Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 103.




Ma thú sinh ra từ Vạn Ma Chi Uyên, phần lớn đều do trời sinh đất dưỡng mà hình dạng cực kỳ tùy tiện. Thừa thêm vài con mắt, vài cái miệng hay mọc dư mấy cái chân đều là chuyện hết sức bình thường. Dẫu sao đáy vực quanh năm tối đen như mực, chẳng thấy ánh mặt trời, hình thù ra sao vốn chẳng quan trọng. Vì thế, mỗi lần có ma thú bò ra khỏi Vạn Ma Chi Uyên, xấu đến mức làm tổn thương thị lực người khác cũng là chuyện quen thuộc.

Nhưng hình thú của Thân Đồ Dụ lại ngoài ý muốn khá “bình thường”. Hắn nửa giống báo, nửa giống hổ, toàn thân phủ lớp da lông đen tuyền dày mịn, dưới ánh huỳnh quang lấp lánh như tơ lụa thượng hạng. Chiếc đuôi dài được bao phủ bởi một tầng vảy cứng rắn, phần đuôi hẹp dài tựa như một lưỡi đao mỏng có thể phong hầu thấy máu. Đôi đồng tử dựng thẳng màu đỏ vàng nhìn chằm chằm vào người khác, tựa như sắp rỉ máu, chỉ liếc mắt một cái đã khiến người ta chân run tim lạnh. Khí tức hung thú bá đạo gần như tràn ngập toàn bộ sào huyệt.

Khương Tuế do dự một chút rồi vươn tay, gãi gãi cằm hung thú. Cái đầu to lớn kia lập tức cọ vào tay y.
Khương Tuế: “… Li nô?”

Một con thú lớn như vậy, hung dữ như vậy, sao lại giống con mèo mà Khâu sư tỷ từng nuôi đến thế.

Y vừa định thử nắm lấy tai nó, hung thú bỗng vươn chiếc lưỡi dày khỏe l**m lên mặt y một cái. Dù đã thu lại những gai ngược trên lưỡi, vẫn khiến cả khuôn mặt Khương Tuế đỏ bừng. Y còn chưa kịp mắng, đã bị một móng vuốt đè ngã xuống. Cái đầu lông xù xù chui tới, húc y đến quần áo xộc xệch. Chẳng bao lâu sau, y đã thở hồng hộc, đến một chút sức để nhúc nhích ngón tay cũng không còn.

Trước kia Khương Tuế từng cho rằng việc Thân Đồ Dụ đè y trên giường l**m láp đã đủ b**n th** rồi. Đến giờ mới biết, sau khi biến về nguyên hình, hắn chỉ có thể càng b**n th** hơn. Dựa vào ưu thế thể hình, hắn siết chặt y trong ổ, thân hình cường tráng phủ trùm lên, từ bên ngoài hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng Khương Tuế.

Khương Tuế bị l**m đến toàn thân ướt đẫm, tức đến đỏ cả khóe mắt. Đột nhiên gan bàn chân bị l**m qua, y trừng to mắt, co rúm người lại:

“Ngứa quá!”

Hung thú dùng móng vuốt đè chặt tay y, không cho trốn. Mi mắt Khương Tuế run rẩy không ngừng, trước mắt gần như không còn thấy rõ thứ gì. Y nắm lấy lớp lông mềm mại trên ngực hung thú, giọng mũi mơ hồ:

“A Dụ… ngươi biến về được không? Ngươi biến về rồi, ta cái gì cũng đáp ứng ngươi.”

Y cứ tưởng lời cầu xin như vậy sẽ khiến Thân Đồ Dụ mềm lòng. Không ngờ chỉ khiến đồng tử của cự thú co rút lại, trông càng thêm hưng phấn.

Nó gần như dịu dàng l**m đi nước mắt nơi khóe mắt Khương Tuế, sau đó dùng đầu húc bụng y, buộc y ghé vào ổ mềm mại.

Đây là nơi đầu tiên mà hắn tìm được sau khi rời khỏi Vạn Ma Chi Uyên, một nơi có thể gọi là “nhà”. Hắn đã sống ở đây rất nhiều năm. So với cung điện xa hoa lộng lẫy nơi Ma giới, cái hang động đơn sơ này mới là nhà của hắn. Suốt hơn ngàn năm qua, hắn chỉ từng dẫn một mình Khương Tuế tới đây.

Giờ phút này, Khương Tuế toàn thân đều nhiễm hơi thở của hắn, hòa quyện cùng mùi hương u uẩn toát ra từ máu thịt xương cốt của chính hắn, quấn quýt không dứt, khiến huyết mạch người ta sôi trào.

Phàm là hung thú, ý thức lãnh địa đều cực kỳ mạnh mẽ. Đặc biệt là loại như Thân Đồ Dụ, kẻ từng lăn lộn bò ra từ Vạn Ma Chi Uyên, hắn càng như vậy. Hắn rất thích Khương Tuế trong trạng thái này: toàn thân đều mang dấu ấn của hắn, để bất kỳ ai cũng biết, Khương Tuế thuộc về hắn.

Khương Tuế nào hiểu được trong đầu Thân Đồ Dụ đang nghĩ những gì. Trên th*n th* tr*ng n*n của y phủ một tầng mồ hôi mỏng, gió thổi qua liền có chút lạnh. Rất nhanh, Thân Đồ Dụ đã l**m sạch những giọt mồ hôi ấy, dường như say mê mọi phản ứng của y đến cực độ.

Khương Tuế chống trán xuống đất, mái tóc đen như quạ trải trên lưng rồi buông rũ trước ngực, càng tôn lên làn da trắng như tuyết, tựa ngọc dương chi ôn nhuận. Vì quá khó chịu và xấu hổ, từng khối xương hơi nhô trên sống lưng đều run rẩy khe khẽ. Các ngón chân co quắp lại, các khớp xương nhuốm một tầng hồng nhạt mập mờ.

“Thân Đồ Dụ…”
Lông mi Khương Tuế ướt đẫm nước mắt, tầm nhìn mờ nhòe. Trước mắt y chỉ còn những viên huỳnh thạch phát sáng hợp thành từng quầng sáng rực rỡ.
“Nếu ngươi không biến về… ta sẽ không bao giờ để ý tới ngươi nữa!”

Thân Đồ Dụ lại tiếp tục phát huy bản lĩnh “tai điếc có chọn lọc”, trông như thật sự đã biến thành một con dã thú không hiểu tiếng người. Nhưng hắn vẫn sợ Khương Tuế ấm ức, liền dùng chóp mũi ướt át nhẹ nhàng chạm vào cổ y để dỗ dành.

Khương Tuế chẳng hề được an ủi. Trong đầu y lúc này chỉ có một suy nghĩ, giết Thân Đồ Dụ.

Tên khốn này… dã thú… không, cầm thú!

Những quầng sáng trước mắt bắt đầu xoắn vặn điên cuồng, lúc to lúc nhỏ, lúc xa lúc gần. Khương Tuế choáng váng đầu óc, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê còn tưởng là động đất. Mãi đến vài nhịp sau mới phản ứng lại...

Không phải quầng sáng đang rung.

Là chính y đang rung.

Mê loạn, quyến luyến, mơ hồ, hơi thở lạnh lẽo mang theo hương thơm u ám lan tràn khắp hang động. Tiếng khóc nghẹn ngào kinh động những sinh linh cư ngụ trong núi đá, lúc thì là những lời mắng chửi hung dữ, lúc lại hóa thành tiếng cầu xin khàn khàn mềm yếu, khiến người ta khó lòng phân biệt rốt cuộc là đang cầu cứu hay là đang mê loạn tán tỉnh.

Ý thức của Khương Tuế không còn tỉnh táo, hoàn toàn hành động theo bản năng. Thân Đồ Dụ quá mức hung hãn, y liền túm lấy bộ lông của hắn mà mắng là chó dữ, mắng cũng vô ích, cuối cùng chỉ có thể hỗn loạn hôn hắn, mong cầu hắn buông tha. Nhưng bất luận là phản kháng hay cầu xin, tất cả đều vô dụng.

Khương Tuế chợt nhớ đến lúc còn ở Yêu giới, từng nghe nói có vài yêu tộc thích nuôi linh thú. Khi giao phối, con đực sẽ cắn chặt sau cổ con cái, không cho đối phương trốn thoát. Giờ khắc này, Thân Đồ Dụ đối với y cũng y hệt như vậy.

Y không biết rốt cuộc đã trôi qua bao lâu, chỉ cảm thấy mình dần dần chìm vào một giấc ngủ sâu thăm thẳm.

Trong hang động không phân biệt ngày đêm. Khi tỉnh lại, trước mắt y vẫn chỉ là ánh huỳnh thạch mờ nhạt. Thân Đồ Dụ ngồi xếp bằng bên cạnh, chống cằm quan sát y. Đầu óc Khương Tuế còn chưa kịp tỉnh táo đã theo phản xạ tung một cước, đá thẳng vào eo hắn.

Thân Đồ Dụ da đồng xương sắt, tất nhiên không thấy đau, chỉ cúi người bế y lên:
“Ngủ liền một ngày một đêm, muốn ăn gì?”

Mặt Khương Tuế không cảm xúc:
“Canh thịt chó. Băm chính ngươi ra nấu cho ta ăn.”

Thân Đồ Dụ bình thản đáp:
“Cũng được. Muốn ăn phần nào?”

Ma thú vì sinh tồn mà chém giết, nuốt chửng lẫn nhau, trong mắt Thân Đồ Dụ vốn là chuyện bình thường, hắn cũng không thấy yêu cầu này có gì quá đáng.

Dạ dày Khương Tuế co rút một trận, bị hắn nói đến buồn nôn.

Nếu là ngày thường, y nhất định đã cho Thân Đồ Dụ vài đòn, nhưng lúc này mệt đến mức ngay cả nói cũng lười. Y gục trên vai hắn, để mặc hắn bế ra ngoài, một lúc lâu sau mới yếu ớt nói:
“Muốn ăn gà tào phớ ở trấn.”

“Ừ.”

Khương Tuế lại nói tiếp:
“Sau này ngươi không được biến về hình thú nữa.”

“Vì sao?”

Khương Tuế hung hăng c*n v** c* hắn:
“Ngươi còn dám hỏi à?!”

Thân Đồ Dụ đáp:
“Ta thấy em cũng không phải quá kháng cự. Sợ làm tổn hại thân thể em, nên về sau ta đều giúp em....”

Khương Tuế vội che miệng hắn, dữ tợn nói:
“Ngươi còn dám nói nữa!”

“Không nói.” Thân Đồ Dụ vỗ nhẹ lưng y, “Hà tất phải tức giận.”

Nhưng hắn cũng hoàn toàn không đáp ứng yêu cầu của Khương Tuế.

Khương Tuế mệt rã rời, vậy mà cũng bị hắn lừa cho qua chuyện.

Thân Đồ Dụ dẫn Khương Tuế vào trấn, gọi hai phần gà tào phớ. Hắn không cần ăn uống, nhưng để Khương Tuế một mình ăn thì quá lạnh lẽo, vì thế hắn đã quen ngồi cùng y dùng bữa.

Khương Tuế ăn mà thất thần, đũa đưa vào miệng một cách vô thức. Đúng lúc này, ngoài cửa có một nhóm người bước vào, ai nấy đều mặc giáp nhẹ màu bạc trắng của Huyền Nhất Môn, lập tức thu hút không ít ánh nhìn.

Bàn bên cạnh có người nói:
“Ta đã bảo rồi mà, mấy cái thi thể phát hiện trên núi trước đó chính là đệ tử Huyền Nhất Môn! Các ngươi còn không tin!”

“Thi thể gì? Sao ta chưa từng nghe?”

“Ngươi suốt ngày chỉ biết chui dưới váy mấy cô nương, quan tâm mấy chuyện này làm gì? Mới đây thôi, Lưu Nhị Lang đi đốn củi lên núi phát hiện cả một đống xác chết, suýt thì bị dọa chết. Báo người đến thu lại, đặt tạm ở nghĩa trang. Giờ đám đệ tử Huyền Nhất Môn này hẳn là đến nhận xác.”

“Đệ tử Huyền Nhất Môn chẳng phải rất lợi hại sao? Sao lại chết không minh bạch thế?”

“Ai mà biết, chuyện của mấy vị tiên quân, chúng ta hỏi thăm kiểu gì được?”

Khương Tuế đặt bát canh xuống, chống tay lên bàn, nhìn về phía dưới lầu.

Những đệ tử Huyền Nhất Môn kia sau khi vào quán không ngồi ngay, mà lấy ra hai bức họa, hỏi từng vị khách xem có từng gặp qua hay không. Một bức vẽ Khương Tuế, bức còn lại là một nam nhân dung mạo bình thường, y không có chút ấn tượng nào, hẳn là một ngoại môn đệ tử đi theo làm nhiệm vụ lần này.

“Em định quay về?” Thân Đồ Dụ hỏi.

“Tất nhiên.” Khương Tuế bĩu môi, “Ta không về Huyền Nhất Môn thì chẳng lẽ theo ngươi về Ma giới?”

“Nói đến, thời hạn nửa tháng giữa ta và ngươi đã hết.” Khương Tuế nhìn hắn, “Sau đó ngươi định đi đâu?”

“Không biết.” Thân Đồ Dụ nói, “Ta dường như cũng không có nơi nào để đi.”

“Không về Ma giới sao?”

Giọng hắn nhàn nhạt:
“Không có gì thú vị.”

Khương Tuế chống cằm suy nghĩ hồi lâu, rồi mới lên tiếng:
“Nếu ngươi không có chỗ nào để đi, chi bằng theo ta về Huyền Nhất Môn? Nhưng ngươi chắc chắn không thể đi với dáng vẻ hiện tại.”

Y khoa tay múa chân một hồi:
“Ngươi biến nhỏ lại một chút, ta sẽ nói là nhặt được một con chó con màu đen trên núi. Ngươi phải tự phong ấn khí tức của mình, tuyệt đối không được để người khác phát hiện.”

“……” Thân Đồ Dụ lạnh lùng nói, “Chó đen?”

“Mèo đen?” Khương Tuế chần chừ, “Nói thật thì ta cũng không biết rốt cuộc ngươi là chó hay mèo.”

Thân Đồ Dụ buông đũa, nhìn chằm chằm Khương Tuế hồi lâu. Khương Tuế nhíu mày:
“Vậy ngươi cứ về Ma giới đi, coi như chúng ta chưa từng gặp nhau. Sau này nếu có gặp lại....”

Lời còn chưa dứt, người vừa nãy còn ngồi trên ghế đã biến mất. Thay vào đó là một con thú nhỏ lông đen xù xì, chỉ lớn bằng hai bàn tay Khương Tuế. Dáng vẻ non nớt, ngoan ngoãn đáng yêu, nhưng trong đôi mắt màu đỏ vàng lại ánh lên vẻ lạnh lùng khinh miệt kiểu “bọn trộm cắp chuột nhắt”, tạo nên một cảm giác vừa buồn cười vừa đáng yêu đến lạ.

Khương Tuế khẽ mở to mắt, nâng nó lên:
“A Dụ?”

“Gâu.”
Thú nhỏ kêu một tiếng, giọng mảnh và yếu ớt, hoàn toàn không có chút uy h**p nào.

Tiểu nhị mang đồ ăn tới, nhìn thấy cảnh này thì sững sờ:
“Công tử, vị lang quân áo đen vừa rồi… đã rời đi rồi sao?”

Khương Tuế trước khi đặt thú nhỏ xuống, xách nó lên một chút, chậm rãi đáp:
“Hắn có việc gấp, nên đi trước.”

Tiểu nhị tò mò đánh giá con thú non, tấm tắc khen:
“Linh sủng của công tử trông thật độc đáo, lại đáng yêu nữa. Ta đúng là lần đầu tiên thấy.”

Khương Tuế nhét thú nhỏ nhét vào trong ngực, đặt mấy viên linh thạch ở góc bàn rồi rời đi, số linh thạch này là của Thân Đồ Dụ, tiền y mang theo khi ra ngoài từ lâu đã tiêu sạch.

Sau khi chạm mặt đám người Huyền Nhất Môn, Khương Tuế tùy tiện bịa ra một lý do, nói rằng y bị đám Hầu Lương xa lánh nên không thể tham gia nhiệm vụ, rồi theo bọn họ cùng đưa thi thể về núi. Những người này đều là nội môn đệ tử, so với ngoại môn thì cao ngạo hơn nhiều, chỉ là sự kiêu ngạo ấy được che giấu rất kỹ, không phô trương ra ngoài. Thấy dung mạo Khương Tuế thanh tú, bọn họ còn có phần chiếu cố y.

Đại hội tỷ thí toàn tông môn sắp bắt đầu lần nữa. Có người nói:
“Không biết lần này sẽ có những tân tú nào được bái nhập nội môn.”

“Nghe nói năm nay số đệ tử báo danh đông hơn hẳn, chắc đều biết kỳ đại hội lần này Tiên Tôn Độ Hành sẽ đích thân tham dự, muốn liều một phen thử vận may. Nếu có thể được Tiên Tôn Độ Hành thu làm môn đồ… thì đúng là chuyện đẹp đến nằm mơ cũng phải cười tỉnh!”

“Ta năm đó dự đại hội tỷ thí toàn tông môn sao lại không gặp chuyện tốt như vậy? Dù không được Tiên Tôn thu làm đồ đệ, chỉ cần được tận mắt chiêm ngưỡng phong thái của người mạnh nhất thiên hạ cũng đã mãn nguyện rồi.”

“Tiên Tôn Độ Hành quanh năm bế quan, e là ngay cả chưởng môn cũng hiếm khi gặp được hắn. Ta nghe nói phụ thân hắn chết trận ngoài sa trường, mẫu thân sinh hạ hắn xong thì dầu hết đèn tắt, chỉ có thể rơi lệ đem hắn đặt ngoài ngoài cửa Huyền Nhất Môn. Năm đó ai ngờ được, một đứa trẻ bị bỏ rơi như vậy, sau này lại trở thành Kiếm Tôn khiến cả Yêu giới lẫn Ma giới đều khiếp sợ?”

“……”

Khương Tuế ôm thú nhỏ trong ngực, hờ hững nghe bọn họ trò chuyện.

Tiên Tôn Độ Hành.

Y đã nghe danh xưng này vô số lần. Những câu chuyện về hắn, chỉ cần vào một quán trà bất kỳ, ngồi xuống là đã có thể nghe tiên sinh kể chuyện nói liên tiếp vài đoạn. Đi kèm với cái tên ấy, luôn là vô vàn mỹ từ, nào là trời quang trăng sáng, nào là bạch ngọc không tì vết, nào là kỳ tài ngút trời, nào là thần tiên hạ phàm…

Là người được Tu Chân giới đương thời công nhận là người đứng đầu, Độ Hành lại không thích giao tiếp. Mỗi năm hắn bế quan hai lần, mỗi lần nửa năm. Đừng nói người ngoài, ngay cả đạo đồng quét dọn ở núi Lạc Vụ cũng hiếm khi gặp được vị Tiên Tôn uy danh hiển hách này.

“Độ Hành…”
Khương Tuế khẽ nhẩm hai chữ ấy giữa môi răng, nghiền ngẫm không ngừng.

Nếu y có thể bái nhập môn hạ Độ Hành, được người đứng đầu thiên hạ nhân đích thân chỉ điểm, liệu có thể thật sự nghịch thiên cải mệnh, không còn bị bốn chữ “không có tiên duyên” trói buộc nữa hay không?

Nhưng tính tình Độ Hành quái gở, lạnh nhạt xa cách, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể lọt vào mắt hắn?

Có lẽ…Chỉ cần chiến thắng ở đại hội tỷ thí toàn tông môn, sẽ khiến Độ Hành nhìn y bằng con mắt khác?

Mang theo ý nghĩ ấy, Khương Tuế trở về núi Thúy Vi.

Y đứng trước phần mộ của Khâu Tố Tịnh, nghiền nát ngón tay của Hầu Lương thành bột mịn. Sau đó, trước mộ sư tỷ, y tự tay trồng xuống một cây lê. Y nhớ rất rõ, Khâu sư tỷ thích nhất chính là mùi hương thanh nhã của hoa lê.

Khương Tuế tính toán rất kỹ, cũng cực kỳ có nghị lực. Mỗi ngày trời còn chưa sáng y đã rời giường đi luyện kiếm, ở buổi huấn luyện vào sáng sớm lúc nào cũng nghiêm túc hơn người khác. Thế nhưng, tư chất tầm thường thì vẫn chỉ là tầm thường, phế vật thì mãi là phế vật. Người khác luyện một lần là nhớ được chiêu kiếm, y luyện mười lượt cũng chưa chắc nhớ nổi. Những tâm kinh tiên sinh giảng giải, y nghe vào chỉ thấy đầu to như hai cái.

Sau khi đám Hầu Lương chết, cuộc sống của Khương Tuế ở ngoại môn dễ chịu hơn rất nhiều. Y có được một gian phòng riêng của mình, tuy nhỏ bé lại hẻo lánh, nhưng y đã vô cùng thỏa mãn.

Ban đêm, y nằm trên giường, ngẩn ngơ nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ. Con thú nhỏ màu đen nằm sấp trên ngực y, Khương Tuế có một chút muốn v**t v* đầu nó, lẩm bẩm:
“Ta khổ luyện hơn một tháng, vậy mà còn không bằng mấy tiểu sư đệ vừa mới nhập môn được vài ngày… Ta nghe các sư huynh nói, đã có người bắt đầu mở phiên cá cược, đoán xem năm nay ai sẽ đứng đầu bảng, Chu sư huynh hay là Lâm sư tỷ.”

“Những lần luận kiếm trước đó, trong tay bọn họ ta nhiều nhất cũng chỉ trụ được ba chiêu, còn là do bọn họ cố ý nhường. Ta căn bản không thắng nổi.”

Nói đến đây, y lại thấy tủi thân, hốc mắt đỏ lên, cắn nhẹ khóe môi:
“Nhưng ta đã cố gắng đến như vậy rồi.”

Y dậy sớm hơn bất kỳ ai, ngủ muộn hơn bất kỳ ai. Trên tay máu phồng mài ra hết cái này đến cái khác, kiếm gỗ gãy hết thanh này đến thanh khác. Thế nhưng không có tiên duyên thì vẫn là không có tiên duyên. Cưỡng ép tẩy kinh phạt tủy chẳng khác nào ném một con vịt nhà vào giữa bầy thiên nga, thật hay giả, người khác liếc mắt là nhìn ra.

Con thú nhỏ đang nằm trên ngực Khương Tuế bỗng nhiên hóa thành một nam nhân ngũ quan sắc nét, trong chớp mắt đè y xuống, khiến Khương Tuế rên lên một tiếng:
“…Thân Đồ Dụ! Ngươi muốn đè chết ta sao?!”

Thân Đồ Dụ lật người, để Khương Tuế nằm lên người hắn, cầm lấy tay y xem xét. Máu phồng mài ra tối nay vẫn còn, chạm vào đau đến mức Khương Tuế khẽ hít một hơi:
“Đau quá…”

Thân Đồ Dụ nói:
“Biết đau, vậy còn luyện?”

“Không luyện thì làm sao ta mạnh lên được.” Khương Tuế buồn bực mím môi, “Thức khuya dậy sớm luyện còn theo không kịp người ta, huống chi là không luyện.”

“Cho dù em có luyện như vậy thêm một trăm năm nữa, cũng không đuổi kịp bọn họ.” Giọng Thân Đồ Dụ rất bình thản, chỉ là đang trần thuật sự thật. Nhưng Khương Tuế nghe xong thì lập tức xù lông, giận dữ nói:
“Ngươi cố tình nói mấy lời ta không thích nghe đúng không?!”

Thân Đồ Dụ nâng tay y lên, cúi đầu thè lưỡi l**m lên chỗ bị thương. Thú loại trời sinh đã có thói quen l**m vết thương. Chỗ bị hắn l**m qua vừa ngứa vừa tê, đó là dấu hiệu vết thương đang nhanh chóng lành lại. Chẳng mấy chốc đã khôi phục làn da trắng non như cũ. Nhưng Khương Tuế lại có chút không vui:
“Vết chai mất rồi, vậy ngày mai luyện kiếm chẳng phải lại phải mài rách thêm lần nữa sao?”

“Em vốn không cần phải vất vả như vậy.” Thân Đồ Dụ nói, “Ta đã nói giúp em phá Hóa Thần cảnh, tất nhiên không phải lừa em.”

“Nào có nhanh như thế.” Khương Tuế khẽ nhíu mày, “Cho dù có linh lực của ngươi, ta cũng không thể thắng được bọn họ trong đại hội tỷ thí toàn tông môn. Lâm sư tỷ thì ta không rõ, nhưng Chu sư huynh đã sắp kết đan rồi.”

Tuy nói chính y đã sớm kết đan, nhưng thực chất ngay cả tu giả Trúc Cơ bình thường y cũng đánh không lại, chẳng qua chỉ là một cái vỏ rỗng. Còn người khác thì là thật sự đang từng bước tiến vào Kim Đan cảnh.

Thân Đồ Dụ không nói gì. Nhìn hắn như vậy, Khương Tuế liền biết hắn lại đang lục lọi trong những ký ức dài dòng, buồn tẻ của chính mình. Y đã quen với điều này, nằm sấp trên người Thân Đồ Dụ, mí mắt dần dần nặng trĩu. Ngay khi sắp ngủ, Thân Đồ Dụ bỗng cất giọng:
“Có cách.”

“Cách gì?”

Thân Đồ Dụ đứng dậy, cúi mắt nhìn Khương Tuế:
“Ta có thể để em phá Nguyên Anh ngay trong đại hội tỷ thí toàn tông môn. Tin hay không?”

Khương Tuế há miệng, không thốt nên lời.

Nguyên Anh.

Đó là cảnh giới mà vô số người tu tiên cả đời cũng không chạm tới được. Nếu nói khoảng cách giữa Trúc Cơ và Kim Đan là sông nước, vậy thì khoảng cách giữa Kim Đan và Nguyên Anh chính là biển rộng mênh mông. Người có thể bước vào Nguyên Anh cảnh, dù ở tiểu tông môn nào cũng đủ tư cách ngồi lên ghế trưởng lão, bắt đầu thu nhận đồ đệ.

Thân Đồ Dụ nói ra những lời ấy vô cùng nhẹ nhàng tùy ý, tựa như chỉ đang kể một chuyện hiển nhiên, đơn giản đến không đáng nhắc tới.

Đôi mắt Khương Tuế lập tức sáng lên:
“Ta đương nhiên tin ngươi. Chỉ là A Dụ… Nguyên Anh của ta, e rằng cũng chỉ ngang ngang với Kim Đan của người khác mà thôi.”

“Vậy là đủ rồi.” Thân Đồ Dụ khinh miệt nói, “Hai kẻ em nhắc tới kia, trong mắt ta chẳng khác nào con kiến, không đáng để cười nhạt.”

“……”
Lại tới nữa.

Cái kiểu ngạo mạn cuồng vọng coi tam giới như không có đối thủ này.

Khương Tuế biết hắn rất mạnh, liền nhân cơ hội hỏi:
“Vậy nếu ngươi đối đầu với Độ Hành thì sao? Ai thắng ai thua?”

“Chưa từng đánh với hắn.” Thân Đồ Dụ đáp, “Khi còn trẻ, lúc ta vẫn còn chút hứng thú với việc giao đấu, từng gửi chiến thư cho hắn, nhưng hắn luôn bế quan, rốt cuộc không đánh được.”

“Ta nghe nói Tiên Tôn Độ Hành đã đến đỉnh Đại Thừa, chỉ cần một cơ duyên nhỏ là có thể bước vào Độ Kiếp kỳ, đến lúc đó phi thăng cũng không phải chuyện không thể.” Khương Tuế vén mái tóc dài ra sau tai, chậm rãi nói, “Người ta bảo Độ Kiếp kỳ chính là Lãnh Địa Của Tiên Giới, có tiên duyên thì vừa tới Độ Kiếp là có thể phi thăng. Vì thế đỉnh Đại Thừa mới được gọi là ‘nửa bước phi thăng’. Nếu ta có thể đạt đến cảnh giới đó thì…”

“Không có khả năng.” Thân Đồ Dụ ngắt lời.

Khương Tuế tức giận:
“Ngươi có phiền không hả?!”

“Ta nói giúp em đạt tới Hóa Thần cảnh, là bởi vì ta chỉ có thể giúp em tới đó.” Thân Đồ Dụ cúi người, vùi mặt vào cổ Khương Tuế nơi tỏa ra mùi hương lành lạnh, dùng chóp mũi cọ lên làn da mềm mại sau tai y. Thấy vùng da bạch ngọc ấy dần nổi lên một tầng ửng hồng nhàn nhạt, tâm tình hắn liền tốt hẳn lên.
“Hóa Thần trở lên, dựa vào chính là căn cốt bẩm sinh. Dù có ép em hấp thu bao nhiêu linh lực đi nữa, cảnh giới cũng không thể tăng thêm.”

“Căn cốt bẩm sinh?” Khương Tuế mơ hồ hỏi, “Đó là gì?”

“Có người sinh ra đã có tiên duyên, căn cốt xuất chúng. Trong số đó, tốt nhất chính là tiên cốt.” Thân Đồ Dụ ngậm vành tai trơn mịn của Khương Tuế, m*t nhẹ vài cái, ỷ vào việc Khương Tuế muốn nghe hắn nói chuyện nên sẽ không đánh hắn, liền càng làm càn hơn. Giọng nói hắn dần trở nên khàn thấp, “Người mang tiên cốt đều có khả năng phi thăng. Độ Hành có một khúc tiên cốt, vì vậy hắn mới có thể còn trẻ như vậy đã trở thành người đứng đầu trong thiên hạ.”

“Tiên cốt…” Khương Tuế thì thầm. Đến cả khi tay Thân Đồ Dụ luồn vào trong y phục y cũng chẳng còn tâm trí ngăn cản. “Nếu ta cũng có tiên cốt thì tốt rồi.”

Sau đêm đó, Thân Đồ Dụ rời đi gần năm ngày.

Ban đầu Khương Tuế còn cảm thấy nhẹ nhõm hiếm hoi, cuối cùng tên kia cũng chịu lăn đi. Nhưng dần dần, y lại thấy không quen.

Ở núi Thúy Vi, Khương Tuế vốn nổi tiếng trầm mặc ít lời, đồng môn rất hiếm khi trò chuyện cùng y. Y đã quen với việc nói đông nói tây cùng Thân Đồ Dụ, nay hắn đột ngột rời đi, dù không muốn thừa nhận, Khương Tuế vẫn thực sự không thích ứng.

Mãi đến đêm ngày thứ năm, khi Khương Tuế vừa tắm gội xong chuẩn bị đi ngủ, chóp mũi bỗng ngửi thấy mùi máu tươi nồng đậm. Có người từ phía sau ôm lấy eo y, lười biếng đặt cằm lên vai y, giọng nói mang theo chút mệt mỏi:
“Có nhớ ta không?”

“Không có.” Khương Tuế định xoay người, nhưng Thân Đồ Dụ đã siết chặt eo y, không cho buông ra.
“Trên người bẩn lắm, đừng nhìn, bẩn mắt em.”

Khương Tuế cười lạnh:
“Ngươi còn có bộ dạng nào mà ta chưa từng thấy sao?”

Y mạnh mẽ xoay người lại, liền thấy Thân Đồ Dụ lúc này trông chẳng khác gì vừa được vớt lên từ một vũng máu. Cả thân y phục đen bị nhuộm thành màu đỏ sậm, đôi mắt đỏ vàng như có lửa cháy rực, toàn thân nóng đến mức khiến người ta kinh hãi.

Khương Tuế biết Thân Đồ Dụ tu luyện nghiệp hỏa, mỗi khi vận dụng thứ hỏa diễm điềm xấu ấy thì thân thể sẽ nóng lên. Nhưng chưa từng có lần nào thân thể hắn nóng đến mức này, tựa như ngọn lửa ấy lấy ngũ tạng lục phủ của hắn làm nhiên liệu, thiêu đốt cả tứ chi.

“…… Ngươi sao vậy?” Khương Tuế kinh hãi hỏi, “Ai có thể làm ngươi bị thương đến mức này?!”

Ngoài hơi nóng khủng khiếp, trên người Thân Đồ Dụ còn có không ít vết thương lớn nhỏ, trông vô cùng chật vật.

“Chỉ là đào một ngôi mộ thôi.” Thân Đồ Dụ không hề để tâm, cúi đầu hôn lên môi Khương Tuế. “Máu đã bị nghiệp hỏa luyện qua, còn đắng không?”

Khương Tuế không trả lời, bởi vì khoang miệng cổ họng y vốn đã đắng ngắt.

Không để Khương Tuế hỏi thêm, Thân Đồ Dụ đã lấy ra một viên đan dược toàn thân đỏ sậm, tỏa ra ánh vàng nhàn nhạt, nhét thẳng vào miệng y:
“Ta từng nói rồi, thứ giúp em phá Nguyên Anh có thể sẽ hơi khó chịu. Độc tính bên trong ta đã luyện hóa, sẽ không làm tổn hại thân thể em.”

Khương Tuế ôm ngực:
“Đây là thứ gì?”

“Vạn Linh Đan.” Thân Đồ Dụ không giấu nổi nanh sắc, ngậm môi Khương Tuế chậm rãi nghiền ép. “Ta sẽ độ linh lực cho em, em cứ luyện hóa nó.”

Khương Tuế chưa kịp hỏi thêm điều gì, đã bị Thân Đồ Dụ kéo thẳng vào biển dục sâu thẳm.

Y không hề biết rằng, Vạn Linh Đan là vật được chôn theo đời trước của Ma Tôn. Thân Đồ Dụ đã xốc mồ tiền nhiệm, phá hủy lăng mộ của đối phương, xông vào quan tài trùng trùng nguy hiểm, mới lấy được viên thuốc thần kỳ nghe nói được luyện từ thịt người xương trắng khi hấp hối.

Cũng không biết rằng, để luyện hóa độc tính của Vạn Linh Đan, Thân Đồ Dụ gần như đã hao tổn cạn kiệt trái tim máu của chính mình.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận