Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 101.




“…Hừ, Khương Tuế này phòng bị quá nặng, suýt nữa thì không chui vào được!”
Hoa hồn ở bên tai Mạnh Lệnh Thu lẩm bẩm càu nhàu, nhưng Mạnh Lệnh Thu chẳng buồn để ý đến hắn, chỉ nhanh chóng quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Trúc xanh vờn quanh, suối chảy róc rách. Cảnh tượng này quen thuộc đến không thể quen hơn, chính là núi Thúy Vi, nơi ngoại môn đệ tử của Huyền Nhất Môn tu luyện. Khi hắn vừa được thu nhận làm ngoại môn đệ tử, cũng từng tu hành ở đây, chỉ là chưa bao lâu đã bị Khương Tuế chọn đi.

“Sư đệ, sao ngươi lại ở đây một mình?”
Bỗng một giọng nữ dịu dàng vang lên. Mạnh Lệnh Thu lập tức quay đầu, liền thấy một nữ tử mặc váy dài xanh nhạt, tay xách hộp đồ ăn, chậm rãi bước đến theo con đường nhỏ. Dung mạo nàng thanh tú, dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng, chỉ nghe thôi cũng khiến lòng người yên tĩnh.

Đến gần hơn, Mạnh Lệnh Thu mới phát hiện bên bàn đá trong rừng trúc còn có một người đang ngồi, chính là Khương Tuế, cũng khoác y phục màu xanh nhạt.

So với khi ở nhân gian, dung mạo Khương Tuế đã nẩy nở hoàn toàn. Lúc này y chừng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, dáng người cao gầy như trúc, da trắng như tuyết. Chỉ là hàng mi rũ xuống, không biết đang trầm tư điều gì.

Nữ tử bước tới, đặt hộp đồ ăn lên bàn:
“Sao vậy? Có chuyện gì không vui ư?”

“…Không có.”
Khương Tuế chậm rãi ngẩng đầu, mỉm cười với nàng:
“Sư tỷ sao biết ta ở đây?”

Nghe Khương Tuế gọi nàng là sư tỷ, Mạnh Lệnh Thu lập tức đoán ra thân phận nữ tử, chính là Khâu Tố Tịnh, trưởng nữ của trưởng lão, người mà Trời Lạnh Hách từng nhắc tới.

“Ta nghe cha nói sáng nay đệ không đi huấn luyện vào sáng sớm, liền đoán đệ trốn tới đây.”
Khâu Tố Tịnh thở dài,
“Khương sư đệ, sao đệ cứ hay trốn buổi huấn luyện vào sáng sớm mãi vậy?”

Khương Tuế im lặng.

Thấy thế, Khâu Tố Tịnh nhíu mày:
“Có phải bọn Hầu Lương lại bắt nạt đệ không?”

Nói rồi nàng đứng dậy định đi tìm Hầu Lương tính sổ, Khương Tuế vội vàng kéo tay áo nàng lại:
“Sư tỷ, đừng đi!”

Khâu Tố Tịnh giận dữ nói:
“Vậy đệ nói thật cho ta biết! Có phải bọn họ lại bắt nạt đệ không?! Lần trước đốt sách công khóa của đệ, lần trước nữa lúc đệ ngủ ban đêm thì dội nước lên người đệ, lần này lại giở trò bẩn thỉu gì nữa?!”

Khương Tuế không đáp, chỉ khẽ nói:
“Sư tỷ đừng đi tìm bọn họ.”

“…Sau này sư tỷ cũng đừng tới tìm ta nữa.”

Khâu Tố Tịnh sững người:
“Vì sao?”

“Hầu sư huynh cho rằng sư tỷ muốn từ hôn với hắn là do ta xúi giục. Sư tỷ càng đối xử tốt với ta, bọn họ lại càng nhằm vào ta.”
Khương Tuế mím môi, dường như chính y cũng không ngờ rằng Huyền Nhất Môn, môn phái được xưng là đệ nhất thiên hạ lại có nhiều chuyện xấu xa đến vậy.
“Ta biết sư tỷ là người lương thiện, nhưng mà…”

Ngay từ khi vừa trở thành đệ tử ngoại môn, vì dung mạo quá mức nổi bật, Khương Tuế đã bị vu khống là đi cửa sau, khiến các đệ tử khác đồng loạt bài xích y. Dù là đi huấn luyện sáng sớm, tới nhà ăn hay luyện kiếm, cũng chẳng ai chịu đi cùng. Ban đầu còn có vài đồng môn dám nói chuyện với y, nhưng về sau Hầu Lương dẫn đầu xa lánh, mọi người sợ uy thế của hắn, thấy Khương Tuế liền như thấy ôn thần, tránh né cho thật xa.

Khâu Tố Tịnh nghiến răng:
“Ta muốn từ hôn với Hầu Lương là vì hắn lòng dạ hẹp hòi, phẩm hạnh không xứng, thì liên quan gì tới đệ?! Ta và đệ quang minh chính đại, có gì phải kiêng dè? Hôm nay ta nhất định phải đi hỏi hắn cho ra lẽ!”

“Sư tỷ!” Khương Tuế vội vàng ngăn lại, “Đừng đi!”

Khâu Tố Tịnh dịu giọng trấn an:
“Đệ đừng lo. Chuyện này sớm muộn cũng phải có kết cục. Dù không vì việc hắn cùng đám đệ tử kia sỉ nhục đệ, thì cũng vì cả đời của chính ta mà suy nghĩ, không phải sao?”

Nàng mở hộp đồ ăn, mỉm cười:
“Ta nấu cho đệ một bát bánh trôi rượu nếp, cho nhiều đường lắm. Ăn xong thì đi huấn luyện sáng sớm đi, không được trốn học nữa.”

Khương Tuế không nói rằng y không đi huấn luyện vào sáng sớm là vì Hầu Lương mua chuộc giảng sư, đuổi y ra ngoài. Cũng như y không ngăn cản Khâu Tố Tịnh rời đi.

Bởi vì y không hề biết, đó chính là lần cuối cùng y nhìn thấy Khâu Tố Tịnh còn sống.

Ba ngày sau, có người phát hiện một thi thể nữ dưới đáy vực phía sau núi. Thi thể đã rơi nát, máu thịt be bét, nhưng sau khi xác nhận, đúng là Khâu Tố Tịnh đã mất tích nhiều ngày. Trên người nàng đầy dấu vết, đủ để chứng minh nàng bị cưỡng h**p rồi bị đẩy xuống vách núi để diệt khẩu.

Con gái trưởng lão chết thảm oan uổng, chuyện này lập tức kinh động nội môn, thậm chí ngay cả chưởng môn cũng đích thân ra mặt hỏi han. Thế nhưng hung thủ ra tay quá sạch sẽ, không để lại bất kỳ dấu vết nào, tra tới tra lui vẫn không thu hoạch được gì.

Khương Tuế do dự rất lâu, cuối cùng vẫn đem chuyện Khâu Tố Tịnh từng định đi tìm Hầu Lương để từ hôn báo cho trưởng lão nội môn phụ trách điều tra vụ án. Nhưng y không ngờ rằng vị trưởng lão kia lại chính là thúc thúc thân thích của Hầu Lương. Không những ông ta giúp Hầu Lương đè ép tin tức, mà còn quay ngược lại cắn Khương Tuế một ngụm, khăng khăng nói có đệ tử từng thấy Khâu Tố Tịnh đi tìm y xong thì mất tích.

Trong chốc lát, lời đồn đại lan tràn khắp nơi. Khắp Huyền Nhất Môn đều truyền rằng Khương Tuế muốn cùng Khâu Tố Tịnh lập khế ước, Khâu Tố Tịnh không chịu, y liền thẹn quá hóa giận, gian sát đoạt mạng.

“Cút khỏi Huyền Nhất Môn cho ta, càng sớm càng tốt!”
Hầu Lương ném thẳng đệm chăn của Khương Tuế ra ngoài cửa phòng, ngẩng cằm nhìn y bằng nửa con mắt.
“Ngươi đúng là sao chổi! Dù không phải ngươi giết Tố Tịnh, thì cũng là ngươi làm hỏng vận số của nàng! Ai biết để ngươi tiếp tục ở lại đây, các sư huynh đệ có còn giữ được mạng hay không?!”

“Đúng vậy, nghe nói y là cô nhi, không chừng cha mẹ y cũng bị y khắc chết ấy chứ?”

