Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 124.




Khương Tuế sững người mất một lúc, gần như phải vắt óc suy nghĩ mới hiểu được ý tứ trong câu nói ngắn ngủn kia của Trì Nhung. Ngay sau đó, phản xạ đầu tiên của y là nổi giận, cúi đầu dùng trán húc thẳng tới.

Trì Nhung hoàn toàn không kịp đề phòng, chỉ nghe “cộp” một tiếng trầm đục. Đầu đụng đầu, Trì Nhung bị húc thì chẳng sao, ngược lại Khương Tuế—kẻ ra tay—lại ôm trán đau đến mức ngồi phịch xuống bờ ruộng.

Y thầm nghĩ cha mẹ Trì Nhung nhất định biết xem mệnh, nếu không sao lại đặt cho con trai cái tên Thiết Ngưu chứ. Người này đúng là da đồng xương sắt, toàn thân chỗ nào cũng cứng như đá. Khương Tuế lấy đầu húc hắn chẳng khác nào trứng chọi đá, không chịu thiệt mới là lạ.

Trì Nhung vội buông liềm, nửa quỳ xuống trước mặt Khương Tuế xem xét:
“Thế nào rồi? Có trầy da không? Buông tay ra để anh xem.”

Khương Tuế giơ tay đẩy mạnh hắn ra:
“Anh tránh ra!”

Trì Nhung nhíu mày:
“Tôi xem xem có sao không.”

Hắn vừa nói vừa với tay định giữ lấy vai Khương Tuế, thì đúng lúc ấy một tiếng quát chói tai vang lên:
“Anh làm gì đó! Buông cậu ấy ra!”

Khương Tuế ngước mắt lên, liền thấy Ngụy Tư Miên đang hớt hải chạy tới. Cô vội đến mức chẳng thèm đi đường mòn, trực tiếp nhảy từ sườn dốc xuống, ba bước làm hai lao tới bên cạnh hai người. Cô hoàn toàn không e ngại thân hình rắn chắc cùng dáng vẻ lạnh lùng khó chọc của Trì Nhung, đưa tay chộp lấy cánh tay hắn:
“Tôi bảo anh buông cậu ấy ra, nghe thấy chưa!”

Trì Nhung lạnh lùng hỏi:
“Cô là ai?”

“Anh quan tâm tôi là ai làm gì!” Sắc mặt Ngụy Tư Miên vô cùng khó coi. Cô đã sớm nghe nói Trì Nhung có tính tình không tốt, rất khó chung sống, Khương Tuế lại ở nhờ trong nhà hắn nên cô vẫn luôn không yên tâm. Nhân lúc nghỉ trưa, cô đặc biệt chạy tới xem y thế nào, ai ngờ vừa tới đã bắt gặp cảnh Trì Nhung ức h**p người!

Ngụy Tư Miên đẩy Trì Nhung sang một bên, ôm lấy Khương Tuế. Chỉ liếc mắt một cái đã thấy trán y đỏ ửng một mảng, cô tức đến nghiến răng:
“Hay lắm, anh còn dám đánh người! Tôi lập tức đi nói cho chị Thu Cúc, chuyện này tuyệt đối không xong đâu!”

Nói xong liền kéo Khương Tuế đi.

Khương Tuế không nhúc nhích, khẽ ho một tiếng, nói:
“Tư Miên, tôi không sao cả. Với lại trán tôi cũng không liên quan gì đến Trì Nhung, là…”

Y không thể nói thật rằng mình định húc Trì Nhung rồi tự chuốc lấy đau, đành chột dạ đổi lời:
“…là tôi tự ngã.”

Ngụy Tư Miên lớn lên cùng Khương Tuế, chỉ cần nhìn biểu cảm là biết y đang nói dối. Cô càng cau mày hơn:
“Hắn có phải uy h**p cậu không? Đừng sợ hắn, chúng ta tới đây là để rèn luyện, đâu phải để bị người ta bắt nạt!”

“Thật sự không phải…” Khương Tuế phải tốn rất nhiều công sức mới giải thích xong với Ngụy Tư Miên.

Nhưng cô vẫn bán tín bán nghi:
“Nếu hắn thật sự đối xử tốt với cậu như vậy, vậy vì sao cậu còn húc người ta?”

Khương Tuế: “……”

Y liếc Trì Nhung một cái thật sắc.

Chẳng lẽ y phải đứng trước mặt một cô gái mà tố cáo chuyện Trì Nhung giúp y giặt q**n l*t rồi còn… lén ngửi q**n l*t của y sao?!

Trì Nhung lên tiếng:
“Không trách em ấy, là tôi sai.”

Ngụy Tư Miên nhìn Khương Tuế rồi lại nhìn Trì Nhung, luôn cảm thấy chuyện này có chỗ không ổn. Cô kéo Khương Tuế sang một bên, hạ giọng hỏi:
“Hắn thật sự không bắt nạt cậu chứ?”

Khương Tuế lắc đầu:
“Không có. Anh ấy đối xử với tôi còn tốt hơn cả anh ruột tôi.”

Ngụy Tư Miên cạn lời:
“Anh ruột cậu đối xử với cậu có tốt đâu! Đồ ngốc.”

Nếu Khương Tuế đã nói như vậy, Ngụy Tư Miên cũng lịch sự xin lỗi Trì Nhung. Trì Nhung dĩ nhiên không truy cứu.

Ngụy Tư Miên quay sang Khương Tuế, nói tiếp:
“À đúng rồi Tuế Tuế, tối nay tới nhà thím Lâm ăn cơm nhé. Tối nay thím ấy làm bánh bao bắp nhân thịt đấy.”

Khương Tuế gật đầu đồng ý.

Người trong làng vốn hay lấy đồ ngon trong nhà ra đãi thanh niên trí thức, thím Lâm chịu làm bánh bao bắp nhân thịt, đủ thấy là bỏ ra không ít công phu.

Sau khi Ngụy Tư Miên rời đi, Khương Tuế phát hiện Trì Nhung vẫn nhìn chằm chằm mình, liền nghi hoặc hỏi:
“Làm sao vậy?”

“Không có gì.” Trì Nhung chậm rãi nói. “Cô ta gọi em là Tuế Tuế à?”

“Ừ.” Khương Tuế đáp. “Đó là nhũ danh của tôi.”

Trì Nhung gật đầu tỏ ý đã hiểu, rồi nói: “Tuế Tuế, cho tôi nước.”

“?” Khương Tuế nhíu mày. “Sao anh lại gọi tôi như vậy?”

“Không được à?” Trì Nhung nói. “Cô ta thì gọi được, thì tôi không gọi được sao?”

“Tư Miên là em gái tôi, còn anh thì không phải.” Khương Tuế bưng cái ca tráng men đặt bên cạnh đưa cho Trì Nhung. Bên trong còn hơn nửa ca nước mát, Trì Nhung ùng ục ùng ục một hơi uống sạch. Khương Tuế sững người, chỉ cảm thấy… đúng là quá mức thật rồi.

Trì Nhung giơ tay quệt miệng, tiện tay ấn thấp vành nón của Khương Tuế xuống, hỏi: “Chán à?”

“Có hơi.” Dù đội mũ trốn dưới bóng cây, mặt Khương Tuế vẫn bị nắng phơi đến ửng đỏ. “Anh cũng nghỉ một lát đi? Anh làm việc nhanh hơn người khác nhiều như vậy, có bị ai nhìn thấy nghỉ ngơi thì cũng chẳng sao.”

Cho dù là Vương Lão Cửu hay soi mói nhất cũng không dám bắt lỗi Trì Nhung. Rốt cuộc một mình hắn có lúc còn làm được nhiều hơn hai người, lại vừa nhanh vừa gọn, trong đội ai cũng biết rõ điều này.

Trì Nhung ngồi xuống bên cạnh Khương Tuế, rút một cọng lúa đã phơi khô, vuốt thẳng, ép dẹp, rất nhanh đã đan ra một con bướm. Hắn đặt vào tay Khương Tuế, hỏi: “Thích không?”

Khương Tuế dùng sức gật đầu, nhìn con bướm trong tay, hỏi hắn: “Anh còn biết đan gì nữa?”

“Châu chấu với dế.” Trì Nhung nghĩ ngợi một chút. “Nhưng đều là hồi còn nhỏ học với cha, không chắc còn nhớ rõ.”

Hắn thử đan một con châu chấu, kết quả xấu không tả nổi. Khương Tuế chê ra mặt, nhất quyết không chịu đặt nó chung với con bướm của mình. Đợi đến khi Trì Nhung nghỉ ngơi đủ rồi quay lại ruộng làm việc, Khương Tuế mới chợt nhớ ra hình như có chỗ gì đó không đúng , y còn chưa kịp tra hỏi Trì Nhung vì sao hắn lại biết… q**n l*t của y có mùi thơm!

Buổi tối đến nhà thím Lâm ăn cơm, Trì Nhung cũng đi cùng. Đến nơi rồi Khương Tuế mới hiểu thế nào là “ý của Túy Ông không phải ở rượu” — thím Lâm gói bánh bao bắp, mục đích chính căn bản không phải để đãi Ngụy Tư Miên, cô thanh niên trí thức kia, mà là muốn gọi Trì Nhung tới… xem mắt.

Tay nghề thím Lâm không tệ. Tuy thịt gói không nhiều, nhưng ăn cùng bột bắp vẫn rất thơm. Khương Tuế dựa bên cạnh Ngụy Tư Miên, gặm bánh, nhìn cô gái đối diện: hai bím tóc đen nhánh bóng mượt, còn buộc hai sợi dây đỏ, trông chừng mười tám mười chín tuổi, mặc áo bông, mặt trứng ngỗng, mắt to, gò má đỏ bừng vì ngượng ngùng. Khi ăn uống, động tác vô cùng dè dặt, thỉnh thoảng lại lén lút liếc Trì Nhung vài cái.

Trái lại, Trì Nhung như một khúc gỗ đội thùng cơm, trong mắt chỉ có cơm của mình, ăn đến mức không ngẩng đầu. Không biết còn tưởng là quỷ chết đói đầu thai. Ngụy Tư Miên ghé sát tai Khương Tuế, nhỏ giọng nói: “Cô nương này tên Quế Lan, ở thôn bên cạnh. Nghe nói là hoa khai thôn của họ đó. Muốn cưới cô, trai trẻ xếp hàng dài cả chuỗi, nhưng 

người ta chỉ để mắt đến mỗi Trì Nhung. Trong nhà cũng rất vừa ý hắn, dù sao hắn là người nổi tiếng làng trên xóm dưới vì chịu làm việc.”

“Lần này là nhà Quế Lan nhờ thím Lâm đứng ra se duyên. Nhưng tôi thấy hơi khó, người ta ăn diện xinh đẹp thế kia, Trì Nhung nhìn cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái.”

Khương Tuế chần chừ nói: “Vậy rốt cuộc nhà cô nương này là muốn tuyển rể… hay mua trâu già vậy?”

Ngụy Tư Miên không nhịn được, phụt cười thành tiếng. “Hắn chẳng phải tên Thiết Ngưu sao, cũng có khác gì đâu.”

Một bữa cơm xem mắt, đôi nam nữ ăn xong mà chẳng nói với nhau nổi một câu, làm thím Lâm lo sốt vó. Nếu chuyện hôn sự này thành, nhà họ Quế đã hứa cho thím cả một giỏ trứng gà, còn thêm cả phiếu gạo với phiếu dầu nữa.

“À thì… Thiết Ngưu à, sao con không nói với em Quế Lan vài câu?” Thím Lâm thật sự không nhịn được nữa, lên tiếng. “Quế Lan vất vả lắm mới tới một chuyến đó.”

Trì Nhung do dự đáp: “Cô ta đến nhà thím, là thân thích nhà thím, con nói chuyện gì với cô ta?”

Một câu này suýt nữa làm thím Lâm tức đến ngất xỉu, hóa ra từ đầu đến cuối, hắn cứ tưởng Quế Lan là họ hàng nhà thím thật.

Thím Lâm vươn tay nhéo Trì Nhung một cái, nói: “Con theo thím ra ngoài một chút, thím có chuyện muốn nói với con!”

Ra đến sân, gió đêm lùa tới mát rượi. Chưa kịp để thím Lâm mở miệng, Trì Nhung đã lên tiếng trước: “Thím, con đã nói với thím rồi, hiện tại con chưa tính đến chuyện làm mai.”

Thím Lâm lập tức dựng ngược lông mày: “Hay lắm! Hóa ra con biết cả rồi à! Vậy con còn giả bộ ngây thơ làm cái gì? Thím ngày ngày rầu đến thối ruột vì chuyện cưới vợ cho con, con thì hay rồi, đặt thím vào thế này đây....”

Trì Nhung cắt ngang lời bà: “Dù sao cũng không thể để cô nương người ta mất mặt thật sự. Chuyện này mà truyền ra ngoài cũng chẳng hay ho gì.”

Thấy hắn như vậy, thím Lâm thở dài một hơi thật sâu: “Thiết Ngưu à, đứa nhỏ như con chỗ nào cũng tốt. Nếu thằng cả nhà thím được nửa phần hiểu chuyện, chịu làm việc như con, thím nằm mơ cũng cười tỉnh. Nhưng con xem, tuổi cũng không còn nhỏ, sao vẫn chưa chịu lập gia đình? Đàn ông mà, trong nhà vẫn phải có người phụ nữ chăm lo mới được…”

Những lời này Trì Nhung nghe đến chai cả tai, liền nói thẳng: “Thím, con nói thật với thím, con không định ở lại đây cả đời.”

“Cái gì?” Thím Lâm sửng sốt. “Con không ở đây thì đi đâu? Đây chính là gốc rễ của con mà!”

Trì Nhung hạ giọng: “Trước đó con nghe người ta nói, mấy năm nay chính sách có thể sẽ thay đổi. Con muốn lên thành phố thử xem.”

Lông mày thím Lâm càng nhíu càng chặt: “Lên thành phố làm gì? Thành phố có gì tốt chứ? Con nhìn đám thanh niên trí thức kia xem, còn phải lặn lội về nông thôn chúng ta đấy thôi. Con à, tuổi trẻ mà lòng dạ lớn quá, nghĩ nhiều thứ vớ vẩn. Nếu cưới vợ, sinh con, an phận ổn định rồi, tự nhiên sẽ không còn nghĩ mấy chuyện trên trời dưới đất đó nữa, thật là…”

Trì Nhung không buồn nghe bà lải nhải tiếp, bỗng ngẩng đầu hỏi: “Ai ở đó?”

Thím Lâm quay đầu lại, liền thấy cậu thanh niên trí thức họ Khương kia, chẳng biết từ lúc nào đã đứng nép ở đó nghe lén rồi.

“Tôi ăn no quá, ra ngoài hóng gió thôi.” Khương Tuế giả vờ như mình chẳng nghe thấy gì cả, chắp tay sau lưng ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao.

“Ăn no thì về nhà đi.” Trì Nhung vẫy tay. “Lại đây.”

Khương Tuế bước tới, Trì Nhung nắm lấy tay y, nói với thím Lâm: “Thím, bọn con về trước. Còn chuyện cô Quế Lan, cứ làm theo như con đã nói.”

“Con…” Lâm đại thẩm thở dài một tiếng. Dù sao cũng không phải con ruột mình, chẳng thể muốn mắng là mắng, muốn đánh là đánh. “Thôi được rồi, các con đi về cẩn thận. Có cần thắp đèn không?”

“Không cần.” Trì Nhung đáp, rồi dắt Khương Tuế đi về phía nhà mình.

Thím Lâm càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn. Đợi đến khi bóng hai người gần như khuất hẳn trong màn đêm, bà mới sực nhớ ra, vội gọi theo: “Ây da! Còn một cậu thanh niên trí thức nữa, con không đưa về cùng à?”

Trì Nhung thật ra có nghe thấy, nhưng giả vờ như không. Chương Thần đã lớn từng ấy rồi, chẳng lẽ không biết tự về nhà sao?

Từ nhà thím Lâm về đến nhà Trì Nhung vẫn phải đi một đoạn đường mòn gập ghềnh. Đêm nay sao thì nhiều, nhưng trăng lại không sáng, xung quanh bóng cây lay động, che khuất hơn nửa ánh sáng. Thị lực ban đêm của Khương Tuế không tốt, dù có Trì Nhung dẫn đường vẫn đi loạng choạng. Trì Nhung bỗng dừng bước, ngồi xổm xuống trước mặt y, nói: “Lên đi.”

Khương Tuế do dự một chút, rồi vẫn trèo lên tấm lưng rộng rãi rắn chắc của Trì Nhung. Chút trọng lượng ấy đối với hắn chẳng là gì cả, cõng người mà bước chân vẫn nhẹ như bay. Gần đến nhà, Khương Tuế bỗng mở miệng, giọng rầu rĩ: “Anh Thiết Ngưu, anh đúng là người tốt. Trước giờ chỉ có ba tôi mới cõng tôi như vậy thôi.”

“……”

Trì Nhung suýt nữa trượt chân, ngã thẳng xuống mương.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận