Toàn bộ thân thể Khương Tuế treo lơ lửng trên vực sâu, hoàn toàn dựa vào việc Mạnh Lệnh Thu nắm chặt tay y mới tạm thời chưa rơi xuống. Tựa như đang bấu víu lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, Khương Tuế gần như dốc cạn toàn bộ sức lực, gắt gao giữ lấy cổ tay Mạnh Lệnh Thu.
Dưới chân là vực sâu không đáy, không ai biết phía dưới rốt cuộc là núi đao hay biển lửa. Khương Tuế ngửa đầu nhìn Mạnh Lệnh Thu, gân xanh trên cổ nổi lên từng đường rõ ràng.
Kẻ từng làm nhiều chuyện ác rất dễ sinh ra cảm giác chột dạ. Nhìn gương mặt lạnh trầm của Mạnh Lệnh Thu, Khương Tuế bỗng nhiên có một ảo giác rằng hắn thực ra biết hết mọi chuyện. Dù là thù hận ở Vạn Ma Chi Uyên của kiếp trước, hay mối oán đoạt tiên cốt của kiếp này, hắn đều hiểu rõ trong lòng. Tất cả đều âm thầm tích tụ đến giây phút này, khi sinh tử của y nằm gọn trong tay hắn. Chỉ cần hắn nhẹ nhàng buông tay, Khương Tuế sẽ giống như Mạnh Lệnh Thu của kiếp trước, rơi thẳng xuống luyện ngục.
Khương Tuế đột nhiên cảm thấy sợ hãi.
Cả đời y làm quá nhiều điều ác, nhưng cho đến giây phút cuối cùng trước khi chết ở kiếp trước, y chưa từng hối hận, càng chưa từng sợ hãi đến thế này.
Mạnh Lệnh Thu… hắn sẽ buông tay sao?
Hắn có thể hay không ——
“Sư tôn!” Mạnh Lệnh Thu cắn chặt răng, dốc sức kéo Khương Tuế lên, “Lúc này không lo được nhiều nữa, người mau vận linh khí, cưỡi kiếm ——”
Chúc Thành Lăng hoảng loạn hét lớn:
“Không thể dùng linh khí! Nếu đánh thức thủ mộ thú thì tất cả chúng ta đều sẽ chết ở đây! Thứ đó cực kỳ kh*ng b*!”
Hắn luống cuống chạy về phía này:
“Sư huynh, ngươi cố gắng chịu một chút! Ta lập tức tới giúp, cùng nhau kéo sư tôn lên! Ngàn vạn lần đừng xúc động!”
Mạnh Lệnh Thu gần như muốn phát điên vì tên ngu xuẩn vô dụng đến cực điểm này.
“Sư tôn đừng nghe hắn! Kinh động con súc sinh đó thì đã sao? Giết là được!”
Từng là đại ma đầu làm chấn động tam giới ở kiếp trước, lúc này Mạnh Lệnh Thu lạnh mặt nổi giận, khí thế đáng sợ đến cực điểm. Chúc Thành Lăng bị dọa đến suýt nữa trượt chân bay khỏi cầu đá, may mà kịp thời ôm chặt lan can mới giữ được cái mạng nhỏ. Loại người ngu ngốc này căn bản không trông cậy được.
Mạnh Lệnh Thu đang định cưỡng ép rút ra chút linh lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể, thì bỗng nhiên —
“Rắc… rắc…”
Vài tiếng nứt vỡ trầm thấp vang lên.
“……”
Mạnh Lệnh Thu cúi mắt nhìn xuống, chỉ thấy ngay chỗ hắn đứng, cầu đá cũng đã bắt đầu vỡ vụn từng tấc.
Chúc Thành Lăng gần như phát điên:
“Sư huynh! Sư tôn! Vận khí các ngươi sao lại xui xẻo đến vậy! Tổ tiên ta ghi chép cây cầu đá này cực kỳ an toàn mà!!”
Mạnh Lệnh Thu không nhịn nổi nữa:
“Ngươi mẹ nó câm ——”
Chưa kịp mắng xong, một tiếng “ầm” vang trời. Toàn bộ thân thể hắn cùng phiến đá lơ lửng dưới chân đồng loạt sụp xuống. Mạnh Lệnh Thu không kịp nghĩ nhiều, giữa không trung lập tức ôm chặt lấy Khương Tuế, trầm giọng nói:
“Sư tôn yên tâm, chúng ta sẽ không sao đâu.”
Khương Tuế: “……”
Sâu như vậy, nghĩ cũng biết phía dưới chẳng có thứ gì tốt lành. Quỷ mới tin lời hắn sẽ không có việc gì.
Khương Tuế cắn chặt môi, hô hấp gấp gáp, nhưng khi bị thiếu niên ôm vào lòng, y lại cảm nhận được một cảm giác an toàn khó hiểu. Điều này khiến y chợt nhớ tới kiếp trước, những năm tháng bị Mạnh Lệnh Thu giam cầm trong ma cung.
Khi đó, y rất sợ Mạnh Lệnh Thu sẽ giết mình, nhưng lại không lo lắng người khác sẽ giết mình. Bởi y biết rõ, Mạnh Lệnh Thu là kẻ kiêu ngạo đến cực điểm, tuyệt đối không cho phép kẻ thù của mình chết trong tay người khác.
Mạnh Lệnh Thu tuy đã tố giác hành vi phạm tội của Khương Tuế, nhưng bản thân hắn cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, hắn còn giết cả Yêu Vương. Trong một thời gian, quần chúng ở Tu Chân Giới phẫn nộ, liên tiếp phát động chinh phạt nhằm vào đại ma đầu Mạnh Lệnh Thu.
Sau đó, khi nhận ra căn bản không đánh lại được hắn, bọn họ liền đổi chiến lược.
Bọn họ không còn muốn giết Mạnh Lệnh Thu nữa, mà muốn hắn giao tội nhân Khương Tuế ra để chịu trừng phạt.
Năm thứ nhất Khương Tuế bị giam trong ma cung, dưới kiếm Mạnh Lệnh Thu đã chém giết hơn mười vị đại năng Tu Chân Giới, những kẻ đó thậm chí còn chưa từng nhìn thấy mặt Khương Tuế.
Năm thứ hai Khương Tuế bị giam trong ma cung, Tu Chân Giới nhận ra dùng vũ lực là vô ích, liền chuyển sang mềm mỏng, lấy lý lẽ và tình cảm thuyết phục. Bọn họ cho rằng chỉ khi giao tên cặn bã Khương Tuế ra, để y bị nước bọt của thiên hạ dìm chết, mới coi như là báo thù chân chính.
Những kẻ đó, bị Mạnh Lệnh Thu cắt lưỡi, thưởng cho thuộc hạ mang đi nhậu.
Mười ba năm ở ma cung, Khương Tuế ngày đêm đề phòng Mạnh Lệnh Thu nuốt lời giết mình, nhưng chưa từng lo sợ sẽ chết trong tay người khác.
Bởi vì khi không có nguy hiểm bên ngoài, Mạnh Lệnh Thu chính là nguy hiểm lớn nhất.
Cảm giác an toàn quỷ dị của kiếp trước, vào khoảnh khắc này lại một lần nữa trỗi dậy, khiến Khương Tuế trong chốc lát ngẩn ngơ.
Y thật sự đã sống lại sao? Hay tất cả những gì đang xảy ra chỉ là một giấc mộng, một giấc mộng y cuộn mình trên chiếc giường bạch ngọc trong điện vàng son, xa hoa tráng lệ kia?
Tốc độ rơi xuống của họ cực nhanh. Ban đầu, Khương Tuế còn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng Chúc Thành Lăng lo lắng gọi lớn, nhưng rất nhanh sau đó, bên tai y chỉ còn lại tiếng gió gào thét. Thân thể họ vẫn không ngừng rơi xuống. Đến khi chạm vào tầng mây đen kịt kia, Khương Tuế bỗng nhiên mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại lần nữa, Khương Tuế phát hiện mình đang nằm trong một khe sâu phủ đầy đá vụn. Cảnh vật xung quanh tối tăm đến cực hạn, chỉ có thể lờ mờ phân biệt được đại khái hình dáng của vài thứ. Y đưa tay sờ sang bên cạnh, không thấy Mạnh Lệnh Thu đâu, xem ra dù trong lúc rơi xuống Mạnh Lệnh Thu đã liều mạng ôm chặt y, cuối cùng hai người vẫn bị tách ra.
May mắn là y không bị thương. Khương Tuế cử động tứ chi một chút, rồi châm gậy đánh lửa. Ngọn lửa yếu ớt chiếu sáng một khoảng không gian nhỏ. Nơi này quả thật vô cùng chật hẹp, hai bên vách đá phủ đầy rêu xanh ẩm ướt, mơ hồ còn vang lên tiếng nước sền sệt nhỏ giọt. Ngẩng đầu nhìn lên, phía trên chỉ là một mảnh đen đặc, hẳn đây chính là đáy sâu nhất của vực thẳm.
Khương Tuế khẽ cau mày, đi quanh một vòng. Rõ ràng gậy đánh lửa chỉ có chút ánh sáng yếu ớt, vậy mà y lại cảm thấy nóng bức khác thường. Mới đi được vài bước, y đã đổ mồ hôi đầy người. Khương Tuế đành kéo rộng cổ áo ra vài phần, quyết định tiếp tục tiến lên phía trước tìm Mạnh Lệnh Thu.
“Tỉnh rồi sao?”
Bỗng nhiên, một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Khương Tuế vui mừng thốt lên:
“Sầm Phùng Sanh!”
“Ừ.”
Sầm Tễ trong bộ bạch y, tay cầm trường kiếm, chậm rãi bước ra từ xa. Hắn mang theo mùi hương rừng núi, đến khi lại gần Khương Tuế mới phát hiện trong tay hắn xách một con thỏ đã chết, hẳn là vừa săn được trong rừng.
“Sao ngươi lại ở đây?” Khương Tuế vội vàng tiến lại gần Sầm Tễ. Thấy hắn, trái tim đang lơ lửng của y cuối cùng cũng yên xuống. Bất kể hang động này có quỷ dị đến đâu, bí cảnh có lợi hại thế nào, thì với Sầm Tễ, tất cả cũng chỉ là chuyện một kiếm.
Sầm Tễ tìm một chỗ trống trải ngồi xuống, nói:
“Sau khi vào bí cảnh, ta không thấy các em, liền tự mình đi tìm trận tâm.”
“Ngươi cũng rơi xuống từ cầu đá sao?” Khương Tuế hỏi.
“Cầu đá?” Sầm Tễ hơi ngạc nhiên, “Ta đi vào một sơn động, thông thẳng xuống đây. Đang định tiếp tục đi vào thì thấy em rơi xuống, liền đỡ lấy.”
Khó trách từ độ cao như vậy rơi xuống mà y không hề bị thương, thì ra là nhờ Sầm Tễ.
Xem ra con đường Sầm Tễ đi khác với bọn họ, nhưng trăm sông đổ về một biển, cuối cùng vẫn gặp nhau tại nơi này.
“Ngươi có thấy những người khác không?” Khương Tuế hỏi.
“Chưa.”
Sầm Tễ nhóm lửa, đặt con thỏ đã xử lý xong lên nướng. Hắn đã tích cốc(*) từ lâu, không cần ăn uống, con thỏ này hiển nhiên là săn cho Khương Tuế.
(*) là kỹ năng hoặc phương pháp tu luyện giúp người tu hành nhịn ăn ngũ cốc (cơm, lúa mạch, v.v.) và chỉ hấp thụ năng lượng từ trời đất, thảo mộc, hoặc đan dược đặc biệt để tiết kiệm thời gian, tập trung vào việc thăng cấp tu vi và đạt đến cảnh giới cao hơn.
Khương Tuế lại không chịu nổi nỗi khổ tích cốc. Dù đã tu đến Hóa Thần cảnh, y vẫn phải ăn uống như thường.
Mùi thơm rất nhanh lan tỏa từ lửa nướng thỏ. Khương Tuế hỏi:
“Khi nào chúng ta đi lên?”
“Nơi này dường như có dị thú canh giữ, không thể tùy tiện vận dụng linh lực. Nếu đánh thức nó, e rằng sẽ rất phiền phức.”
Sầm Tễ lật con thỏ trên đống lửa. Gương mặt tuấn tú thanh lãnh của hắn dưới ánh lửa cam nhảy nhót càng thêm sâu thẳm. Giọng nói vẫn nhàn nhạt:
“Ăn xong rồi tiếp tục đi vào trong. Sớm muộn gì cũng tìm được lối ra.”
Ngay cả Sầm Tễ cũng nói con thú canh giữ mộ kia rất phiền phức, đủ thấy thứ đó quả thật không dễ đối phó. Dù sao đây cũng là thượng cổ bí cảnh, nơi tiên nhân phi thăng, nếu dễ xông vào như vậy, phương pháp phi thăng đã sớm bị người ta lấy đi rồi.
Sầm Tễ từng du lịch thiên hạ, quanh năm ăn ngủ nơi núi rừng hoang dã, tay nghề nướng đồ hoang dã vô cùng khá. Khương Tuế ăn nửa cái chân thỏ đã thấy ngấy, không muốn ăn thêm. Sầm Tễ biết y xưa nay kén ăn, cũng không trách móc, chỉ dập tắt đống lửa, nói:
“Nếu đã no rồi, thì tiếp tục đi.”
Khương Tuế gật đầu. Bỗng nhiên Sầm Tễ lại nói:
“Trên người em có mang theo linh vật gì không? Ở nơi này, mang linh vật chẳng khác nào trở thành bia ngắm, tốt nhất nên tháo xuống.”
Vừa nghe vậy, Khương Tuế lập tức nghĩ tới nội đan của Ứng Trì Nguyệt.
Thứ đó tuy trông bình thường vô kỳ, nhưng lại ngưng tụ hơn ngàn năm tu vi của Ứng Trì Nguyệt. Mang trên người, yêu ma quỷ quái tầm thường đều không dám tới gần. Thứ mà Sầm Tễ nói, chính là nội đan sao?
“Nhất định phải tháo sao?” Khương Tuế khẽ cau mày.
Đây là đồ tốt. Không chỉ có thể coi như bùa hộ mệnh, mà nếu Ứng Trì Nguyệt thật sự muốn lấy mạng y, nó còn có thể dùng làm lợi thế đổi lấy một con đường sống.
“Ừ.”
Giọng Sầm Tễ vẫn lạnh nhạt, “Sao vậy, là vật rất quan trọng?”
Khương Tuế trầm ngâm một lát, rồi hỏi:
“Con thú giữ mộ kia… thật sự lợi hại đến mức ngay cả ngươi cũng phải kiêng kỵ sao?”
“Tiên gia thuần dưỡng linh thú, đương nhiên không thể đánh đồng với người phàm.” Sầm Tễ nói.
“Chúng ta cứ tìm lối ra trước đã. Nếu thật sự không có đường, ta sẽ ném nó đi.” Khương Tuế đáp.
Sầm Tễ dường như có chút không vui, nhưng cũng không nói thêm lời nào, chỉ dẫn Khương Tuế tiếp tục tiến về phía trước.
Cả hai đều trầm mặc. Mãi đến khi đi vào một khoảng không gian trống trải, lưng áo Khương Tuế đã ướt đẫm mồ hôi. Càng đi ra ngoài càng nóng, chẳng khác nào có một lò lửa khổng lồ không ngừng xoay vòng nướng người. Y giơ tay lau mồ hôi trán, đúng lúc ấy Sầm Tễ bỗng dừng bước, trầm giọng nói:
“Phía sau hình như có thứ gì đó đang đuổi theo. Em đi trước, ta canh ở phía sau.”
“Thứ gì?” Khương Tuế hỏi. “Là thú canh giữ mộ tỉnh rồi sao?”
“Có lẽ vậy.” Giọng Sầm Tễ lạnh lẽo, gấp gáp. “Em nhảy xuống hồ nước phía trước, chờ ta một lát, đừng để nó phát hiện.”
Khương Tuế nhìn về phía trước, quả nhiên thấy một hồ nước xanh biếc dập dềnh. Trong cái nóng ngột ngạt đến thiêu đốt này, mặt nước kia mang theo sức dụ hoặc chí mạng, khiến người ta chỉ muốn lập tức lao xuống, gột rửa toàn thân mồ hôi và nóng rực.
Sầm Tễ xoay người định quay lại nghênh địch. Đúng lúc ấy, Khương Tuế bỗng khẽ gọi:
“Sầm Phùng Sanh?”
“Chuyện gì?” Hắn đáp.
Ngay khoảnh khắc Sầm Tễ quay đầu, Khương Tuế triệu hồi bội kiếm. Ánh mắt y lạnh như băng, cổ tay phát lực, một kiếm đâm thẳng, trong nháy mắt xuyên thủng tim đối phương. Máu tươi thấm đẫm trường bào trắng.
“……” Sầm Tễ tựa hồ không dám tin, chậm rãi ngẩng mắt nhìn y. “Em… làm gì vậy?”
Khương Tuế nhếch môi cười lạnh:
“Ta quen Sầm Phùng Sanh gần mười năm, chưa từng thấy hắn tự cao tự đại mà lại sợ trước sợ sau. Huống chi…”
“Sầm Phùng Sanh chưa bao giờ bỏ ta lại một mình.”
Y rút trường kiếm ra. “Sầm Tễ” đối diện cong khóe môi, lộ ra một nụ cười vặn vẹo quái dị:
“Ngươi xuống tay với chính đạo lữ của mình cũng tàn nhẫn đến thế… Khương Tuế a Khương Tuế, ngươi đúng là thứ bại hoại lạnh lùng vô tình!”
“Hì hì hì hì hì… Hôm nay ngươi quyết đoán giết Sầm Tễ như vậy, làm sao biết được có một ngày nào đó hắn sẽ không giết ngươi y như thế?”
Sắc mặt Khương Tuế khó coi đến cực điểm. Y siết chặt chuôi kiếm, nhưng ngay giây tiếp theo, “Sầm Tễ” bỗng nổ tung, hóa thành cánh hoa đỏ rực tung đầy trời, ào ào rơi xuống. Trong khoảnh khắc, một mùi hương quỷ dị nồng đậm lan tràn khắp nơi, chính là thứ hương khí kỳ quái y từng ngửi thấy trên cầu đá!
Khương Tuế lập tức lùi lại, đề phòng những cánh hoa và mùi hương kia có tà dị. Nhưng sau khi “Sầm Tễ” nổ tung, xung quanh lập tức trở về yên tĩnh, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đây rốt cuộc là yêu vật gì?! Thế mà có thể biến thành dáng vẻ của Sầm Tễ để lừa y?!
“Sư tôn!” Một giọng nói nôn nóng vang lên phía sau.
Khương Tuế lập tức xoay người, nắm chặt trường kiếm, mũi kiếm lạnh lẽo chĩa thẳng vào yết hầu đối phương:
“Yêu vật, còn dám tới?!”
“Sư tôn?” Mạnh Lệnh Thu bị ép dừng lại tại chỗ. “Là con đây!”
Khương Tuế nheo mắt, thấy rõ người trước mặt đúng là dung mạo của Mạnh Lệnh Thu, nhưng trường kiếm trong tay y vẫn không hề lệch đi nửa phân.
“Ta hỏi ngươi. Năm đó ta thu ngươi nhập môn, tín vật ta đưa là gì?”
Mạnh Lệnh Thu không chút do dự:
“Ngọc bội.”
“Ngọc bội dương chi bạch ngọc, khắc hình một con cá.”
Khương Tuế lúc này mới chậm rãi hạ kiếm, trầm giọng nói:
“Nơi này có tà dị.”
“Con cũng đang định nói với sư tôn chuyện này!” Mạnh Lệnh Thu vội nói. “Vừa rồi con cũng thấy sư tôn, suýt chút nữa đã tin là thật. Sư tôn gặp phải thứ gì?”
Khương Tuế hỏi ngược lại:
“Con làm sao nhận ra đó không phải ta?”
Mạnh Lệnh Thu: “……”
Khương Tuế sao có thể tựa vào lòng hắn, mềm yếu đáng thương, còn đòi hắn hôn chứ? Không tát hắn hai cái đã là tâm trạng tốt lắm rồi.
“Chỉ là….lời nói lẫn cử chỉ không giống sư tôn.” Mạnh Lệnh Thu chột dạ, ánh mắt lảng tránh.
Khương Tuế lười truy hỏi thêm, thu lại bội kiếm, nói:
“Thứ vừa rồi vẫn luôn dụ ta nhảy xuống phía trước. Cái ‘hồ nước’ kia e rằng có vấn đề.”
Mạnh Lệnh Thu sững người, vội vàng kéo Khương Tuế lại:
“Sư tôn đừng tiến lên nữa! Đó không phải hồ nước, là dung nham!”
Khương Tuế giật mình.
Mạnh Lệnh Thu nghĩ ra điều gì đó, cắn rách đầu ngón tay mình, nhanh chóng vẽ một phù chú lên mu bàn tay Khương Tuế. Phù chú thành hình trong nháy mắt, tầm nhìn của Khương Tuế liền trở nên rõ ràng hơn rất nhiều. Y quay đầu nhìn lại, phía trước đâu phải hồ nước gì, rõ ràng là dòng dung nham đang cuộn chảy!
Hóa ra yêu vật kia dụ y nhảy xuống, chính là muốn y tự tìm đường chết!
“Nó dụ ta tự sát, chứng tỏ nó không có năng lực trực tiếp giết ta.” Khương Tuế bình tĩnh phân tích. “Rốt cuộc đó là thứ gì?”
“Là Nhiếp Hồn Hoa.” Giọng Mạnh Lệnh Thu trầm xuống.
“Loài hoa này thường cộng sinh với Mộng Ma. Đợi Mộng Ma ăn no rồi, nó chỉ nhặt chút tàn dư còn sót lại. Xem ra Mộng Ma chúng ta gặp trước đó chính là từ nơi này đi ra.”
Khương Tuế ngẩn ra một lát.
Y tu luyện hoàn toàn dựa vào tà môn ma đạo, chưa từng nghiêm túc học qua những thứ chính thống. Không ít thứ mà đệ tử bình thường cũng biết, y lại hoàn toàn mù tịt. Sở dĩ y biết đến Mộng Ma, cũng chỉ vì năm đó Thân Đồ Dụ từng nuôi hai con chơi trong Ma giới.
Mạnh Lệnh Thu nói:
“Loại hoa này bản thân không có tính công kích, nhưng nếu mọc thành từng mảng lớn, nó sẽ mê hoặc lòng người, biến thành kẻ mà đối phương khát khao gặp nhất trong lòng, lợi dụng sự tin tưởng đó để dụ người ta tự sát.”
Khương Tuế khẽ khựng lại.
Người y muốn gặp nhất lúc này… lại là Sầm Phùng Sanh sao?
Nghĩ kỹ thì cũng đúng. Trong bí cảnh ảo cảnh nặng nề thế này, ở đâu cũng không an toàn bằng ở bên cạnh Sầm Tễ.
“Á a a a a a a cứu mạng —— có ai cứu ta với không ——!!”
Trên đầu hai người, từ xa truyền đến tiếng hét thảm hãi hùng. Khương Tuế nhận ra ngay đó là giọng của Chúc Thành Lăng. Y theo phản xạ lùi sang một bên mấy bước, tránh cho khỏi bị hắn rơi trúng, rồi chợt nhớ ra mình là sư tôn, không thể quá mức thất thố, bèn ho khan một tiếng, nói với Mạnh Lệnh Thu:
“Lệnh Thu, cứu hắn đi.”
“……”
Mạnh Lệnh Thu vô cùng miễn cưỡng. Đến lúc Chúc Thành Lăng sắp đập thẳng xuống đất, hắn mới chớp mắt ra tay, túm chặt áo đối phương. Nhờ cú giảm lực này, Chúc Thành Lăng cuối cùng cũng không gãy tay gãy chân. Hắn lăn lộn bò dậy, vẻ mặt cảm kích nhìn Mạnh Lệnh Thu.
Mạnh Lệnh Thu lạnh lùng hỏi:
“Ít nói nhảm. Ngươi cũng rơi xuống à?”
“Ta… ta tự nhảy xuống.” Chúc Thành Lăng gãi đầu, ngượng ngùng nói. “Ta chờ trên đó mãi mà không thấy các ngươi đáp lại, lo quá, cho nên… cho nên…”
“Cho nên nhảy xuống chịu chết?”
Chúc Thành Lăng: “…… Sư huynh, ta là lo cho các ngươi mà.”
Mạnh Lệnh Thu trợn trắng mắt, lười nói thêm với kẻ vô dụng này. Khương Tuế nhìn quanh một vòng, tìm hướng tiếp tục tiến về phía trước. Chúc Thành Lăng hoàn toàn mù đường, chẳng giúp được gì, đành ngoan ngoãn theo sau. Một lát thì kêu trẹo chân muốn sư tôn đỡ, lát nữa lại than đau mắt đòi sư tôn xem giúp, chuyện lặt vặt nhiều không kể xiết.
Khe nứt giữa vách núi sâu hun hút. Bọn họ đi gần hết một nén hương, xung quanh vẫn tối đen như mực, chẳng thấy chút biến hóa nào, cũng không biết con đường này rốt cuộc dài bao nhiêu.
Khương Tuế có hơi mệt, đang định tìm chỗ nghỉ chân, thì đúng lúc ấy....Một đạo kiếm khí lạnh lẽo như trăng non đột ngột quét qua, sắc bén tứ tán. Ngay sau đó là những tiếng tru gào méo mó, không phải tiếng người, vang lên thành một mảnh hỗn loạn.
“Ái da! Đầu ta!”
“Lá cây bị chém đứt rồi! Lá cây bị chém đứt rồi!”
“Á a a a a — là thân cây của ta bị chém rồi!!”
Khương Tuế kinh hãi quay đầu lại, mới phát hiện những âm thanh ấy lại vang lên từ vách đá phía trên. Nhờ ánh kiếm sáng rực kia, bọn họ mới nhìn rõ....
Trên vách đá phía trên, mọc kín những đóa hoa màu đỏ rực rậm rạp. Nhưng giữa mỗi đóa hoa không phải nh** h**, mà là những gương mặt nhỏ xíu méo mó với mắt mũi miệng đầy đủ. Lúc này, chúng há miệng gào rú, quỷ khóc sói tru, nghe đến nổi da gà.
“Nhiếp Hồn Hoa!” Chúc Thành Lăng hoảng hốt kêu lên.
“Ở đây… ở đây lại mọc đầy Nhiếp Hồn Hoa!”
Mạnh Lệnh Thu theo bản năng kéo Khương Tuế lùi lại mấy bước, tránh xa những đóa hoa ghê tởm kia. Ngay giây sau, lại một đạo kiếm khí như trăng tròn chém thẳng tới.
Toàn bộ Nhiếp Hồn Hoa trên vách đá đều bị chém nát, từng mảng rơi xuống đất, trông chẳng khác nào từng cái đầu người rơi rụng, quỷ dị đến cực điểm.
“Là Sầm Tễ!” Mắt Khương Tuế sáng lên.
“Xem ra hắn không kiên nhẫn đi cái mê cung vòng vèo này nữa, dứt khoát một kiếm chém nát toàn bộ Nhiếp Hồn Hoa.”
“Nhưng… nhưng mà!” Chúc Thành Lăng sắp khóc đến nơi.
“Động linh lực rồi, con hung thú kia sẽ tỉnh dậy đó!”
Khương Tuế lại vô cùng bình tĩnh:
“Nếu Sầm Tễ đã ra tay, hẳn là hắn có tính toán. Chúng ta nhân cơ hội này rời khỏi đây trước.”
Nhiếp Hồn Hoa chết sạch, con đường cũng hiện ra dáng vẻ vốn có. Đâu có vực sâu không đáy gì.
Chỉ cần ngẩng đầu lên, là có thể thấy cây cầu đá đứt gãy phía trên. Con đường này cũng không hề dài, chẳng qua vì mùi hương mê hoặc của Nhiếp Hồn Hoa, nên bọn họ mới bị vây khốn, quanh quẩn mãi ở đây không thoát ra được.
Khương Tuế không chút do dự cưỡi kiếm bay lên. May mà y kịp thời nhớ ra đại đồ đệ của mình lúc này không còn linh lực, không thể tự cưỡi kiếm, liền thuận tay kéo Mạnh Lệnh Thu lên theo, vọt thẳng ra khỏi con đường hẹp kia, đáp xuống một tảng núi đá khổng lồ.
Tầm nhìn nơi này vô cùng thoáng đãng. Khương Tuế lập tức nhìn thấy Sầm Tễ một thân bạch y đứng trên một khối quái thạch nhô cao, Trầm Kha trong tay vẫn còn lấp lánh linh quang nhàn nhạt. Sầm Tễ cũng trông thấy y, giọng nói lạnh nhạt:
“Con súc sinh kia sắp tỉnh rồi, em đi ra ngoài trước đi.”
Là “em”, chứ không phải “các em”. Rõ ràng trong mắt Tiên Tôn Độ Hành, những kẻ còn lại đều chẳng đáng bận tâm.
Khương Tuế gật đầu. Y cũng không có ý định ở lại đây liều mạng cùng thú giữ mộ Mang theo Mạnh Lệnh Thu, phía sau còn có Chúc Thành Lăng lẽo đẽo chạy theo, y nhanh chóng hướng ra ngoài sơn động.
Cũng may tốc độ của y đủ nhanh. Bởi vì vừa mới đặt chân xuống đất, cả “sơn động” mọc đầy cỏ dại và quái thụ kia đã bắt đầu chuyển động. Núi rung đất vỡ, cũng chỉ đến thế mà thôi.
“Cái… cái này…” Chúc Thành Lăng trợn tròn mắt, lắp bắp nói,
“Cả ngọn núi này… chẳng lẽ đều là thân thể của thú giữ mộ sao?!”
“Hơn nữa Tiên Tôn Độ Hành còn ở bên trong đó!” Chúc Thành Lăng nôn nóng kêu lên,
“Thú giữ mộ tỉnh lại, Tiên Tôn Độ Hành còn ở lại trong này, chẳng phải là bị nó nuốt vào bụng rồi sao?!”
“Câm miệng.” Mạnh Lệnh Thu mắng.
“Ngươi chết một vạn lần, Độ Hành cũng chưa chắc chết.”
Khương Tuế cũng không quá lo lắng. Y định tìm một nơi đủ xa để đứng quan chiến, tránh bị vạ lây. Đúng lúc này, từ “sơn động” đang không ngừng nứt vỡ kia, bỗng truyền ra một tiếng hét kinh hoảng:
“Sư tôn!! A a a a — sư tôn cứu mạng!!”
Bộ váy thêu màu vàng nhạt kia, chẳng phải là Đồng Khỉ thì là ai?!
Khương Tuế thật sự không biết nên nói gì với tiểu đồ đệ này. Rõ ràng ai nấy đều chui vào trong động, vậy mà chỉ có con nhóc này lại trèo lên núi?!
“Ô ô ô ô sư tôn! Thứ này sống lại rồi, nó có ăn con không a?!”
Đồng Khỉ ôm chặt thân cây, khóc đến khàn cả giọng.
Khương Tuế nghĩ thầm: so với việc lo bị con súc sinh này ăn, còn không bằng lo bị Độ Hành một kiếm chém chết.
Y vận linh lực, truyền âm nhập mật báo cho Sầm Tễ rằng Đồng Khỉ vẫn còn ở trên thân thú giữ mộ. Sầm Tễ chỉ ngắn gọn trả về một chữ “được”.
Ngay giây sau, mọi người liền nghe thấy từng tiếng “ầm ầm” trầm đục khiến xương cốt run lên. Một đạo kiếm có hào quang lạnh lẽo như sương tuyết hung hãn xé toạc thân thể thú giữ mộ. Kiếm thế cuồn cuộn, uy áp kh*ng b* làm cho người ta sợ hãi đến cực điểm, tu vi của Chúc Thành Lăng không đủ, làm hắn sợ đến mức khiến hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống đất.
Khương Tuế khẽ mở to mắt.
Đây là Sầm Tễ… Đây chính là người đứng đầu thiên hạ! Chỉ một kiếm, hắn đã chém thú giữ mộ đang sống sờ sờ thành hai nửa!
Sầm Tễ từ khe nứt bay ra, tiện tay túm lấy Đồng Khỉ đã sợ đến suýt ngất, ném về phía Khương Tuế. Khương Tuế vội đón lấy:
“Tiểu khỉ? Bị dọa thành thế này sao?”
Đồng Khỉ “oa” một tiếng khóc lớn:
“Sư tôn! Ô ô ô ô….Tiên Tôn Độ Hành đáng sợ quá, con còn tưởng mình cũng bị chém làm đôi rồi!”
Khương Tuế an ủi nàng:
“Sẽ không đâu. Thú giữ mộ to như vậy, đụng phải kiếm quang của hắn mới bị chém làm hai. Con nhỏ xíu thế này, đụng vào chỉ trực tiếp biến thành bột thôi.”
Đồng Khỉ: “……”
Đồng Khỉ khóc còn dữ dội hơn.
Khương Tuế bị nàng làm ồn đến đau đầu, dứt khoát ném nàng cho hai đồ đệ còn lại dỗ dành. Y đứng dậy, nhìn Sầm Tễ nói:
“Sầm Phùng Sanh, ta muốn thứ trong bụng nó. Ngươi giết thì cứ giết, nhưng đừng chém nát thành từng mảnh.”
Sầm Tễ nhíu mày:
“Phiền phức.”
Nhưng kiếm chiêu vốn sắc bén của hắn vẫn thu liễm đi không ít. Hắn chém gãy tứ chi thú giữ mộ, rồi một kiếm xuyên thẳng tim. Con quái vật kia thậm chí còn chưa kịp giãy giụa, đã trực tiếp chết dưới kiếm hắn.
Xác nhận trấn mộ thú đã chết hẳn, Khương Tuế mới tiến lại gần. Y giả bộ như không có gì, giơ tay lau vết máu bắn trên mặt Sầm Tễ. Sầm Tễ chợt bắt lấy cổ tay trắng nõn của y, nhìn chằm chằm vào mắt y, trầm giọng hỏi:
“Trong làn hương của Nhiếp Hồn Hoa… em đã nhìn thấy ai?”