Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 100.




Nhớ tới lời Mạnh Lệnh Thu nói rằng Nhiếp Hồn Hoa sẽ biến hóa thành người trong lòng khao khát gặp nhất, vành tai Khương Tuế khẽ ửng đỏ. Y ho nhẹ một tiếng, nói:

“Hỏi chuyện này làm gì?”

Sầm Tễ mím môi:
“Em cứ trả lời là được.”

Hàng mi Khương Tuế khẽ run. Rõ ràng y là kiểu người nói lời ngon tiếng ngọt thốt ra không cần nghĩ, vậy mà vào khoảnh khắc này, lại hiếm hoi cảm thấy ngượng ngùng. Y tránh ánh mắt của Sầm Tễ, khẽ nói:

“…… Là ngươi.”

Sầm Tễ sững người, dường như không ngờ tới câu trả lời này.

Ở kiếp trước, giao tình giữa hắn và Khương Tuế thực ra rất ít.

Việc mang Khương Tuế về chỉ là một chuyện tình cờ. Khi ấy, đôi mắt của Khương Tuế quá đáng thương, giống như một con mèo nhỏ không nhà để về. Vì thế, sau mấy chục năm chưa từng động lòng trắc ẩn, hắn lại đột nhiên mềm lòng, đưa y về núi Lạc Vụ.

Sau khi kết làm đạo lữ, hắn quanh năm bế quan, hiếm khi gặp Khương Tuế. Về sau, chuyện giết người bại lộ, Khương Tuế giam hắn trong Lưu Sương Tiểu Trúc. Khoảng thời gian ấy, xét về độ dài thì thật ra không lâu, nhưng đối với hắn, lại còn dài hơn mấy chục năm thanh tu(*) trước đó.

(*) có nghĩa là tu luyện trong sạch, thanh tịnh, tập trung vào việc "tẩy tịnh tâm hồn", loại bỏ tạp niệm, d*c v*ng, hướng tới sự thuần khiết để nâng cao cảnh giới và sức mạnh

Hắn ngày ngày nghĩ Khương Tuế khi nào sẽ tới, vì sao không tới, rồi lại nghĩ, rốt cuộc khi nào Khương Tuế mới chịu nhận ra mình sai.

Thời gian cứ thế mơ hồ trôi qua. Đến khi hắn phá tan cấm chế, rời khỏi núi Lạc Vụ, thứ hắn nhận được chỉ là tin dữ về cái chết của Khương Tuế.

Khi cầm kiếm Trầm Kha tiến vào Ma cung, hắn cũng không rõ trong lòng mình đang nghĩ gì. Chỉ là lúc nhìn thấy Mạnh Lệnh Thu ôm thi thể Khương Tuế ngẩn người, hắn đã không do dự mà đâm một kiếm tới, giao chiến với Mạnh Lệnh Thu.

Mạnh Lệnh Thu một lòng muốn chết, không qua mấy chiêu đã bại dưới kiếm Trầm Kha. Sầm Tễ mang thi thể Khương Tuế trở về núi Lạc Vụ, ngồi lặng trong Lưu Sương Tiểu Trúc rất lâu.

Hắn không biết mình đang nghĩ gì, cũng không biết mình muốn làm gì. Chỉ nhớ rằng đến lúc trăng lặn rồi lại lên, hắn phun ra một ngụm máu lớn, đạo tâm tổn hại, tu vi tụt dốc. Ngẩng đầu lên, hắn thấy trên gò má trắng như tuyết của Khương Tuế rơi xuống một cánh hoa đào, liền đưa tay phủi đi, vô thức mỉm cười, rồi ngã xuống bên cạnh y.

Cho đến lúc chết, Sầm Tễ vẫn chưa từng nghĩ ra nên chôn Khương Tuế ở đâu. Bởi hắn hiểu y quá ít, không biết y thích sườn núi hoa rơi rực rỡ, hay đồi xanh trúc biếc, hoặc là cánh đồng mênh mông vô tận.

Hắn cũng chưa từng nghĩ, trong ảo cảnh của Nhiếp Hồn Hoa, Khương Tuế lại nhìn thấy chính mình.

“Sầm Phùng Sanh?” Khương Tuế nghiêng đầu, khó hiểu hỏi.
“Ngươi đang nghĩ gì vậy?”

“… Không có gì.”
Sầm Tễ buông tay y ra, nói tiếp:
“Thú giữ mộ đã chết rồi. Em muốn tìm thứ gì?”

Khương Tuế không vội bước vào ngay, mà nói:
“Ngươi vừa hỏi ta, vậy ta cũng nên hỏi lại ngươi. Khi ở trong làn hương của Nhiếp Hồn Hoa, ngươi đã nhìn thấy ai?”

Sầm Tễ đáp:
“Em.”

Khương Tuế sững sờ:
“Ta?”

“Ừ.”
Sầm Tễ dường như không muốn bàn sâu vào đề tài này, liền nói:
“Tìm được đồ thì nhanh rời khỏi đây. Bí cảnh này quá nhiều ảo ảnh, ở lâu rất dễ bị lạc.”

Khương Tuế kéo lấy tay áo hắn:
“Ngươi đã thấy một ta như thế nào?”

Yết hầu Sầm Tễ khẽ động:
“Không có gì.”

Khương Tuế lập tức cảm thấy chuyện này chắc chắn có vấn đề, còn định truy hỏi tiếp, thì Sầm Tễ bỗng thốt ra:

“Em không mặc quần áo.”

Khương Tuế: “?”

Sầm Tễ:
“Còn muốn hỏi nữa không?”

Nếu không phải các đồ đệ còn ở đây, Khương Tuế thật sự muốn nhảy dựng lên bịt miệng hắn. Nhưng nuốt không trôi cục tức này, y liền nói:

“Tiên Tôn Độ Hành trông đứng đắn như vậy, sao ảo giác lại hạ lưu đến thế?”

Sầm Tễ đáp:
“Có lẽ là vì ta vốn là kẻ rất hạ lưu.”

Khương Tuế: “.”

Y luôn không có cách nào đối phó với những lúc Sầm Tễ đột nhiên buông lời kinh người như vậy. Chỉ có thể trừng hắn một cái, rồi vội vàng quay đi tìm phương pháp phi thăng trong cơ thể thú giữ mộ.

Có Chúc Thành Lăng ở đây thì mọi việc thuận tiện hơn hẳn. Không bao lâu sau, Khương Tuế đã tìm được một tấm đá phiến lớn cỡ một quyển sách. Trên đó khắc những ký tự xiêu vẹo, nhưng lại không ai đọc hiểu nổi.

“Trông khá giống văn tự cổ của Ma tộc.”
Sầm Tễ nhíu mày nói.
“Ở những niên đại xa xưa hơn, quan hệ giữa Ma tộc và Tu Chân giới chưa căng thẳng như bây giờ. Vì loại văn tự cổ này rất ít người nhận ra, nên khi ghi chép những thứ quan trọng, bọn họ thường dùng nó.”

Khương Tuế hỏi:
“Vậy ngươi có nhận ra không?”

Sầm Tễ sắc mặt không đổi:
“Không biết.”

Khương Tuế khẽ “chậc” một tiếng, quay đầu hỏi Chúc Thành Lăng:
“Ngươi thì sao, có nhận ra không?”

Chúc Thành Lăng lắc đầu như trống bỏi.

Chẳng lẽ chỉ còn cách đi tìm Thân Đồ Dụ hỏi thử?

Khương Tuế đành tạm thời cất khối đá phiến đi. Trong bí cảnh cũng không còn thứ gì đáng lưu tâm, mọi người liền chuẩn bị rời khỏi nơi này.

“Lệnh Thu?”
Khương Tuế nhận ra sắc mặt Mạnh Lệnh Thu có chút khác thường. Với tư cách là một sư tôn biết quan tâm đệ tử, y tự nhiên mở miệng dò hỏi, giọng nói ôn hòa:
“Có phải trong người không khỏe chỗ nào không?”

“Không có, đa tạ sư tôn quan tâm.”
Mạnh Lệnh Thu mỉm cười đáp.

Nhưng bên tai hắn, những âm thanh lúc nam lúc nữ, khi già khi trẻ kia vẫn đang khúc khích cười trộm:
“Sao không nói cho vị sư tôn tốt bụng của ngươi biết, ngươi đã bị ta quấn lấy rồi? Mạnh Lệnh Thu, ngươi sợ y biết chuyện ngươi sống lại đến vậy sao?”

“……”
Mạnh Lệnh Thu siết chặt nắm tay, lạnh lùng hỏi trong đầu:
“Ngươi rốt cuộc là thứ gì?”

“Hì hì hì hì hì… Ta là hoa hồn của Nhiếp Hồn Hoa đó!”
Âm thanh kia cười nói:
“Ta biết trong lòng ngươi có hận ý ngập trời, vậy vì sao không ra tay? Mạnh Lệnh Thu, vì sao ngươi không ra tay?!”

Mạnh Lệnh Thu bị nó quấy nhiễu đến mức sắp phát điên, nhưng hắn thật sự không dám để Khương Tuế biết thứ này tồn tại, chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn, tính đợi sau khi rời khỏi bí cảnh sẽ tìm cách xua tan hoa hồn này.

Rời khỏi bí cảnh, Khương Tuế và Sầm Tễ tự nhiên trực tiếp trở về núi Lạc Vụ. Đêm hôm đó, Khương Tuế liền bóp nát một viên linh lực dùng để liên lạc với Thân Đồ Dụ.

Đây là thứ Thân Đồ Dụ cố ý để lại cho y, chỉ cần bóp nát một viên, Thân Đồ Dụ sẽ lập tức đến gặp. Thế nhưng Khương Tuế đợi gần cả một canh giờ, vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu.

Tên ma đầu kia chẳng lẽ chết rồi sao?

Khương Tuế cầm khối đá phiến, đi tới đi lui trong phòng. Nghĩ ngợi một hồi, y dứt khoát bóp nát toàn bộ hạt châu linh lực Thân Đồ Dụ để lại, vẫn không có chút động tĩnh nào, tức đến mức y ném mạnh khối đá phiến xuống đất.

“Có chuyện gì?”
Sầm Tễ đẩy cửa bước vào, thấy y đang phát giận trong phòng, liền hỏi:
“Có kẻ nào chọc giận em sao?”

“Không có.”
Khương Tuế lại nâng niu nhặt khối đá phiến lên, ôm nó ngồi xuống giường, nói:
“Ta chỉ đang nghĩ xem rốt cuộc trên đó viết cái gì.”

Sầm Tễ nói:
“Ta nhớ sư huynh của em rất có nghiên cứu về mấy thứ này, chi bằng đi hỏi hắn?”

Biểu cảm Khương Tuế trong chớp mắt trở nên vô cùng gượng gạo. Một lúc lâu sau y mới cười nhạt một tiếng, nói:
“Không biết giờ hắn đang tu luyện ở đâu, thôi thì đừng quấy rầy hắn.”

Khương Tuế là đệ tử thân truyền của Khắc Thạch trưởng lão Dược Vương Phong thuộc Huyền Nhất Môn. Khắc Thạch cả đời hành y cứu người, không biết đã cứu sống bao nhiêu sinh mạng. Một người như vậy, chỉ vì cứu kẻ thù của Ma tộc là Ma Tôn Thân Đồ Dụ, mà tám năm trước bị Ma tộc tàn sát, thây chia tám khối. Ngay cả các đệ tử dưới trướng cũng chết thảm vô cùng.

Nếu không phải khi đó mấy vị sư huynh sư tỷ của Khương Tuế đang ở bên ngoài làm việc, e rằng cả Dược Vương Phong chỉ còn lại mình Khương Tuế cô độc một người.

Có lẽ vì lo sợ bị Ma tộc truy sát, mấy vị sư huynh sư tỷ ấy nhiều năm nay chưa từng quay về Huyền Nhất Môn, mà vẫn luôn tu luyện bên ngoài. Khương Tuế đã rất lâu rồi chưa gặp lại bọn họ.

“Nhắc mới nhớ.”
Khương Tuế nhìn sang Sầm Tễ, nói:
“Ngày ta giữ đạo hiếu cho sư tôn, ngươi đến phúng viếng. Ta cầu ngươi thu ta làm đồ đệ, vậy mà ngươi đến nhìn ta một cái cũng không. Sầm Phùng Sanh, là vì khi đó ta xấu lắm sao?”

Sầm Tễ khựng lại một chút rồi nói:
“Không phải. Khi đó ta tu hành xảy ra sai lệch, tai điếc mắt mù, không nhìn thấy em.”

Khương Tuế:
“……”

Chấp niệm nhiều năm rốt cuộc được cởi bỏ, nhưng Khương Tuế lại có cảm giác như một quyền đánh vào bông, bất lực vô cùng.

“Nhưng mà, ta không thu em làm đồ đệ lại là chuyện tốt.”
Sầm Tễ nghiêm túc nói:
“Ta chỉ biết đánh nhau, không biết dạy đồ đệ.”

“Ngày đó tại đại hội tỷ thí toàn bộ tông môn, trước mặt toàn bộ tông môn ngươi cự tuyệt thu ta, hại ta bị chế giễu suốt mấy năm trời.”
Khương Tuế kéo nhẹ khóe môi, nói:
“Bọn họ nói ngươi thấy ta tư chất ngu đần, không xứng làm đồ đệ của ngươi.”

Sầm Tễ đáp thẳng thừng:
“Tư chất của em đúng là ngu đần.”

Khương Tuế trợn tròn mắt, đột nhiên đứng bật dậy:
“Sầm Phùng Sanh!”

“Cả đời ta gặp người, phần lớn đều là đồ ngu.”
Sầm Tễ nói:
“Em xem như ngoại lệ.”

Khương Tuế có chút vui vẻ:
“Vậy là ta vẫn có thiên phú hơn bọn họ, đúng không?”

Sầm Tễ đáp:
“Em chỉ là được ta thiên vị.”

“……”

Phải một lúc lâu sau Khương Tuế mới hoàn hồn. Y nhìn gương mặt bình thản như thường của Sầm Tễ, lúc này mới nhận ra, Sầm Phùng Sanh có lẽ căn bản không biết mình vừa nói ra một câu dịu dàng, tình cảm đến mức nào.

Đối với một người từ năm ba tuổi đã cầm kiếm khổ tu như hắn, những món nợ phong nguyệt ái tình của nhân gian chẳng qua chỉ là mây khói che mắt. Hắn chỉ đơn thuần nói ra suy nghĩ trong lòng, chưa từng cân nhắc lời ấy sẽ khiến người khác miên man đến nhường nào.

Khương Tuế chợt nhớ lại, Sầm Tễ đối với y quả thật có thể gọi là “thiên vị”. Dù hai lần từ chối thu y làm đồ đệ, nhưng ngày đưa tang trưởng lão Khắc Thạch, Khương Tuế đi trước linh cữu rải tiền giấy. Trời mưa phùn mênh mang, đồ tang bằng vải thô thấm nước liền dễ dính giấy vàng, y chật vật ngược gió mưa bước đi. Chỉ có Sầm Tễ giơ tay giúp y gỡ mảnh giấy vàng vướng nơi tóc mai. Khi ấy, hàng mày ánh mắt của hắn cũng thanh lãnh như lúc này.

Con người Sầm Tễ, Khương Tuế thật sự rất khó định nghĩa.

Kính hắn mây cao núi thẳm, mộ hắn kỳ tài có một không hai. Ghét hắn quang minh lỗi lạc, lại đố kỵ hắn không thẹn với lương tâm.

Có lẽ trên đời này không có thứ gì có thể thay đổi được Sầm Phùng Sanh, mà cũng sẽ chẳng bao giờ xuất hiện người thứ hai như hắn.

“Đạo tâm của ngươi trước đó chẳng phải đã bị tổn hại sao?”
Khương Tuế nói:
“Ngươi vẫn nên bế quan điều dưỡng một thời gian, nếu xảy ra sai lệch gì, ta sẽ lo lắng.”

Sầm Tễ hỏi thẳng:
“Em định lén ta đi làm chuyện gì?”

Khương Tuế:
“……”
Tên cuồng bế quan này sao đột nhiên lại nhạy bén như vậy chứ.

“Ta muốn đi Ma giới một chuyến.”
Khương Tuế biết trước mặt Sầm Tễ mà nói dối thì chẳng có kết cục gì tốt, liền dứt khoát nói thật.
“Văn tự trên khối đá phiến này nếu xuất phát từ Ma giới, thì Ma giới hẳn sẽ có người nhận ra.”

Sợ hắn nói muốn đi cùng, Khương Tuế vội vàng tiếp lời:
“Ngàn vạn lần đừng đi! Nếu ngươi bị nhận ra ở Ma giới, e rằng Ma tộc sẽ cho rằng đó là tuyên chiến trắng trợn. Ngươi tuyệt đối không thể đi!”

Sầm Tễ cười nhạt:
“Lũ đạo chích đó, có gì đáng sợ?”

“Ta biết ngươi rất giỏi đánh nhau.”
Khương Tuế quen miệng dỗ hắn:
“Nhưng không phải ai cũng giống ngươi. Một khi động thủ, tất sẽ sinh linh đồ thán(*), hà tất phải vậy?”

(*) là một thành ngữ Hán Việt mô tả cảnh dân chúng cực kỳ khốn khổ, lầm than, phải chịu đựng cảnh đời loạn lạc như lội trong bùn than nhơ bẩn.

Trong lòng Sầm Tễ khẽ động.

Khương Tuế vậy mà lại nghĩ cho chúng sinh thiên hạ như thế. Có thể thấy kiếp này y quả thực một lòng hướng thiện. Chỉ cần dẫn dắt cho tốt, nhất định sẽ không lặp lại kết cục đắng chát của kiếp trước.

“Ta cho em bảy ngày.”
Sầm Tễ nói:
“Nếu sau bảy ngày em vẫn chưa quay về, ta sẽ tự mình đến Ma giới tìm em.”

Khương Tuế tính toán, bảy ngày hẳn là đủ. Dù sao Thân Đồ Dụ là nhân vật đứng đầu Ma giới, muốn tìm một ma tộc hiểu cổ văn Ma giới cũng không phải chuyện khó. Y liền gật đầu đồng ý.

Trong tay chợt lạnh, Khương Tuế cúi đầu nhìn xuống, liền thấy Sầm Tễ nhét Trầm Kha vào tay y. Trường kiếm bạc trắng như sóng thu ba thước, lạnh lẽo mà sát khí dày đặc.

“Giữ lấy phòng thân.”
Sầm Tễ nói ngắn gọn.

“Ta có bội kiếm của mình.”
Khương Tuế đáp:
“Hơn nữa kiếm của ngươi, cũng chưa chắc chịu nghe ta.”

Sầm Tễ nói:
“Chúng ta từng giao triền thần thức với nhau, trong thức hải của em có ấn ký của ta. Trầm Kha tự nhiên sẽ nghe theo em. Nếu em không nhận, ta sẽ đi Ma giới cùng em.”

Khương Tuế có chút khó hiểu. Y luôn cảm thấy Sầm Tễ sau khi xuất quan lần này đối xử với mình có gì đó rất lạ, cứ như thể y là một món đồ sứ mong manh, đi đường cũng có thể tự ngã chết bất cứ lúc nào.

Hơn nữa Sầm Phùng Sanh đúng là…

Hắn làm sao có thể nói những chuyện như “giao triền thần thức” nhẹ nhàng và tùy tiện đến vậy chứ?!

Lời đã nói đến nước này, Khương Tuế đành phải nhận lấy Trầm Kha. Y vốn định đợi màn đêm buông xuống sẽ lập tức xuất phát, nhưng cuối cùng lại không đi được.

Bởi vì Sầm Tễ, tên chó chết đó, lăn qua lộn lại giày vò đến tận nửa đêm. Khương Tuế ngủ mê man mệt mỏi, đến khi tỉnh lại thì đã là buổi chiều hôm sau.

Y vội vàng thay quần áo, cũng chẳng muốn đi tìm Sầm Tễ để cáo biệt, sợ nhìn thấy hắn lại phiền lòng. Y tự mình xuống núi Lạc Vụ, một đường hướng về Ma giới.

Mạnh Lệnh Thu vốn đang luyện kiếm trong viện, đột nhiên hoa hồn kêu lên the thé:
“Khương Tuế rời khỏi núi Lạc Vụ rồi! Khương Tuế rời khỏi núi Lạc Vụ rồi!”

Chiêu Kiếm khựng lại, Mạnh Lệnh Thu nhíu mày hỏi:
“Sao ngươi biết?”

“Y từng trúng độc phấn hoa của ta, thứ độc này phải ba tháng mới tan.”
Giọng hoa hồn trở nên bén nhọn:
“Ta đương nhiên biết hướng đi của y! Y đi Ma giới! Hì hì hì… Mạnh Lệnh Thu, y đi tìm nhân tình khác của mình rồi! Y đi tìm Thân Đồ Dụ đó!”

Mạnh Lệnh Thu lập tức biến sắc.

Nếu hắn không nhớ nhầm…Đời trước, Thân Đồ Dụ đã chết dưới tay Khương Tuế, mà chuyện đó cũng chỉ xảy ra không lâu sau này!

Việc Khương Tuế cùng Thân Đồ Dụ trở mặt, có liên quan đến chuyến đi Ma giới lần này hay không?!

Mạnh Lệnh Thu tra kiếm vào vỏ, chào Đồng Khỉ một tiếng, nói mình muốn bế quan, rồi vội vàng rời đi, để lại Đồng Khỉ ngơ ngác như lạc trong sương mù:
“Ủa? Cái tật thích bế quan này… cũng lây được à?”

Ma giới rộng lớn vô cùng. Ngoài chủ thành ra còn có mười hai tòa đại thành khác, do mười hai vị hộ pháp của Ma giới trấn giữ. Nghe đồn mười hai hộ pháp đều là tâm phúc trung thành nhất của Ma Tôn, mỗi năm đều phải vào Ma cung triều bái(*) một lần. Khương Tuế đến rất đúng lúc, khi y tới Nghiệp Hỏa Thành, vừa hay gặp mười hai hộ pháp đồng loạt vào thành.

(*) việc các quan lại đến triều đình để lạy chào vua và dự buổi thiết triều (họp triều), thể hiện sự tôn kính, phục tùng; hoặc trong bối cảnh tôn giáo, là hành trình viếng thăm, lễ lạy các thánh địa để tỏ lòng thành kính và tu tập, cầu nguyện.

Y đội nón có rèm che, thu liễm khí tức quanh thân, lẫn vào đám Ma tộc hình thù kỳ dị, lặng lẽ nhìn mười hai cỗ liễn xe do những con ma thú cao lớn lực lưỡng kéo vào từ cổng thành.

“Ai da ai da! Đại hộ pháp lại càng lúc càng mỹ diễm nha, nghe nói nàng thích nhất dùng máu trẻ con để tắm, chẳng lẽ vì vậy mới giữ được dung nhan không già?”

“Hừ! Mụ đàn bà đó đẹp chỗ nào chứ? Ta thấy tam hộ pháp kia mới ghê, trên tay hắn cầm cái đầu lâu kia, chẳng phải là con trâu mũi thối từng đến đây gây sự sao?”

“Mười một hộ pháp thật là tuấn tú, không biết bao giờ ta mới có cơ hội cùng hắn xuân phong nhất độ…”

“Các ngươi nông cạn quá! Chỉ biết nhìn mặt ngoài. Theo ta thấy, nhị hộ pháp mới là hung mãnh nhất, hòa thượng đạo sĩ năm nay chết trong tay hắn, ít nhất cũng hơn trăm tên!”