“Nhìn cái dáng vẻ đó kìa, sợ là xuất thân từ chốn dơ bẩn nào đó. Ở chung với loại người này, ta còn sợ nửa đêm hắn bò lên giường ta!”

“Theo ta thấy, chính là t giết Khâu sư tỷ! Đáng hận là không có chứng cứ, nếu không nhất định phải bắt y đền mạng!”

“Khâu sư tỷ đối với y tốt biết bao! Lúc y vừa vào Huyền Nhất Môn, chính là Khâu sư tỷ dẫn dắt y từng bước. Kết cục thì sao chứ?!”

Mọi người chỉ trỏ bàn tán, ai nấy đều tự cho mình là thanh thiên đại lão gia, chỉ cần vài câu suy đoán là có thể kết tội Khương Tuế, hận không thể khiến y vĩnh viễn không được siêu sinh.

Thế nhưng, Khương Tuế lại không cách nào phản bác.

Nếu Khâu Tố Tịnh không vì chuyện của y mà đi tìm Hầu Lương, liệu nàng có phải chết thảm đến vậy không? Y đã tận mắt nhìn thấy thi thể Khâu sư tỷ, một người vốn yêu cái đẹp đến thế, khi chết lại áo quần rách nát, tay chân tàn khuyết, khuôn mặt còn bị sói hoang trong rừng núi gặm nát.

Khương Tuế lặng lẽ nhặt tấm đệm chăn dưới đất lên, tựa dưới mái hiên, ngước nhìn vầng trăng lạnh lẽo trên bầu trời. Y đã quen ngủ ở nơi này từ lâu rồi.

Có trưởng lão Thanh Thương trấn giữ, Hầu Lương bọn họ không dám trực tiếp ra tay đánh người. Nhưng không đánh người, lại càng có những thủ đoạn ti tiện, ghê tởm hơn.

Hầu Lương muốn dùng cách đó để ép Khương Tuế rời đi, nhưng Khương Tuế chẳng những không có ý định rời khỏi, trái lại còn bắt đầu âm thầm điều tra chân tướng cái chết của Khâu Tố Tịnh. Hầu Lương sợ đến chết khiếp, lo y thật sự tra ra được điều gì, dứt khoát làm liều, đã ra tay thì làm cho trót, chuẩn bị trực tiếp g**t ch*t Khương Tuế để diệt hậu hoạn.

Vì thế, trong một lần xuống núi trừ quỷ, hắn cùng mấy tên tay sai đã liên thủ, nhốt Khương Tuế cùng một con lệ quỷ vào trong pháp trận, định mượn tay lệ quỷ xé xác y cho sạch sẽ gọn gàng.

Con lệ quỷ ấy đã giết không ít người, oán khí ngập trời, khiến những chiếc lục lạc đang dùng để phong ấn cấm trận xung quanh rung lên không ngừng, dồn dập và gấp gáp như tiếng gọi đòi mạng. Khương Tuế hoảng sợ nhìn lệ quỷ điên cuồng lao tới. May mắn là viên đá đen nơi cổ chân y vẫn không ngừng tỏa nhiệt, khiến lệ quỷ không dám tới gần. Nhưng bị vây mãi trong pháp trận như vậy, sớm muộn gì y cũng sẽ chết ở đây.

Để duy trì pháp trận, Hầu Lương và đồng bọn cũng mồ hôi đổ như mưa, vừa chống đỡ vừa chửi rủa:
“Con quỷ này rốt cuộc đang làm cái gì?! Sao nó còn chưa xé nát Khương Tuế?!”

“Sư huynh, ta sắp không chịu nổi rồi…”

“Ta cũng thế!”

Hầu Lương hạ quyết tâm:
“Lệ quỷ không dám giết ngươi, thì để ta!”

Hắn dán mấy lá phù trừ quỷ lên người, rồi xách kiếm bước vào pháp trận. Sắc mặt âm trầm, ngũ quan méo mó, trông còn đáng sợ hơn cả lệ quỷ.

“Ta đã cho ngươi cơ hội…”
Hai mắt Hầu Lương trợn trừng, nghiến răng rút trường kiếm,
“Khương Tuế!!! Là ngươi tự tìm chết! Khương Tuế, tất cả đều do ngươi hại chết Tố Tịnh! Nếu không phải ngươi xúi giục nàng từ hôn với ta, ta sao có thể nhất thời tức giận, lỡ tay giết nàng?! Tất cả đều là lỗi của ngươi!”

“Không…”
Khương Tuế chật vật lùi lại, nhưng đã không còn đường lui. Viên đá đen chỉ có thể bảo vệ y khỏi yêu ma quỷ quái tầm thường, đối với tu sĩ thì hoàn toàn vô dụng. Y chỉ có thể trơ mắt nhìn Hầu Lương giơ cao trường kiếm, đột ngột đâm thẳng về phía mình —

“Phụt!” “Phụt!” “Phụt!”

Đó là âm thanh trái tim nổ tung. Máu tươi bắn đầy đầu đầy cổ Khương Tuế. Y mờ mịt mở to mắt, chỉ thấy Hầu Lương lộ ra vẻ hoảng sợ tột cùng, dường như hoàn toàn không thể tin rằng mình lại chết dễ dàng đến vậy. Hắn vừa không cam tâm, vừa không tin nổi, cuối cùng vẫn “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, lặng lẽ tắt thở.

Khương Tuế chậm rãi ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện, không chỉ riêng Hầu Lương, mà cả đám chó săn của hắn, thậm chí cả con lệ quỷ kia, vậy mà đều đã chết sạch!

Những thi thể nằm vặn vẹo méo mó khắp nơi, giữa dãy núi tuyết trắng mênh mông. Những linh khí trừ tà treo quanh pháp trận không gió mà rung điên cuồng, tất cả hợp lại tạo thành một cảnh tượng quỷ dị đến cực điểm. Khương Tuế theo bản năng chộp lấy bội kiếm của Hầu Lương, tay run rẩy lục soát khắp nơi, giọng khàn đặc:

“…… Ai… là ai?!”

Có thể trong khoảnh khắc g**t ch*t nhiều tu sĩ như vậy, lại còn diệt cả một con lệ quỷ, tu vi của đối phương quả thực sâu không lường được.

“Ồn ào.”
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên.
“Đi thẳng về phía trước năm mươi bước. Trong bụi cỏ. Lại đây.”

Khương Tuế đâu có ngốc, y xoay người bỏ chạy ngay. Người kia lại nói tiếp:

“Cách đây ba dặm, có người chặn ở con đường duy nhất chờ ngươi. Ngươi chắc chắn muốn đi sao?”

“……”

Khương Tuế khựng lại.

Xem ra Hầu Lương còn để sẵn hậu chiêu. Nếu lúc này y rời đi, chẳng khác nào tự chui đầu vào bẫy.

“Lại đây.” Người kia lặp lại.

“Ngươi rốt cuộc là ai?!”
Khương Tuế nắm chặt trường kiếm trong tay, men theo phương hướng giọng nói mà tiến tới từng bước.
“Vì sao ngươi cứu ta?”

Người kia không đáp. Khương Tuế do dự tiến đến bụi cỏ, liền nhìn thấy một người mặc y phục màu đen nằm sõng soài trên mặt đất, sống chết không rõ. Toàn thân người đó bê bết máu, khuôn mặt không nhìn rõ, trên người ma khí cuồn cuộn bốc lên, rõ ràng là một Ma tộc!

Khương Tuế ngồi xổm xuống, dè dặt thăm dò hơi thở của hắn, hoàn toàn không cảm nhận được luồng khí nào, y lẩm bẩm:

“Đã chết rồi?”

“Chưa chết.”
Ma tộc kia đột nhiên mở mắt, vươn tay chộp lấy cổ tay Khương Tuế.
“Đỡ ta dậy.”

Khương Tuế sợ đến mức da gà nổi khắp lưng, liều mạng muốn rút tay về:
“Buông ra ta!”

Y đã dốc hết sức giãy giụa, vậy mà trong tay một Ma tộc trọng thương, gần chết như thế này lại chẳng khác gì uổng công. Bàn tay kia cứng như gọng kìm sắt, không hề buông lỏng, chỉ lạnh lùng lặp lại:

“Đỡ ta dậy.”

Khương Tuế: “……”

Ngươi có sức thế này thì tự đứng lên đi chứ?!

Không còn cách nào khác, Khương Tuế đành cắn răng dùng hết sức nâng hắn dậy. Lúc này y mới phát hiện sau lưng đối phương có một mảng bỏng cháy khủng khiếp, phần da thịt phía trước dính chặt xuống mặt đất, máu me be bét. Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta rùng mình, vậy mà nam nhân kia đến một tiếng rên cũng không thốt ra.

Hắn liếc mắt nhìn Khương Tuế, hỏi:
“Huyền Nhất Môn?”

“…… Ừ.” Khương Tuế đáp, rồi do dự hỏi tiếp, “Ngươi… vì sao lại ở đây?”

Nam nhân không trả lời, chỉ hỏi lại:
“Tên là gì?”

Khương Tuế vốn định bịa bừa cho xong chuyện, nhưng đối diện với đôi mắt trầm lãnh kia, y vẫn nói thật:
“…… Khương Tuế.”

“Ừ.”
Nam nhân thản nhiên nói:
“Thân Đồ Dụ.”

Mãi một lúc sau Khương Tuế mới kịp phản ứng, người này đang tự giới thiệu tên mình là Thân Đồ Dụ. Thấy hắn không có ý định tiếp tục giết người, Khương Tuế mới hơi yên tâm, thử nói:

“Ngươi giết người… thật lợi hại.”

Thân Đồ Dụ:
“Ừ.”

Khương Tuế lại nói tiếp:
“Ngươi nói ba dặm ngoài còn có người, ngươi có thể giúp ta giết hết bọn họ không?”

Nếu đám chó săn của Hầu Lương kia còn sống quay về Huyền Nhất Môn, y sẽ rất khó phân trần. Những người đó nhất định sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu y, đến lúc ấy mấy cái miệng cùng lúc mở ra, người ngoài đương nhiên sẽ tin số đông.

Thân Đồ Dụ nheo mắt đánh giá Khương Tuế một hồi, rồi nói:
“Mời ta giết người, rất đắt.”

Khương Tuế lập tức móc toàn bộ linh thạch trên người ra, đặt hết vào lòng bàn tay đầy máu của Thân Đồ Dụ:
“Tiền của ta đều cho ngươi!”

Thân Đồ Dụ rũ hàng mi mảnh dài xuống, nhìn những ngón tay trắng như tuyết của Khương Tuế bị máu mình nhuộm bẩn, thờ ơ lên tiếng:
“Ta không thiếu tiền.”

Khương Tuế bắt đầu sốt ruột. Nếu không cần tiền, vậy Thân Đồ Dụ rốt cuộc muốn cái gì?

“Ta bị thương.”
Thân Đồ Dụ bình thản nói.
“Ngươi ở lại đây chăm sóc ta nửa tháng. Ta sẽ giúp ngươi giết bọn họ.”

Khương Tuế không ngờ thù lao lại đơn giản đến vậy, không chút do dự gật đầu:
“Ta đồng ý!”

Thân Đồ Dụ ra tay với đám người của Hầu Lương nhanh đến mức bịt miệng trong nháy mắt, những kẻ còn lại tự nhiên cũng chẳng đáng kể. Thậm chí hắn còn không cần dùng đao kiếm, ma khí sắc bén của hắn còn đáng sợ hơn cả binh khí. Không thể không nói, Thân Đồ Dụ đúng là một sát thủ trời sinh, ra tay gọn gàng dứt khoát, không dây dưa, cũng không thích tra tấn con mồi. Có thể chém đầu trong một chiêu thì tuyệt đối không ra thêm chiêu thứ hai.

Chỉ là sau khi giết xong người, hắn “bịch” một tiếng ngã thẳng xuống đất.

Khương Tuế vốn định nhân cơ hội này bỏ chạy. Dù sao giữa y và Thân Đồ Dụ cũng chỉ là giao dịch miệng, chưa từng lập khế ước. Y quay người đi được vài bước, rồi lại chần chừ, cuối cùng quay ngược trở lại.

Khương Tuế thật sự ước gì mình có được một lưỡi đao sắc bén như Thân Đồ Dụ. Nếu y quen biết hắn sớm hơn, sư tỷ Khâu căn bản đã không phải chết.

Nếu bản thân còn quá yếu ớt, vậy thì cứ tạm thời nấp dưới bóng râm của kẻ mạnh, kiên nhẫn chờ đến ngày mình đủ mạnh.

Thế là Khương Tuế dốc hết sức lực bú sữa mà lôi cái thân hình to lớn, nặng nề như xác chết của Thân Đồ Dụ từ trên núi xuống tận thị trấn dưới chân núi. Y bỏ tiền thuê một gian thượng phòng, ném Thân Đồ Dụ xuống sàn, còn mình thì leo lên giường ngủ thẳng.

Y mệt đến rã rời, mệt đến mức chẳng còn tâm trí quan tâm Thân Đồ Dụ sống chết ra sao. Trong cơn ngủ mơ mơ màng màng, y cảm giác bên cạnh có người. Theo bản năng, y tưởng là Ứng Trì Nguyệt, nên rất quen tay kéo chăn lên, nhường chỗ cho người kia chui vào.

Đến sáng hôm sau tỉnh lại, Khương Tuế mới sực nhớ ra, y đã rời khỏi Yêu giới từ lâu, làm sao có thể còn có người nửa đêm bò lên giường mình?

Chỉ riêng chuyện đó thôi đã đủ kinh khủng rồi, nào ngờ còn có thứ càng đáng sợ hơn: vừa mở mắt ra, y phát hiện trên giường mình không chỉ có thêm một người, mà còn là một kẻ máu me be bét.

Chóp mũi tràn ngập mùi máu tanh nồng đậm. Khương Tuế thậm chí còn có cảm giác như mình đã ngủ giữa một đống xác chết suốt cả đêm. Y sợ đến mức lập tức muốn bỏ chạy, nhưng Thân Đồ Dụ lại đưa tay đè chặt lấy eo y, lười biếng hỏi:

“Muốn đi đâu?”

Khương Tuế nhìn mặt hắn rất lâu, cuối cùng mới nhớ ra chuyện hôm qua mình tiện tay nhặt về một ma đầu. Y dần thả lỏng người, đáp:

“Đi gọi thầy lang đến xử lý vết thương cho ngươi.”

“Không cần.” Thân Đồ Dụ vẫn không buông tay, “Bọn họ không trị được thương của ta.”

Khương Tuế giãy giụa, muốn chui ra ngoài. Thân Đồ Dụ nhíu mày:

“Lại làm gì?”

Khương Tuế tức đến đỏ cả mắt:

“Ta muốn đi nhà xí!”

Thân Đồ Dụ chậm rãi nhướng mày.

Trông rất có hứng thú.

Khương Tuế: “?”

“Ta đi cùng ngươi.” Thân Đồ Dụ chống tay ngồi dậy. Nằm cả đêm như vậy, thương thế trên người hắn đã tự khôi phục không ít, ít nhất mảng da thịt be bét sau lưng cũng đã đóng vảy.

Ở Huyền Nhất Môn, mời nhau đi cùng khi đi nhà xí là biểu hiện cho mối quan hệ thân thiết giữa đồng môn. Khương Tuế tuy chưa từng được mời kiểu này, cũng hoàn toàn không thấy đây là chuyện tốt đẹp gì, nhưng đối với các hình thức giao tiếp “bình thường” giữa người với người, y lại cực kỳ tò mò, vì thế cũng không từ chối.

Cho đến khi vào đến nhà xí, Thân Đồ Dụ mặt không đổi sắc buông ra một câu “Nhỏ thật”, y mới biết quyết định của mình sai lầm đến mức nào.

Y không biết những đệ tử quan hệ tốt khác khi cùng nhau đi nhà xí có trêu chọc đối phương "nhỏ" như vậy hay không. Dù sao y là hoàn toàn không chịu nổi cái kiểu dùng giọng điệu thờ ơ, nghiêm túc ấy để nói ra lời như thế của Thân Đồ Dụ.

Đương nhiên, y cũng không hề cảm thấy mình nhỏ. Rõ ràng là kích cỡ rất bình thường. Rõ ràng là Thân Đồ Dụ có vấn đề, vậy mà còn không biết xấu hổ đi mỉa mai người khác.

Dù rất tức giận, nhưng Khương Tuế vẫn đang tính toán chuyện kết giao với Thân Đồ Dụ. Nếu hai người có thể trở thành tri kỷ thật sự, thì nhờ hắn giết một hai kẻ chắc cũng không phải chuyện khó, đúng không?

Vì thế, cơn giận này y cắn răng nuốt xuống. Y không so đo hiềm khích cũ, còn gọi tiểu nhị mang nước tới cho Thân Đồ Dụ tắm rửa, lại bỏ ra một khoản tiền lớn mua cho hắn một bộ y phục mới.

Đợi Thân Đồ Dụ chỉnh trang xong bước ra, Khương Tuế mới ý thức được rằng ma đầu này thực sự tuấn mỹ đến mức quá đáng. Mày như vẽ mực, thái dương sắc bén như đao, đôi mắt đỏ đen mang theo cảm giác quỷ dị, phi nhân. Thân hình lại cao lớn vô cùng, khoác trên người bộ cẩm y đen đậm, trông chẳng khác nào khoác long bào của đế vương, khí thế vua trị vì thiên hạ bộc lộ không sót chút nào.

“Sao?” Thân Đồ Dụ nhướng mắt nhìn y, “Có vấn đề gì?”

“Không có.” Khương Tuế bóp một đạo quyết biến đổi dung mạo, biến hắn thành một người thường có diện mạo đoan chính. “Chỉ là ngươi mà ra ngoài thế này, chắc chắn sẽ gây chú ý. Chúng ta vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.”

Dù sao thì thi thể của Hầu Lương và đám người kia vẫn còn nằm trên núi, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ bị phát hiện.

Khương Tuế ra ngoài dò la tin tức, Thân Đồ Dụ liền đi theo. Trong lòng y đã có tính toán riêng, liền thử dò hỏi:

“Thân Đồ Dụ, rốt cuộc vì sao ngươi lại bị thương nặng như vậy?”

Thân Đồ Dụ vốn ít nói, trả lời câu hỏi lại càng tiếc chữ như vàng:

“Bị nghiệp hỏa phản phệ.”

Khó trách lại bị thiêu đến thảm như vậy.

“Vậy ngươi định khi nào quay về Ma giới?” Khương Tuế hỏi tiếp.

“Không vội.” Giọng Thân Đồ Dụ lạnh nhạt, “Ngươi có việc muốn ta làm?”

“Ở Ma giới, ngươi lợi hại lắm sao?”

Thân Đồ Dụ suy nghĩ chớp mắt, rồi đáp:

“Bình thường.”

Khương Tuế quay đầu nhìn hắn, cắn môi một cái, cuối cùng vẫn nói ra:

“Nếu ta muốn ngươi giết người của Nhất Lần Xuân Phong, ngươi dám không?”

Thân Đồ Dụ suy nghĩ rất lâu mới nhớ ra Nhất Lần Xuân Phong là nơi nào. Hắn cũng không hỏi Khương Tuế có thù oán gì với Nhất Lần Xuân Phong, chỉ khinh thường đáp:

“Có gì mà không dám?”

Khương Tuế nặng nề thở phào một hơi.

Y biết thế lực của Nhất Lần Xuân Phong cực lớn. Rất nhiều người ngoài miệng thì khinh miệt, nhưng trong lòng ít nhiều vẫn phải nể mặt vài phần, huống chi là trực tiếp đối địch với Nhất Lần Xuân Phong. Dù sao nơi đó ân khách đông đảo, thế lực chằng chịt, rất dễ dây dưa không dứt. Y chỉ sợ Thân Đồ Dụ không muốn trở mặt với Nhất Lần Xuân Phong, ai ngờ hắn lại cuồng vọng đến vậy.

“Ta cũng không cần ngươi san bằng hang ổ của Nhất Lần Xuân Phong.” Khương Tuế hiểu rõ, chuyện đó chẳng khác nào người say nói mơ. “Ta chỉ cần ngươi giúp ta giết vài tên quản sự trong đó.”

Thân Đồ Dụ không hỏi mấy tên quản sự kia họ tên là gì, tu vi cao thấp ra sao, chỉ hỏi một câu:

“Ngươi dùng cái gì để thuê ta?”

Khương Tuế sờ sờ túi tiền của mình, bên trong gần như đã trống rỗng, mà Thân Đồ Dụ lại càng không cần tiền.

“Ta với ngươi chẳng phải là bạn bè sao?” Khương Tuế mím môi, giọng mang theo vài phần tủi thân. “Ta còn tưởng rằng hôm qua ta kéo ngươi từ trên núi về, lại cho ngươi tắm rửa thay quần áo, chúng ta đã là bạn bè rồi.”

Thân Đồ Dụ khựng lại.

Dung mạo của Khương Tuế thật sự quá mức xinh đẹp, giận cũng giống như giận, buồn cũng giống như buồn. Khi y cúi đầu lộ ra vẻ u sầu, e rằng đến cả ma đầu lạnh lùng nhất cũng phải mềm lòng.

Mà trùng hợp thay, Thân Đồ Dụ chính là ma đầu lớn nhất, cũng lạnh lùng nhất trong tam giới.

“… Đợi vết thương của ta khỏi hẳn.” Thân Đồ Dụ nói. “Ta sẽ chém đầu bọn chúng xuống cho ngươi.”

Khương Tuế vui vẻ hẳn lên:

“Ngươi thật tốt!”

“Nhưng ta muốn tận mắt nhìn bọn chúng chết ngay trước mặt ta.” Khương Tuế nắm lấy tay áo Thân Đồ Dụ. “Hơn nữa, ta muốn bọn chúng biết rõ, rốt cuộc là chết trong tay ai.”

Thân Đồ Dụ nói:

“Có thù tất báo, tính tình này không giống người tu tiên.”

Hắn chỉ đơn thuần trần thuật, không mang ý mỉa mai, rồi tiếp tục:

“Nếu đã vậy, vì sao không tự tay báo thù?”

“… Ta làm không được.” Khương Tuế nhíu mày. “Ta quá yếu.”

Y tuy bị Ứng Trì Nguyệt cưỡng ép nuôi lên Kim Đan cảnh, nhưng tất cả đều đi đường tà môn ngoại đạo, không phải do bản thân từng bước vững chắc tu luyện mà thành. Có cảnh giới mà không có thực lực tương xứng, nếu không cũng chẳng đến mức bị Hầu Lương và đám người kia vây khốn.

Thân Đồ Dụ nắm lấy mạch môn của Khương Tuế, tra xét một lượt, nói:

“Linh lực của ngươi… là người khác cho?”

Khương Tuế không ngờ hắn ngay cả chuyện này cũng nhìn ra được, vội vàng rút tay về, phủ nhận:

“Không phải!”

Thân Đồ Dụ nói:

“Hà tất phải giấu ta.”

“Nếu ngươi dựa vào tự thân tu luyện để nâng cao cảnh giới, e rằng một trăm năm trước sau cũng sẽ không có tiến triển gì.” Hắn nói tiếp. “Chỉ có không ngừng bổ sung linh lực, cảnh giới của ngươi mới có thể tiếp tục tăng lên.”

Khương Tuế bái nhập Huyền Nhất Môn vốn là để mong cao nhân chỉ điểm những mê chướng trên con đường tu luyện, không ngờ cuối cùng lại được ma đầu chỉ dạy. Y vội hỏi:

“Vì sao?”

“Bởi vì có người đã thay ngươi nghịch thiên cải mệnh, cưỡng ép tẩy kinh phạt tủy.” Thân Đồ Dụ nói. “Ngươi vốn không có tiên duyên.”

“Nếu không có tiên duyên, dù ngươi đã kết thành Kim Đan, cũng không thể dựa vào chính mình luyện hóa linh lực để tăng cảnh giới.”

Khương Tuế vô thức siết chặt nắm tay.

Y vốn tưởng rằng đã chịu đựng đau đớn tẩy kinh phạt tủy như vậy, đã chính thức bước vào ngưỡng cửa tiên đạo. Nào ngờ, phế vật rốt cuộc vẫn chỉ là phế vật, căn bản không có khả năng thật sự bước l*n đ*nh cao mà vạn người ngước nhìn.

“Ngươi muốn trở nên mạnh hơn?” Thân Đồ Dụ hỏi.

Khương Tuế chậm rãi đáp:

“Người trong thiên hạ, ai mà chẳng muốn trở nên mạnh?”

Thân Đồ Dụ nghiêm túc suy nghĩ rất lâu. Mãi đến khi Khương Tuế dừng lại trước một quán nhỏ mua bánh in, hắn mới bỗng nhiên thốt ra một câu khiến người ta kinh hãi:

“Song tu với ta.”

“Ta giúp ngươi phá cảnh Hóa Thần.”

P/s: Lời của editor
150 sao vote, bão chương nha mn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận