Gió mạnh cuốn qua núi đồi, mang theo hương thơm không rõ tên của hoa dại. Khương Tuế bị bọc kín trong chiếc áo đen rộng thùng thình của Trì Nhung, cả người gần như lọt thỏm vào trong đó, chỉ lộ ra một đoạn cổ trắng nõn đặc biệt bắt mắt. Trời nóng, mồ hôi rịn ra đôi chút, nhưng lại hoàn toàn khác với mùi chua nồng của đám thanh niên trai tráng khác, dường như ngay cả mồ hôi của y cũng phảng phất một mùi hương khó gọi thành tên.
Y gần như ngồi đè lên người Cảnh Trường Linh, mí mắt khẽ rũ xuống, mở miệng cho hắn xem viên kẹo trái cây đã bị y l**m đến sắp tan. Sau đôi môi hồng hào là hàm răng trắng đều, rồi đến đầu lưỡi đỏ ướt, bóng loáng. Viên kẹo màu cam trong suốt nửa tan nửa còn, đặt ngay trên đầu lưỡi, thừa lúc ấy lại bị y khẽ l**m thêm một cái.
Nếu là người khác, có lẽ đã thật sự bỏ đi. Nhưng Cảnh Trường Linh dù gì cũng từng là đại thiếu gia có thân phận, đương nhiên không đến mức làm ra chuyện mất mặt như vậy. Khương Tuế vừa định khép miệng, nói thẳng rồi đứng dậy rời đi, nào ngờ Cảnh Trường Linh động tác cực nhanh, đưa tay nắm lấy cằm y, ép y phải mở miệng.
Khương Tuế: “?”
Cảnh Trường Linh nheo mắt lại:
“Cậu cố ý lừa tôi để ăn kẹo đúng không?”
“Không có.” Khương Tuế nhăn chóp mũi, bị bóp như vậy rất khó chịu, y đẩy vai hắn, gian nan nói:
“Buông ra.”
Cảnh Trường Linh:
“Cậu ăn kẹo của tôi mà không chịu giúp tôi, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy?”
Khương Tuế bắt đầu hoài nghi có phải mấy người kia truyền tin sai rồi không. Nếu Cảnh Trường Linh thật sự là con nhà quan lớn, sao lại vì một viên kẹo trái cây mà tính toán chi li như thế? Y đâu phải cố ý lừa hắn, là thật sự không kéo nổi mà.
“Cậu keo kiệt quá.” Khương Tuế lắc đầu, bĩu môi không vui.
Cảnh Trường Linh nhìn vẻ mặt nhăn nhó của y, cười lạnh:
“Đương nhiên là phải đòi lại thù lao.”
Không cho Khương Tuế kịp phản ứng, hắn đã nghiêng người áp tới, bàn tay đang giữ cằm y đổi sang giữ chặt sau gáy. Môi Khương Tuế theo phản xạ hé mở, vì đã mở quá lâu, chân lưỡi sớm tụ một vũng nước. Cảnh Trường Linh vừa chạm vào, trong đầu lập tức “ong” một tiếng.
— Ngọt quá.
Sao lại có thể ngọt đến như vậy, dường như còn pha lẫn một mùi hương khó nói thành lời.
Cảnh Trường Linh l**m sạch vị ngọt ấy, rồi tiếp tục chạm vào gốc lưỡi của Khương Tuế, như thể còn muốn nhiều hơn nữa. Khương Tuế phát ra một tiếng rên mơ hồ, tay nắm chặt lấy áo trên vai hắn. Cả người y ngồi trên eo Cảnh Trường Linh, bị ép ngửa cổ lên, bị hôn sâu đến tận khoang miệng, còn phải cố dùng lưỡi giữ viên kẹo, không để hắn cướp mất.
Nhưng lúc này Cảnh Trường Linh nào còn tâm trí để ý đến một viên kẹo trái cây. Hắn quấn lấy đầu lưỡi Khương Tuế như đang nếm thử một món cao lương mỹ vị hiếm có, phát ra những âm thanh ướt át, dính dấp. Nước bọt chưa kịp nuốt theo khóe môi Khương Tuế chảy xuống cổ, gió thổi qua liền lạnh buốt, khiến y khẽ “ưm” một tiếng, khó chịu đưa tay túm tóc hắn:
“Tôi trả lại cho cậu là được chứ gì…cậu… ưm… đừng cắn tôi!”
Đầu lưỡi bị cắn nhẹ một cái, cảm giác ấy thật kỳ lạ, không đau, nhưng mềm nhũn, dính dấp. Viên kẹo xoay mấy vòng trong khoang miệng, Cảnh Trường Linh lại như ngốc nghếch vẫn không bắt được. Khương Tuế mất kiên nhẫn, dứt khoát nâng mặt hắn lên, dùng đầu lưỡi đẩy thẳng viên kẹo sang miệng hắn.
Y lau lau khóe môi, tiện tay chùi vệt nước dãi vừa rơi xuống lên áo Cảnh Trường Linh. Hắn dường như còn đang sững sờ, hoàn toàn không chú ý đến động tác nhỏ ấy. Khương Tuế nhân cơ hội đứng bật dậy, bực bội nói:
“Cậu sao mà nhỏ mọn thế, đã vào miệng người khác rồi còn đòi lại.”
Nghĩ lại vẫn thấy tức, y đá hắn hai cái, thấy chưa hả dạ liền dùng thêm chút sức đá thêm hai cái nữa. Cảnh Trường Linh vừa hé miệng định nói gì đó, Khương Tuế đã nhanh như chớp chạy mất dạng.
Y sợ Cảnh Trường Linh trả đũa, nên chạy nhanh hết mức. Lúc quay về, Chương Thần thấy vậy thì buồn bực hỏi:
“Làm sao thế, có quỷ đuổi theo cậu à?”
Khương Tuế cảm thấy so với quỷ thì Cảnh Trường Linh còn đáng sợ hơn nhiều. Dù sao trông hắn cao to như thế, nếu thật sự bị Cảnh Trường Linh đấm cho một quyền, y chắc chắn phải khóc lóc ba ngày liền.
“Chương Thần, tôi hỏi cậu chút chuyện.” Khương Tuế uống một ngụm nước giếng mát lạnh, nói tiếp, “Cậu có biết vì sao đám người kia lại tụ lại để bắt nạt Cảnh Trường Linh không?”
“Ơ? Cậu cũng thấy rồi à?” Chương Thần vội kéo ghế ngồi xuống đối diện y, hạ giọng nói, “Thấy rồi thì tốt nhất đừng xen vào. Cừu Nguyên và mấy người kia trước đây ở trong thành vốn là cùng một bọn. Nghe nói năm xưa gia đình họ từng nhờ cha của Cảnh Trường Linh làm việc, nhưng người ta không đồng ý, thế là ôm hận trong lòng mãi. Bây giờ có cơ hội đánh rắn rớt đầu, đương nhiên sẽ không bỏ qua.”
Không biết hắn moi ở đâu ra một nắm hạt bí, chia cho Khương Tuế một ít, vừa nhai vừa nói:
“Nhưng tôi thấy nguyên nhân này cũng chưa hẳn là chính. Nói trắng ra thì vẫn là ghen ghét thôi. Trước kia Cảnh Trường Linh là đại thiếu gia cao cao tại thượng, bọn họ gặp mặt còn phải vội vàng lấy lòng. Bây giờ thiếu gia chẳng còn gì trong tay, tất nhiên muốn lấy lại hết những thể diện từng đánh mất.”
Khương Tuế “à” một tiếng, rồi lại hỏi:
“Thế còn Cảnh Trường Linh… tính cách hắn thế nào? Ý tôi là, hắn có dễ nổi nóng không? Có thích đánh người không?”
“Sao cậu lại hỏi vậy?” Chương Thần gãi đầu, “Tôi cũng không quen hắn lắm. Trước kia trên đường có thử bắt chuyện, nhưng hắn chẳng buồn để ý ai. Có điều tôi nghe bọn Cừu Nguyên nói, Cảnh Trường Linh là du học về, rất có học thức, nhưng lại không nghề nghiệp gì. Trước đây ở trong thành suốt ngày ăn chơi lêu lổng, toàn dựa vào việc đầu thai tốt, có người cha quyền thế… Chỉ là bây giờ, cha hắn cũng đã không còn nữa.”
Nói một tràng dài như vậy vẫn không trúng điểm Khương Tuế quan tâm nhất, y dứt khoát hỏi thẳng:
“Ý tôi là, nếu chọc hắn tức giận, hắn có đánh người không?”
Chương Thần suy nghĩ một chút:
“Chắc là có đấy? Tôi thấy bọn Cừu Nguyên lúc quay về ai cũng bầm dập.”
Khương Tuế: “……”
Đúng lúc này Trì Nhung từ trong phòng đi ra. Khương Tuế lập tức bắt đầu cân nhắc trong đầu: nếu Cảnh Trường Linh thật sự tìm tới gây phiền phức, để Trì Nhung ra mặt giúp y đánh trả thì xác suất thắng là bao nhiêu.
Còn đang mải nghĩ, Trì Nhung đã chạy tới trước mặt, hỏi:
“Muốn tắm không?”
Nắng gắt như đổ lửa, Khương Tuế đã đổ mồ hôi đầy người, dính dính rất khó chịu, dĩ nhiên là muốn đi tắm. Trì Nhung đã giúp y pha sẵn nước, chuẩn bị một thùng gỗ to nặng trịch, bên trong đặt sẵn một cái gáo hồ lô.
Ở đây chuyện tắm rửa chẳng có gì cầu kỳ, kéo tạm một tấm mành rồi dội nước là xong. Có người thậm chí còn chẳng kéo mành, lợi dụng ban đêm ra thẳng trong sân mà tắm. Đám thanh niên trai tráng hỏa khí vượng, tan làm về nhảy đại xuống hồ lăn một vòng là coi như rửa sạch. Thế mà Trì Nhung không những đun nước ấm, còn kéo mành cẩn thận, khiến Chương Thần nhìn mà suýt nghĩ Khương Tuế có quan hệ thân thích gì với Trì Nhung.
Dù đã kéo mành, Khương Tuế vẫn cảm thấy không an tâm, trong lòng luôn nghi ngờ rằng giây tiếp theo sẽ có người xông vào. Trì Nhung nói:
“Tôi đứng canh bên ngoài, nước không đủ nóng thì gọi tôi.”
Khương Tuế nhỏ giọng cảm ơn. Nhân lúc ánh chiều tà sắp tắt, y bắt đầu c** q**n áo. Mới kéo áo lót trên người xuống được một nửa, tấm mành lắc lư bỗng bị người vén lên. Trì Nhung cầm trong tay một chiếc hộp mới tinh, vốn định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy cảnh bên trong thì lập tức khựng lại.
Lúc mặc quần áo, Khương Tuế trông đã rất gầy; cởi ra rồi, trên người càng chẳng có bao nhiêu thịt. Làn da trắng đến mức khiến Trì Nhung liên tưởng tới đường trắng đựng trong lọ thủy tinh, trắng mịn, bóng loáng, vừa thơm vừa ngọt.
Khương Tuế ngơ ngác nhìn hắn.
Rõ ràng đã nói là đứng canh bên ngoài, nhưng đâu có nói hắn được phép vào trong.
Y vội nắm chặt quần áo của mình, để lộ một đoạn eo thon mảnh trắng nõn, cùng Trì Nhung mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.
Cuối cùng vẫn là Trì Nhung dời mắt đi trước. Hắn đưa món đồ trong tay cho Khương Tuế, nói:
“Dùng xong thì tự cất đi, đừng để Chương Thần nhìn thấy.”
Khương Tuế nhận lấy, cúi đầu nhìn, là một bánh xà phòng thơm mới tinh, còn chưa bóc bao.
Rõ ràng trước đây tên quê mùa như Trì Nhung khi tắm chẳng bao giờ dùng đến thứ này. Khương Tuế chợt nhớ lại lần hắn đi Cung Tiêu Xã mua xà phòng… bánh xà phòng thơm này, chẳng lẽ cũng là mua từ lúc đó sao?
“Vì sao không thể để Chương Thần thấy?” Khương Tuế nghi hoặc hỏi.
“Để cậu ta thấy thì cậu ta cũng đòi dùng.” Trì Nhung nhíu đôi mày rậm, “Cậu định cho cậu ta dùng à?”
Khương Tuế lập tức lắc đầu.
Từ nhỏ y đã không chịu dùng chung khăn rửa mặt với các anh chị, huống chi là thứ dùng để tắm rửa như xà phòng thơm. Vì thế phía sau lưng không ít lần bị mắng là mắc bệnh thiếu gia nhưng lại không có số làm thiếu gia.
Trì Nhung “ừ” một tiếng, xoay người đi ra ngoài.
Khương Tuế bóc xà phòng thơm ra, màu hồng nhạt, lớn cỡ bàn tay. Y đưa lên mũi ngửi thử, không thể nói rõ là mùi gì, nhưng rất dễ chịu.
Xem ra người trong thôn quả thật hiểu lầm Trì Nhung rồi, rõ ràng Trì Thiết Ngưu là một người tốt như vậy.
Tắm rửa xong xuôi, Khương Tuế mặc quần áo chỉnh tề, vén mành nói:
“Anh, tôi tắm xong rồi.”
Trì Nhung liếc nhìn y một cái. Bé thanh niên trí thức còn bốc hơi nóng khắp người, mùi hương theo làn hơi nước lan ra, khiến không gian vốn không lớn lập tức tràn ngập hương khí. Tóc đen còn ướt sũng càng làm y trông trẻ tuổi hơn. Trì Nhung không có anh em trai hay chị em gái, trong lòng chợt dâng lên chút trìu mến, nói:
“Quần áo đặt ở đó đi, lát nữa tôi giặt luôn cho cậu.”
Khương Tuế cảm thấy mình làm phiền hắn, nhưng lại khó cưỡng nổi cám dỗ không cần tự giặt quần áo, chậm rãi đặt đồ xuống, nói:
“Cảm ơn anh”
Trì Nhung phẩy tay bảo y ra ngoài hong tóc cho khô nhờ gió đêm. Hắn thì dùng nốt nước còn lại tắm qua loa, rồi gom đống quần áo bỏ vào thùng, định giặt luôn bằng nước ấm trong nồi rồi đem phơi. Lúc này có một mảnh vải nhỏ rơi ra.
“?”
Trì Nhung nhặt lên nhìn, mất hai giây mới nhận ra đó là q**n l*t của Khương Tuế. Quỷ thần xui khiến thế nào, hắn cúi đầu ngửi thử —— cũng có mùi thơm.
Không phải mùi xà phòng, cũng không phải mùi xà phòng thơm, mà là mùi hương toát ra từ chính da thịt của Khương Tuế.
……
Khương Tuế ngồi cùng Chương Thần ở bậc thềm trong sân một lúc, bỗng nhiên nhận ra hình như mình chưa giặt q**n l*t. Y lập tức bật dậy như lửa cháy xém đến lông mày, chạy thẳng về phía nhà kho.
Kết quả vừa tới nơi thì nhìn thấy Trì Nhung với vẻ mặt bình thản… đang phơi q**n l*t.
q**n l*t của y.
Khương Tuế đỏ bừng mặt, hận không thể đào ngay một cái hố chui xuống. Trì Nhung không hề phát hiện y, tiếp tục phơi nốt chỗ quần áo còn lại. Cũng chẳng biết có phải cố ý hay không, hắn còn phơi q**n l*t của mình ngay cạnh q**n l*t của Khương Tuế. Kích cỡ đối lập rõ rệt, làm q**n l*t của Khương Tuế trông nhỏ xíu một cách đặc biệt, khiến y vừa xấu hổ vừa khó chịu.
Rõ ràng cha Khương vừa cao vừa vạm vỡ, mấy anh chị đều thừa hưởng vóc dáng của cha, chỉ riêng y giống mẹ hơn, vừa trắng vừa gầy. Khi còn nhỏ thường xuyên bị nhận nhầm là con gái, mẹ cũng hay cho y mặc váy hoa.
Trì Nhung bưng chậu quay lại, thấy Khương Tuế đứng sát tường, mím môi, vẻ mặt không vui, liền hỏi:
“Sao vậy? Vương Lão Cửu lại chọc giận cậu à?”
Khương Tuế trừng mắt nhìn hắn một cái:
“Không có.”
Trì Nhung hỏi tiếp:
“Tôi chọc cậu giận?”
“…… Không có.” Khương Tuế nói, rồi đổi đề tài, “Anh, tôi đói rồi, tối nay ăn gì?”
“Bánh canh.” Trì Nhung đáp. Hai người sóng vai đi vào trong nhà, hắn lại hỏi:
“Đói lắm à?”
“Ừ.” Thật ra Khương Tuế không đói đến vậy, nhưng Trì Nhung tính tình tốt, y liền được nước làm tới, “Rất đói.”
Trì Nhung đặt chậu xuống, nói:
“Đi theo tôi.”
“Ồ.”
Khương Tuế đi theo Trì Nhung vào phòng ngủ của hắn, thấy hắn mở tủ lấy ra một chiếc hộp sắt. Bên trong có thứ gì đó được gói kín bằng giấy dầu. Trì Nhung mở lớp giấy ra, bên trong lại là năm sáu chiếc bánh hạch đào. Hắn cầm một cái nhét thẳng vào miệng Khương Tuế, nói:
“Ăn tạm lót dạ trước đi.”
Bánh hạch đào là thứ ngon hiếm có. Khương Tuế ngậm bánh, chút bực bội vương vấn trong lòng lập tức tan biến sạch sẽ, trong lòng chỉ còn cảm thấy Trì Nhung đối với y còn thân hơn cả anh ruột.
Đến bữa tối, Khương Tuế còn phát hiện trong bát bánh canh của mình nhiều hơn hai miếng thịt so với mọi người.
Buổi tối ở đây cũng chẳng có trò tiêu khiển gì, ăn cơm xong nói chuyện đôi câu là đến giờ ngủ. Trì Nhung vốn ngủ rất ngon, trước kia thường vừa nằm xuống chưa đầy mấy phút đã ngủ say, vậy mà đêm nay lại trằn trọc đến tận nửa đêm.
Bỗng ngoài cửa vang lên tiếng gõ khe khẽ, thận trọng đến mức như sợ làm chủ nhân bên trong nổi giận:
“Anh....anh ngủ chưa?”
Ngay cả Trì Nhung cũng không nhận ra mình đã mỉm cười. Hắn xuống giường mở cửa, quả nhiên thấy Khương Tuế ôm gối đứng ngoài. Ánh trăng nhợt nhạt phía sau lưng y khiến dáng vẻ trông càng thêm cô độc. Hàng mi đen nhấc lên, lộ ra đôi mắt như nai non, vừa uất ức vừa thấp thỏm:
“Chương Thần lại ngáy… tôi không phải cố ý đâu…”
“Ừ, biết rồi.” Trì Nhung tránh sang một bên, “Vào đi.”
Tối qua chiếc thảm nhỏ Khương Tuế trải ngủ dưới đất vẫn chưa kịp thu, Trì Nhung nói:
“Giường đã sửa xong rồi, không cần lo.”
“Ồ.”
Khương Tuế nghiêm túc đặt gối của mình sát bên gối Trì Nhung, bò lên giường, dùng chiếc thảm nhỏ quấn chặt lấy người, nói:
“Anh, ngủ ngon.”
Trì Nhung ừ một tiếng. Lần này hắn rất nhanh đã ngủ.
Chỉ là sáng hôm sau tỉnh dậy, Khương Tuế đã chui vào lòng hắn từ lúc nào, tư thế co tròn lại như một chú chó con, đầu gối lên cổ hắn, trông vừa đáng thương vừa ngoan ngoãn.
Trì Nhung không vội dậy ngay, nằm thêm mấy phút rồi mới nhẹ nhàng đẩy Khương Tuế ra, tự mình vào bếp rửa mặt, nấu bữa sáng.
Hôm qua làm việc cũng hơi mệt… Dù rằng chín phần mười công việc đều là Trì Nhung làm giúp, nhưng Khương Tuế cũng tự mình làm một phần mười, vẫn là có chút mệt. Vì thế lúc y tỉnh dậy thì bữa sáng đã xong xuôi, Chương Thần vào gọi y ăn cơm, thấy y nằm ngủ dạng chữ X trên giường Trì Nhung, không khỏi hỏi:
“Sao cậu lại ngủ chung với anh Trì?”
Khương Tuế nhìn chằm chằm hắn:
“Cậu còn dám hỏi?”
“…… Xin lỗi xin lỗi, cái này tôi cũng không khống chế được mà.” Chương Thần vội vàng chắp tay xin tha.
Khương Tuế không thèm để ý hắn, xuống giường đi rửa mặt đánh răng.
Hôm nay Khương Tuế và Trì Nhung được phân cùng một thửa ruộng. Không biết là Trì Nhung cố ý dặn dò hay chỉ là trùng hợp, dù sao thì hôm qua Khương Tuế còn làm được một phần mười, hôm nay đến một phần trăm cũng chưa động tay. Y yên ổn ngồi dưới bóng cây, đội mũ giúp Trì Nhung che nắng, nhìn hắn mồ hôi đổ như mưa.
Nghĩ lại cũng thấy mình như vậy không ổn lắm, Khương Tuế gọi:
“Anh!”
Trì Nhung quay đầu:
“Gì thế?”
“Anh lại đây.”
Trì Nhung bước tới, Khương Tuế lấy khăn tay nhỏ ra lau mồ hôi cho hắn.
Làm ruộng quanh năm, da thịt Trì Nhung mang sắc đồng khỏe khoắn, cơ bắp căng đầy ẩn dưới lớp áo không sao che nổi. Mỗi lần đi ngang qua, các cô gái, phụ nữ đều không nhịn được liếc nhìn thêm mấy cái rồi cười trêu mà đi.
Cả người Trì Nhung bốc hơi nóng, cúi xuống phối hợp với Khương Tuế. Y nhăn mũi:
“Anh hôi quá.”
“Có phải ai cũng giống em đâu.” Trì Nhung đáp, “Mồ hôi còn thơm.”
Khương Tuế còn chưa kịp phản ứng, hắn đã nói tiếp:
“Ngay cả q**n l*t… cũng thơm.”