Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 102.




Về phương pháp song tu, Khương Tuế tuy có nghe nói qua, nhưng hiểu biết lại vô cùng hạn chế.

Thế nhưng y cảm thấy, song tu đứng đắn tuyệt đối không thể giống như Thân Đồ Dụ thế này, chẳng khác nào một con chó, dán chặt lên người y, vừa hôn vừa l**m.

Khương Tuế bị hắn đè trên ghế mỹ nhân, khó chịu đến mức đưa tay túm chặt mái tóc dài như mực của Thân Đồ Dụ, hơi thở dồn dập:

“…… Ngươi có phải đang lừa ta không?! Song tu sao có thể như thế này được?!”

Thân Đồ Dụ ngậm lấy phần da mềm phía sau gáy y. Nơi đó mềm mại như đậu hũ non, môi vừa chạm vào đã có cảm giác tan chảy, huống chi là dùng răng cắn. Nhưng chỉ cần ngậm lấy, răng lại ngứa ngáy không yên, hận không thể nuốt trọn mảnh thịt ấy vào bụng mới thôi.

Hắn kiềm chế cơn thôi thúc muốn cắn xuống, chỉ dùng đầu răng chậm rãi mài, đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m qua. Dù chỉ vậy thôi, Khương Tuế cũng không chịu nổi, ngửa cổ lên cao, phát ra những tiếng nức nở bị kìm lại.

“……Đỏng đảnh” Thân Đồ Dụ lạnh nhạt nói.

Khương Tuế tức giận mắng hắn:

“Ta mà đuổi theo ngươi cắn như chó, ngươi sẽ có cảm giác gì?!”

“?”
Thân Đồ Dụ khựng lại một chút, vẻ mặt như đang nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này.

Khương Tuế: “……”

Cũng may cuối cùng Thân Đồ Dụ chịu buông tha mảnh da mềm đáng thương kia, chuyển sang hôn lên yết hầu của Khương Tuế. Nơi đó càng khiến y không chịu nổi, y túm tóc hắn muốn mắng chửi, nhưng lại bị hắn chặn môi, mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng, hóa thành những tiếng cầu xin vụn vặt.

Lúc thì y cầu Thân Đồ Dụ nhẹ tay hơn, lúc lại cầu hắn chậm lại một chút. Thân Đồ Dụ hoàn toàn không để ý, ngược lại bế y lên, để y ngồi lên người mình.

Khương Tuế sợ đến mức nước mắt cũng trào ra:

“Ngươi lại muốn làm gì?!”

“Làm em.”
Thân Đồ Dụ vẫn lời ít ý nhiều.

Khương Tuế: “……”

Y túm chặt cổ áo Thân Đồ Dụ, từ cổ đến gương mặt đều nhuốm sắc đào hoa. Y tức quá, cúi đầu cắn mạnh vào cổ hắn, nhưng người này dường như không biết đau. Càng cắn, hắn lại càng hưng phấn, còn sợ y làm tổn thương răng mình, liền giữ cằm y lại, tỉ mỉ kiểm tra hàm răng.

Động tác như vậy khiến Khương Tuế hoàn toàn mất kiểm soát, nước bọt tràn ra, làm ướt nửa bàn tay Thân Đồ Dụ. Hắn chẳng những không ghét bỏ, còn cụp mắt, chậm rãi l**m sạch, nghiêm túc nói:

“Hình như là vị ngọt.”

“……”
Khương Tuế nói: “Sao có thể là ngọt được!”

Thân Đồ Dụ nhướng mi:

“Em không tin?”

Khương Tuế tức giận:

“Ngươi đừng có ở đây....”

Thân Đồ Dụ giữ chặt sau đầu y, cúi xuống hôn, mạnh mẽ đưa lưỡi vào miệng Khương Tuế, nhất quyết bắt y phải nếm thử xem có ngọt hay không. Khương Tuế xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất:

“Thân Đồ Dụ!”

“Ừ, ta ở đây.”
Thân Đồ Dụ hôn nhẹ lên đôi môi đầy đặn của y, giọng trầm thấp: “Nếm ra chưa?”

“Không có!”
Khương Tuế hung hăng nói. “Ngươi có phải đang trêu đùa ta không? Song tu chẳng lẽ không cần vận hành công pháp? Không cần niệm pháp hành quyết sao?”

“Em không cần.” Thân Đồ Dụ nói. “Bởi vì linh lực là ta truyền cho em.”

Khương Tuế khẽ “ưm” một tiếng, chống vai Thân Đồ Dụ muốn ngồi dậy, nhưng hắn lại dùng sức siết chặt eo y, không cho y trốn, hơi nghi hoặc:

“Vì sao thân thể em lại mềm như vậy?”

“Rõ ràng đều là da thịt bọc xương, nhưng em lại khác ta hoàn toàn.”

Khương Tuế nào còn tâm trí nghe hắn nói nhảm. Toàn thân y phủ một tầng mồ hôi mỏng, da thịt phớt hồng như hoa anh đào đầu xuân. Không có chỗ phát lực, y vô thức cào lên lưng Thân Đồ Dụ, để lại từng vệt máu loang lổ.

Những vết thương cũ phía trước vừa mới đóng vảy lại bị cào rách, máu tươi nhuộm đỏ những ngón tay thon dài trắng như tuyết của Khương Tuế, giống như trên nền tuyết bỗng nở rộ những đóa hồng mai. Thân Đồ Dụ nhìn mà mắt cũng không chớp.

Gần sáng, Khương Tuế mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Thân Đồ Dụ nắm lấy tay y, rửa sạch máu khô trên đó, đặt y ngay ngắn lên giường, đắp chăn cẩn thận.

Hắn hoàn toàn mặc kệ lưng mình vẫn còn máu me đầm đìa, chỉ khoác tạm một áo ngoài, thong thả đi đến bên cửa sổ. Đẩy khung cửa chạm khắc hoa mai ra, hắn lạnh nhạt nói:

“Tìm ta có việc?”

“Tôn thượng!”

Một nữ tử áo đỏ có dung mạo quyến rũ đứng ngoài cửa sổ, dường như muốn nhìn vào trong phòng. Nhưng Thân Đồ Dụ đã che chắn Khương Tuế kín mít, nàng chẳng thấy rõ gì, liền nghiêm mặt nói:

“Thuộc hạ tới muộn, xin tôn thượng trách phạt. Không biết thương thế của tôn thượng hiện giờ ra sao? Đợi khi trở về Ma giới thì…”

“Ta tạm thời sẽ không trở về Ma giới.”
Thân Đồ Dụ ngắt lời nàng. “Thương thế của ta không đáng ngại.”

Chỉ là lúc xông phá tầng cao nhất xảy ra chút sai lệch, bị nghiệp hỏa phản phệ mà thôi, dưỡng thương mấy ngày là sẽ ổn.

Nữ tử sững sờ:
“Ngài không quay về sao? Nhưng hiện giờ ở Tu Chân giới đám ngụy quân tử giả nhân giả nghĩa kia đang ra sức chèn ép Ma giới ta. Chúng ta đều đang đợi ngài trở về chủ trì đại cục, tiện tay diệt bớt uy phong của bọn hắn.”

Thân Đồ Dụ đối với những chuyện này lại chẳng mấy để tâm:
“Các ngươi tự lo liệu đi.”

“Tôn thượng…”

Thân Đồ Dụ nhíu mày:
“Nói nhỏ thôi, em ấy đang ngủ.”

Phi Linh thân là đại hộ pháp của Ma giới, theo hầu Thân Đồ Dụ đã hơn trăm năm, nhưng chưa từng thấy bên cạnh hắn xuất hiện người nào khác, huống chi lại là một tu sĩ phế vật như vậy. Chuyện này thật sự khiến người ta tò mò. Thế nhưng Thân Đồ Dụ rõ ràng không muốn để bọn họ hỏi han nhiều, Phi Linh đành thuận theo mà cáo lui.

Thân Đồ Dụ đóng cửa sổ lại, xoay người định quay về giường ôm Khương Tuế ngủ tiếp, lại phát hiện y đã hé mắt, giọng uể oải:

“Tôn thượng?”

“Chỉ là một thuộc hạ.”
Thân Đồ Dụ đưa tay sờ mặt y. “Không ngủ nữa à?”

Khương Tuế nói:
“Ngươi không phải nói ở Ma giới ngươi lăn lộn cũng chỉ bình thường thôi sao?”

“Ừ, đúng là rất bình thường.”
Thân Đồ Dụ đáp. “Có đôi khi, cấp dưới cũng không nghe lời ta.”

Khương Tuế khẽ bĩu môi, rõ ràng không tin.
Thân Đồ Dụ nghiêm túc nói:
“Xem ra em cũng không quá mệt, hay là tiếp tục song tu?”

“……”
Nếu không phải thật sự đã nhận được linh lực, Khương Tuế rất muốn tát thẳng vào mặt hắn một cái. Y lật người, cuốn chăn chặt lấy mình:
“Cút xa ra chút.”

Thân Đồ Dụ nói:
“Sao tính tình em lớn vậy, lúc mới gặp không phải rất ngoan ngoãn sao?”

Khương Tuế lùi người ra xa, chống tay lên ngực hắn, chỉ cho hắn xem vết răng trên đùi mình, cười lạnh:
“Lúc mới gặp ta cũng đâu nhìn ra ngươi không phải Ma tộc bình thường, mà là một con chó đói.”

Thân Đồ Dụ nắm lấy cổ chân y, cúi xuống hôn lên vết răng do chính mình để lại.
Khương Tuế đá thẳng một cước vào mặt hắn:
“Phiền chết đi được.”

Y rúc cả người vào trong chăn, không thèm để ý tới Thân Đồ Dụ nữa, tự mình ngủ. Thân Đồ Dụ nằm bên cạnh y, không chăn không gối, còn Khương Tuế thì bọc kín mít, chẳng mấy chốc đã ngủ say.

Đây có lẽ là giấc ngủ ngon nhất của y kể từ khi bái nhập Huyền Nhất Môn. Khi tỉnh lại, y vẫn còn lười biếng, không biết từ lúc nào đã cuộn mình trong vòng tay Thân Đồ Dụ. Mở mắt ra là có thể nhìn thấy những ma văn màu đỏ vàng trên ngực hắn, kéo dài xuống tận bụng dưới.

Khương Tuế đưa tay sờ sờ, tò mò hỏi:
“Đây là gì?”

“Ấn nghiệp hỏa.”
Thân Đồ Dụ nói. “Bước đầu tiên khi tu luyện nghiệp hỏa, chính là gieo mồi lửa vào trong tạng phủ (cơ quan nội tạng và cơ quan rỗng). Nó sẽ thiêu đốt ngũ tạng lục phủ, rồi để lại ấn ký trên da.”

Khương Tuế ngẩn ra:
“Đem mồi lửa gieo vào tạng phủ? Vậy chẳng phải rất đau sao?”

“Cũng ổn.”
Thân Đồ Dụ đã sớm không nhớ lúc đó mình đau đến mức nào. Hắn sinh ra ở Vạn Ma Chi Uyên, từ khi vừa chào đời đã phải đối mặt với quy tắc cá lớn nuốt cá bé tàn khốc nhất. Nếu không đủ mạnh, hắn đã sớm trở thành chất dinh dưỡng cho Ma tộc khác. Vì sống sót mà chịu chút đau đớn, chẳng đáng kể gì.

“Đúng là kẻ điên.”
Khương Tuế nói.

Y lại nhớ tới một chuyện, nhíu mày hỏi:
“Trước kia có người từng nói với ta, trừ người tu tiên ra, những người khác muốn truyền linh lực cho ta là rất khó. Ngươi là Ma tộc, vì sao lại có linh lực thuần khiết như vậy?”

“Luyện hóa là có thể không dành cho em.”
Thân Đồ Dụ nói một cách hời hợt về chuyện khiến vô số người trong tam giới thèm khát. “Em không cần nghĩ nhiều.”

Khương Tuế cũng lười nghĩ. Y vốn là người ích kỷ, chỉ khi bản thân sống tốt rồi mới rảnh mà quan tâm người khác sống ra sao. Huống chi người khác sống không tốt, y cũng chẳng định giúp.

Hiện tại y sống chẳng khá hơn chút nào, càng không có tâm trí đi lo chuyện của Thân Đồ Dụ.

Ngày hôm sau, khi cùng Thân Đồ Dụ ra ngoài, Khương Tuế rõ ràng cảm nhận được linh lực trong đan điền mình sung túc hơn rất nhiều. Nếu bây giờ lại đối đầu với đám Hầu Lương, y tuyệt đối sẽ không còn chật vật như trước.

Chuyến này, y là để mang thi thể Hầu Lương tới trước mộ Khâu sư tỷ mà tạ tội. Thi thể trên núi đã sớm bị người phát hiện, hiện giờ được đặt trong nghĩa trang. Khương Tuế không chớp mắt chặt đứt dụng cụ sinh con cháu của Hầu Lương, lại cắt một ngón tay của hắn mang đi làm bằng chứng, coi như cho Khâu sư tỷ một lời công đạo.

Rời khỏi nghĩa trang, Khương Tuế không có mấy hứng thú.
Thân Đồ Dụ hỏi:
“Em vẫn còn giận sao? Ta giúp em băm hắn tiếp?”

“Thôi.”
Khương Tuế nói. “Thi thể hắn còn lưu lại ma khí, làm vậy người khác không nghi ngờ đến ta.”

Bọn họ men theo con phố dài quay trở về. Khương Tuế vốn định ghé mua ít mứt hoa quả, nào ngờ phía trước bỗng vang lên tiếng ồn ào huyên náo. Y tò mò tiến lại gần nhìn thử, thì ra là một mẹ mìn đang túm lấy một đứa bé gái định bỏ trốn. Đó là một tiểu cô nương còn chưa đến tuổi cập kê, nước mắt giàn giụa, bị mẹ mìn ngay giữa đường đánh đập tàn nhẫn. Người qua kẻ lại vây quanh kín một vòng xem náo nhiệt, nhưng tuyệt nhiên không ai đứng ra can thiệp.

Đúng lúc ấy, một nam nhân ăn mặc chỉnh tề, phong thái hào hoa nho nhã bước ra. Hắn lấy hai viên linh thạch đưa cho mẹ mìn, mua lại tiểu cô nương kia. Đứa bé gái cảm động đến rơi nước mắt, liên tục dập đầu, gần như xem hắn như cha mẹ tái sinh. Người trung niên nho nhã ấy vô cùng hiền hòa, vội vàng đỡ nàng dậy, ôn tồn nói:

“Không cần như vậy. Ta thấy thân thế ngươi đáng thương, chi bằng nhận ta làm cha nuôi, theo ta bôn ba làm ăn, được chứ?”

Không phải bị bán cho lão gia giàu có nào đó làm tiểu thiếp, tiểu cô nương tự nhiên mừng rỡ khôn xiết, vội vàng gật đầu đồng ý. Người vây xem xung quanh đều vỗ tay tán thưởng, ca ngợi vị thương nhân họ Lý này thật là người lương thiện, nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.

Khương Tuế nhìn thấy vị “ông chủ Lý” ấy, toàn thân chợt lạnh buốt như rơi vào hầm băng.

“Làm sao vậy?” Thân Đồ Dụ thấy sắc mặt y tái nhợt, liền hỏi, “Trong người không khỏe sao?”

Khương Tuế siết chặt tay áo Thân Đồ Dụ, ánh mắt y khóa chặt lấy ông chủ Lý. Ánh nhìn ấy mãnh liệt đến mức chính ông chủ Lý  cũng cảm nhận được, hắn quay đầu lại, nghi hoặc hỏi:

“Vị công tử này, chúng ta quen biết sao?”

Ra ngoài, Khương Tuế luôn cải biến dung mạo, vì vậy ông chủ Lý không hề nhận ra y.

Họ Lý vẫn tiếp tục khoác lên mình bộ mặt đạo mạo nhân từ, trông như một đại thiện nhân hiếm có. Tiểu cô nương rụt rè theo sau hắn, lộ ra đôi mắt long lanh ướt át.

Khương Tuế bỗng nhiên nghĩ đến, sáu năm trước, khi y được ông chủ Lý “cứu”, có phải cũng giống như tiểu cô nương này không? Toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn, cũng có một đôi mắt từng sạch sẽ, trong trẻo đến vậy?

“Công tử?” Ông chủ Lý lại lên tiếng hỏi, “Công tử thật sự quen biết tại hạ sao?”

“Ông chủ Lý nhanh quên thật.” Khương Tuế chậm rãi cong khóe môi, nụ cười lại lạnh lẽo đến thấu xương. “Năm đó ông chủ Lý nói muốn dẫn ta đi làm ăn. Sao chỉ mới hai tháng, đã đem ta bán đi rồi?”

Sắc mặt ông chủ Lý lập tức biến đổi: “Ngươi…”

“Hai mươi lượng vàng kia,” Khương Tuế nghiêng đầu, bình thản nhìn người trung niên hiền lành trước mặt, “không biết ông chủ Lý đã tiêu hết chưa? Ông chủ Lý, còn nhớ ta là ai không?”