“……”

Khương Tuế thờ ơ, lạnh lùng đứng nhìn, ánh mắt lướt qua mười hai tên ma đầu phong quang vô hạn kia, trong lòng cười khinh.

Chẳng qua chỉ là bại tướng dưới tay y mà thôi.

Lúc y chém giết mười hai kẻ này, ném cho chó ăn còn chẳng thèm ngó tới.

Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó. Khương Tuế xoay người tìm một khách đ**m để nghỉ chân. Khách đ**m ở Ma giới khác hẳn Nhân giới, cờ hiệu treo trước cửa đều làm bằng da người, bên trên viết những ký tự Ma tộc xiêu xiêu vẹo vẹo. Khương Tuế xách Trầm Kha bước vào, một tiểu nhị đầu bò sừng trâu tươi cười rạng rỡ chạy tới:
“Khách quan, khách quan! Ngài muốn nghỉ chân hay là trọ lại?”

“Ở trọ.”
Khương Tuế nói.
“Sắp xếp cho ta một gian thượng phòng.”

“Được liền!”

Tiểu nhị đầu bò dẫn y lên lầu, chợt nghe choang một tiếng, vò rượu vỡ tan, kèm theo tiếng gào giận dữ:
“Ta nhổ vào! Từ bi tâm địa cái gì chứ! Tiên Tôn chó má gì chứ! Theo ta thấy, Khương Tuế đó chính là kẻ đạo đức giả, lừa đời lấy tiếng!”

Bước chân Khương Tuế khựng lại, sắc mặt lạnh hẳn xuống. Tiểu nhị vội vàng giải thích:
“Hắn là kẻ điên đó, hình như có thù oán gì với vị Tiên Tôn Lưu Sương kia. Hễ ai nhắc tới Khương Tuế là hắn chửi um lên, khách quan đừng để bụng.”

Khương Tuế lại nói:
“Nghe hắn nói tiếp.”

Người đập vỡ vò rượu là một thanh niên khoảng ngoài ba mươi. Hắn mặc hắc y kiểu Ma giới rất thường thấy, nhưng sau lưng lại đeo một thanh kiếm tiên gia, hiển nhiên vốn là tu sĩ. Dung mạo hắn bình thường, không có gì nổi bật, chắc là uống quá nhiều rượu, mặt đỏ bừng. Có kẻ hiếu kỳ hỏi:
“Trời Lạnh Hách, ngươi suốt ngày nói Tiên Tôn Lưu Sương là kẻ lừa đời lấy tiếng, vậy ngươi nói xem, y rốt cuộc đã làm chuyện gì mà khiến ngươi hận đến vậy?”

Trời Lạnh Hách cười lạnh một tiếng:
“Vậy ta nói cho các ngươi nghe!”

“Tiên Tôn Lưu Sương kia, họ Khương tên Tuế, vốn là đứa cô nhi không cha không mẹ. Nhờ cơ duyên xảo hợp(*) được cao nhân chỉ điểm, dẫn khí nhập thể, bước vào tiên môn, bái nhập Huyền Nhất Môn làm ngoại môn đệ tử.”

(*) sự kết hợp tuyệt vời, ngẫu nhiên, vừa hay một cách khéo léo giữa duyên phận (cơ duyên) và sự trùng hợp (xảo hợp), tạo ra một hoàn cảnh, sự kiện, hoặc cuộc gặp g gỡ đặc biệt, không ngờ tới mà lại vô cùng phù hợp hoặc ý nghĩa. 

Nghe hắn nói đâu ra đó, đám người xung quanh lập tức hứng thú, đồng loạt căng tai lắng nghe.

“Y một lòng muốn trở thành nội môn đệ tử, có thể nói là không từ thủ đoạn!”
Trời Lạnh Hách tiếp tục.
“Lúc ấy trưởng lão quản lý ngoại môn họ Khâu, chỉ có một nữ nhi tên Khâu Tố Tịnh. Vị Khâu sư tỷ này dung mạo xinh đẹp, tính tình dịu dàng. Khương Tuế động tà tâm, muốn đi cửa sau vào nội môn. Nhưng Khâu sư tỷ sớm đã có hôn ước, chính là với ngoại môn đệ tử Hầu Lương!”

Nghe đến đây, tay Khương Tuế siết chặt Trầm Kha.

Người này… chẳng lẽ cũng từng là ngoại môn đệ tử năm đó?

“Khương Tuế dựa vào bộ dạng bề ngoài dụ dỗ Khâu sư tỷ quan tâm y, nhưng nàng đã có hôn ước, đương nhiên không thể ở bên y. Thấy đường này không thông, y thẹn quá hóa giận, thế mà cưỡng h**p rồi g**t ch*t Khâu sư tỷ!”
Trời Lạnh Hách nghiến răng nói, đám đông xung quanh lập tức xôn xao biến sắc.

“Chỉ tiếc y ra tay quá sạch sẽ, không để lại chứng cứ. Hầu Lương — vị hôn phu của Khâu sư tỷ — không cam lòng cái chết của nàng, âm thầm điều tra Khương Tuế. Khương Tuế sợ việc giết người bại lộ, lại nổi sát tâm. Trong một lần xuống núi trừ quỷ, hắn hại chết toàn bộ đệ tử đồng môn, chỉ có ta mạng lớn sống sót, tận mắt nhìn thấy hắn cấu kết với Ma tộc, g**t ch*t sư huynh Hầu Lương!”

Trời Lạnh Hách khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa:
“Ta vốn muốn báo thù cho Hầu sư huynh, nào ngờ Khương Tuế trở về tông môn lại càng được trọng dụng. Sau đó còn đoạt hạng nhất đại hội tông môn, bái nhập Dược Vương Phong dưới trướng Khắc Thạch trưởng lão. Ta chỉ là một ngoại môn đệ tử nhỏ bé, nào dám tranh công với hắn? Chỉ đành trốn tới Ma giới!”

“Tiên Tôn Lưu Sương … lại là hạng người bỉ ổi như vậy sao?!”

“Ta đã nói rồi mà! Đám tu sĩ Tu Chân Giới mặt mũi lúc nào cũng đạo mạo thanh cao, tự xưng chính nghĩa, thật ra còn vô liêm sỉ hơn Ma giới chúng ta nhiều!”

“Không thể chấp nhận được! Hạng người như vậy mà cũng có thể ngồi lên vị trí Tiên Tôn?!”

Các đốt ngón tay Khương Tuế siết chặt kêu răng rắc. Y rốt cuộc không nhịn nổi nữa, trực tiếp từ trên lầu lao xuống, một cước đá Trời Lạnh Hách ngã lăn trên đất, không nói không rằng liền đánh cho một trận. Tu vi Trời Lạnh Hách thấp kém, chẳng mấy chốc đã bị đánh đến thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít, liên tục kêu xin tha mạng.

Giày trắng của Khương Tuế đạp lên mặt hắn, giọng nói lạnh như gió bấc nơi cực bắc:
“Nếu để ta nghe thấy ngươi còn dám nói bậy nói bạ thêm một lần nữa, ta nhất định cắt lưỡi ngươi, đưa ngươi đi gặp Hầu sư huynh của ngươi.”

“Tha mạng! Tha mạng!”
Trời Lạnh Hách đã tỉnh rượu quá nửa, không ngừng dập đầu van xin:
“Ta không dám nữa! Ta không bao giờ dám nói nữa!”

Khương Tuế hừ lạnh một tiếng, bỏ mặc hắn, theo tiểu nhị lên lầu.

Đợi Khương Tuế đi rồi, Trời Lạnh Hách mới lồm cồm bò dậy, vừa chửi rủa vừa phun nước bọt:
“Lại là tên ngụy quân tử giả nhân giả nghĩa đó, ta nhổ vào!”

Hắn lảo đảo rời khỏi khách đ**m, định đi tìm đại phu xem vết thương. Ở Ma giới là vậy, kẻ nào nắm đấm lớn thì kẻ đó có lý, bị đánh cũng chẳng có chỗ mà kêu oan.

Bỗng nhiên có người từ phía sau vỗ vỗ lên vai hắn. Một giọng thiếu niên mang theo ý cười vang lên:
“Vị huynh đài này, những gì ngươi vừa nói… đều là thật sao?”

Trời Lạnh Hách quay đầu lại, thấy trước mặt là một thiếu niên mặc hắc y, dung mạo tuấn tú, khí chất thanh lãnh. Hắn vội vàng đáp:
“Đương nhiên là thật— A!!”

Mạnh Lệnh Thu tung một cước thẳng vào ngực hắn, Trời Lạnh Hách bay vọt ra xa, ầm một tiếng đập mạnh vào tường, miệng phun máu tươi. Mạnh Lệnh Thu ngồi xổm xuống, túm cổ áo hắn, mỉm cười ôn hòa:
“Xem ra vừa rồi vẫn chưa đánh ngươi đủ đau.”

“Trách sư tôn ta… ra tay quá nhẹ.”

Trời Lạnh Hách còn chưa kịp nói gì, nắm đấm sắt của Mạnh Lệnh Thu đã nện thẳng xuống, đánh đến mức hắn hoa mắt chóng mặt, đau đến muốn nôn.

Đánh người xong, Mạnh Lệnh Thu quay lại khách đ**m, bảo tiểu nhị sắp xếp phòng của mình ngay bên cạnh phòng Khương Tuế. Khi hắn đang rửa sạch vết máu trên tay trong chậu đồng, hoa hồn lại bắt đầu thì thầm bên tai:

“Ngươi muốn biết lời Trời Lạnh Hách nói… có phải sự thật hay không sao?”

Mạnh Lệnh Thu im lặng.

Hoa hồn cười khúc khích:
“Sao vậy, sợ sư tôn của ngươi thật sự là kẻ gian giết người sao? Ta có thể nói cho ngươi biết, những gì Trời Lạnh Hách nói đều là sự thật!”

“Câm miệng.”
Mạnh Lệnh Thu lạnh lùng đáp:
“Chết vài người mà thôi, liên quan gì đến ta?”

“Vậy chẳng lẽ ngươi không muốn biết…”
Hoa hồn hạ giọng, đầy ác ý:
“Đời trước, vì sao Khương Tuế lại giết Thân Đồ Dụ sao? Tính thời gian… cũng sắp rồi đấy? Lần này nếu y vẫn giết Thân Đồ Dụ, ngươi định làm thế nào đây, Mạnh Lệnh Thu?”

“Y cũng sẽ giống như khi giết Thân Đồ Dụ vậy, không chút do dự mà giết luôn ngươi!”

Mạnh Lệnh Thu không đáp, nhưng trong lòng đã dấy lên lo lắng.

Nếu lần này Khương Tuế vẫn giết Thân Đồ Dụ, vậy y nhất định sẽ tiếp tục lừa Sầm Tễ ra tay giết mấy vị đại năng Hóa Thần Cảnh. Đến lúc đó, Sầm Tễ tuyệt đối sẽ không tha cho y.

Huống chi…

Mạnh Lệnh Thu nhớ lại kiếp trước, sau khi tội trạng bại lộ, Khương Tuế bị áp giải tới chùa Chính Nguyên, chịu đủ tám mươi mốt đạo lôi phạt, tu vi hoàn toàn phế bỏ, kinh mạch đứt đoạn, trở thành một phế nhân triệt để.

Thân Đồ Dụ sống hay chết, hắn không quan tâm. Nhưng nếu Khương Tuế vẫn muốn bước lại con đường cũ của kiếp trước…

Tám mươi mốt đạo lôi phạt của chùa Chính Nguyên không phải trò đùa. Hắn nhất định phải ngăn Khương Tuế luyện hóa trái tim của Thân Đồ Dụ!

“Thế nào? Động tâm rồi chứ?”
Hoa hồn thừa cơ dụ dỗ:
“Có muốn biết Khương Tuế rốt cuộc quen biết Thân Đồ Dụ như thế nào không?”

“Ngươi có cách?”
Mạnh Lệnh Thu hỏi trầm giọng.

Hoa hồn cười quái dị:
“Ta là hoa hồn của Nhiếp Hồn Hoa, tinh thông ảo thuật nhất. Ta có thể đưa ngươi vào giấc mộng của Khương Tuế, mượn đôi mắt của y, tái hiện lại quá khứ y gặp gỡ Thân Đồ Dụ.”

“Nếu ngươi dám lừa ta…”
Mạnh Lệnh Thu hạ giọng:
“Ta thà tự hủy thần hồn, cũng sẽ kéo ngươi chết theo.”

“……”
Hoa hồn nghiến răng mắng thầm:
“Ngươi đúng là con chó hoang nhớ ăn không nhớ đánh! Khương Tuế cho ngươi chút sắc mặt tốt là ngươi vội vàng l**m lấy, đồ nịnh bợ!”

Mạnh Lệnh Thu:
“Ít nói nhảm. Có dám lập khế ước với ta không?”

Hoa hồn do dự hồi lâu, cuối cùng mới nói:
“Ta đáp ứng ngươi. Tuyệt đối không lén lút làm bất cứ chuyện dư thừa nào sau lưng ngươi.”

Có lẽ vì ban ngày gặp Trời Lạnh Hách, nghe những lời khùng điên kia, đến đêm Khương Tuế ngồi bên mép giường, hiếm hoi nhớ lại những chuyện liên quan đến Thân Đồ Dụ, đến cái chết thảm của Khâu sư tỷ, đến mười hai hộ pháp Ma giới, đến những phản bội mà y không muốn hồi tưởng thêm lần nào nữa.

Đêm đã khuya. Khương Tuế kéo chăn, chìm vào giấc ngủ.

Trong mộng, dường như y lại quay về quãng thời gian vừa mới bái nhập Huyền Nhất Môn.

Một quãng năm tháng đẫm máu, nước mắt và dã tâm khiến y nhận ra rằng: chỉ có không ngừng leo lên cao hơn, mới có thể không bị giày xéo, khinh rẻ.

P/s: Lời của edit
Ái chà nhanh ghê, mới đây đã đến chương 100 của bộ này rồi.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận