Đến lễ gia quan (lễ trưởng thành) của Mạnh Lệnh Thu, Khương Tuế hoàn toàn không phải bận tâm điều gì, bởi vì Đồng chưởng môn xử sự vô cùng chu đáo.
Mạnh Lệnh Thu là đại đệ tử thủ tịch của Khương Tuế, địa vị trong Huyền Nhất Môn vốn đã rất cao. Ngày sinh của hắn, chưởng môn thường tự mình ghi nhớ. Ban đầu Đồng chưởng môn còn định mở đại tiệc, bày ra thế cục chúc mừng long trọng khắp nơi, nhưng Khương Tuế cảm thấy như vậy quá ồn ào phô trương, không biết còn tưởng rằng Mạnh Lệnh Thu là con riêng của chưởng môn. Bản thân Mạnh Lệnh Thu cũng không thích những trường hợp náo nhiệt kiểu đó.
Cuối cùng, lễ gia quan chỉ được tổ chức giản lược tại núi Lạc Vụ, mời vài vị trưởng lão đức cao vọng trọng đến làm chứng, coi như đủ lễ.
Khương Tuế đích thân đội mũ cho Mạnh Lệnh Thu. Vốn dĩ Mạnh Lệnh Thu rất vui mừng, nhưng trớ trêu thay Sầm Tễ lại nhất định đứng sát bên cạnh, cứ như sợ người khác không biết hắn là đạo lữ của Khương Tuế vậy. Đúng là mất mặt chồng chất mất mặt. Nhưng Mạnh Lệnh Thu dù tức cũng chỉ có thể cắn răng nhịn, thân phận vãn bối, hắn không tiện nói gì.
Sầm Tễ và Mạnh Lệnh Thu từ trước đến nay đã ghét nhau như chó với mèo. Hắn cúi mắt nhìn vị “đồ đệ ngoan ngoãn” kia, giọng nói nhàn nhạt lạnh lẽo:
“Ta lấy cho ngươi hai chữ Thận Vi làm tự. Mong ngươi ngày sau cẩn trọng lời nói việc làm, điều đã hứa ắt phải làm, luôn luôn ghi nhớ: lời không nên nói thì đừng nói, việc không nên làm thì đừng làm, nghĩ cũng không được nghĩ.”
Mạnh Lệnh Thu: “……”
Khương Tuế: “?”
“Sư tôn!” Mạnh Lệnh Thu ấm ức nói, “Ngài trước đó chẳng phải nói là chính ngài sẽ lấy tự cho con sao?!”
Khương Tuế ho khan một tiếng, nói lảng đi: “Ta và Độ Hành là đạo lữ đã lập khế ước, cũng coi như không khác gì nhau.”
Mạnh Lệnh Thu: “……”
“Thế nào?” Mí mắt Sầm Tễ cụp xuống, sắc mặt lạnh nhạt, “Không hài lòng?”
Mạnh Lệnh Thu nghiến răng: “……Con sao dám.”
“Ừ.” Sầm Tễ nói tiếp, “Ta không thu đồ đệ, mà ngươi lại là đại đệ tử của sư tôn ngươi. Sau này, nếu ta và sư tôn ngươi qua đời, ngươi còn phải vì chúng ta quăng ngói khóc tang. Mạnh Thận Vi, nhớ cho kỹ, phải hiếu kính sư tôn ngươi cho đàng hoàng.”
Mạnh Lệnh Thu: “……”
Hàm răng hắn sắp cắn nát đến nơi, cuối cùng vẫn cúi đầu:
“Ghi nhớ lời dạy bảo của Tiên Tôn!”
Đồng Khỉ hoàn toàn không nhận ra bầu không khí nơi đây đang âm thầm cuộn sóng, tò mò hỏi:
“Nói mới nhớ, con còn chưa biết tự của sư tôn là gì đó!”
Nàng nhìn về phía Khương Tuế:
“Sư tôn, tự của ngài là gì vậy?”
Khương Tuế khựng lại.
Thuở nhỏ y lớn lên bên cạnh mẫu thân, chưa từng được học hành tử tế. Sau đó bị đưa về Khương gia, ngay cả phụ thân ruột còn chưa kịp gặp, đã bị huynh trưởng cùng cha khác mẹ dòm ngó. Khi trốn khỏi Khương gia, y mới mười bảy tuổi. Sinh nhật hai mươi tuổi của y, dường như là đón cùng Ứng Trì Nguyệt. Nhưng Ứng Trì Nguyệt là đại yêu sống không biết bao nhiêu năm tháng, hoàn toàn không hiểu lễ nghi của nhân tộc; mà bản thân Khương Tuế cũng chỉ biết mơ hồ.
“Tự” vốn nên do cha mẹ hoặc sư trưởng ban cho. Cha mẹ thì không thể trông cậy, sư trưởng càng không cần nhắc tới, cảnh tượng Khắc Thạch chết thảm năm đó, đến nay Khương Tuế vẫn nhớ rõ.
Cho nên… y chưa từng có “tự”.
Đồng Túc Ân ho khan hai tiếng, quở trách:
“Nha đầu này, thân là vãn bối, hỏi mấy chuyện đó làm gì?!”
“… Con chỉ tò mò thôi mà.” Đồng Khỉ bĩu môi, quay đầu liền quên béng chuyện này, chạy đi ăn điểm tâm.
Sầm Tễ nhìn Khương Tuế, hỏi:
“Hay là ta lấy cho em một cái?”
Khương Tuế vội vàng từ chối:
“Ta thấy ngươi cũng chẳng khá hơn mấy ông thầy bói dưới chân núi đâu.”
Sầm Tễ nhíu mày:
“Ta là đang giúp em uốn nắn đồ đệ, để tránh sau này hắn làm ra chuyện không thể cứu vãn.”
Lời này khiến lòng Khương Tuế khẽ động. Sầm Tễ nói tiếp:
“Ta thấy tâm tính hắn không ổn. Nếu không có người dẫn dắt đúng đắn, e rằng sẽ đi lạc đường.”
Khương Tuế gạt bỏ nghi hoặc trong lòng, nghĩ lại cũng đúng, chuyện sống lại hoang đường như vậy, sao có thể xảy ra với quá nhiều người đến thế?
Lễ gia quan kết thúc, Khương Tuế bắt đầu lo lắng một chuyện khác.
Đó chính là vật tín ước mà Ứng Trì Nguyệt để lại trước khi rời đi.
Mắt thấy đã sắp đến đầu tháng. Thực lòng Khương Tuế không muốn đi, nhưng nếu không đi… ai biết Ứng Trì Nguyệt sẽ nổi điên kiểu gì? Với tính cách của con xà yêu đó, trực tiếp đánh thẳng lên cửa, bắt Sầm Tễ trả lại “thê tử” cho hắn cũng không phải chuyện không thể xảy ra. Dù sao thì đó cũng là yêu vật sống hơn ngàn năm, lại là giống xà yêu luôn thích lột da, thứ gọi là thể diện, với hắn vốn chưa từng tồn tại.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng Khương Tuế vẫn nhét hai viên Thông Linh Châu vào người, quyết định đến trấn Linh Nguyên để nói cho rõ. Nếu Ứng Trì Nguyệt nhất quyết muốn lôi y sang Yêu giới, vậy thì cứ để Thân Đồ Dụ đánh với hắn một trận cho rõ ngọn ngành.
Khương Tuế cũng không rõ thực lực đánh nhau của Ứng Trì Nguyệt đến đâu, nhưng có thể ngồi vững trên ngôi vị Yêu Vương nhiều năm như vậy, hẳn là đủ tư cách đối đầu với Thân Đồ Dụ.
Trấn Linh Nguyên là thị trấn dưới chân núi Huyền Nhất Môn. Trước đây Khương Tuế thường cùng Thân Đồ Dụ xuống đây dạo chơi, đặc biệt thích tiệm điểm tâm có bán bánh in, bánh mềm dẻo thơm mùi gạo nếp, ăn vào là tan nơi đầu lưỡi. Y đã rất lâu chưa được ăn lại, liền nghĩ bụng ghé mua chút gì đó lót dạ rồi mới đi gặp Ứng Trì Nguyệt, tránh việc hai người cãi cọ rồi làm y tức đến mức bữa tối cũng nuốt không trôi.
Vừa bước vào tiệm điểm tâm, ông chủ đã niềm nở chào mời:
“Vị tiên quân muốn dùng gì ạ? Bổn tiệm mới ra bánh hạnh nhân và bánh phục linh, đều là đồ bổ dưỡng đấy!”
Khương Tuế lấy linh thạch đặt lên quầy, nói:
“Cho ta hai lạng bánh in.”
Không ngờ ông chủ lộ vẻ khó xử:
“Ôi chao, không khéo quá, hôm nay bánh in đã bán hết rồi. Lúc nãy có một vị công tử mua sạch. Hay tiên quân xem thử loại khác? Bánh đào phiến có được không?”
Khương Tuế lập tức mất hứng:
“Không có thì thôi.”
Ông chủ vội nói:
“Tiên quân, vị công tử mua bánh in ấy vừa mới rời đi thôi, hiện đang ở tửu lâu đối diện. Hắn mua nhiều như vậy, một mình chắc cũng ăn không hết, hay là ngài sang hỏi thử xem hắn có chịu bán lại không?”
Khương Tuế theo phản xạ ngẩng đầu nhìn sang tửu lâu đối diện. Lá cờ cũ kỹ bị gió thổi tung, khiến người ta khó nhìn rõ chữ trên đó. Dưới lầu lại tụ tập không ít cô nương mặt mày ửng hồng, cười nói ríu rít như đang xem náo nhiệt. Theo ánh mắt của các nàng, Khương Tuế mới phát hiện bên cửa sổ có một nam tử áo trắng dáng người thon dài như trúc đang ngồi, đang tự rót tự uống. Dường như nhận ra ánh nhìn của y, hắn mỉm cười, từ xa nâng chén về phía Khương Tuế.
Ngay tức khắc, đám cô nương dưới lầu bùng lên một tràng thét chói tai.
Khương Tuế: “……”
Y nhìn gương mặt tuấn mỹ đến mức yêu dị của đối phương, rồi liếc sang gói điểm tâm dày cộp đặt trên bàn hắn, mím môi bước lên tửu lâu.
“Thế nào, không phải rất muốn gặp ta sao?”
Ứng Trì Nguyệt dùng ngón tay thon dài xách ấm trà, rót đầy chén trà trước mặt Khương Tuế, giọng lười biếng nói:
“Ta đến từ sáng sớm rồi, nhớ rõ em thích ăn mấy thứ này nên đặc biệt đi mua. Sao trông em chẳng vui chút nào vậy?”
“… Không phải là không vui.” Khương Tuế uống một ngụm trà, đáp: “Chỉ là mấy năm nay chuyện quá nhiều, có hơi mệt mỏi.”
Ứng Trì Nguyệt gật đầu:
“Cũng đúng. Ta thấy sắc mặt em không tốt, quả thật nên nghỉ ngơi cho đàng hoàng.”
Hắn búng tay một cái, mỉm cười nói:
“Ngủ đi.”
Khương Tuế chỉ cảm thấy một cơn buồn ngủ nặng nề ập đến, hoàn toàn không thể chống cự. Y cố mở to mắt, trước khi ngất đi còn kịp mắng một câu:
“Ứng Trì Nguyệt, ngươi lại hạ độc ta!”
Ứng Trì Nguyệt cười, cúi xuống bế y lên, chậm rãi nói:
“Nếu ta không hạ độc, làm sao mang em đi được.”
Hắn ung dung như tản bộ ngoài vườn bước ra ngoài tửu lâu. Những người xung quanh dường như hoàn toàn không nhìn thấy hắn, vẫn tiếp tục làm việc của mình. Ngoài tửu lâu, mười hai con ngựa trắng tung cánh đã kéo sẵn một cỗ xe vàng chờ đợi từ lâu. Ứng Trì Nguyệt không vội không vàng đặt Khương Tuế vào trong xe, cỗ xe vàng liền lao thẳng vào tầng mây mềm mại.
Chiếc xe vàng này được hắn chế tạo từ rất lâu trước, đặc biệt vì Khương Tuế. Khi đó Khương Tuế vẫn chỉ là người phàm, hễ đi xa một chút là thân thể không chịu nổi. Vì thế Ứng Trì Nguyệt đã mời những thợ thủ công giỏi nhất thế gian chế tạo cỗ xe vàng này; mười hai con ngựa trắng cũng là do chính hắn và Khương Tuế cùng nhau chọn lựa.
Khi ấy, Khương Tuế nghiêng đầu nhìn hắn, ánh nắng vàng ấm phủ lên gương mặt, giọng nói mang theo chút vui mừng non nớt:
“Chúng thật sự có thể bay lên sao?”
“Ừ.”
Ứng Trì Nguyệt đưa tay bế y lên lưng ngựa trắng, vỗ nhẹ vào thân ngựa. Con ngựa trắng liền thật sự bay lên không trung, chở Khương Tuế lượn hai vòng giữa trời cao. Bây giờ nghĩ lại, đó lại là một trong số rất ít những khoảnh khắc trong năm năm bên nhau mà Khương Tuế thực sự nở nụ cười từ tận đáy lòng.
Nghĩ đến đây, Ứng Trì Nguyệt đưa tay vuốt nhẹ gò má Khương Tuế.
Khi bị Mạnh Lệnh Thu một kiếm xuyên tim, hắn đã từng hận Khương Tuế đến mức nào?
Ban đầu, Ứng Trì Nguyệt tưởng rằng mình hận y đến tận xương tủy. Nhưng giờ hồi tưởng lại, lúc ấy nhìn Khương Tuế, thứ hắn muốn nói ra không phải là nguyền rủa hay oán hận, mà chỉ là muốn nói với y rằng, cỗ xe vàng mà y từng muốn, hắn đã chế tạo xong rồi.
Những lời đời trước không kịp nói, đời này dường như cũng không còn cần thiết phải nói ra nữa.
Ứng Trì Nguyệt thờ ơ nghĩ.
..........
Khương Tuế tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, phát hiện mình đang ở Yêu giới.
Nơi này y đã sống suốt năm năm, quen thuộc đến mức không thể quen hơn. Thậm chí y còn nhìn thấy tiểu yêu Thanh Liên — kẻ từng luôn hầu hạ y trước kia. Thanh Liên là một con thỏ yêu, lúc mới bị Ứng Trì Nguyệt bắt về còn tưởng mình sắp táng thân trong miệng rắn, ai ngờ Ứng Trì Nguyệt chỉ bảo hắn chăm sóc sinh hoạt ăn uống thường ngày cho một nhân loại.
“Công tử!”
Thanh Liên vừa thấy Khương Tuế tỉnh lại, nước mắt lập tức tuôn rơi như mưa:
“Ta còn tưởng ngài thật sự đã chết rồi! Mỗi năm ta đều đến trước mộ ngài dâng hương cúng bái, ai ngờ ngài lại chưa chết!”
Khương Tuế: “…… Tạm thời thì chưa. Sau này thì chưa chắc. Ứng Trì Nguyệt đâu?”
“Bệ hạ có chút việc cần xử lý, lát nữa sẽ trở về.” Thanh Liên đáp, rồi dè dặt hỏi: “Ngài có muốn ăn gì không?”
Khương Tuế gật đầu.
Y biết Ứng Trì Nguyệt là thứ xà yêu âm hiểm khó lường, nhưng trăm triệu lần cũng không ngờ hắn lại âm hiểm đến mức… bỏ độc vào trà. Thế nhưng nghĩ kỹ lại, dường như cũng chẳng phải chuyện ngoài dự đoán, đúng là kiểu việc Ứng Trì Nguyệt có thể làm ra. Chỉ trách chính y đánh giá sai, rời xa hắn quá lâu, đến mức xem nhẹ cả độ dày mặt vô sỉ của người này.
Khương Tuế uống một ngụm cháo, lúc này mới phát hiện trong điện treo đầy lụa đỏ, giăng đèn kết hoa, không khí náo nhiệt vô cùng. Y tiện miệng hỏi:
“Đang làm gì vậy?”
Thanh Liên hớn hở ra mặt:
“Bày trí động phòng đó!”
Khương Tuế: “?!”
Y suýt nữa thì phun cả ngụm cháo ra, kinh hãi hỏi:
“Cái gì cơ?!”
“Bệ hạ muốn cùng ngài đại hôn mà!”
Thanh Liên lo lắng nhìn y:
“Ngài không phải ngủ đến hồ đồ rồi chứ? Ngay cả chuyện ngài và bệ hạ sắp đại hôn cũng quên mất rồi sao? Bệ hạ đã phát thiệp mời khắp nơi, mời mọi người đến dự hôn lễ rồi!”
“Khụ khụ khụ khụ khụ!!”
Khương Tuế vịn bàn ho sặc sụa, ho đến long trời lở đất, Thanh Liên sợ y ho đến phổi cũng lòi ra, vội vàng chạy lại đỡ:
“Công tử? Công tử ngài không sao chứ??”
Cổ họng Khương Tuế đau rát, không nói được lời nào, nhưng trong lòng y thật sự rất muốn nói với Thanh Liên rằng...
Có chuyện rồi.
Có chuyện lớn rồi!
Một lúc lâu sau, Khương Tuế mới hoãn lại, uống một ngụm nước, tay nắm chặt mép bàn, trầm giọng hỏi:
“Ta sao lại không biết mình sắp đại hôn?”
Thanh Liên vốn không dám hỏi nhiều về mối quan hệ rắc rối giữa Khương Tuế và Ứng Trì Nguyệt, liền rụt cổ lại:
“Khoảng đầu tháng, bệ hạ đã phân phó bọn ta chuẩn bị rồi… ta còn tưởng, tưởng là ngài đã biết…”
Đầu tháng?
Tính như vậy, chẳng phải đúng vào lúc Huyền Nhất Môn tổ chức đại hội tỷ thí toàn tông môn sao?!
Y đã nói mà, con xà yêu này sao tự dưng lại trở nên “tốt bụng” như vậy, còn để y thong thả suy tính đường lui. Thì ra là đang âm thầm ủ mưu một đòn lớn!
Khương Tuế hít sâu một hơi, đứng bật dậy đi thẳng ra ngoài. Thanh Liên thở hồng hộc đuổi theo phía sau:
“Công tử, ngài đi đâu vậy?!”
Khương Tuế cười lạnh.
Không chạy bây giờ, chẳng lẽ đợi đến ngày thành thân thật sao?!
Chỉ tiếc y vừa bước ra ngoài đã đụng phải Ứng Trì Nguyệt. Hắn khoác một thân áo ngoài đỏ sẫm thêu hoa mai, càng tôn lên dung mạo diễm lệ đến mức yêu dị. Thấy Khương Tuế vội vã đi ra, hắn cười hỏi:
“Tuế Tuế vội vàng như vậy, là muốn đi đâu?”
Khương Tuế khựng lại, đáp:
“… Đi dạo.”
“Ra vậy.”
Ứng Trì Nguyệt thân mật nắm lấy tay y, dịu dàng nói:
“Vừa hay ta cho người tu sửa lại cung điện, nhiều chỗ đã khác trước rồi, ta dẫn em đi xem.”
Bàn tay hắn lạnh lẽo như băng khiến toàn thân Khương Tuế nổi da gà, nhưng y lại không dám phản kháng, chỉ có thể miễn cưỡng đi theo hắn thưởng ngoạn cảnh sắc trong viện. Khi thấy phía xa có người đang treo lụa đỏ lên xà nhà, Khương Tuế cuối cùng cũng không nhịn được nữa, hỏi:
“Làm mấy thứ này để làm gì?”
“Ừ?”
Ứng Trì Nguyệt dịu dàng nói:
“Tất nhiên là để chuẩn bị hôn lễ của chúng ta rồi. Tuế Tuế, em có chỗ nào không hài lòng sao?”
Khương Tuế nói:
“Ta từng nói muốn thành hôn với ngươi khi nào chứ?”
Ứng Trì Nguyệt ôn tồn đáp:
“Trước đó ở Huyền Nhất Môn, chính em nói, em giả chết rời đi là vì ta sắp cưới yêu hậu. Em sợ bị thê tử của ta làm khó dễ, lại sợ chính mình đau lòng, cho nên mới chọn cách đi xa. Ta liền nghĩ, nếu em đã sợ hãi đến vậy, thì ta sẽ trực tiếp thành thân với em, nói cho khắp thiên hạ biết, thê tử của ta chính là em.”
Nếu thời gian có thể quay ngược lại, Khương Tuế thật sự rất muốn tát thẳng vào mặt chính mình khi đó một cái.
Đúng là tự đào hố rồi tự nhảy xuống!
“Nhưng ta đã cùng Tiên Tôn Độ Hành…”
Ứng Trì Nguyệt nhẹ giọng nói:
“Độ Hành một lòng phi thăng, trong lòng hẳn là không còn vướng bận hồng trần. Ta đã gửi thiệp mời cho hắn, có lẽ đến ngày dự tiệc, hắn còn sẽ chúc mừng hai chúng ta.”
Khương Tuế: “……”
Y nghĩ thầm: Không đâu.
Hắn chỉ có thể rút kiếm chém chết ngươi.
Chuyện này còn chưa kịp tiêu hóa xong, Ứng Trì Nguyệt lại thong thả nói tiếp:
“À đúng rồi, ta cũng đã gửi thiệp mời đến Ma Cung. Đến lúc đó, e rằng Ma Tôn cũng sẽ đến dự tiệc.”
Khương Tuế: “.”
Y nhìn tòa cung điện nguy nga tráng lệ trước mắt, cố gắng ghi nhớ dáng vẻ cuối cùng của nó, đến ngày đại hôn, nếu tòa cung này không bị bọn họ đánh sập, y xin đổi họ.
Vì đã từng nhân lúc sơ hở bỏ trốn một lần, lần này Ứng Trì Nguyệt gần như phong tỏa toàn bộ cung điện đến kín kẽ không lọt một kẽ hở, ngay cả một con ruồi cũng không bay ra được. Khương Tuế bóp nát thông linh châu, mới phát hiện linh lực của nó cũng bị cách tuyệt hoàn toàn. Y tức đến mức đập phá đồ đạc trong phòng một trận.
Thanh Liên quỳ ở ngoài cửa, cẩn thận ló đầu vào:
“Công tử…”
“Chuyện gì?”
Thanh Liên do dự một chút rồi hỏi:
“Công tử… không muốn cùng bệ hạ thành thân sao?”
Câu hỏi này lại khiến Khương Tuế nghẹn lời.
Trong tu chân giới, lễ hợp tịch đại điển thực chất cũng chẳng khác gì hôn lễ. Khi đó y còn có thể bình thản kết làm đạo lữ với Sầm Tễ, có lẽ vì y biết rõ, Sầm Tễ đối với y không có ý niệm gì khác, giữa hai người cũng không tồn tại thứ nghiệt duyên cắt không đứt.
Nhưng còn Ứng Trì Nguyệt thì…
Cảm xúc của Khương Tuế dành cho hắn, thực sự vô cùng phức tạp.
Năm đó ở Nhất Lần Xuân Phong, nếu không phải Ứng Trì Nguyệt dẫn y rời đi, y tiếp tục ở lại nơi đó, có lẽ sẽ chịu đựng vô số sỉ nhục rồi dần buông xuôi, trở thành món đồ chơi dâm loạn bị nuôi nhốt; cũng có thể vì không chịu nổi mà giữ lại chút “cốt khí” cuối cùng, chọn cách tự sát, để rồi bị khiêng ra ngoài như một cái xác vô danh.
Dù là kết cục nào, đối với Khương Tuế mà nói, đều là tai họa ngập đầu.
Sau khi đến Yêu giới, Ứng Trì Nguyệt giúp y tẩy đi ấn ký Xuân Phong, dẫn y du ngoạn khắp nơi, còn giúp y tẩy kinh phạt tủy, thuận lợi kết đan. Nếu hỏi hắn đối với Khương Tuế có tốt hay không, đương nhiên là tốt.
Năm đó Khương Tuế lựa chọn rời đi, là vì cảm thấy Ứng Trì Nguyệt vĩnh viễn không thể hiểu y, chỉ coi y như một sủng vật nhỏ nuôi bên người. Những lời y nói ở Huyền Nhất Môn ngày ấy, cũng không hoàn toàn là giả. Nếu Ứng Trì Nguyệt thật sự cưới yêu hậu, địa vị của y ở Yêu giới sẽ trở nên vô cùng khó xử, mất đi sự sủng ái của hắn, y sẽ chẳng là gì cả, thà rằng rời đi sớm còn hơn.
Nếu khi đó, Ứng Trì Nguyệt chịu cho y một lời hứa…y còn rời đi sao?
Có lẽ… là không.
Nhưng hiện tại, khi Ứng Trì Nguyệt đem thứ mà y từng mong muốn đặt trước mặt, y lại bồn chồn không yên, một lòng chỉ muốn trốn chạy.
Lúc này đây, rốt cuộc y đang khao khát điều gì?
Ngay cả chính Khương Tuế cũng không biết.
Thanh Liên thấy y im lặng nhìn lên bầu trời, hai mắt bình tĩnh không gợn sóng, rõ ràng đã chìm hẳn vào thế giới của riêng mình, liền lặng lẽ đi thu dọn những thứ y vừa đập nát.
Rất lâu sau, Khương Tuế mới cất tiếng:
“Thanh Liên… thật ra ngay cả ta cũng không rõ.”
Y chỉ khoác một lớp áo mỏng, ngồi co người dưới đất, ôm chặt lấy đầu gối. Rõ ràng đang ở trong cung điện vàng son lộng lẫy, nhưng lại giống như một u hồn không nhà để về.
Thanh Liên ngồi xuống bên cạnh y, nghiêng đầu hỏi:
“Ngài không thích bệ hạ sao?”
Khương Tuế lắc đầu, rồi lại gật đầu, cuối cùng chỉ thở dài nói:
“Không biết.”
“Chuyện của hai người thật phức tạp.” Thanh Liên lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt mơ mộng: “Ta thì chỉ nghĩ mau mau tích cóp đủ tiền, cưới được con thỏ ta thích. Hai đứa sống với nhau, sinh một ổ thỏ con, vậy là đời này ta mãn nguyện rồi.”
Khương Tuế bật cười, rồi lại ngẩn người ra.
Y đã từng… chẳng phải cũng như vậy sao?
Khi còn sống lay lắt trong căn nhà rách nát, y chỉ mong có cơm ăn áo mặc. Đến khi ăn no mặc ấm rồi, y lại mong có vô số bảo vật, có quyền thế tối cao.
Mà những thứ ấy, hiện tại y đều đã có cả rồi.
Ứng Trì Nguyệt bước vào, thấy y ngồi bệt dưới đất ngẩn ngơ, liền tiến lên bế y dậy, sờ vào chân y, nói:
“Gạch đá lạnh như vậy mà còn ngồi dưới đất, coi chừng hàn khí nhập thể.”
Khương Tuế không thèm để ý tới hắn.
Ứng Trì Nguyệt cũng chẳng giận, ôm y đi vào trong phòng. Trong phòng đã treo sẵn một bộ áo cưới đỏ thẫm, đường thêu đều dùng chỉ vàng, tua rủ kết bằng ngọc thạch, hoa văn dày đặc tinh xảo, khéo léo đến mức gần như đoạt cả tạo hóa, khiến người ta vừa nhìn đã phải sững sờ.
“Đẹp không?” Ứng Trì Nguyệt cúi mắt nhìn y, “Mười năm trước ta đã bắt đầu thêu, mãi gần đây mới hoàn thành.”
“Mười năm?” Khương Tuế sững người.
Giọng Ứng Trì Nguyệt rất nhẹ:
“Lúc đó nghĩ em đã chết, ở lại nơi này cũng chẳng có gì làm, nên học thử thêu thùa. Thế nào, tay nghề cũng không tệ lắm chứ?”
Khương Tuế: “……”
Y thật sự không biết phải đánh giá chuyện này thế nào.
Chuyện này mà truyền ra ngoài, đường đường là Yêu Vương, ở Yêu giới suốt mười năm chỉ để thêu áo cưới, thật sự đủ để trở thành trò cười lớn nhất thiên hạ.
Nhưng Ứng Trì Nguyệt trước nay chưa từng để tâm đến mấy thứ đó. Cũng giống như năm xưa khi hai người giả làm người phàm du ngoạn nhân gian: Khương Tuế đi mệt, hắn liền bế; Khương Tuế khát hay đói, hắn tự mình vào bếp nấu cơm. Rõ ràng là Yêu Vương cao cao tại thượng, nhưng lại chẳng hề có những cái gọi là “chú trọng” của phàm phu tục tử, kiểu như “không thể quá sủng ái thê tử”, hay “quân tử tránh xa nhà bếp”. Những thứ đó, Ứng Trì Nguyệt luôn khịt mũi coi thường.
Khương Tuế đưa tay vuốt nhẹ từng đường kim mũi chỉ tinh xảo trên áo cưới, hậm hực nói:
“Ta không muốn mặc váy.”
“Ta mặc cũng được.” Ứng Trì Nguyệt cười híp mắt, “Ta cảm thấy ta mặc váy chắc cũng rất đẹp, em thấy sao?”
Khương Tuế nhìn gương mặt tuấn mỹ đến mức quá đáng của hắn, hoàn toàn cạn lời.
“Nhưng mà…” Ứng Trì Nguyệt ghé sát bên tai y, thấp giọng nói:
“Em chỉ mặc cho mình ta xem, được không?”
“Mười năm nay ta vẫn luôn nghĩ xem em mặc bộ áo cưới này sẽ trông thế nào, nhưng nghĩ mãi cũng không ra.” Giọng hắn chậm rãi, trầm xuống, “Suốt mười năm, ta thậm chí chưa từng mơ thấy em. Ta còn tưởng… là em hận ta, nên không chịu vào giấc mộng của ta.”
Khương Tuế quay mặt sang chỗ khác, lạnh lùng nói:
“Không được.”
Ứng Trì Nguyệt giơ tay ra trước mặt y:
“Em nhìn đi, tay ta toàn là vết kim đâm, đau lắm.”
Khương Tuế vốn tưởng hắn chỉ nói hươu nói vượn, nhưng vừa ngước mắt lên liền thấy trên những khớp ngón tay rõ ràng kia còn lưu lại hơn mười vết kim đã đông máu. Mi mắt y khẽ run, buột miệng mắng:
“Đồ ngốc chết tiệt.”
Ứng Trì Nguyệt cong mắt cười:
“Vậy nên… mặc cho ta xem được không?”
“…Chỉ xem một lần.” Khương Tuế cau mày, miễn cưỡng nói, “Xem xong là cởi ngay.”
Ứng Trì Nguyệt mỉm cười đáp ứng. Hắn cởi y phục của Khương Tuế, rồi từng món một, chậm rãi khoác lên người y bộ áo cưới phức tạp kia. Người vốn lười nhác như hắn, đến lúc này lại nghiêm túc khác thường, ngay cả dây thắt lưng cũng buộc gọn gàng, tinh tế vô cùng.
Khi lớp áo ngoài cuối cùng được mặc vào, Khương Tuế khẽ phủi tua tay áo, ngước mắt nhìn Ứng Trì Nguyệt:
“Xem xong rồi chứ?”
Ứng Trì Nguyệt rất lâu không nói gì.
Khương Tuế đưa tay chọc nhẹ vào cánh tay hắn:
“Phu quân?”
“Ứng Trì Nguyệt?”
“…Ừ.” Ứng Trì Nguyệt chậm rãi lên tiếng, “Hóa ra… là như thế này.”
Tóc đen như mực, áo cưới đỏ rực như lửa. Mày tựa non xa, mắt như hồ thu; hàng mi khẽ run, giống cánh bướm lướt nhẹ qua mặt nước mùa xuân, gợi lên vô số gợn sóng.
Mười năm cô đơn, dù thế nào hắn cũng không tưởng tượng ra được dáng vẻ ấy,
thì ra là như thế này.
Ứng Trì Nguyệt cúi người, khẽ hôn lên môi Khương Tuế.
“Rất đẹp.”
Khương Tuế nhướng mày:
“Ngươi mặc chắc còn đẹp hơn.”
Y cởi áo ngoài, khoác lên người Ứng Trì Nguyệt, rồi nâng cằm hắn lên:
“Hay là… ngươi gả cho ta đi?”
Ứng Trì Nguyệt bật cười sảng khoái:
“Có gì không được?”
Hắn ôm Khương Tuế, hai người cùng ngã xuống đất. Khương Tuế ghé vào ngực hắn, nghe rõ nhịp tim của xà yêu đập dồn dập. Ứng Trì Nguyệt xoay người, đè y dưới thân, cắn lên đôi môi mềm mại kia. Khương Tuế thấy hơi đau, khẽ thở ra một tiếng, lưỡi rắn đã luồn vào giữa môi răng y.
Khương Tuế bị cái lưỡi linh hoạt ấy quấn lấy đến choáng váng. Nó không ngừng l**m qua hàng răng y, lại ái muội trêu chọc tận gốc lưỡi, ép y chỉ có thể hé môi. Dưới lưỡi tích tụ một vũng nước bọt, khi không giữ được liền tràn ra khóe môi, làm ướt cằm và cổ của cả hai.
“…Ứng Trì Nguyệt, áo cưới của ngươi còn muốn hay không!”
Khương Tuế vẫn còn chút tỉnh táo, nhớ ra bộ áo cưới tốn mười năm công sức kia vẫn đang lót dưới người mình, thở hổn hển nói: “Mau lên.”
Ứng Trì Nguyệt ngoan ngoãn bế y lên, đặt lên giường. Khương Tuế nằm ngửa trên đệm, gương mặt nhuốm một tầng hồng nhạt mê người, cắn khớp ngón tay, thở gấp:
“Ngươi… không được biến thành rắn.”
“Ừ.” Ứng Trì Nguyệt đáp rất sảng khoái.
Nhưng đến khi hắn áp xuống, Khương Tuế mới nhận ra có gì đó không ổn.
“?!”
Khương Tuế túm lấy mái tóc dài của hắn, “Ta nói không được biến thành rắn, chẳng lẽ ngươi nghĩ chỉ cần mọc thêm hai cái là được sao?!”
Ứng Trì Nguyệt hôn nhẹ lên cổ tay y, giọng điềm nhiên:
“Em chỉ được đưa ra một yêu cầu thôi.”
“……”
Thiên sát Ứng Trì Nguyệt, loại người thế này, ai dám cưới về nhà chứ!!
P/s: Lời của editor
Hi hi được ăn đường rùi, còn 9c nữa, mong là không ngược Khương Tuế nữa.