Sao hắn có thể không nhớ.

Một món hàng trị giá hai mươi lượng vàng, hơn hai mươi năm làm nghề này, hắn cũng chỉ gặp đúng một lần.

“Ngươi… ngươi!” Ông chủ Lý thất thanh, “Ngươi trốn khỏi Nhất Lần Xuân Phong?!”

Hắn vừa dứt lời liền định vận linh lực truyền tin cầu cứu, nhưng Khương Tuế đã rút kiếm. Một kiếm chém đứt gân tay hắn, ông chủ Lý lập tức gào lên thảm thiết, ôm cổ tay, giọng the thé:

“Nhãi ranh, ngươi dám! Ta là người của Nhất Lần Xuân Phong… A!!!”

Lần này, Khương Tuế trực tiếp chém phăng cánh tay hắn, mỉm cười nói:

“Ngươi xem, ta dám hay không?”

Người trên phố sợ đến ngây người, nhưng chuyện trả thù giữa đường vốn không hiếm, ai nấy đều đứng xa xa xem náo nhiệt. Ông chủ Lý cuối cùng cũng nhận ra, Khương Tuế đã không còn là thiếu niên năm xưa để mặc hắn tùy ý chà đạp. Hắn quỳ sụp xuống, liên tục dập đầu loảng xoảng:

“Tha mạng! Cầu ngươi tha mạng! Ta từ nay rửa tay gác kiếm, vĩnh viễn không làm nghề này nữa!”

Khương Tuế chậm rãi ngồi xổm xuống, nói:

“Ta có thể bỏ qua cho ngươi. Nhưng năm đó, ngươi có từng bỏ qua cho ta không?”

Giọng y dịu dàng đến cực điểm, lại lộ ra một thứ tàn nhẫn lạnh lẽo. Y dùng sống kiếm nâng cằm ông chủ Lý lên, khẽ hỏi:

“Thế nào? Hóa ra ngươi cũng biết sợ sao?”

“Ta… ta cũng là cứu ngươi mà!” Ông chủ Lý khóc lóc van xin. “Nếu không phải ta mua ngươi, ngươi sớm đã chết rồi, chẳng phải sao?!”

Khương Tuế bật cười.

“Nếu vậy,” y nói, “ta đưa ngươi đến phường bán hoa gần nhất, mỗi ngày tiếp khách, thấy sao?”

“Không không không! Không được!” Ông chủ Lý hoảng loạn kêu lên. “Ta là nam nhân, ta làm sao có thể— A a a a a!”

Lần này, Khương Tuế trực tiếp cắt đi đầu lưỡi hắn. Y hơi nhíu mày, lạnh nhạt nói:

“Cái miệng này của ngươi, thật khiến người ta chán ghét.”

Ông chủ Lý đau đớn lăn lộn trên mặt đất, toàn thân bê bết máu. Khương Tuế đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống hắn.

“Hóa ra ngươi cũng chẳng có gì ghê gớm.”

Chỉ là năm đó, y quá yếu đuối mà thôi.

Tiếng r*n r* vẫn không dứt, Khương Tuế nghe đến mất kiên nhẫn, giơ tay cắt thẳng yết hầu Lý lão bản. Thế giới rốt cuộc cũng yên tĩnh lại.

Y nhìn thi thể dưới chân, ánh mắt có chút ngẩn ngơ.

Hắn đã chết rồi.

Kẻ từng đẩy y rơi vào vũng bùn sâu không đáy ấy, vậy mà lại chết dễ dàng đến thế.

Đây là lần đầu tiên Khương Tuế giết người. Thế nhưng kỳ lạ thay, trong lòng y không hề gợn sóng. Chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng khó diễn tả, cùng nỗi bi thương âm ỉ lan ra khắp lồng ngực.

Nếu y có thể trở thành một kẻ mạnh chân chính…thì những kẻ từng xem y như con kiến, tùy ý giẫm đạp khinh nhờn, suy cho cùng cũng chỉ là cỏ rác dưới lưỡi kiếm của y mà thôi.

Thân Đồ Dụ nâng cằm y lên, dùng khăn tay lau sạch vệt máu bắn lên mặt y, nói:

“Cớ gì phải làm bẩn tay mình.”

Khương Tuế đứng yên tại chỗ, mặc cho hắn hành động, đáp:

“Ngươi giết người quá gọn gàng. Ta không thích.”

Có lẽ chính vì câu nói ấy, nên về sau, khi Thân Đồ Dụ dẫn Khương Tuế xông vào Nhất Lần Xuân Phong, ba tên quản sự bên trong đều chết thảm đến mức…ngay cả thi thể hoàn chỉnh cũng không thể ghép lại được.

Toàn thân Thân Đồ Dụ đẫm máu. Hắn liếc sang Khương Tuế đang đứng cạnh, một thân bạch y không nhiễm bụi trần, theo phản xạ vươn tay muốn kéo y lại. Nhưng khi nhìn thấy hai tay mình đầy máu đỏ sẫm, hắn đoán chừng hơn phân nửa sẽ khiến Khương Tuế ghét bỏ, liền tiện tay giật lấy màn che bên cạnh, cẩn thận lau sạch vết bẩn.

Ngay lúc ấy, bỗng có người túm lấy vạt áo hắn, giọng run rẩy khóc lóc:

“Cầu xin đại nhân mang ta rời khỏi nơi này!”

“Bọn họ đã chết rồi, ngươi tự rời đi là được.”
Thân Đồ Dụ cau mày không vui, “Buông tay.”

“Người của Nhất Lần Xuân Phong đều có Xuân Phong Ấn, cho dù chạy đến chân trời góc biển cũng sẽ bị bắt về…”
Người kia khóc lóc nói: “Cầu xin đại nhân thương xót, cứu lấy ta!”

Kiên nhẫn của Thân Đồ Dụ hoàn toàn cạn sạch. Hắn nhấc chân đá văng người kia, lạnh lùng nói:

“Nếu sợ bị tìm thấy, thì tự xẻo khối thịt đó xuống là được.”

Hắn không thèm nhìn người nọ thêm lần nào nữa, vòng qua những thi thể trên đất, đi về phía Khương Tuế:

“Đi được chưa?”

Khương Tuế tựa lưng vào chiếc tủ thấp phía sau, ánh mắt lướt qua căn phòng vàng son lộng lẫy, thần sắc hờ hững:

“Nơi này đúng là hang tiêu tiền, hương đẫm mùi dịu dàng. Nhưng ta không thích.”

“Chi bằng đốt một mồi lửa, thiêu sạch.”

Với loại “yêu cầu nhỏ” này của y, Thân Đồ Dụ trước nay luôn đáp ứng. Hắn búng tay một cái, nghiệp hỏa lập tức bùng lên ngút trời, lan ra liên tiếp. Mọi người hoảng loạn tứ tán chạy trốn.

Khương Tuế thì thong thả bước ra ngoài, vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Ta như vậy… cũng coi như làm chuyện tốt rồi nhỉ.”

“Cả đời này ta làm chuyện tốt không nhiều, việc này cũng tính là một.”

Thân Đồ Dụ hỏi:

“Vậy em còn muốn ta giết ai nữa không?”

“À.” Khương Tuế đáp, “Chỉ là một người phàm thôi, để ta tự làm là được.”

Thân Đồ Dụ nghiêng mắt nhìn y:

“Lần đầu tiên giết người, nửa đêm em còn giật mình tỉnh dậy, chui thẳng vào lòng ta. Giờ lại dám rồi sao?”

“……”
Khương Tuế trừng hắn một cái, “Ngươi bớt nói bậy! Ta căn bản không có!”

“Em nói không có, thì coi như không có.”
Thân Đồ Dụ nắm lấy tay y. Dưới ánh lửa dữ dội, đường nét lạnh lẽo cứng rắn trên gương mặt hắn cũng nhiễm thêm vài phần ấm áp.
“Nhưng trước đó em đã hứa với ta rồi, tối nay ta có thể biến về hình thú.”

Khương Tuế lập tức hất tay hắn ra:

“Ta hứa với ngươi khi nào?!”

Thân Đồ Dụ đáp tỉnh bơ:

“Khoảng ba ngày trước, ở suối nước nóng. Chính miệng em nói.”

Khương Tuế cố nhớ lại, rất nhanh liền tức đến mức mặt đỏ bừng.

Khi họ đến Nhất Lần Xuân Phong, từng đi ngang trấn Liễu Hoa, nơi nổi danh với suối nước nóng. Khương Tuế chưa từng ngâm suối, thấy mới lạ nên muốn thử một lần.

Ngâm suối quả thật rất dễ chịu…
chỉ là việc bị Thân Đồ Dụ làm đến hôn mê bất tỉnh đã khiến y từ đó về sau tuyệt đối không muốn đến gần suối nước nóng nữa.

Thân Đồ Dụ trên giường thật sự quá mức.

Giống chó như vậy, rất thích l**m người, lại còn cố tình chọn lọc tai điếc. Đặc biệt còn thích bắt y đối diện thủy kính, nhìn chính mình khóc đến nước mắt giàn giụa.

Tóm lại, so với hắn, cầm thú còn có phần trong sạch hơn.

“Hồi đó đầu óc ta không tỉnh táo.”
Khương Tuế lạnh mặt nói, “Bất luận nói gì cũng không tính.”

Huống hồ y thật sự không nhớ rõ mình đã hứa cái gì. Ấn tượng sâu sắc duy nhất chỉ là cánh hoa đào rơi không ngớt bên bờ suối, và nước liên tục tràn vào bụng.

“Sợ em chối, ta đã dùng Lưu Ảnh Thạch lưu lại”
Thân Đồ Dụ lật cổ tay, một viên Lưu Ảnh Thạch nhỏ nhắn, rực rỡ ánh lưu ly xuất hiện trong lòng bàn tay.
“Em muốn xem ngay bây giờ, hay về rồi xem?”

Khương Tuế:
“…… Ngươi dùng Lưu Ảnh Thạch quý như vậy để làm cái gì?!”

Thân Đồ Dụ phất tay, giữa không trung hiện ra một chiếc bình thủy tinh bán trong suốt:

“Còn nhiều cái nữa, ta để dành xem dần. Em muốn xem chung không?”

Khương Tuế:
“……”

Khương Tuế thật sự đã nảy sinh ý nghĩ g**t ch*t tên ma đầu này.

“Lại giận rồi.”
Thân Đồ Dụ đuổi theo sau bước chân tức giận của y.
“Ta chỉ đoán trước là em sẽ quỵt nợ thôi.”

Khương Tuế hỏi:

“Vậy mấy viên đá khác thì ngươi giải thích thế nào?”

Thân Đồ Dụ trầm ngâm trong chớp mắt, rồi thản nhiên đáp:

“Ta hạ lưu.”

Khương Tuế:
“.”

Thân Đồ Dụ nói chuyện luôn thẳng thừng như vậy, rất khó phân biệt rốt cuộc đây là ưu điểm… hay là khuyết điểm.

Đêm hôm đó, bọn họ đến Lương gia.

Lương thiếu gia đang cùng đám tiểu thiếp ăn chơi hưởng lạc. Khương Tuế còn chưa bước vào đã cảm thấy buồn nôn, liền đứng chờ Thân Đồ Dụ ở bên ngoài.

Y ngồi ngay trước cổng lớn Lương gia, ngẩng đầu ngắm trăng. Ánh trăng bạc rơi xuống người y, khiến dung mạo vốn đã xinh đẹp lại càng thêm vài phần thánh khiết. Gió thổi qua, bạch y tung bay, tóc đen như thác nước đổ xuống vai, trông chẳng khác nào tiên nhân giáng trần.

Nhưng y là một con ác quỷ chân chính.

Lão già gõ mõ canh đêm xách theo chiếc đèn lồng chập chờn đi ngang qua, thấy y ngồi một mình liền tốt bụng hỏi:

“Tiểu công tử sao lại ngồi ở đây? Ban đêm gió lạnh, dễ nhiễm phong hàn, mau mau về nhà đi thôi!”

Khương Tuế mỉm cười đáp:

“Ta đến tìm người.”

“Tìm Lương thiếu gia đòi tiền công à?”
Lão già lắc đầu liên hồi, thở dài nói:
“Thôi thôi, tiền xây nhà mới hắn sẽ không trả cho các ngươi đâu, đều đem đi mua trâm hoa phấn nước cho mấy di nương rồi!”

Khương Tuế ung dung nói:

“Không sao, ta chờ.”

Thấy y cố chấp, lão già cũng không khuyên nữa, vừa lầm bầm trách trời hanh vật khô, dặn dò phải cẩn thận lửa củi, vừa rời đi.

Một cơn gió thổi qua, mang theo mùi máu tanh nồng nặc.

Cánh cửa lớn nặng nề “rầm” một tiếng bật mở. Thân Đồ Dụ mặc y phục đen bước ra, cụp mắt nhìn Khương Tuế. Phía sau hắn là đầy đất thi thể. Hắn học giọng lão gõ mõ ban nãy, hỏi:

“Tiểu công tử sao lại ngồi ở đây?”

Khương Tuế ngẩng đầu. Dưới ánh trăng, gương mặt y trắng nõn, đôi mắt đen thẫm, mang theo vẻ ngây thơ khó có thể diễn tả.

“Chờ người.”

“Chờ ai?” Thân Đồ Dụ hỏi.

Khương Tuế chậm rãi đáp:

“Không biết.”

Thân Đồ Dụ cúi người kéo y lại gần:

“Nếu không biết, chi bằng theo ta về nhà.”

Hắn khẽ bóp lấy lòng bàn tay non mềm của Khương Tuế. Tay tu sĩ vì luyện kiếm vất vả, dù chăm sóc tốt mấy cũng sẽ có một tầng vết chai mỏng; còn Khương Tuế thì lười biếng, thường ngày ít chịu khổ luyện, đến giờ vẫn giữ nguyên đôi tay sống trong nhung lụa, trắng nõn, mềm mại, xinh đẹp đến quá mức.

Khương Tuế thấy nơi khóe mắt hắn dính một giọt máu, treo trên sống mày cao, sắp rơi xuống. Y liền vòng tay ôm lấy cổ Thân Đồ Dụ, nhón chân, chậm rãi l**m đi giọt máu đó.

“Đắng.”

Thân Đồ Dụ cảm nhận được đầu lưỡi ướt mềm, hầu kết khẽ chuyển động:

“Máu người chết, tự nhiên là đắng.”

Khương Tuế gật gật đầu, rồi bất ngờ cắn mạnh lên cổ hắn. Y cắn rất sâu, da thịt bị cắn rách, máu tươi trào ra. Khương Tuế cuốn máu vào miệng, nheo mắt nói:

“Máu của ngươi… cũng đắng.”

“Vậy sao?”
Hơi thở Thân Đồ Dụ trầm xuống. Hắn vừa giết người xong, vốn đã hưng phấn, nay lại bị Khương Tuế trêu chọc, liền đột ngột siết lấy eo y, bế y lên, ép y cúi xuống hôn mình, giọng mơ hồ:
“Để ta nếm thử.”

Khương Tuế bị hôn đến th* d*c, mềm nhũn ngã vào lòng hắn. Đột nhiên, y nhận ra trạng thái Thân Đồ Dụ không ổn lắm. Mở to mắt nhìn, chỉ thấy hắn gần như sắp không giữ được hình người, cảnh tượng ấy thật sự quá kinh khủng.

Khương Tuế xoay người bỏ chạy.

Chưa chạy được mấy bước, y đã cảm thấy phía sau có cơn gió mạnh ập tới, hàm răng sắc bén cắn chặt cổ áo y.

“…… Thân Đồ Dụ!”
Khương Tuế không dám quay đầu nhìn kẻ đã hóa thành thú sau lưng, nghiến răng nói:
“Ngươi mau biến về đi! Đây là nhân gian, ngươi muốn dọa chết ai hả?!”

Con cự thú phía sau dường như nghe hiểu lời y. Nó ngậm lấy Khương Tuế, quăng y lên lưng mình. Khương Tuế còn chưa kịp hoàn hồn, nó đã lao đi như chớp, nhanh đến mức ngay cả cưỡi kiếm cũng không đuổi kịp.

Tiếng gió gào thét xé tai xẹt qua. Khương Tuế nắm chặt lớp lông dày rắn chắc trên lưng cự thú, cả người gần như vùi hẳn vào làn lông đen kịt ấy.

Không biết qua bao lâu, tiếng gió mới dừng lại.

Khương Tuế bị ngậm xuống đất. Y ngồi quỳ trong một cái ổ cực lớn. Xung quanh là những viên đá phát sáng lấp lánh, chiếu sáng cả sơn động không quá rộng.

Lúc này, Khương Tuế mới chợt nhận ra,
đây hình như là lần đầu tiên y nhìn thấy ngọn núi của Thân Đồ Dụ.

Vậy nên…

Thân Đồ Dụ…đã ngậm y về thẳng sào huyệt của hắn?!


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận