai người va vào nhau, Chu Kỳ cảm thấy đau đau.
[Chưa đủ, vẫn chưa đủ.]
Cố Viễn Du cạy mở môi Chu Kỳ, thô lỗ m*t lấy.
Chu Kỳ vội vàng lùi lại, may mà sức lực của cậu cũng lớn, dứt khoát đẩy văng Cố Viễn Du ra: “Cố Viễn Du!”
Dòng chữ cốt truyện màu xám chuyển sang xanh lá rồi tan biến vào không khí.
Cố Viễn Du đứng cách Chu Kỳ không xa, tóc tai ướt sũng nhỏ nước ròng ròng. Hắn cúi đầu: “Xin lỗi.”
“Ơ… Cái này cũng không trách cậu được…” Chu Kỳ nhìn hắn từ trên xuống dưới, thấy hắn dường như đã bình thường trở lại mới dám tiến gần thêm hai bước, thở dài: “Tôi cuối cùng cũng nếm mùi sức mạnh của truyện H rồi, đúng là phải nâng cao cảnh giác mọi lúc mọi nơi mà.”
Cố Viễn Du im lặng không nói gì.
“Thực ra tôi thấy có chút ngượng.” Chu Kỳ kéo kéo cổ áo: “Cậu là anh em tốt, là chiến hữu của tôi, đối với tôi, cậu như người nhà vậy, tôi không ngờ lại hôn cậu nhiều lần thế này.”
“Nhưng mà,” Chu Kỳ lại nở nụ cười: “Cũng may là cậu, chứ đổi lại là người khác chắc tôi chịu không được đâu.”
Cái đầu của Chu Kỳ vốn không thích hợp để nghĩ những chuyện quá phức tạp. Một mặt cậu thấy mình và Cố Viễn Du rất kỳ quái, mặt khác cậu lại muốn ra khỏi đây. Dù sao cậu cũng không bài xích những hành động thân mật với Cố Viễn Du, có câu nói thế nào ấy nhỉ, nếu bị h**p dâm mà không chống cự được, hãy nằm xuống ư ư a a mà hưởng thụ…
Cố Viễn Du gật gật đầu.
Giây tiếp theo Chu Kỳ lại phì một tiếng cười ra miệng: “Tôi chẳng bao giờ mặc kiểu thanh khiết thế này nữa đâu, biết đâu chính vì bộ đồ này mà hôm nay cậu mới mãnh liệt như thế.”
Cố Viễn Du: “…”
Thôi được rồi, Chu Kỳ không có não, vậy cũng tốt.